Cuộc săn lùng “thần dược” phòng the giữa lòng Thủ đô

06:16 09/08/2011
Hà Nội về đêm khá tĩnh, nó khác hẳn sự náo nức, đông đúc lúc ban ngày. Trời tối, mọi hành động, bước đi của con người cũng nhẹ hơn và nhanh hơn. Lấy con xe cà tàng lượn quanh một vòng Hàng Ngang, Hàng Đào… 11h30’ tôi bắt đầu bước vào "con phố sung sướng".

Đôi khi ngồi quán trà đá buổi sáng, hay ở những nơi đông người thấy mấy thanh niên tóc xanh, tóc vàng nói chuyện mua thuốc kích dục ở Hà Nội dễ như đi mua… kẹo cao su. Nghe câu chuyện đó chẳng ai có thể không tò mò. Thứ thuốc mà nhiều người vẫn cho là "thần dược phòng the" đã gây ra không ít hậu họa, báo chí đăng tải vẫn không làm người ta khiếp sợ. Đã không ít lần các cơ quan chức năng vào cuộc, dẹp bỏ đi những "điểm đen" chuyên buôn bán thuốc kích dục, khiến tình hình buôn bán có phần dịu xuống. Nhưng bây giờ, để mua loại "thần dược" như con dao hai lưỡi đó ở Hà Nội vẫn không phải chuyện khó. Chỉ có điều, người mua phải lần mò vì người bán cũng kín đáo, dè chừng hơn…

Bách hóa thần dược “sung sướng”

Hết giờ làm, oi bức, mấy anh em rủ nhau lên Hàng Bồ vài cốc bia cho mát ruột. Giải quyết xong dăm con mực và hòm hòm két bia cả tụi bảo nhau đứng dậy. Bà chủ quán đon đả ra tính tiền kèm theo vài lời đong đưa: "Mực Hàng Bồ rồi phải tìm đồ Hàng Chiếu chứ mấy chú em". Tôi và mấy đứa bạn thuộc dạng "nhà quê ra tỉnh" nên nghe câu nói đó đứa nào cũng đừ mặt như "mất sổ gạo".

Thấy cả lũ tỏ ra bất ngờ bà chủ vui tính giải thích thêm: "Dân nhậu ở đây có ai là không biết mấy thứ đó đâu, làm gì mà mấy chú em phải tròn mắt ra thế". Thanh toán tiền xong, anh em giải tán, nhưng tôi nán lại vì chưa hiểu mấy câu nói của bà chủ, đành hỏi thêm thì "Hàng Chiếu người ta vẫn gọi là con phố sung sướng. Chú em cứ ra một lần rồi biết". Nghe lời giới thiệu như vậy, thói tò mò xấu tính nổi lên, tôi quyết định mục sở thị "con phố sung sướng".

Hà Nội về đêm khá tĩnh, nó khác hẳn sự náo nức, đông đúc lúc ban ngày. Trời tối, mọi hành động, bước đi của con người cũng nhẹ hơn và nhanh hơn. Lấy con xe cà tàng lượn quanh một vòng Hàng Ngang, Hàng Đào… 11h30’ tôi bắt đầu bước vào "con phố sung sướng". Đi dạo quanh một lượt, không thấy động tĩnh gì, vẫn yên ắng, chỉ còn một vài quán trà đá chuẩn bị dọn hàng. Cuối phố, tôi quay sang Hàng Mã và lòng nổi lên sự nghi ngờ về sự thật của "con phố sung sướng" kia. Nhưng rồi tôi quyết tâm lượn lại một vòng nữa xem tình hình có sáng sủa hơn không.

Vòng lại phố Hàng Ngang, để chắc ăn tôi ghé vào lề đường hỏi anh xe ôm: "Anh cho hỏi phố Hàng Chiếu đi lối nào ạ". Rồi vừa cười vừa nói anh ta đáp: "Lại Hàng Chiếu à! Ngày nào cứ đến cái giờ này bao nhiêu người hỏi lối đi phố Hàng Chiếu ấy nhỉ, mua đồ hả chú em?". Tôi vờ lúng túng, rồi anh xe ôm nói tiếp: "Đồ bán từ 7-8h tối, tội gì mà đi mua đêm cho khổ ra". Rồi anh ta chỉ đường cho tôi lên Hàng Chiếu.

Lần này rút kinh nghiệm, tôi đi rất chậm với dáng điệu thăm dò. Đèn pha xe máy quét kỹ lưỡng trên mặt đường cũng như vỉa hè của phố Hàng Buồm. Lác đác một vài phụ nữ đeo túi ngang hông đi đi lại lại trên vỉa hè. Tôi dừng lại và hỏi một người trong số đó: "Chị ơi! Ở đây chỗ nào bán…", người phụ nữ này nhanh nhảu hỏi lại: "Mua gì mà ấp úng như ngậm hạt thị thế?". "Em mua cái… ấy". "Ui trời! Có thế mà cũng nói không nên lời. Thuốc chứ gì?". Người phụ nữ đó nhanh nhẹn nói tiếp và kèm theo một câu hỏi: "Thế chú em định mua loại gì? Bao hay thuốc?". Thấy đúng ý mình tôi bắt đầu nhập vai: "Thế ở đây chị có những loại gì ạ?". "Loại nào chị cũng có. Nội ngoại đều có tất. Chú thích loại nào chị cũng chiều. Chỗ chị là bách hóa tổng hợp hàng sung sướng, chú em hỏi đúng chỗ rồi".

"Chị cho em xem mấy loại thuốc đi". Được thể người phụ nữ này bắt đầu giở nghề. "Chị có đủ hàng Viagra, Cialis rồi Levitra. Xuất xứ toàn ở Mỹ, Thụy Sĩ, Thái. Chị còn có loại mới thuốc xịt của Hồng Kông, chỉ cần xịt 2 hơi trước khi làm chuyện ấy, đảm bảo cực lâu luôn. Chị còn có có loại sủi không màu, mùi, vị luôn. Đảm bảo các nàng mà uống vào thì chỉ có quỳ dưới chân em mà xin… cho một phát thôi". Giới thiệu các loại thuốc xong người phụ nữ này còn thêm một câu chắc nịch: "Hàng của chị toàn loại xịn đấy, không mấy chỗ có đâu". Trong cái túi xách khoác sát nách, người phụ nữ với khuôn mặt trung tuổi lôi ra đủ thứ, nào là chai lọ, vỉ, gói… Tất cả đều được kèm theo những lời chào mời rất mát tai.

Người phụ nữ "quảng cáo" một hồi, khi dừng lại tôi quay sang hỏi giá, ngay lập tức có lời đáp: "Các loại thuốc viên thì chỉ 150-200.000đ một viên, còn loại thuốc sủi đắt hơn 300.000đ, mua thì chị lấy cho". Đã biết được khá nhiều tôi bắt đầu nghĩ kế rút lui. Tôi hỏi lại: "Hàng của chị xịn thật hay toàn hàng Tàu đấy. Bây giờ các bà hay bán hàng rởm lắm?". "Toàn hàng xịn thôi em ạ. Chị đảm bảo với em. Không hiệu quả mang ra đây chị đền tiền gấp đôi".

Tôi bắt đầu quay sang chê thuốc đắt, mồm nói tay quay xe để thực hiện kế chuồn. Ngay lập tức người phụ nữ kia quay sang văng tục tĩu: "Đ.m thằng nhà quê. Đ. có tiền lại còn đòi mua thuốc. Đúng là đồ hãm…". Kèm theo những lời nói chợ búa đó là những bãi nước bọt ngay khi xe tôi lăn bánh.

Phóng xe thật nhanh về phía cuối phố, rồi lại đi chậm lại để thử một lần nữa. Nhưng lần này tôi không may mắn như lần trước mà mất 200.000đ được một vỉ thuốc 4 viên chả biết xịn hay rởm. Mà chuyện thuốc thật giả cũng không quan trọng với tôi. Phóng nhanh về Bờ Hồ, kịp chụp lưu lại bức ảnh về loại thuốc đó rồi quẳng nó vào thùng rác. Về nhà mà vẫn ấm ức những lời chửi tục tĩu của người đàn bà ở "con phố sung sướng"…

Cửa hàng thuốc cũng đâu thiếu "thần dược"

Ngày hôm sau, nghe thấy tôi kể về chuyện ngày hôm trước trên "con phố sung sướng" - Hàng Chiếu, một anh bạn thuộc dạng hiểu biết về lĩnh vực dược phẩm khẳng định chắc nịch, cần gì phải ra Hàng Chiếu lọ mọ đêm hôm, một số cửa hàng dược phẩm cũng đâu thiếu mấy loại mặt hàng đó. Người bạn đó còn khẳng định với tôi rằng, mua ở trên Hàng Chiếu phải đến 90% hàng giả, dùng vài lần là sẽ xảy ra phản ứng phụ. Hàng dởm giá lại cao. Mua ở những cửa hàng dược phẩm, hàng chuẩn, uy tín mà còn có cả dược sĩ… kê đơn.

Tôi tìm đến một hiệu thuốc gần với Bệnh viện Việt Đức trên phố Phủ Doãn theo lời chỉ dẫn của người bạn, khi hỏi người bán hàng về nhãn hiệu "thần dược" khá nổi tiếng-Stud, tôi nhận được cái lắc đầu quầy quậy. Người bán hàng khẳng định, cửa hàng không bán mấy thứ đó. Rất khó bán vì có rất ít người mua. Chỉ sau khi từ chối lời hỏi về "thần dược", chị bán hàng đã gợi ý với tôi về một số "dụng cụ sung sướng". Chị ta hỏi. Chú có lấy dụng cụ không? Ở đây chẳng thiếu loại gì. Hình thù nào cũng có hết. Râu, bi, gai… đặc biệt hơn còn rất nhiều loại hình đầu thú.

Loạt xoạt trong tủ thuốc một lúc, chị bán hàng lấy ra một đống bao cao su với nhiều loại khác nhau. Nhìn vào hình ảnh in ở phía ngoài vỏ các mẫu để trên mặt tủ, đúng là có rất nhiều loại khác nhau. Các loại hương liệu táo, chuối, dâu… đủ tất những hình thù nào là hình rồng, sói, râu, dao, kiếm… Nhìn vào đó tôi có cảm tưởng như một quầy bán tạp hóa với nhiều món đồ lặt vặt thường gặp ngoài chợ cóc.

Xem qua một lượt những loại "dụng cụ" kỳ quái mà chị cửa hàng giới thiệu, tôi gắng hỏi lại. "Thế cửa hàng có loại thuốc trợ lực nào không?". Vẻ e dè nhưng thấy tôi không có vẻ gì của một người điều tra nên người chủ cửa hàng nói: "Chỗ mình chỉ có Viagra của Mỹ và Nhật thôi. Một loại 60.000đ, một loại 70.000. Hàng chuẩn xách tay từ bên đó về. Nếu như em dùng thì cứ yên tâm về chất lượng". Sau đó người bán hàng lấy từ trong tủ một vỉ thuốc có 4 viên, kèm theo lời quảng cáo: "Loại này có tác dụng cực mạnh. Chuyên dùng cho những người yếu sinh lý".

Chưa hết lời chào mời, chị bán hàng chuyển giọng nói với giọng chia sẻ, cảm thông: "Nhìn chú em thanh niên khỏe mạnh thế này sao mà phải dùng mấy thứ đó. Mấy ông nhiều tuổi, sinh lý yếu mới phải cầu cứu đến mấy thứ này thôi…". Tôi mua một vỉ của Mỹ với giá 60.000đ rồi ra về, trước khi bước ra khỏi hiệu thuốc, chị bán hàng còn dặn rất kỹ càng: "Thuốc này không được dùng cho mấy người bị bệnh tim, huyết áp bất ổn đâu. Dùng phải rất cẩn thận đấy…".

Tiếp tục tìm đến một nhà thuốc nằm ngay đầu phố Khâm Thiên theo danh sách mà người bạn cung cấp những hiệu thuốc có bán "đồ sung sướng". Khi thấy tôi hỏi mua Viagra, chị chủ hiệu thuốc khẳng định chắc nịch: "Viagra lạc hậu lắm rồi. Loại thuốc đó chẳng mấy hiệu quả nên người ta đã bỏ từ lâu rồi". Sau đó, người chủ cửa hàng này đưa ra một hộp Cialis, trên vỏ chỉ toàn ngoại ngữ. Chị chủ cửa hàng thuốc khẳng định, loại này an toàn và hiệu quả hơn Viagra rất nhiều lần. Thuốc chuẩn nhập khẩu nên cứ yên tâm. Giá 150.000đ một viên…".

Dạo quanh một lượt các hiệu thuốc, tôi nhận thấy ở đâu cũng có bán mấy loại "thần dược sung sướng". Đó cũng là một hệ quả tất yếu vì nhu cầu đối với loại thần dược đó không phải ít. Tuy nhiên, không nhiều người tìm mua được loại thuốc chuẩn và được dược sĩ hướng dẫn cụ thể. Cũng từ đó mà có không ít trường hợp dở khóc, dở cười vì loại thần dược sung sướng…

Gia Nguyễn - số 50

Ngày 10/5, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) Bộ Công an kết thúc điều tra bổ sung vụ án hình sự "Vi phạm các quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; Đưa hối lộ; Nhận hối lộ" xảy ra tại Công ty TNHH Cây xanh Công Minh và các tỉnh, thành phố và ra Bản kết luận điều tra bổ sung vụ án hình sự số 11/BKL-ANĐT-P4.

Chỉ trong vòng chưa đầy 3 tuần, Mai Hoàng đã liên tục đăng tải, chia sẻ nhiều bài viết và livestream với các nội dung như: cho rằng cán bộ “ăn cướp đất”, “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, “bao che sai phạm”, xúc phạm danh dự, uy tín của lãnh đạo thành phố, cán bộ Tòa án, Thi hành án dân sự, Công an và các cơ quan chức năng liên quan….

Không chỉ là câu chuyện thiếu cát hay tăng giá đất san lấp, áp lực vật liệu xây dựng đang trở thành phép thử đối với năng lực quản trị đô thị của Đà Nẵng trong giai đoạn phát triển mới. Trước nguy cơ chậm tiến độ các công trình trọng điểm, thành phố đồng loạt triển khai các biện pháp mạnh để vừa tăng nguồn cung, vừa ngăn chặn tình trạng “cát tặc”, đầu cơ và thao túng thị trường.

Ngày 12/5/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Bí thư đã xem xét, quyết định thi hành kỷ luật khai trừ ra khỏi Đảng đối với ba đảng viên vi phạm nghiêm trọng trong thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao.

Ngày 12/5, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Thọ cho biết đang tiến hành điều tra vụ án Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định về kinh doanh theo phương thức đa cấp, xảy ra từ năm 2025 đến nay tại nhiều địa phương trên cả nước.

Hỏi: Năm 1988, tôi mua mảnh đất của gia đình hàng xóm. Việc mua bán có giấy viết tay nhưng hiện tại đã thất lạc, người bán cũng chuyển đi nơi khác. Nay tôi muốn làm thủ tục cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, UBND cấp xã yêu cầu tôi cung cấp căn cứ chứng minh đất đã sử dụng ổn định. Xin hỏi, căn cứ nào để chứng minh sử dụng đất ổn định theo yêu cầu của UBND cấp xã? (Phạm Khôi, phường Cửa Lò, tỉnh Nghệ An)

Trận thua ngược 1-4 trước U17 Hàn Quốc mang đến nhiều bài học quý giá cho thầy trò HLV Cristiano Roland, đồng thời đặt ra yêu cầu phải nhanh chóng đứng dậy để hướng tới trận quyết định với U17 UAE. Trong bối cảnh vẫn nắm quyền tự quyết, đội tuyển trẻ Việt Nam đang đứng trước cơ hội chứng minh sự trưởng thành cả về chuyên môn lẫn tinh thần thi đấu trên hành trình chinh phục tấm vé World Cup.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文