Bố ơi, cứu con!...

16:19 01/05/2009
"Tôi đã lao vào cô bé gái 10 tuổi và định làm chuyện đồi bại. Hành động như vậy chỉ là hành động của một con quỷ hôi tanh. Nhưng tiếng kêu cứu "Bố ơi, cứu con!" của cô bé làm tôi nhớ đến cô con gái 10 tuổi bị chết cháy của tôi".

Sau bao nhiêu ngày tháng giày vò, đau đớn và hổ nhục, tôi đã gặp một nhà sư ở chùa Quang Hoa và hỏi: khi một người sắp gây tội ác nhưng đã dừng lại và ân hận mãi về những hành động cho dù chưa phạm tội có được tha thứ không? Nhà sư đã nói với tôi rằng người đó được tha thứ. Nhà sư nói thêm: người đó thậm chí có thể trở thành một nhà sư khi được giác ngộ và luôn luôn hướng tới những điều thiện.

Tôi cũng hỏi một số người hiểu biết về việc này và tôi đã nhận được câu trả lời tương tự câu trả lời của nhà sư. Nhưng tự đáy lòng mình, tôi vẫn mang nỗi giày vò, sợ hãi và vô cùng hổ nhục khi nghĩ đến một lần đen tối trong cuộc đời tôi. Cho dù tôi chưa hoàn toàn phạm tội, nhưng hành động của buổi chiều hôm cách đây mười mấy năm mãi mãi làm tôi đau đớn.

Không biết bao nhiêu lần tôi tự chất vấn mình: vì sao tôi lại có ý nghĩ và hành động của một con quỷ như thế? Nhiều lần tôi đã khóc. Tôi không lý giải được con người tôi lúc đó. Nếu có chuyện người bị ma ám thì tôi là một kẻ đã bị ma ám thực sự.

Cho dù trong suốt mười mấy năm qua, không ngày nào là tôi không bị buổi chiều ấy ám ảnh và hành hạ tôi. Đó là một buổi chiều mùa đông. Tôi đã ôm đứa bé gái hàng xóm 10 tuổi bằng vòng tay tội lỗi của mình. Con quỷ dục vọng thức dậy trong con người tôi và gào rú.

Sau này hồi tỉnh, tôi đã soi gương và không thể nào tin nổi cái con người trong gương trắng trẻo và rất thư sinh kia lại đã từng là một con quỷ bẩn thỉu.

Có lẽ đến khi chết tôi vẫn không bao giờ chạy thoát khỏi gương mặt hoảng loạn của đứa bé gái 10 tuổi kia. Nhưng lúc đó tôi không biết gì nữa. Chỉ có dục vọng bẩn thỉu ngập tràn trong con người tôi. Khi tôi sắp bước xuống vực đen của tội ác thì một tiếng kêu vang lên: "Bố ơi, cứu con!".

Tiếng kêu ấy như một nhát búa giáng trúng đỉnh đầu tôi. Tôi giật bắn người. Tôi buông đứa bé gái ra. Tôi nhìn cô bé và kinh hãi nhận ra đó là gương mặt con gái tôi.

Nhưng đó chỉ là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Đứa con gái thương yêu của tôi đã mất. Có lẽ bây giờ chẳng còn ai nhớ được vụ hoả hoạn trong một khu tập thể công nhân của một nhà máy ở Hà Nội gần hai mươi năm trước. Vụ hoả hoạn đó đã cướp đi đứa con gái yêu dấu của tôi.

Khi tôi chạy về đến khu tập thể thì dãy nhà cấp bốn đang bị những ngọn lửa khổng lồ trùm kín. Có ai đó kêu lên vẫn còn trẻ con trong nhà. Tôi hoảng loạn chạy tìm các con tôi. Tôi gặp đứa con trai đầu của tôi. Mặt mũi cháu đầy tàn tro. Cháu lao đến và kêu nức nở: "Bố ơi, em Bích vẫn còn trong nhà".

Nghe vậy, tôi thét lên. Tôi lao đến căn hộ của gia đình tôi. Hơi nóng hầm hập của lửa cháy và khói làm tôi tưởng như không còn nhìn thấy gì nữa. Tôi gào lên: "Bích ơi, con ơi, Bích ơi…". Tôi gọi như điên như dại và tìm cách lao vào ngôi nhà. Một vài người nào đó ôm chặt tôi và kéo tôi trở lại.

Ngay lúc đó, tôi nghe một tiếng kêu yếu ớt và hoảng loạn từ trong căn hộ ngập tràn khói và lửa: "Bố ơi, cứu con…". "Con ơi, con ơi, con ơi…", tôi gào thét. Đấy là tiếng gọi kinh hoàng và sợ hãi của con gái tôi. Tôi lao vào căn hộ. Nhưng lửa đã quất gục tôi.

Khi tỉnh dậy, tôi đã đang nằm trong Bệnh viện Xanh-pôn. Khi thấy tôi mở mắt, những người thân quen đang túc trực bên giường bệnh của tôi oà khóc. Con trai tôi lao đến ôm lấy tôi và khóc oà lên: "Bố ơi… em… em Bích chết rồi… bố ơi". Cuộc đời tôi từ đó sụp đổ và tan nát. Một tháng sau tôi ra viện. Nhưng từ đó cho đến nhiều năm về sau, tôi mắc chứng mất ngủ. Cứ khi nào chợp mắt là tôi lại nghe tiếng kêu cứu của con gái tôi.

Tôi không bao giờ có thể tha thứ cho tôi. Tôi đã không cứu được con mình. Sau ngày mất của con tôi mấy tháng, tôi cố gắng đến nhà máy làm việc cho khuây khoả. Nhưng không lúc nào tôi bình tâm để làm việc được. Cuối cùng tôi bỏ nhà máy. Sức khoẻ tôi gần như suy sụp hoàn toàn.

Tôi ở nhà ăn bám vợ mấy năm liền. Khi sức khoẻ được cải thiện, tôi sắm một chiếc xích lô. Tôi chỉ đạp xích lô vào ban đêm vì chẳng đêm nào tôi ngủ được. Có những đêm vắng khách, tôi đạp xích lô đến tận nghĩa địa và ngồi bên mộ con tôi và lại sống trong đau đớn tột cùng, trong nỗi kinh hoàng của cái ngày đen tối ấy. Lúc nào trong đầu tôi cũng âm u tiếng kêu cứu của con tôi.

Bao nhiêu người khuyên giải, động viên tôi, thầy thuốc cũng tìm cách chữa bệnh cho tôi, nhưng tôi vẫn không thể nào thoát ra được cơn mê sảng đau đớn ấy. Nhiều lúc tôi nghĩ tôi sẽ bị điên. Nhiều lúc tôi muốn quyên sinh. Tôi nhớ con tôi không thể nào chịu nổi. Tôi muốn được nhìn thấy con tôi.

Sau cái chết của con tôi, tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi không muốn trò chuyện với ai. Thi thoảng tôi lao vào đập phá tất cả những gì tôi nhìn thấy. Rồi tôi đánh vợ. Rồi tôi lại ôm vợ tôi mà khóc. Tôi thương cô ấy. Có lẽ lúc đó tôi bị điên thật chị ạ.

Thế rồi cơn điên loạn đã làm tôi không còn một chút ý chí nào nữa trong buổi chiều ấy. Tôi đã lao vào cô bé gái 10 tuổi và định làm chuyện đồi bại. Hành động như vậy chỉ là hành động của một con quỷ hôi tanh chị ạ. Nhưng cuộc đời vẫn còn cho tôi một lối thoát, cho tôi một con đường sống. Tiếng con gái tôi trong ngôi nhà đầy lửa cháy đã vang lên và lôi tôi ra khỏi tội lỗi.

Cho dù tôi chưa phạm tội bằng hành động nhưng tâm hồn tôi đã phạm tội. Sau buổi chiều ấy, tôi bỏ đạp xích lô mấy tháng liền. Tôi đóng cửa và tự giam cầm mình trong ngôi nhà. Ngày ngày, tôi thắp hương trước di ảnh con gái tôi và cầu xin con tôi tha thứ cho tôi.

Nhiều năm sau, cô bé hàng xóm lớn lên và đi lấy chồng. Một ngày, cô sang nhà tôi để mời vợ chồng tôi tới dự đám cưới của cô. Nhìn thấy cô, tôi sợ hãi và thấy hổ nhục vô cùng. Nhưng cuối cùng tôi vẫn nói được điều tôi muốn nói với cô gái: "Có lẽ bác bị điên, hãy tha tội cho bác". Cô gái hàng xóm mỉm cười và nói với tôi: "Cháu đã hiểu bác. Bác đừng nghĩ ngợi nữa bác nhé".

Câu nói đó của cô gái quả thực như một thứ thuốc thần chữa khỏi căn bệnh của tôi. Lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Tôi đã thú tội và được tha tội. Sức khoẻ tôi khá lên nhiều. Mỗi tối tôi đã có thể ngủ được vài ba tiếng đồng hồ. Tôi ăn thấy ngon hơn.

Tôi rất vui mỗi khi cô gái hàng xóm cùng chồng về thăm bố mẹ đẻ thấy tôi ở cửa đều mỉm cười hỏi thăm sức khoẻ của tôi. Những gì mà cô gái hàng xóm đối với tôi làm cho tôi nghĩ rằng đó là lòng nhân ái và bao dung của một người mẹ đối với một đứa con. Cô ấy đứng ở một nghĩa nào đó là mẹ của tôi chị ạ. Tôi nói thật đấy. Tôi tin chị hiểu ý của tôi.

Nếu không có tiếng kêu của con gái tôi chiều ấy, tôi đã phạm tội. Với tội ác đó, cho dù không ai biết thì lương tâm tôi sẽ suốt đời bị đày đọa. Tôi kể câu chuyện này không phải để bào chữa cho tội lỗi của mình. Tôi kể chuyện này cho chị nghe như thêm một lần thú tội và sám hối. Nhưng tôi cũng không hiểu lý do vì sao tôi lại kể cho chị nghe. Bởi chị là một người phụ nữ.

Nghe chuyện này, có thể chị sẽ thấy bị xúc phạm và có thể chị sẽ thù hận và khinh bỉ tôi. Sự thật là tôi có thể giấu kín chuyện này mà không ai biết. Còn người biết chuyện này là cô gái hàng xóm thì cô ấy đã tha tội cho tôi. Con gái tôi cũng biết. Phải không chị? Nó biết nên nó mới kêu lên để tôi tỉnh khỏi cơn u mê tội lỗi. Nhưng tôi lại phải nói thêm, dù không ai biết thì lương tâm tôi biết. Lương tâm biết mới đau đớn và hổ nhục vô cùng chị ạ.

Xin chị đừng ghi tên thật của tôi. Nhưng tôi muốn chị ghi chép lại câu chuyện này. Chị là nhà báo, chị biết viết thế nào đó để những ai có những ý nghĩ bẩn thỉu như tôi thì hãy tỉnh ngộ. Có lẽ, sau khi kể với chị chuyện này, tôi không bao giờ kể với ai nữa cho đến khi chết

Dạ Hương (ghi theo lời kể của nhân vật) - CSTC số 1

Từ nghi vấn dữ liệu quan trắc được truyền về trong nhiều trường hợp đều nằm trong giới hạn cho phép theo quy chuẩn kỹ thuật quốc gia, nhưng thực tế tại nhiều khu vực đô thị lớn và khu công nghiệp tình trạng ô nhiễm vẫn diễn biến phức tạp, chỉ số ô nhiễm môi trường ở mức cao, không tương xứng với dữ liệu quan trắc được báo cáo. Từ đó, Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường, Bộ Công an đã phối hợp các Công an đơn vị tập trung xác minh điều tra.

Ngày 2/4, Thượng tướng Nguyễn Văn Long, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an có Thư khen gửi Công an tỉnh Thanh Hóa biểu dương thành tích trong phối hợp với Cục Cảnh sát hình sự triển khai quyết liệt các biện pháp nghiệp vụ, đấu tranh, triệt phá thành công đường dây tổ chức đánh bạc và đánh bạc xuyên quốc gia, quy mô lớn, bắt giữ 205 đối tượng, thu giữ 36 xe ô tô, 189 điện thoại di động cùng nhiều vật chứng khác.

Bước vào mùa cao điểm trong năm giữa bối cảnh mới với không ít khó khăn, thách thức, du lịch hè năm nay được dự báo có nhiều thay đổi. Làm thế nào để thích ứng và duy trì được sự phát triển cần thiết đang là bài toán không dễ đối với “ngành công nghiệp không khói”.

Chiều 2/4, cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, khám xét nơi ở đối với Diệp Văn Vĩnh (SN 1994, ngụ xã Long Phú, TP Cần Thơ) về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, với thủ đoạn vay tiền để đáo hạn ngân hàng, chiếm đoạt của các nạn nhân 20,4 tỷ đồng.

Trong những ngày qua, đông đảo tiểu thương đang kinh doanh tại các ki-ốt cố định ở chợ Hầm Nước tọa lạc bên đường Võ Thị Sáu, phường Phú Yên (Đắk Lắk), bày tỏ sự bức xúc khi nhận được thông báo thu tiền thuê mặt bằng từ nhà thầu là Công ty TNHH thương mại Ngân Tín với mức giá được cho là quá cao. PV Báo CAND đã vào cuộc tìm hiểu vụ việc từ các bên liên quan.

Sau đợt mưa lũ lịch sử cuối tháng 10/2025, Trường Mẫu giáo Arooi - Zà Hung (xã Đông Giang, Đà Nẵng) vốn đầy ắp tiếng cười nay chỉ còn là đống đổ nát, hoang tàn khi quả đồi phía sau trường bị sạt lở, hàng ngàn mét khối đất, đá tràn xuống các phòng học. 52 đứa trẻ đồng bào Cơ Tu phải đi học nhờ trong sự chật vật, nhưng nỗi lo lớn hơn lại đang ập đến khi “hạn chót” cho việc mượn lớp đang cận kề.

Miễn thuế 4 năm, giảm 50% số thuế phải nộp trong 5 năm tiếp theo đối với thu nhập của doanh nghiệp từ thực hiện dự án đầu tư các ngành công nghiệp văn hóa, công nghiệp giải trí, cụm, khu công nghiệp sáng tạo về văn hóa; đầu tư ở địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn, đặc biệt khó khăn thì được miễn thuế 4 năm, giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo.

Hiện nay trên địa bàn TP Hà Nội, nhiều hạng mục, công trình xây dựng phục vụ Dự án cải tạo, nâng cấp hệ thống thoát nước, chống úng ngập cục bộ khu vực nội đô đang được triển khai, tập trung tại các tuyến phố có mật độ phương tiện lớn. Việc thi công đồng loạt trong khi lưu lượng giao thông lớn đã tạo áp lực không nhỏ lên hạ tầng giao thông vốn đã quá tải.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文