Núi rừng Vĩnh Ô lại rỉ máu vì “vàng tặc”

08:21 18/04/2025

PV Báo CAND băng theo lối mòn đã hằn dấu vết chân người, len giữa những thân cây còn vương nhựa mủ bị cứa bởi rìu, nghe mùi đất mới trộn lẫn với mùi xăng dầu hắt lên từ hốc đá. Rừng Vĩnh Ô, nằm ở Tây Vĩnh Linh (Quảng Trị), nơi từng là vành đai phòng hộ của cả một vùng đầu nguồn, giờ thở dốc dưới những mái lán phủ bạt xanh, những hầm hố khoan sâu vào lòng đất như vết thương không bao giờ lành miệng.

Họ - những người đàn ông ngoại tỉnh, da cháy sạm, mắt nheo lại vì nắng và bụi, ở đây như một phần tất yếu của rừng. Không ai hỏi tên thật. Họ gọi nhau bằng những biệt danh như “Thái Bắc”, “Cò Lào”, “Cu Nậy”, “Tám lùn”… Có người đã ở đây từ suốt mùa mưa năm trước, có người mới lên chưa được nửa tháng. Cả khu rừng như một xã hội ngầm, lặng lẽ tồn tại giữa đại ngàn.

Thức ăn được tiếp tế theo từng đợt, gồm những thứ như thịt hộp, mì tôm, nước suối đóng chai và xăng đựng trong can nhựa cột chằng bằng dây rừng. Người ta bảo nhau đừng dùng lửa to, đừng để khói bốc lên khỏi tán cây, bởi trên kia, có thể có flycam của lực lượng chức năng. Nhưng đã lâu rồi không ai thấy thứ gì bay qua tán rừng này, ngoài mây và chim trốn rét.

Một người đàn ông gốc Thanh Hóa kể với chúng tôi trong lúc nhai trệu trạo miếng cơm nguội: “Ở đây may mắn là có anh Ánh, anh Chiến… mấy anh người địa phương giúp đỡ, chứ không thì đói, lạc chết. Mình có việc, họ có đồng ra đồng vô. Ai cũng khổ cả”. Họ không gọi đó là “tiếp tay”, mà là “thuận đường”. Bởi để vào được Khe Dẻ ở đại ngàn rừng Vĩnh Ô này, không phải cứ có gùi đồ và áo mưa là đủ. Phải biết đường. Phải quen người. Phải hiểu quy luật bất thành văn trong thế giới lặng lẽ mà náo nhiệt này.

Ở vùng Khe Dẻ chi chít lán trại của “vàng tặc”.

Chúng tôi quan sát xung quanh, thấy cây rừng bị đốn hạ, đất bị khoan sâu hàng chục mét, suối thì bị ngăn lại từng đoạn. Tất cả phục vụ cho một mục đích chung: vàng. Có người trúng, có người trắng tay. Nhưng dù trúng hay không, họ đều có điểm chung, đó là những bàn tay này đều dày lên vì cuốc xẻng, bợt trắng vì hóa chất và nước khe lạnh đến cắt da. Những bàn tay ngày xưa có thể từng bế con, gõ bàn phím, hay dắt trâu ra đồng, giờ chỉ quen với sàng đá và súng khoan. Vàng – với họ, là phép màu cuối cùng trong giấc mơ mưu sinh?

Hơn một tháng trước, một đoàn kiểm tra bất ngờ từ xã Vĩnh Ô tiến hành truy quét. Hai lán trại bị đốt, người bị đẩy đuổi khỏi rừng. Nhưng không có tiếng gào thét, không có xô xát. Mọi thứ diễn ra trong sự im lặng – lặng như cách họ vào rừng, và có lẽ, lặng như cách họ sẽ quay lại. Ông Trần Văn Tặng, Chủ tịch UBND xã Vĩnh Ô, nói với chúng tôi, rằng xã đã rất quyết liệt, rằng “cứ phát hiện là đẩy đuổi ngay”. Nhưng ông cũng thừa nhận: “Có thể họ tinh vi quá nên chưa phát hiện hết”(?!).

“Vàng tặc” không chỉ đơn giản là vấn đề khai thác tài nguyên trái phép, mà còn liên quan đến những mối quan hệ chằng chịt giữa người dân địa phương, các nhóm thợ đào vàng và những “ông chủ” đứng sau. Chính quyền địa phương có thể truy quét, nhưng khi các đối tượng khai thác vàng luôn có sự tiếp tay từ một số người dân bản địa, việc triệt phá chỉ là những nỗ lực giảm thiểu phần nào.

Với những ai đang vật lộn với cuộc sống giữa rừng, mơ về một tấm vàng để đổi đời, chẳng có lý do gì để họ từ bỏ con đường này. Dù biết rằng, cái giá phải trả có thể là sự tàn phá rừng, là sự mất mát không thể đo đếm được đối với hệ sinh thái, nhưng vàng vẫn là thứ có sức hút khó cưỡng, và đôi khi, nó có thể làm mờ mắt cả những con người từng một thời sống bình yên giữa lòng núi rừng.

Khe Dẻ là một phần của tiểu khu 582, khu vực rừng có vai trò phòng hộ đặc biệt. Nhưng vàng lại nằm trong lòng đất ấy. Mỗi cơn sốt vàng, mỗi thông tin “trúng lớn” ở Xà Lời hay Đồi Cụp quanh khe suối này, lại kéo theo hàng trăm người vượt núi, vượt đói, vượt cả sự sợ hãi để mong chạm tay vào thứ kim loại chỉ đẹp trong tưởng tượng...

Chiều muộn, giữa rừng sâu lặng gió, một người đàn ông quê Thái Nguyên đang cùng các phu vàng khác ở đây hì hục đào bới, chợt trầm ngâm trong mệt mỏi: “Tôi từng đào vàng ở A Lưới, rồi Nam Giang. Rồi vô Khánh Hòa. Nhưng đâu cũng thế, đào xong là rừng lở, khe đục, rồi mình cũng phải đi. Rừng thì chẳng đi đâu được”.

Câu nói ấy khiến chúng tôi im lặng rất lâu. Rừng không đi đâu được, và rừng cũng không biết khóc, không biết viết đơn tố cáo, kiến nghị. Có khi hơn cả trăm năm rồi, rừng vẫn chỉ đứng đó. Nhưng rừng giờ dần có thêm những thân cây trơ trụi, những dòng suối bị đổi màu, những tiếng thú hoang cũng thưa dần. Và máu của rừng vẫn chảy, lặng lẽ, âm thầm dưới lớp bụi mang tên… “vàng”.

Thanh Bình

Qua công tác nắm tình hình lĩnh vực khai thác tài nguyên khoáng sản và sản xuất, kinh doanh hóa chất, Cục CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cơ quan CSĐT Bộ Công an) phát hiện dấu hiệu vi phạm pháp luật nghiêm trọng tại Công ty Cổ phần Tập đoàn Hóa chất Đức Giang (viết tắt: Tập đoàn Hóa chất Đức Giang).

Liên quan sự cố tai nạn lao động trên tàu vận tải biển Trường Nguyên 18 ở vùng biển Cà Ná, tỉnh Khánh Hòa như Báo CAND đã thông tin ban đầu, chiều nay (17/3), Cảng vụ hàng hải Bình Thuận thuộc Cục hàng hải và đường thủy Việt Nam cùng Công ty CP Cảng quốc tế Trung Nam Cà Ná đã có văn bản thông tin đầy đủ về vụ việc này.

Việc điều chỉnh tăng học phí theo lộ trình tại nhiều cơ sở giáo dục đại học (ĐH) đang đặt ra bài toán mới cho thí sinh và gia đình trong mùa tuyển sinh năm 2026. Không chỉ cân nhắc dựa vào năng lực, sở thích, người học ngày càng chú trọng đến khả năng tài chính khi lựa chọn ngành học, trường học để hành trình học tập không bị gián đoạn.

Dù các sàn giao dịch việc làm trên cả nước đang đẩy mạnh tổ chức các phiên giao dịch, nhất là tại các trung tâm công nghiệp lớn, nhưng theo con số thống kê tỷ lệ kết nối thành công chỉ nằm ở mức 30%. Trong khi hàng chục nghìn vị trí tuyển dụng với mức lương hấp dẫn từ 15 đến 25 triệu đồng không tìm được chủ, thì nhiều người lao động có bằng cấp vẫn chật vật với các thách thức việc làm.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文