Di cư tự do và những hệ lụy

10:07 28/12/2013
Với điều kiện tự nhiên thuận lợi, Tây Nguyên luôn là “thiên đường” lý tưởng thu hút mạnh mẽ các luồng dân di cư tự do (DCTD) không theo kế hoạch. Tính đến nay, toàn vùng Tây Nguyên có hơn 35.431 hộ với 140.727 khẩu DCTD thì gần phân nửa đang sống vạ vật, “tạm trú” trong rừng. Vượt qua chặng đường với muôn trùng xa xôi cách trở, họ ước mong sẽ đổi đời nơi vùng đất mới. Thế nhưng, mọi thứ đã vỡ tan khi ngày qua ngày người dân DCTD phải đối diện với cuộc sống đầy thiếu thốn, tạm bợ ở chốn rừng sâu…

Bài 1: Những cánh chim lạc đàn

Giờ đây, đường vào thôn Bình Lợi, xã Cư Mlan, huyện Ea Súp (tỉnh Đắk Lắk) không còn phải trèo đèo lội suối gập ghềnh như xưa. Con đường đất đỏ được san ủi bằng phẳng với hai bên vệ đường là những nương sắn, rẫy bắp… xanh hun hút tầm mắt. Phảng phất đâu đó vẫn còn những bóng cây kơ-nia cao vút, sừng sững giữa cái nắng chói chang của đất trời Tây Nguyên ngày cuối năm.

Đó là thứ cây “may mắn” không bị lưỡi dao, lưỡi rìu đốn hạ. Còn lại là vô số những gốc cây to, những khúc gỗ tròn bị đốt cháy đen nhẻm vẫn còn sót lại nằm ngổn ngang trên nương rẫy.

Thôn Bình lợi nằm trong một thung lũng khá bằng phẳng, với hàng trăm nóc nhà bám theo trục đường, ngay trung tâm thôn vẫn còn dấu tích của rừng với những gốc cây to vài ba người ôm mới xuể. Đón chúng tôi, đồng chí Hoàng Ngọc Cường, Công an viên thôn, cho biết: “Thôn này được tỉnh quyết định thành lập từ năm 2009, tới nay có 195 hộ với 822 khẩu. Năm 2004 tôi vào mới chỉ có 19 nóc nhà, giờ đông rồi. Ở thôn, mỗi hộ gia đình có 10 đến 15ha đất sản xuất không phải là chuyện hiếm, hộ ít nhất cũng khoảng 2ha. Bà con cứ chặt rừng là có đất thôi”.

Với cách này, mặc dù nhiều lần bị lực lượng chức năng vào dỡ nhà, lán trại, thậm chí còn tổ chức đưa bà con ra tận bến xe để trả về quê nhưng rồi đâu lại vào đấy, bà con cứ làm “liều” trở lại bám trụ bằng được. Sau nhiều tháng không chịu trả đất, cuối cùng chính quyền sở tại cũng phải “xuống nước” nhường đất cho bà con. Thế là gần một nghìn người dân DCTD cũng có đất để “cắm dùi”.

Nhiều đứa trẻ ở vùng di cư tự do mới 13-14 tuổi đã tay bồng tay bế con thơ.

Tuy nhiên, để duy trì được cuộc sống quả thật quá khó khăn với chừng đó con người ở thôn Bình Lợi. Ngày qua ngày họ lầm lũi, bằng lòng với số phận. Không điện, không trường học, không trạm y tế, thậm chí không có cả nước sinh hoạt và nước tưới cho hoa màu. Cả thôn chỉ có 30-40% bà con biết chữ, con em trong thôn ai có điều kiện thì gửi ở nhà bà con xa để học, còn không thì cứ cho ở nhà lên rẫy mót khoai, mót sắn, làm “bạn” với nạn mù chữ.

“Nhà mình có 2 đứa con đang đi học xa nhà, đứa lớp 6 thì gửi ở nhà anh trai bên huyện Cư Jút của tỉnh Đắk Nông, còn đứa học mẫu giáo đang ở nhà ông bà ngoại ở tận xã Ea Mró, huyện Cư Mgar. Suốt ngày chỉ có 2 vợ chồng đi ra đi vào, mỗi năm mới được gặp con 2 lần vào hè và Tết. Buồn, nhớ và thương con lắm nhưng đành chịu”, anh Triệu Văn Nam, Trưởng ban Mặt trận thôn Bình Lợi tâm sự.

Trời nhập nhoạng tối, những ngôi nhà trong thôn bắt đầu nổi lửa để… thắp sáng. Gọi là nhà cho sang, chứ có mấy ngôi nhà thực sự đúng với cái tên gọi của nó. Đa số chỉ vài ba mái tôn được chống trên những thanh gỗ, nền đất, làm chỗ tránh mưa, tránh nắng qua ngày bởi nơi đây, hơn phần nửa người dân trong thôn thuộc diện hộ nghèo. Nay không còn rừng để phá, đất sản xuất thì nhiều nhưng cũng chỉ trồng vài ba cây đậu, cây sắn qua ngày nên vẫn không khá lên được.

“Cũng may nhờ chính quyền quan tâm làm cho con đường chứ không thì chẳng biết đến khi nào mới cất đầu lên được. Lúc đường chưa thông, sản phẩm người dân làm ra muốn bán cũng rất gian nan, thứ mua thì đắt đỏ mà thứ bán chỉ giá bèo...Trăm cái khó như đổ xuống hết cái vùng heo hút này” - giọng đồng chí Công an thôn Hoàng Ngọc Cường buồn rười rượi.

Rời thôn Bình Lợi, chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào bản Mông xã Cư Kbang của huyện Ea Súp. Từ trung tâm huyện đi vào, qua khỏi ngọn núi Cư Kbang, rừng ở đây bỗng như “mở toang” ra trở nên quang đãng, rộn ràng dưới tán rừng thưa thớt là nhấp nhô những mái nhà tranh, những chiếc váy đủ màu sắc sặc sỡ... Điều kỳ lạ là gần như con người ở đây không muốn tiếp xúc với “khách lạ”. Thấy chúng tôi, một phụ nữ đang phát rẫy ngẩng lên nhìn rồi “lẻn” nhanh vào khu bụi rậm mất hút. Gặp cụ già đang phơi đậu ngoài đường, chúng tôi hỏi gì cũng chỉ cúi gằm mặt nói mỗi một câu “mình không biết gì đâu…!”.

Hỏi về hiện tượng lạ của người trong xã, anh Hoàng A Páo, một trong những trưởng thôn của người Mông cho biết: “Họ sợ bị vận động nên đề phòng đấy mà. Bà con ở đây hầu hết đều là dân DCTD tới định cư trái phép, đi tới đâu phá rừng tới đó. Hiện tại chính quyền địa phương đã chấp nhận họ nhưng vì xếp chỗ định cư mới khá xa bản cũ nên họ sợ mất đất, gặp người lạ họ đề phòng dữ lắm”. Qua tìm hiểu, để giữ đất, dân DCTD ở đây đã chấp nhận cuộc sống lầm lũi chốn rừng sâu, thiếu thốn đủ bề. Đã đói cái ăn, thiếu cái mặc nhưng một điều lạ là dân số nơi đây không hề ít một chút nào.

Trung bình mỗi hộ có từ 9 đến 10 khẩu. Đã nghèo lại đông miệng ăn, con cái nheo nhóc. “Kế hoạch làm gì chứ, con cái là trời cho mà. Trời sinh voi ắt sinh cỏ, đông con cho vui cửa vui nhà lại thêm suất lao động. Quanh năm ăn khoai độn sắn chúng cũng lớn vù vù đấy thôi”, chị Thào Thị Dia, một người dân trong thôn vui vẻ nói. Nhìn ánh mắt ngây thơ của những đứa trẻ nổi bật trên khuôn mặt đen nhẻm, nhem nhuốc bùn đất, áo quần xộc xệch mỏng tang không đủ ấm, tóc tai bù xù nhưng vẫn… nhoẻn miệng cười chúm chím quả thật chúng tôi không khỏi chạnh lòng.

Trẻ em nơi đây, mới mấy tháng tuổi đã trên lưng mẹ lên rẫy, 5 hoặc 6 tuổi đầu thông thạo chuyện nương rẫy là điều rất đỗi bình thường. Được hỏi, cháu Vàng Thị Seo (11 tuổi) bẽn lẽn cho chúng tôi biết: “Cháu học đến lớp 4 là nghỉ. Bố mẹ bảo biết chừng đó cái chữ là được rồi, về lên rẫy phát cỏ trồng bắp, trồng sắn để còn có cái ăn và cũng chuẩn bị để lấy chồng nữa!”. Thế mới biết tảo hôn đã và đang là vấn đề nổi cộm nhức nhối trong phong tục của đồng bào DCTD nơi đây. Trẻ em mới 13, 14 tuổi đầu nhưng đã con bồng con bế, quanh năm đầu tắt mặt tối chăm lo đời sống vợ chồng. Tuổi thơ những đứa trẻ nơi đây luôn gắn liền với công việc nương rẫy, những mối lo toan, vất vả khiến chúng già đi rất nhiều so với tuổi.

Hàng trăm ngôi làng định cự “bất hợp pháp” hoặc hợp pháp trên mảnh đất Tây Nguyên. Năm này qua năm khác, hàng nghìn mảnh đời của dân DCTD ngày qua ngày vẫn cứ thế gắn bó với chốn “thâm sơn cùng cốc”, đang trở thành mối đe dọa của rừng và gánh nặng cho địa phương.

Nhưng hơn thế, con cháu của mấy nghìn người này, những mầm non tương lai, lại “tiếp bước cha anh” lạc lối chốn rừng hoang, lầm lũi không biết bao giờ mới thay đổi được số phận

Văn Thành

Trong giai đoạn phát triển hiện nay, ngành Du lịch Đà Nẵng không còn bó hẹp trong những tòa cao ốc hay các bãi biển sôi động, dòng chảy du lịch thành phố đã và đang mạnh mẽ “ngược ngàn” về phía Tây. Tại đây, những vùng đất lịch sử như Thượng Đức, Sông Kôn… đang chuyển mình, lấy văn hóa bản địa và cảnh quan sinh thái làm nguồn lực nội sinh để viết nên câu chuyện du lịch bền vững.

Tổng thống Donald Trump cho biết, Mỹ có thể xem xét áp phí đối với các tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz sau khi xung đột kết thúc, một động thái có thể kéo theo yêu cầu kiểm soát quân sự trực tiếp của Washington đối với tuyến hàng hải chiến lược này.

Nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của hành khách trong dịp nghỉ Lễ Giỗ tổ Hùng Vương và dịp nghỉ lễ 30/4-1/5, từ ngày 24/4-3/5, ngành Đường sắt tổ chức tăng cường chạy thêm hàng loạt các tuyến tàu. Tính đến sáng 7/4, ngành Đường sắt đã bán được hơn 44.200 vé tàu phục vụ hành khách đi lại dịp nghỉ lễ.

Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel mới đây thông tin, ông đã tiếp đón hai nghị sĩ Mỹ tại La Habana, trong cuộc gặp được đánh giá là nỗ lực duy trì kênh đối thoại trực tiếp giữa hai nước, với trọng tâm là vấn đề cấm vận kéo dài hơn sáu thập kỷ.

Thứ trưởng Đặng Hồng Đức đề nghị Công an các đơn vị, địa phương cần nỗ lực, cố gắng, quyết tâm, quyết liệt, tăng tốc hơn nữa để đẩy nhanh tiến độ, triển khai các dự án và giải ngân các nguồn vốn, kinh phí năm 2026 được giao theo đúng mục tiêu, yêu cầu đề ra.

Để hợp thức hóa nguồn gốc lợn, các đối tượng đã cấp giấy chứng nhận kiểm dịch động vật, sản phẩm động vật không đúng quy trình, quy định, tự đặt ra quy định, lợn dưới 80kg thì không cho vận chuyển vào bên trong lò mổ để thu tiền trái quy định từ 250 nghìn đồng/chuyến xe đến 4 triệu đồng/chuyến xe; đồng thời yêu cầu một số chủ lò mổ phải nộp từ 5 triệu đồng/tháng đến 10 triệu đồng/tháng để không bị gây khó dễ khi thực hiện giết mổ tại lò mổ; tổng số tiền các đối tượng đã thu được khoảng 2,5 tỷ đồng.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文