Những nỗi đau lẻ bóng... tự kể chuyện đời

10:30 16/03/2011
Tôi không biết bắt đầu từ đâu khi đặt bút viết những dòng chữ đầu tiên về các chị, bởi những số phận mà tôi gặp trong câu chuyện đời tự kể về những phụ nữ đơn thân như các chị khiến tôi thực sự bị ám ảnh. Đôi mắt buồn thẳm sâu của chị Tiếp, gương mặt già nua của chị Vân, hay cả nụ cười như cố tình che khuất nỗi buồn của chị Trọng, mỗi người là một cuộc đời, mà cuộc sống đã không thể trọn vẹn đối với họ.

Nhưng tôi biết, sau những mất mát, các chị đã biết đứng lên tìm hạnh phúc cho chính mình.

1. Người phụ nữ đầu tiên mà tôi gặp là chị Nguyễn Thị Tiếp, tôi bị ấn tượng bởi đôi mắt buồn thăm thẳm của chị, đến mức tôi có cảm tưởng lúc nào nước mắt chị cũng chỉ chực trào ra. Nhưng có lẽ chính đôi mắt buồn từ khi cha mẹ sinh ra đã vận vào cuộc đời, nên đời chị đầy nước mắt.

Chị Tiếp năm nay đã 48 tuổi,  chị là người phụ nữ có nhan sắc, và đến bây giờ vẫn có đàn ông theo đuổi chị. Nhưng chị đã lựa chọn cuộc sống độc thân. Chị bảo, có lẽ đó là duyên phận. Tôi và bạn có lẽ sẽ không hình dung nổi khi trong cuộc đời dài dặc của mình, chị chưa từng được nếm trải cảm giác có một người đàn ông ở bên cạnh, hay được một người chia sẻ bớt những gánh nặng của cuộc sống.

Gia đình bố mẹ chị không có con trai, nên 16 tuổi, cô bé Tiếp hăng hái ghi tên tham gia vào mặt trận biên giới phía Bắc. Lúc đó chị còn quá trẻ, và cũng chưa bao giờ bước chân ra khỏi lũy tre làng. 17 tuổi, tâm hồn con gái trong trắng của chị đã biết yêu, một người cùng đơn vị chiến đấu. Trái tim cô gái 17 tuổi ngây thơ, và tin tưởng vào tình yêu như một phép nhiệm màu. Nhưng đến khi chị biết tin người đàn ông mình yêu đã có gia đình, thì mọi chuyện đã quá muộn màng, chị đã trót trao thân gửi phận cho người mà chị tin sẽ lấy làm chồng.

20 tuổi, người con gái chưa từng va vấp như chị sẽ xoay xở như thế nào với một bào thai trong bụng. Chị Tiếp giải ngũ trở về quê, mang theo giọt máu tội lỗi và những lời thị phi nghiệt ngã của xóm làng. Khi chị nhập ngũ, bố mẹ chị có quyền ngẩng cao đầu tự hào về con, nhưng sự trở về của chị ngày đó, bị coi là một nỗi nhục của gia đình. Chị cố gắng nín nhịn trước những lời cay nghiệt của bố mẹ, làng xóm, thậm chí không dám ra ngoài gặp gỡ ai.

Những người mẹ đơn thân ở Tân Minh - Sóc Sơn - Hà Nội.

Chị Tiếp bảo, đến bây giờ, dù đã được hưởng niềm vui làm bà, nhưng nghĩ lại về cuộc đời mình, chị vẫn tưởng chừng như đó là một giấc mơ, một giấc mơ đầy đau đớn. Sinh con trong nỗi tủi cực, trong nghèo đói, trong sự miệt thị của xóm làng, chị đã phải chống chọi với tất cả những điều đó. Cơm không đủ ăn, những ngày mùa đông buốt giá chăn không đủ đắp, phải trải rơm làm đệm…

Được hai năm, hợp tác xã phân cho chị một mảnh đất nhỏ. Chị Tiếp vốn không muốn làm phiền ai, chị lẳng lặng đóng gạch, xin tre nứa dựng tạm một ngôi nhà, gọi là nhà nhưng chỉ vẻn vẹn 8m2 thôi. Mà hồi đó, tường làm bằng đất chứ không có xi măng hay vôi đá như bây giờ, nên xây gần xong, hôm đó một trận gió to, thế là đổ tan tành. Sáng ra nhìn thấy cơ ngơi của mình đổ xiêu vẹo, chị Tiếp đã bưng mặt khóc. Bao nhiêu nỗi tủi thân chị trút vào đó…

Nhưng rồi cuối cùng, ngôi nhà cũng được dựng xong. Đã 27 năm trôi qua, hai mẹ con chị sống lặng lẽ như vậy, chị dồn tất cả tình yêu cho cô con gái với chỉ một mong ước, mai này lớn lên, nó sẽ có một cuộc đời không bất hạnh như mẹ  nó.

27 năm lạnh lẽo và đơn độc, người đàn ông đó chưa một lần hỏi han hay ghé thăm. Và trong chị cũng chồng chất những oán giận, đến mức chị không còn niềm tin vào những người đàn ông đến với mình sau này, ngay cả bây giờ, con gái chị đã có cuộc sống riêng và chị có thể sống cho riêng mình. Tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi đôi mắt buồn của chị, dù ngay cả khi chị cười, hay khi chị ở giữa đám đông. Có lẽ đôi mắt định mệnh đó đã hằn vết lên cuộc đời chị những vất vả nhọc nhằn.

Giờ thì đã qua hết rồi những ngày gian khó, chị vẫn lựa chọn cuộc sống đơn thân, chị tâm sự, "tôi nghĩ mình phải thay đổi, không để người ta chê cười, phải sống thế nào để nuôi con nên người, anh em bố mẹ khỏi khinh rẻ, nếu mình làm nên, nuôi con cái học hành nên người thì làng xóm cũng không chê cười".

Chị Ngô Thị Vân.
2. Còn chuyện của chị Ngô Thị Vân lại là một câu chuyện buồn khác, khi chị Vân có chồng và cưới xin hẳn hoi, nhưng trong cuộc đời làm vợ của mình, chị chưa từng biết đến một ngày hạnh phúc. Chị bảo, chị là người phụ nữ đơn thân ngay từ những phút đầu tiên bước chân về nhà chồng. Chị Ngô Thị Vân sinh ra trong một gia đình nghèo có đến 11 anh chị em, ở làng Vệ Sơn Đông, xã Tân Vinh, Sóc Sơn.

Nhà chị nghèo lắm, nên chị bươn bả với ruộng đồng từ ngày còn nhỏ mà không được đến trường. Cuộc đời vất vả đã hằn vết lên gương mặt già nua của chị. Chứ thời con gái chị khỏe mạnh và làm việc nhiều lắm. Nào là trồng rừng, tham gia đội thủy nông. Cô gái quê hiền lành chân chất là chị lại không có cái may mắn được hưởng  một cuộc sống bình yên như bao người phụ nữ quê khác.

21 tuổi, chị lấy chồng, một anh làm thợ xây ở làng bên. Nhưng ngay từ những ngày đầu tiên ấy, khi chị mang bầu, cuộc sống đã báo hiệu những bất trắc. Bố mẹ chồng mất sớm, chị phải sống chung với gia đình nhà chồng vốn rất đông anh chị em, mà chồng chị thì đi biền biệt, chẳng ngó ngàng gì đến vợ, đến khi chị sinh đứa con đầu lòng, cái thai 7 tháng tuổi, ốm yếu quặt quẹo khiến chị cảm giác mình kiệt sức nhưng chồng vẫn hờ hững. Chị linh cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Nhưng chồng đi miết, chị biết cậy nhờ ai.

Trong những ngày nuôi đứa con ốm đau vất vả đó, chị phát hiện ra chồng mình có quan hệ, thậm chí đã có con với người đàn bà khác ở Lạng Sơn và trở về ruồng rẫy mẹ con chị.

Lúc đó chị cảm thấy mình bơ vơ, lạc lõng ở nhà chồng, chị ôm đứa con ốm đau quay trở về nhà mẹ đẻ. Tủi nhục và đau đớn. Chị nuốt nước mắt vào trong. Và biết chồng cố tình bỏ rơi mẹ con chị, chị vẫn ra sức níu kéo, với một hy vọng mỏng manh, biết đâu ông ta nghĩ lại. Giằng néo đến tận hai năm, chồng chị vẫn cố tình đoạn tuyệt, chị Vân mới chấp nhận ký vào tờ đơn li hôn.

28 năm chị sống độc thân, mà chưa từng một giây nào nghĩ đến chuyện chị sẽ đi bước nữa. Không phải không có đàn ông đến hỏi chị, mà chị sợ. Những vết thương quá lớn trong tâm hồn chị, có lẽ không thể nào lành miệng. Và ký ức đầy sợ hãi khi cuộc đời làm vợ đầy nước mắt của chị đã khiến chị co lại trong vỏ bọc của chính mình. Và điều chị thấm thía hơn, đó là chị không muốn con mình khổ, khi chung sống với một người đàn ông khác.

Lâu rồi chị không muốn kể về những nỗi buồn của mình nữa, nỗi buồn mà có những lúc làm chị tưởng chừng như ngã khụy xuống, trong đau khổ, trong tủi cực, trong cả nghèo đói. Ngày ấy, chị từng phải đi bới đất bới cỏ, được ngày nào hay ngày ấy. Khổ đến thế rồi chị cũng vượt qua, thì giờ đây không có gì làm cho chị gục ngã được nữa.

Con trai chị đã lớn, và đang có nghề nghiệp ổn định. Tôi nhìn thấy niềm hy vọng đang ánh lên trong đôi mắt ướt đẫm nước mắt của chị… Một niềm hy vọng phải trải qua rất nhiều mất mát mới có được…

Chị Lê Thị Trọng.
3. Chị Lê Thị Trọng, lại mang một gương mặt khác của số phận, khi chị lựa chọn cuộc sống đơn thân mà không lấy chồng. Sự lựa chọn cách đây 20 năm của chị là một sự dũng cảm. Nhưng với Trọng, thì đó là số phận, khiến một người đàn bà có nhan sắc như chị phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc. Trọng yêu một người cùng làng.

Năm đó chị 23 tuổi. Chị đã nghĩ đến chuyện sẽ lấy người đàn ông đó làm chồng. "Đàn bà khi đã yêu thì mù quáng và dại khờ lắm, có biết đâu người ta lừa mình". Khi biết tin chị có thai, gã đàn ông yêu chị đã bỏ chạy, dù gã ở ngay làng bên. Cay đắng và tủi nhục, chị Trọng về nhà quỳ gối xin bố tha thứ. Chị đã có một tuổi thơ tủi nhục khi bố mẹ li dị và hai chị em phải sống cùng bố và người phụ nữ khác. Chị không muốn đứa con của mình sinh ra lại có một số phận bất hạnh như vậy.

Nhưng cuộc sống đã không cho chị lựa chọn. Ông bố cay nghiệt không chấp nhận cô con gái không chồng mà chửa đã đuổi chị ra khỏi nhà nếu chị không chấp nhận phá bỏ cái thai. Chị ngậm nước mắt vào trong và lê bước ra khỏi nhà, may mắn có một người chú họ cho ở nhờ. Nhưng không thể ở nhờ mãi được, chi xin xã một miếng đất ở trong làng và cắm cúi đi xin từng thanh tre, thanh nứa.

Hơn một tháng lang thang đi xin tre và rơm, chị đã có đủ vật liệu để dựng nhà thì đến tháng sinh con. Lúc đó, chị Trọng vừa tủi phận, vừa cô độc, chị tránh gần như không giao tiếp với ai. Sinh con được một tháng, chưa qua kỳ ở cữ, người mẹ trẻ đã phải gượng dậy tự tay dựng nhà. Điều đau khổ nhất đối với chị là người đàn ông đó vẫn sống hạnh phúc với gia đình mới của mình ở làng bên mà không đoái hoài đến mẹ con chị.

Chị nhớ, lần đầu tiên khi con gái chị hỏi về bố, chị đã lặng người đi rất lâu khi kể lại cho con gái nghe câu chuyện mà chị đã muốn lãng quên về người bố của nó. Và điều chị lo sợ nhất đã không xảy ra khi con gái chị rất hiểu và cảm thông cho mẹ, để tự tin bước vào cuộc sống mới của mình, mà không bị mặc cảm…

Ba người mẹ đơn thân mà tôi gặp đều sống ở xã Tân Minh, huyện Sóc Sơn  Hà Nội. Họ vừa xuất hiện trong triển lãm Chuyện những bà mẹ đơn thân tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam. Mỗi người họ đều có một số phận, một hoàn cảnh éo le.

Nhưng tôi biết, họ phải lựa chọn cuộc sống đơn thân như là sô phận, nhưng trong trái tim những người phụ nữ bất hạnh này, vẫn khao khát về một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Dù với họ, niềm hạnh phúc cũng chỉ  giản dị và nhỏ nhoi thôi, khi họ nhận được sự chia sẻ chung tay của mọi người, và con cái họ được lớn lên trong sự đùm bọc của cộng đồng.

Và họ đã không ngã gục trước số phận, biết vượt qua những định kiến để tìm hạnh phúc trong chính sự đổ vỡ của mình

Khánh Linh - CSTC tuần số 49

Tối 1/4, thông tin với phóng viên, lãnh đạo Phòng Cảnh sát giao thông cho biết, liên ngành Công an TP Hà Nội và Sở Xây dựng Hà Nội vừa có đề xuất UBND TP Hà Nội điều chỉnh Quyết định 01/2026, nới lỏng quy định, cho phép dòng xe bán tải lưu thông như xe con.

Điển hình như ứng dụng “Mar Vay” đã lợi dụng hình ảnh, tên gọi và mức độ nhận diện thương hiệu của Ngân hàng TMCP Hàng Hải Việt Nam (MSB) để dụ dỗ khách hàng cài đặt ứng dụng, cung cấp thông tin cá nhân và thực hiện các giao dịch tài chính, sau đó lừa đảo.

Ma túy tiếp tục “nóng” trên cả đường hàng không và đường bộ khi các đường dây xuyên quốc gia gia tăng hoạt động. Chỉ trong 2 tháng đầu năm, hải quan đã phát hiện 35 vụ, bóc gỡ nhiều mắt xích vận chuyển ma túy xuyên quốc gia. Đáng lo ngại, thủ đoạn ngụy trang ngày càng tinh vi, từ việc giấu trong viên con nhộng, hộp bim bim cho đến các gói kẹo, với mục đích qua mặt cơ quan kiểm tra, tiềm ẩn gây nguy cơ lớn cho cộng đồng.

Chiều 1/4, Trại giam Xuân Lộc (Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng - Cục C10 - Bộ Công an; đóng quân tại ấp Phượng Vỹ, xã Xuân Thành, tỉnh Đồng Nai) tổ chức Lễ kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập đơn vị (01/4/1976 – 01/4/2026). 

Trong bối cảnh tình hình thế giới có nhiều biến động phức tạp, đặc biệt là những bất ổn liên quan đến an ninh năng lượng toàn cầu, vừa qua, chuyến thăm chính thức tới Liên bang Nga của Thủ tướng Phạm Minh Chính mang ý nghĩa hết sức quan trọng cả về chính trị, kinh tế và chiến lược lâu dài. Cùng với đó, lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta làm việc với nhiều đối tác như Nhật Bản, UAE, Qatar… nhằm trao đổi, hợp tác đảm bảo nguồn cung năng lượng trong bối cảnh xung đột căng thẳng tại Trung Đông.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu hôm 31/3 đã đưa ra tuyên bố mới về Iran trong thông điệp phát đi nhân dịp lễ Quá hải (Passover). Giới quan sát nhận định, tuyên bố này được xem là sự điều chỉnh đáng chú ý trong cách Israel đánh giá đối thủ, sau nhiều tuần triển khai chiến dịch quân sự nhằm vào Tehran.

Quá trình điều tra, bước đầu Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT), Công an tỉnh Phú Thọ xác định, các bị can đã có hành vi vi phạm pháp luật liên quan đến các nhóm tội danh: “Gây ô nhiễm môi trường”; “Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi”; “Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng”; “Chứa mại dâm”; “Tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng”; “Mua bán trái phép hóa đơn”;“Vi phạm quy định về nghiên cứu, thăm dò, khai thác tài nguyên”.

Trong bối cảnh giao mùa, số ca mắc cúm A đang tăng, việc chủ động phòng bệnh bằng vaccine cúm hàng năm giúp bảo vệ sức khỏe, giảm nguy cơ mắc bệnh và biến chứng nặng, đặc biệt ở trẻ nhỏ, người cao tuổi, phụ nữ mang thai và người có bệnh nền.

Dưới sự chỉ đạo sát sao của Ban Giám đốc Công an TP Hà Nội, Đội 7, Phòng Cảnh sát kinh tế đã triệt phá thành công đường dây giết, mổ, tiêu thụ gần 300 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả Châu Phi; khởi tố 8 bị can về các tội “Vi phạm quy định về an toàn thực phẩm”, “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản” và “Giả mạo trong công tác”.

Sau nhiều tháng xảy ra trận lũ lớn vào cuối tháng 10, đầu tháng 11/2025, đến nay dòng sông Tả Trạch chảy qua địa bàn xã Khe Tre (TP Huế) đã và đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Tình trạng này khiến người dân địa phương sinh sống dọc 2 bên bờ sông lo ngại do dòng chảy con sông thay đổi và nguy cơ cao xảy ra sạt lở, uy hiếp nhà dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文