Người đàn bà ngóng trăng
Các anh chị kính mến!
Trong cuộc đời tôi, có những điều ân hận nhất, là những điều tôi không thể nào giúp được những người mà tôi yêu thương. Với tình cảnh của chị gái tôi, đó chính là nỗi tuyệt vọng mà tôi đang đeo mang. Tất nhiên, tôi có quyền đẩy cho số phận của mỗi người. Tôi cũng có quyền suy nghĩ, anh em kiến giả nhất phận, thân ai người nấy lo, hồn ai người nấy giữ.
Nhưng tôi biết, nếu trước đây, trong những lúc quan trọng nhất của một cuộc ra đi, tôi quyết liệt hơn với những phân vân của chị, thì có thể chị đã không phải rơi vào sự bế tắc và ốm o của hiện tại. Thực sự, cuộc sống như những vết màu mà chúng ta tự tay phết lên tấm toan trắng. Chị tôi đã phết lên tấm toan trắng đó, những vết buồn xanh xám của những giọt nước mắt và cơn trầm cảm kéo dài…
Cách đây 10 năm, chị tôi là một bác sỹ trẻ, mới tốt nghiệp Đại học Y - Dược TP HCM. Sau đó, chị được nhận về làm việc tại Khoa Tim mạch của một bệnh viện lớn trong thành phố. Chính bệnh viện đã tạo điều kiện để chị được du học tại Pháp, với hy vọng sẽ có được những bác sỹ chuyên khoa tim mạch giỏi. Khi ấy chị là một cô gái trẻ đẹp, rạng ngời niềm tin và là hy vọng của cả gia đình. Tôi luôn tự hào khi mọi người giới thiệu là em của chị Nhung.
Chị Nhung cao và xinh như người mẫu, có thể ôm đàn hát guitar và từng có hàng tá con trai xếp hàng chờ để tặng hoa. Vậy mà chị không yêu ai. Có lần chị tâm sự, chị đã từng yêu một anh chàng ở khóa trên. Nhưng rồi một ngày chị nhận ra anh ta có quan hệ với một phụ nữ khác ngoài chị. Chị chỉ nói rõ với anh ta rằng, anh ta không xứng đáng. Mối quan hệ chấm dứt trong im lặng và chị chưa từng tiết lộ điều đó với ai. Không biết có phải vì thế không, mà từ đó chị không còn yêu ai nữa, hay ít nhất là chị đã không có hẹn hò công khai với bất cứ ai. Ba mẹ tôi nghĩ rằng, chị muốn phấn đấu cho sự nghiệp.
Cho đến khi sang Pháp được một năm, chị về nghỉ hè và mang theo một anh chàng… Hàn Quốc. Anh Kim nghiên cứu về năng lượng, họ sống cùng nhau trong một khu chung cư tại ngoại ô
Anh Kim lúc này luôn tỏ ra yêu thương chị hơn mức bình thường, lúc nào cũng sợ chị bỏ đi mất, lúc nào cũng tỏ ra có ý ghen tuông khi có người con trai khác lại gần chị. Nhưng mẹ tôi thì có một ý hồ nghi, bằng kinh nghiệm của một người chuyên nghiên cứu văn hóa, mẹ nói rằng Kim là trường hợp quá đặc biệt của đàn ông Hàn Quốc, bởi vì mẹ chưa từng thấy ai chăm sóc và chiều chuộng phụ nữ được như vậy.
Văn hóa ứng xử của người Hàn Quốc khắc nghiệt hơn, người đàn ông thường ứng xử dữ dội hơn với phụ nữ. Mẹ hơi lo lắng, có khi nào yêu nhau là vậy, rồi khi tiến xa hơn, cưới và sống chung anh Kim sẽ khác không? Khi ấy tôi và ba tôi gạt đi, vì cho rằng, anh Kim đã đi du học và sống theo lối sống phương Tây thì mẹ không cần lo lắng. Những suy nghĩ về đàn ông "vũ phu" cần được dẹp bỏ.
Học tập xong, anh Kim về Hàn Quốc làm việc cho một tập đoàn lớn. Còn chị trở về Việt
Thêm vào đó, đã có lần chị nhìn thấy anh ra tay rất dữ dội với một cô gái da đen làm nghề móc túi trên tàu điện ngầm ở
Sau một năm dùng dằng, chị Nhung bỏ lại toàn bộ mọi thứ và qua Hàn Quốc làm dâu. Thời gian đầu chúng tôi thường xuyên email và gọi điện. Ba mẹ tôi cũng đã sang Hàn Quốc thăm vợ chồng chị một lần. Nói chung, thời gian đầu cuộc sống khá êm ả. Và chị lần lượt sinh 2 đứa con. Cuộc sống không đến nỗi quá khó khăn và chị thường nói với tôi, chị chấp nhận mọi chuyện nếu có, để chăm sóc cho hai đứa con.
Nhưng càng về sau thì càng thưa dần những email hay tâm sự. Lắm khi chị gọi điện cho tôi mà không nói gì cả. Có lần, chị gọi cho tôi vào lúc 11h đêm và khóc nấc lên. Chị nói, chị đang gọi bằng điện thoại công cộng. Anh Kim đã đánh chị đập đầu vào tường, chảy máu. "Chị đau quá Khanh ơi. Chị đau lắm!" - chị vừa nói vừa nấc nghẹn.
Tôi lặng người đi. Rồi chị kể, lý do anh đánh chị là vì hàng ngày anh đi làm về là mọi thứ ở nhà đã phải hoàn tất, từ cơm nước cho đến việc sắp xếp phòng tắm. Chị phải xả bồn tắm bằng nước ấm và xếp khăn và quần áo ngay ngắn, phẳng phiu. Hôm đó anh Kim đánh chị chỉ vì chị xếp khăn chồng lên trên chiếc quần tắm khiến anh thấy khó chịu.
"Chuyện này xảy ra cách đây một năm rồi, sau khi chị sinh bé Na. Anh Kim giờ khác hẳn ngày xưa em ạ. Anh ấy lúc nào cũng ra lệnh và bắt chị phải tuân theo. Ba mẹ anh ấy ủng hộ điều đó và cho rằng đó là việc nên làm. Ba mẹ anh ấy muốn chị phải là người phụ nữ chỉ biết phục vụ chồng thôi. Đến chuyện chị đọc mấy cuốn tạp chí em gửi sang cũng bị vứt đi, nói rằng đó là rác rưởi. Chị sợ lắm, chị thấy cứ như có ai đó nhập xác anh ấy, đối xử với chị như ông chủ với nô lệ. Chị chẳng biết nói với ai, vì đây là cuộc hôn nhân mà chị lựa chọn. Và chị sợ ba mẹ sẽ buồn lòng, không ngờ cuộc sống của chị đến hồi bế tắc như vậy. Chị muốn về Việt
Tôi lặng người đi, lòng quặn đau. Chính tôi đã gạt đi những lo lắng vì thói côn đồ ẩn nấp trong người anh Kim. Để giờ đây, chị đang phải đứng trong cảnh huống đớn đau mà bàn tay tôi không đủ sức kéo chị ra khỏi vũng lầy đó. Biết làm sao được, số phận mà.
Phải mất một năm sau đó, chị và hai con mới được về Việt
Mỗi lần đến bỏ lại một khoản tiền nuôi con, rồi đi mất. Chị tôi sống trong trạng thái lửng lơ, như một người mộng du. Đêm nào chị cũng ngồi ngóng ở ban công, dù cả khi trời mưa, để ngó lên trời. Các con chị gọi điện cho tôi, cầu cứu. Tôi đến, lặng lẽ ngồi cạnh chị. "Chị ngóng điều gì?"- tôi hỏi. Chị đáp: "Chị ngóng vầng trăng. Ước gì chị được lên cung trăng để sống thảnh thơi. Chị muốn leo lên trời". Tôi sững người. Là chị tôi đây sao? Đến mức này rồi sao? Tôi im lặng. Tôi khóc.
Tôi đưa chị gái đi gặp bác sỹ tâm thần. Bác sỹ nói, trường hợp trầm cảm của chị tôi khá nặng và muốn điều trị phải cần sự kiên nhẫn rất lớn từ người thân. Liệu pháp tinh thần rất quan trọng. Và tình yêu thương phải đủ lớn. Mẹ tôi bây giờ sang ở hẳn cùng chị để chăm lo cho ba mẹ con. Chị tôi đi ra đi vào, thơ thẩn dưới những hàng cây, nghĩ suy rất nhiều mà cuối cùng vẫn chỉ thốt ra một điều, chị muốn leo lên cung trăng!
Ngày hôm qua, mẹ tôi về nhà và khóc. Anh Kim không muốn có mặt mẹ trong ngôi nhà ấy mỗi khi anh qua Việt
|
Ivy Nguyễn, thiết kế thời trang, Dolce Vita Boutique, 26 tuổi, TP HCM
Cao Kim Thuận, Stylist, 27 tuổi, TP HCM
Chung Chí Công, 25 tuổi, nhân viên Công ty Thương Hiệu MAXB, TP HCM
|


