Kinh hoàng hủ tục cô dâu bị thiêu sống vì của hồi môn

16:04 24/10/2011
Cứ gần 2 giờ đồng hồ là lại có một người phụ nữ Ấn Độ bị thiêu vì của hồi môn. Phụ nữ Ấn Độ luôn sống trong cảm giác nơm nớp sợ hãi một ngày nào đó nạn nhân sẽ là chính mình. Đó chính là hủ tục "đốt cô dâu" đang được lưu truyền tại Ấn Độ và một số đất nước khác như Pakistan, một hủ tục rùng mình và có sức sống bền bỉ đến tận thế giới văn minh ngày hôm nay.

Cảnh sát ở đâu? Tòa án ở đâu? Công lý ở đâu?... Không ai trả lời được bởi tất cả những điều đó đều là sản phẩm của xã hội và cái xã hội đó mặc nhiên để cho những thân phận phụ nữ bị đày đến mức không thể đau đớn hơn.

Rùng mình và xót xa

Theo số liệu mà Cục Tội phạm quốc gia Ấn Độ đưa ra thì trong năm 2001, đã có gần 7.000 người phụ nữ bị gia đình nhà chồng thiêu chết chỉ vì không mang đủ của hồi môn đến gia đình nhà chồng. Đến năm 2008, con số này cũng vào khoảng 6.000 người. Trong khi đó, tại Pakistan, hằng năm có khoảng 3.000 người phụ nữ bị thiêu vì của hồi môn. Hầu hết, các vụ thiêu cô dâu đều được ngụy trang thành một vụ tai nạn, vụ nổ trong nhà bếp. Mặc dù, cả Chính phủ Ấn Độ và Chính phủ Pakistan đều đã đưa ra những quy định pháp luật về hành động sát hại cô dâu vì của hồi môn, tuy nhiên chúng không mấy hiệu lực.

Cảnh sát và tòa án cũng tham gia vào việc luận tội các gia đình đã sử dụng hủ tục đốt cô dâu, song họ thường không có đủ bằng chứng vì các gia đình này đã cố tình dàn dựng nó trở thành các vụ tai nạn. Việc tìm kiếm các bằng chứng từ các gia đình hàng xóm hoặc gia đình nhà cô dâu cũng là điều bất khả thi, bởi trong khi các gia đình hàng xóm cho đó là chuyện riêng của mỗi nhà thì gia đình cô dâu lại giấu biệt vì danh dự nhà mình. Chính bởi thế, hủ tục đốt cô dâu vẫn cứ tiếp tục xảy ra, ngay trong thế kỉ XXI hiện đại này.

Với người Ấn Độ, Pakistan, của hồi môn mà gia đình cô dâu phải cống nạp cho gia đình chú rể thường là tiền và hàng hóa. Đó chính là những vật phẩm trao đổi cho đám cưới của con gái họ. Của hồi môn có thể bao gồm cả tiền bạc và các hàng hóa có giá trị như đồ nữ trang (vàng, bạc, đá quý), các đồ gia dụng đắt tiền như tủ lạnh, tivi, thậm chí cả ôtô hay nhà cửa.

Giá trị của của hồi môn thường cao gấp bảy lần số tiền lương tổng cộng trong một năm của một người làm việc thành đạt ở Ấn Độ. Chính bởi thế, của hồi môn thực sự là một nỗi ám ảnh với những gia đình người Ấn Độ, Pakistan có con gái đi lấy chồng.

Trước khi đám cưới diễn ra, nhà gái sẽ phải lo lắng xem nhà trai mong muốn những của hồi môn như thế nào và gấp rút lo liệu. Gia đình nhà gái sẽ tìm mọi cách để có thể thu xếp được số của hồi môn đầy đủ và mang cống nạp cho nhà trai. Tuy nhiên, không phải gia đình nào cũng có điều kiện để lo đủ số của hồi môn, kể cả khi họ đã chạy vạy và vay mượn khắp nơi. Họ đành phải cho con gái đi lấy chồng với số của hồi môn thiếu thốn, ít ỏi.

Khi bố mẹ không cống nạp đầy đủ của hồi môn, mọi sự tức giận của gia đình nhà chồng sẽ trút lên đầu người con gái. Những cô con dâu mới này có thể bị mắng nhiếc, lăng mạ bởi bất cứ thành viên nào trong gia đình nhà chồng, vì bất cứ lí do gì và vào bất cứ lúc nào họ muốn. Các thành viên trong gia đình nhà chồng cũng có thể đánh đập, hành hạ các cô dâu mới này để "trừng phạt" cho cái tội không mang đủ lễ hồi môn về gia đình nhà chồng.

Thậm chí, có những bố mẹ chồng nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu giải thoát cho con trai mình khỏi người con dâu ít của này để con trai họ có thể tái hôn với một người phụ nữ khác. Làm như vậy, gia đình nhà chồng sẽ nhận thêm được nhiều của hồi môn khác. Chính bởi thế, đã không ít nhà chồng, bố mẹ chồng sẵn sàng dồn con dâu đến mức phải tự vẫn để con trai mình có thể kết hôn và nhanh chóng "kiếm thêm" được một số của hồi môn mới, lớn hơn, nhiều hơn. Mọi cách thức để tra tấn, chèn ép cô dâu trẻ đều được sử dụng để có thể dồn con dâu đến mức phải tự tử.

Và một số cô dâu trẻ không chịu nổi những áp lực mà các thành viên trong gia đình chồng đem đến đã phải tự tử. Nhưng kinh khủng hơn nữa là các bà mẹ chồng còn giở ra rất nhiều thủ đoạn đáng ghê tởm để có thể bí mật giết chết con dâu của mình. Không ít bà mẹ chồng bỏ thuốc độc vào thức ăn của con dâu. Trong khi, một số bà mẹ chồng còn mở sẵn bình gas, nhốt con dâu trong nhà bếp để họ nấu nước pha trà nhưng thực chất là nhằm thiêu chết họ. Đáng sợ hơn chính là việc đốt cô dâu diễn ra ngay ở nhà chồng.

Thông thường, hủ tục đốt cô dâu sẽ diễn ra ngay tại nhà bếp của gia đình nhà chồng. Các cô dâu không có đủ của hồi môn sẽ bị các thành viên trong gia đình nhà chồng bắt xuống dưới bếp. Mẹ chồng hoặc một thành viên khác trong gia đình nhà chồng sẽ đổ dầu ăn lên khắp người cô dâu rồi tự tay châm lửa. Dầu ăn bắt lửa cộng với độ bắt cháy cao của trang phục truyền thống người Ấn Độ hoặc Pakistan khiến cho ngọn lửa nhanh chóng bùng lên, thiêu đốt cơ thể người con dâu tội nghiệp.

Trong khi người con dâu khóc lóc thảm thiết và bất lực không thể làm gì với ngọn lửa đang bao khắp cơ thể mình thì những thành viên trong gia đình chồng lại hả hê, sung sướng vì đã trừng phạt một cách đích đáng cô con dâu đã "dám" không mang đủ của hồi môn về nhà chồng. Tỷ lệ sống sót của những cô dâu trong hủ tục "đốt cô dâu" là rất thấp. Phần lớn họ đều tử vong vì lửa dầu ăn cháy mạnh và trang phục quá bắt lửa. Họ sẽ chịu một cái chết chỉ vì không có đủ của hồi môn mà không nhận được bất cứ một sự thương xót nào từ phía gia đình nhà chồng.

Câm lặng hay không thể kêu cứu?

Một số ít các cô dâu trẻ thoát chết trong các vụ đốt cô dâu như vậy. Nhưng, họ cũng sẽ tiếp tục cam phận và sống trong cuộc đời bị tra tấn, ngược đãi, mắng nhiếc của gia đình nhà chồng mà không dám đứng lên khởi tố. Cha mẹ các cô dâu không cho phép họ làm như thế. Bởi theo họ, việc gia đình mình không có đủ tiền hồi môn cho con mang đến nhà chồng đã là một nỗi xấu hổ lớn. Do vậy, con gái họ phải chịu đựng những nỗi đau đó để cứu vớt danh dự gia đình.

Việc ly hôn thì càng là điều "ngoài sức tưởng tượng" với các cô dâu Ấn Độ. Truyền thống hôn nhân, danh dự và rất nhiều hủ tục khác đã trói buộc họ, bắt họ phải tiếp tục sống trong gia đình đã hành hạ mình và không được quyền phản kháng, chống đối. Cứ như vậy, những cô dâu bị thiêu sống sót với nỗi đau tinh thần và một thể xác đầy những vết sẹo lớn hoặc làn da bị hỏng hẳn. Họ mang thương tật suốt đời và cam chịu cuộc sống đầy tủi nhục chỉ vì của hồi môn là thước đo danh dự trong quan niệm của các gia đình nhà chồng cũng như gia đình của chính họ. Và cứ như thế, trong một năm không biết đã có bao nhiêu cô dâu bị thiêu sống chỉ vì thiếu của hồi môn.

Trên thực tế, số lượng các vụ giết người vì thiếu của hồi môn ngày càng tăng lên. Vào năm 1988, có khoảng 2.209 phụ nữ bị giết chết trong những vụ thảm sát có liên quan tới của hồi môn. Đây mới chỉ là những vụ việc chính thức được gia đình nạn nhân báo cáo rằng đó là một vụ giết người, còn những cái chết thảm không được báo cáo hoặc báo cáo như một rủi ro thông thường khác chưa hề có số liệu thống kê. Tuy nhiên, giới chức địa phương hiếm khi xác nhận những vụ việc như vậy xảy ra, bởi vì hung thủ thường lấp liếm báo cáo lên rằng đó là vụ tai nạn hoặc tự tử mà thôi.

Không chỉ có người nghèo mà những người có mức sống trung bình tại Ấn Độ cũng rất sợ phải sinh con gái. Tại Ấn Độ, lời nguyền rủa được cho là khủng khiếp nhất chính là "cầu cho bạn sinh con gái". Theo Cục Thống kê tội phạm quốc gia, cứ 77 phút lại có một báo cáo về án mạng do của hồi môn. Các nhóm trợ giúp nạn nhân của tệ nạn này cho hay tình trạng ngày càng tồi tệ đi, do chủ nghĩa tiêu thụ đang lên cao ở Ấn. "Ai ai cũng tây hóa - họ muốn mặc quần áo đắt tiền, muốn tiêu xài và mua những thứ được quảng cáo trên vô tuyến. Của hồi môn được cho là cách dễ nhất để moi tiền", Varsha Jha, thuộc Ủy ban Phụ nữ Delhi, nói.

Những hủ tục ghê rợn và thực sự đau lòng vẫn còn tồn tại trong cuộc sống hiện tại đã khiến nhiều phụ nữ muốn đứng lên để bảo vệ cuộc sống cho mình và cho những phụ nữ cùng cảnh ngộ. Nhưng liệu họ có đủ sức để chống lại khi họ quá yếu đuối và không thoát ra khỏi sự cam chịu

Phương Mai - số 54

Liên quan đến vụ cướp tiệm vàng liều lĩnh xảy ra trưa nay (ngày 1/5) tại địa bàn xã Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, đến tối cùng ngày cơ quan Công an đã bắt giữ thành công cả 2 đối tượng, thu giữ toàn bộ số vàng bị cướp trước đó.

Chiều tối nay (1/5), khi dòng người đổ về trung tâm TP Đà Nẵng hòa mình vào không khí lễ hội, Công viên bờ Đông cầu Rồng lại “nóng” lên bởi nhịp hợp luyện khẩn trương cho Gala “Tổ quốc bình yên”.

Trưa ngày 1/5, một người phụ nữ đeo khẩu trang, bước vào một tiệm vàng trên địa bàn xã Đức Thọ (Hà Tĩnh) giả vờ hỏi mua vàng, sau đó bất ngờ giật nhiều trang sức rồi bỏ chạy ra ngoài, lên xe máy một người đàn ông đứng đợi sẵn để tẩu thoát.

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Đến 17h ngày 1/5, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa (tỉnh Quảng Trị) cho biết đã tiếp nhận 64 bệnh nhân nhập viện nghi do ngộ độc thực phẩm, tăng 18 trường hợp so với buổi sáng cùng ngày. Các bệnh nhân đang được điều trị tại Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Chống độc và Khoa Truyền nhiễm.

Tại các xã vùng cao, vùng sâu, biên giới của Cao Bằng, lực lượng Công an vẫn miệt mài “xuyên lễ” để cấp căn cước công dân, định danh điện tử cho người dân. Những điểm làm thủ tục lưu động luôn sáng đèn, ưu tiên phục vụ học sinh và người dân ở xa, góp phần đẩy nhanh tiến độ số hóa, đảm bảo quyền lợi thiết thực cho người dân ngay trong kỳ nghỉ.

Chỉ trong tháng 4/2026, hai vụ ngộ độc thực phẩm xảy ra liên tiếp tại các trường tiểu học ở TP Hồ Chí Minh với tổng cộng 312 học sinh mắc, gióng lên hồi chuông cảnh báo về an toàn thực phẩm (ATTP) trong trường học. Khi bữa ăn bán trú – nơi phụ huynh gửi gắm niềm tin, lại trở thành nỗi lo thường trực, đã đến lúc cần những giải pháp mạnh mẽ, căn cơ hơn.

Trong những ngày nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, 30/4 và 1/5, trong khi người dân cả nước tận hưởng kỳ nghỉ bên gia đình, lực lượng Công an các xã, phường tại TP Hồ Chí Minh và nhiều địa phương vẫn duy trì 100% quân số trực chiến. Với tinh thần “Làm hết việc chứ không hết giờ”, các chiến sĩ Công an cơ sở đã miệt mài tiếp nhận hồ sơ cấp Căn cước và định danh điện tử (VNeID) mức độ 2, nhằm tạo điều kiện tốt nhất cho học sinh bước vào các kỳ thi quan trọng năm 2026.

“Chúng tôi không nhìn thấy một nhóm sinh hoạt tôn giáo thông thường, mà là cả một quy trình được thiết kế sẵn, có kịch bản, có phân vai, kiểm soát chặt chẽ theo từng bước…” - một điều tra viên trực tiếp tham gia làm rõ vụ việc tại Quảng Trị mở đầu như vậy, rồi chậm rãi lần lại cách thức nhóm này tiếp cận, khai thác thông tin và từng bước dẫn dắt, chi phối người tham gia.

Trong dòng chảy chuyển đổi số mạnh mẽ, có một mặt trận không... tiếng súng nhưng hết sức  quyết liệt. Ở đó, từng hệ thống thông tin, từng dòng dữ liệu trở thành mục tiêu tấn công của tội phạm. Và họ - tập thể cán bộ, chiến sĩ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (gọi tắt là An ninh mạng) Công an TP Đà Nẵng ngày đêm giữ vững “lá chắn số”, bảo vệ an toàn hệ thống chính quyền điện tử, góp phần tạo nền tảng vững chắc để thành phố bứt phá trên hành trình xây dựng đô thị thông minh, hiện đại.

Chiều 1/5, Văn phòng Cơ quan CSĐT Công an TP Đà Nẵng cho biết vừa tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh tạm giam đối với Lương Thành Lập (SN 2000, trú phường Liên Chiểu) để tiếp tục điều tra, xử lý về hành vi trộm cắp tài sản.

Với mục tiêu đẩy nhanh tiến độ cấp căn cước và định danh điện tử mức độ 2 để sớm đem lại tiện ích cho nhân dân, trong những ngày nghỉ lễ, Công an tỉnh Nghệ An huy động tối đa lực lượng, phương tiện nhằm tiếp nhận và xử lý hồ sơ để cấp căn cước và định danh điện tử đối cho nhân dân, nhất là trẻ em...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文