Cô gái điếm & gã giang hồ…

07:18 18/07/2011
Tôi bị đẩy vào con đường bán dâm năm 16 tuổi. Lúc đó mẹ tôi có nói với tôi rằng, nếu tôi không chịu khó phụ mẹ tôi bán phở để kiếm tiền nuôi em thì tôi chỉ có đi làm đĩ thôi. Tôi giận mẹ kinh khủng. Tôi cãi lại mẹ, rồi con sẽ đi làm đĩ cho mẹ thỏa lòng. Mẹ tôi cầm cây đũa cả đánh tôi một trận nhừ tử, trước mặt khách vào ăn trong quán, dễ cũng đến hai chục người.

Các anh chị kính mến!

Tôi đã suy nghĩ suốt hai chục ngày trước khi gửi anh chị lá thư này. Bởi vì tôi làm cái nghề ai cũng coi thường, đó là mua vui cho đám đàn ông và nhận tiền để sống qua ngày. Tôi hay coi tivi, thấy nhiều cô gái đẹp làm nghề này mua nhà mua xe. Tôi thấy họ may mắn và giỏi giang quá. Tôi không xấu, cũng từng một thời đăng ký dự thi hoa hậu, nhưng giờ lo kiếm đủ tiền xài qua ngày cũng là chuyện chẳng dễ dàng.

Người ta hay nói, "đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện giãi bày", nên có thể những điều tôi nói các anh chị sẽ cười khinh. Và tôi không thích viện lý do mình vì hoàn cảnh đưa đẩy mà đi làm gái, mặc dù với tôi thì nó đúng là như vậy. Tôi cũng nghĩ rằng, nếu có điều kiện và không bị ép buộc thì chẳng cô gái nào lại muốn đi ngủ với khắp lượt đàn ông để bị rẻ khinh…

Tôi bị đẩy vào con đường bán dâm năm 16 tuổi. Lúc đó mẹ tôi có nói với tôi rằng, nếu tôi không chịu khó phụ mẹ tôi bán phở để kiếm tiền nuôi em thì tôi chỉ có đi làm đĩ thôi. Tôi giận mẹ kinh khủng. Tôi cãi lại mẹ, rồi con sẽ đi làm đĩ cho mẹ thỏa lòng. Mẹ tôi cầm cây đũa cả đánh tôi một trận nhừ tử, trước mặt khách vào ăn trong quán, dễ cũng đến hai chục người.

Quán phở của mẹ tôi là phở chửi, ngày nào cũng réo rắt, không chuyện nọ cũng chuyện kia. Hồi đó, có một chú xe ôm tên Phúc, sáng nào cũng ghé ăn sáng và có tình cảm với mẹ tôi. Mẹ tôi cũng có vẻ thích. Nhưng một lần vì chú ấy vội đi chở khách quên chưa kịp trả tiền, thế là bữa sau chú đến được ăn nguyên một bài chửi của mẹ. Từ đó, chú Phúc không bao giờ dám đến quán nữa. Mẹ tôi dữ quá.

Một buổi tối, tôi rửa bát, không may làm vỡ cả một rổ bát lớn. Với mẹ tôi thì đó là điều không thể chấp nhận được. Một cuộc cãi vã bắt đầu xảy ra. Và sau đó là mẹ tôi cầm con dao thái thịt, chạy xuống bếp. Tôi hoảng hồn, chạy một mạch ra ngoài đường và lao lên xe ôm, nói với anh ta là cứ chạy qua cầu rồi tính. Thực tình khi đó tôi chỉ muốn chạy thoát khỏi mẹ chứ chưa biết đi đâu.

Và rồi, đêm đó gã xe ôm đã bán đời con gái của tôi cho một gã giang hồ. Tôi nói thật lòng, là lúc đó tôi không nghĩ Vĩnh là một gã giang hồ. Khi ấy, tôi thấy Vĩnh đẹp trai và có một cái gì đó ương ngạnh, vẻ mặt hỗn hào và đôi mắt buồn bã. Tôi thích mẫu đàn ông này nên tôi đã chấp nhận Vĩnh, dù cũng thoáng chút sợ hãi. Nhưng khi ấy, nếu tôi về nhà thì mẹ tôi cũng chém tôi mất. Thế nên, dù sao cũng có một đêm ngon giấc trong căn phòng của Vĩnh. Tôi bỏ học từ đêm đó…

Sáng sau tỉnh dậy, Vĩnh đưa cho tôi 200 ngàn và nói, em về đi. Tôi chửi Vĩnh, này, anh nghĩ tôi là con điếm rẻ mạt chỉ đáng giá 200 ngàn thôi sao? Vĩnh chửi tôi, mẹ kiếp, chứ muốn bao nhiêu? Cái tôi muốn là thứ mà anh không bao giờ có, tôi đáp trả. Vĩnh cười khùng khục: Chẳng có cái mẹ gì là không có hết. Tôi tát vào mặt anh ta: Tôi vì thích anh mà ngủ với anh, giờ anh trả 200 ngàn, vậy anh có là con người không? Vĩnh trợn tròn mắt: Yêu á? Thời đại này mà yêu á? Rồi Vĩnh cười ngặt nghẽo. Tôi cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, vì Vĩnh nghĩ rằng tôi chỉ là một cô gái điếm mạt hạng. Tôi bỏ đi.

Nhưng đi đâu? Đến đầu cầu, đường về nhà tôi thì tôi xuất hiện câu hỏi đó. Lúc đó Vĩnh xuất hiện và nói, hết đường về rồi chứ gì, thôi ở lại đi, làm gái cũng là một cái nghề. Tôi định tát cho Vĩnh một cái nữa, nhưng thực sự là không biết đi đâu. Tôi mới nói với anh ta: Cho tôi ở nhờ, tôi sẽ trả tiền. Nhưng tôi không phải làm gái đâu.

Sau đó, thực sự tôi và Vĩnh có yêu nhau, tình yêu đầu đời khiến tôi ngây ngất, dù nó không giống những gì tôi hình dung. Vĩnh là gã đàn ông thô lỗ, nhưng tôi cảm nhận được anh ta yêu tôi thật lòng mỗi khi ân ái. Tôi đi kiếm việc làm thêm ở ngoài phố, bán hàng cho một shop quần áo, lương tháng 800 ngàn. Tôi chẳng tiêu xài gì, cũng đủ sống.

Điều không may là ba tháng sau, tôi có thai. Cả tôi và Vĩnh lo lắng. Vĩnh làm nghề gì mà cứ mất dạng vài hôm lại thấy xuất hiện, khi thì có tiền lúc lại lục ví của tôi moi tiền đi uống bia. Tôi hỏi thì Vĩnh chỉ nói, công việc cho ông chủ. Ông chủ là ai thì không được phép kể. Khi tôi và Vĩnh quyết định là đi phá thai là lúc trong túi cả hai không còn đồng bạc lẻ nào.

Cuối cùng, Vĩnh nghĩ ra một cách, là chấp nhận cho tôi ngủ với gã đàn ông giàu có trên phố, lấy một triệu đồng. Tôi đau đớn nhưng chấp nhận, vì tôi nghĩ thôi, vì tương lai chấp nhận một lần vậy. Không ngờ, khi tôi cầm tiền về, Vĩnh đã đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết, đến mức cái thai lọt ra ngoài. Vĩnh ơi, sao anh ác với em quá vậy?

Tôi nằm bẹp ở nhà một tuần, may mà có bà bán cau khô ở gần đó chạy qua giúp đỡ. Vĩnh bỏ mặc tôi ở đó, đi cả tuần. Tôi tỉnh lại, bắt đầu suy nghĩ đến cuộc sống khác, không thể tiếp tục ở cùng Vĩnh được nữa.

Tôi tìm đến nhà người đàn ông giàu có. Ông ta tên Phong, ngoài 50, tóc muối tiêu, bụng bự vì bia hơi, da đỏ au và cưới tít mắt. Tôi nói tôi muốn làm ô sin cho ông ta. Nhà ông ta con cái đã ở riêng hết, một mình một căn nhà, cũng cần người nấu cơm giặt giũ. Ông ta đồng ý. Mà thực ra cái ông ta đồng ý, chính là ông ta biết có thể được ngủ với tôi miễn phí nhiều lần nữa.

Được hai tháng thì các con ông Phong bắt đầu nghi ngờ và họ rắp tâm theo dõi. Cuối cùng cũng phát hiện cảnh trai trên gái dưới. Họ mắng bố mình xối xả và đuổi cổ tôi ra khỏi nhà.

Tôi lại bơ vơ. Và tôi hận mẹ tôi, không hiểu vì sao mẹ không tìm tôi một lần. Vĩnh dù chẳng là gì, chỉ nhân ngãi mù mờ, mà còn đi tìm tôi. Mấy lần Vĩnh đến, tôi đã không tiếp. Tôi nói tôi muốn sống khác xưa rồi…

Đi đâu? Tôi quyết định đi làm ở quán gội đầu massage. Ở đây, tôi biết mình sẽ phải làm công việc của một cô gái điếm. Nhưng nghe nói là kiếm được nhiều tiền. Tôi tính đi làm một năm, gom được một ít tiền, sẽ ra chợ mở một mẹt hàng, bán cái gì đó mưu sinh cũng được. Nhưng tôi không ngờ, chẳng bao giờ có cái ngày đó. Vì mọi thứ đã rơi vào một vực xoáy vô hình…

Tôi và Vĩnh đúng là duyên nợ trời sinh. Đến khi đi làm ở tiệm massage gội đầu, tôi mới dần phát hiện ra, Vĩnh chính là bảo kê cho đám gái ở đây, được ông chủ trả lương hàng tháng. Khi thấy tôi vào làm ở đây, Vĩnh như phát điên. Vĩnh lôi tôi ra góc đường, tát vào mặt tôi, nói tôi ngu ngốc, sao tự dưng đi làm nghề này. Chui vào con đường này sẽ không bao giờ ra được. Và tôi sẽ bị đẩy từ tiệm này qua tiệm khác và cuối cùng sẽ phải dạt ra lề đường. Muốn hoàn lương cũng không có cửa đâu, giang hồ sẽ tìm tôi mà xử. Nhưng tôi gạt Vĩnh ra, mặc kệ. Tôi quyết con đường của tôi rồi.

Đúng là khi ấy tuổi trẻ, liều lĩnh và ngu ngốc. Và cái giá phải trả là Vĩnh phải cứu tôi hết lần này qua lần khác từ tay những gã đàn ông bạo dâm. Tình cảm của tôi và Vĩnh, đến mãi sau này, vẫn không xác định được nó là gì.

Vì yêu nhau thì chẳng đối xử với nhau như thế, mà nếu không yêu thì sao lại hy sinh vì nhau như thế,  bởi đôi khi vì muốn tôi thoát nạn, Vĩnh đã bị ông chủ cho đám khác đánh nhừ tử. Nhưng Vĩnh vẫn vậy. Chúng tôi quay về sống chung trong căn phòng trọ đó, thi thoảng vẫn làm tình với nhau. Nhưng Vĩnh chẳng bao giờ nói yêu tôi, toàn nói lời cay đắng. Vậy mà cũng sống được với nhau tới 4 năm…

Cách đây một tháng, Vĩnh nói với tôi, anh ấy có một phi vụ lớn, nếu thành công thì muốn kéo tôi ra tận biên giới, sống ở đó. Vì anh có một người bà con ở đó, có tiền sẽ mua đất làm nhà và cắt đứt cuộc sống giang hồ đĩ điếm này. Tôi đồng ý. Tôi cũng có một ít tiền và tôi nghĩ có thể phụ Vĩnh lo cho cuộc sống tương lai. Về cơ bản, tôi vẫn còn yêu Vĩnh, dù lắm khi tôi cũng muốn bóp cổ anh đến chết vì cái sự thô lỗ và nói năng nham nhở.

Nhưng phi vụ không thành!

Vĩnh bị bắt cùng đồng bọn. Tôi hoảng hồn khi biết chuyện và tôi cũng bị gọi lên Công an để hỏi về Vĩnh. Thực lòng tôi đã bị sụp đổ hoàn toàn. Thất vọng và hoang mang. Chẳng biết đời mình sẽ đi về đâu. Lo cho tôi và cho Vĩnh…

Đến khi ấy, mẹ tôi mới đi tìm tôi. Bà khóc ầm ĩ cả khu xóm và bắt tôi về nhà, cắt đứt mọi quan hệ với giới giang hồ, làm lại cuộc đời. Bà cấm tôi không được quan hệ với Vĩnh và những người nào đó. Bà cũng giải thích rằng, bữa đó bà đang thái thịt nên cầm dao chạy xuống chứ không phải cầm dao để chém tôi, vì hổ dữ cũng không ăn thịt con. Tôi khuỵu xuống, lết về nhà như một cái xác chết. Đời tôi đã tan hoang…

Trần Phạm Hoàng Phong, 35 tuổi, Giám đốc Công ty quảng cáo Phong Trần, TP Hồ Chí Minh

Thu Mận thân mến! Không ai muốn đời mình rơi vào hoàn cảnh nghiệt ngã như thế. Nhưng dẫu sao đi nữa thì Mận cũng đã phải nếm trải rồi, và còn may mắn là trong phút tan nát nhất vẫn còn có bàn tay của mẹ. Mẹ bạn là người dữ tính, nhưng vẫn rất thương con, phải không? Đó là cái gốc, bạn nên tựa vào để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Tôi nghĩ, chuyện quan hệ của bạn với Vĩnh lúc này là mối quan hệ bế tắc. Hãy để mọi thứ lắng lại, hãy nghe trái tim mình trước, rồi hãy quyết định có chờ Vĩnh hay không, chứ nói lúc này là quá sớm. Mẹ bạn đang lo lắng cho bạn, vậy hãy cố gắng sống tử tế để làm lại cuộc đời, Mận nhé!

Nguyễn Hà, 29 tuổi, biên tập viên Tạp chí Sành Điệu

Dù gì đi nữa thì bạn cũng đang lý giải con đường sa ngã của bạn theo kiểu "hoàn cảnh". Chỉ có điều tôi đánh giá cao ở bạn là bạn dám thừa nhận mọi chuyện. Tôi nghĩ rằng, mối quan hệ của bạn và Vĩnh là mối quan hệ phức tạp kiểu "gái điếm - giang hồ". Thế nên nó có nhiều cung bậc và dù ghét dù hận nhưng bạn vẫn không thể phủ nhận là có yêu Vĩnh rất nhiều. Cái kết cục của bạn cũng là cái kết được báo trước. Bởi vì những kẻ làm ăn phi pháp trước sau gì cũng sẽ bị trừng phạt. Điều tôi muốn nói là bạn nên can đảm đứng lên, để hy vọng có thể làm lại cuộc đời. Chúc bạn may mắn.

Một bạn đọc nữ (giấu tên, phố Thi Sách, Hà Nội)

Đọc chuyện của bạn tôi thấy bạn là cô gái hư hỏng. Chỉ vì mẹ mắng và đánh mà đã tìm mọi cách bỏ nhà đi. Tôi là phụ nữ, còn bị cả chồng đánh vì những chuyện lặt vặt, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ nhà đi. Bởi vì với tôi, gia đình và người thân vẫn là quan trọng nhất, họ có thể giận dữ nhưng sẽ không bao giờ làm điều ác với mình. Bạn đã thấy chưa? Vì giận mẹ mà đời bạn tan nát hết. Nhưng tôi nghĩ, phần khác là vì tính của bạn, bạn thích phiêu lưu và nổi loạn. Hãy cố gắng làm lại mọi thứ đi, vì bạn còn rất trẻ.

Bùi Thị Thu Mận – CSTC tuần số 66

Ngày 12/1, UBND TP Hồ Chí Minh đã chuyển và công bố Quyết định số 3693/QĐ-UBND về việc giải thể Trường Tiểu học, Trung học cơ sở và Trung học phổ thông Quốc tế Mỹ (thường gọi Trường Quốc tế Mỹ AISVN) cho các cá nhân có trách nhiệm của trường này và một số cơ quan chức năng có liên quan. Quyết định giải thể được ký ngày 31/12/2025 

Cơ quan Công an thu giữ tại hiện trường gồm 42 khẩu súng bắn đạn nhựa các loại, hơn 5kg đạn nhựa và nhiều trang bị hỗ trợ khác, như đồ bảo hộ, phụ kiện gắn kèm. Toàn bộ số người có liên quan và tang vật đã được lập biên bản bàn giao cho Công an phường Long Biên để tiếp tục xác minh, xử lý theo quy định của pháp luật.

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố Washington đang cân nhắc “những phương án mạnh tay” để đáp trả chiến dịch trấn áp các cuộc biểu tình chống chính phủ tại Iran, trong đó không loại trừ khả năng can thiệp quân sự, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ xung đột khu vực.

Liên quan đến vụ án vi phạm an toàn thực phẩm, theo thông báo của Công ty cổ phần đồ hộp Hạ Long, bắt đầu từ hôm nay (12/1), công ty sẽ dừng sản xuất 14 ngày và có thể dài hơn. Thông tin này ngay lập tức tác động, gây nỗi lo cho hàng trăm cán bộ, công nhân viên của doanh nghiệp, bởi nghỉ việc đồng nghĩa mất thu nhập, ảnh hưởng tới sinh hoạt của gia đình họ…

Khi những cơn gió mùa đông vẫn len lỏi qua từng bản làng vùng cao xứ Thanh, chương trình “Đông ấm xứ Thanh” do Cục Xây dựng phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc Bộ Công an phối hợp với Công an tỉnh Thanh Hóa cùng các đơn vị đồng hành, nhà hảo tâm tổ chức đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trong lòng nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文