Nỗi hờn ghen của đứa con gái trước hạnh phúc riêng của mẹ
Nó đã 22 tuổi. Nó đã lớn rồi. Từng ấy năm đời nó đã có 15 năm thiếu hụt sự quan tâm của mẹ. Năm nó 7 tuổi, bố mẹ nó bỏ nhau. Bố nó có quá nhiều người ngưỡng mộ, coi là thần tượng và sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho bố nó. Bố nó thì giàu tình cảm, dễ mủi lòng trước những lời xúc động… Còn mẹ nó, một người phụ nữ xinh đẹp, không chịu nổi cảnh ấy được bao ngày, đã từ bỏ bố con nó ra đi. Mẹ nó rồi đã có một gia đình hạnh phúc, trong khi bố nó vẫn phòng không. Những lần đến thăm mẹ, chứng kiến nụ cười viên mãn của mẹ và những lời khoe vô tư về hạnh phúc của bà với người chồng thứ hai, nó lại cảm thấy bị tổn thương dữ dội. Nó hận sao mẹ nó lại vô tâm đến thế…
Bố nó là một thầy giáo dạy nhạc trong một trường nghệ thuật. Ông có ngón đàn tài hoa nức tiếng và thường xuyên được mời đi chơi nhạc đây đó. Vì thế mà ông có cơ hội gặp gỡ nhiều người, nhất là các cô người đẹp… Người ta thường bảo, phụ nữ đẹp đàn ông chẳng ai là không mê. Thế nhưng bố nó lại không ưa những cô thân hình mỹ miều mà đầu óc rỗng tuếch. Ông chỉ dễ bị cảm động bởi những cô gái ngây thơ trong trẻo với những cảm xúc tinh khôi. Chính vì thế mà những cô sinh viên mới vào trường và bị hút hồn bởi người thầy tài hoa trở thành lý do khiến mẹ nó không thể chịu nổi.
Mẹ nó đâu có xấu xí gì cho cam. Ngược lại, mẹ nó mang nét duyên ngầm mà cho tới bây giờ vẫn khiến bà đầy quyến rũ. Chính cái duyên ấy đã khiến bố nó chết mê chết mệt và đòi cưới bà cho bằng được. Hai người yêu nhau, đến với nhau quyết liệt là thế, mà khi chia tay cũng quyết liệt chẳng ai bằng. Mẹ nó nhất quyết ra đi, ngay cả khi không được nuôi con. Nó vẫn nhớ cái ngày mà mẹ dọn ra khỏi nhà. Mẹ mắt sưng mọng, vơ vội vơ vàng những gì mẹ nghĩ là cần rồi mẹ nhìn nó, mẹ sụp xuống ôm nó, nhưng mẹ không khóc, mẹ quay người ra đi, nói rằng mẹ sẽ đi xa một thời gian, con tự chăm sóc mình ngoan nhé.
Nó lạ lắm, nó định hỏi nhưng thấy bố rầu rầu, mặt mày ai cũng nghiêm trọng nên nó lại thôi. Nó thui thủi một mình, không còn vui vẻ như xưa nữa. Nhưng dầu sao, nó cũng vẫn là một đứa trẻ, vẫn dễ bị cuốn hút bởi những thứ khác của trẻ con. Bố nó hết lòng chăm sóc nó bằng sức vóc, bằng tưởng tượng của một người đàn ông, một người cha, ngoài ra, các anh chị sinh viên của bố nó cũng hay đến nhà chơi, tặng cho nó thứ này thứ nọ. Nó cũng không thấy quá buồn.
![]() |
Thế nhưng là một người mẹ, dù vô tư vô tâm hồn nhiên đến đâu cũng có lúc nghĩ về con cái. Một tháng hay vài ba tháng, mẹ nó vẫn đến thăm nó một đôi lần, mang cho bộ quần áo, thứ đồ chơi, quyển truyện… như là một cách thể hiện vị trí, thể hiện sự quan tâm. Có lẽ bà cũng cảm nhận được và chấp nhận tình cảm khó khăn của nó với mình. Tới khi nó lớn hẳn, học đại học xong và tốt nghiệp rồi, nó vẫn tỏ thái độ ấy với mẹ. Mỗi lần mẹ nó gọi điện hỏi thăm, nó đều trả lời một cách khó chịu, cáu kỉnh. Cứ như thể đó là sự làm phiền đáng ghét nhất vậy.
Nhưng rồi được bố nó, bác nó, rồi bạn bè, người yêu khuyên nhủ, rằng cần phải vị tha hơn, bao dung hơn cho mẹ, phải yêu thương mẹ vì mỗi người chỉ có một mẹ trên đời, nó đã bớt dần kiểu hung hăng với mẹ. Thời gian đầu, phải rất khó khăn nó mới chấp nhận thay đổi thái độ, nhưng dần dần, cùng với sự trưởng thành, nó đã dần thấy thông cảm với mẹ hơn. Thậm chí sự tình đã tốt đẹp đến mức nó còn chủ động tới nhà tặng hoa mẹ nó vào dịp sinh nhật của bà.. Một lần, hai lần, ba lần… dần dần nó cũng coi đó là chuyện không đến nỗi khó khăn gì nữa. Bác nó, bố nó và mọi người cũng mừng cho mẹ con nó hơn.
Thế nhưng, cũng chính những lần đến thăm nhà mẹ như thế, nó đã gặp người chồng hiện tại của bà. Nó đã nhìn thấy mẹ nó và người đàn ông ấy bày tỏ yêu đương với nhau từ ánh mắt đến hành động. Mẹ nó còn vô tư khoe với nó bộ nhẫn gồm hơn chục chiếc mà từ ngày cưới của mẹ nó cho tới hôm nay, không năm nào là ông ấy quên tặng cho mẹ nó như một lời cầu hôn mới.
Tự nhiên nó chạnh lòng khi nhìn khuôn mặt toe toét cười của mẹ nó. Tự nhiên nó thấy sao hôm nay mẹ nó toe toét thế, cái mặt bà thật biến dạng với cái mà bà coi là hạnh phúc. Những cảm thông tưởng đã có giờ như tan biến. Nó nín nhịn một cơn giận và từ biệt mẹ ra về. Sau lần đó, nó nghĩ có lẽ mình bị một phút hâm đơ, tại sao nó lại có thể giận và ghen vô lý với hạnh phúc của mẹ nó?
Nhưng rồi nó cũng tự lý giải, cái chạnh lòng của nó, cơn giận dữ của nó chính là vì tình yêu thương của nó dành cho bố nó. Tại sao người đàn ông đang hạnh phúc kia không phải là bố nó? Tại sao mẹ nó có thể cười hạnh phúc đến thế với một người đàn ông không phải là bố nó? Chính là người đàn ông kia đã cướp đi hạnh phúc của bố nó, để bây giờ bố nó phải vò võ một mình với tuổi già, với bệnh tật. Rồi nó sẽ đi lấy chồng, và bố nó lặng lẽ cô đơn rồi từ bỏ cõi đời trong đau khổ? Nó không chịu nổi ý nghĩ đó, và nó nuôi một mong muốn bốc lên ngùn ngụt, rằng chỗ của người đàn ông kia trong trái tim mẹ nó phải là bố nó. Người đàn ông kia phải biến mất, hoặc chí ít phải trở nên đáng thương, đau khổ.
Vậy là nó làm thật, dường như cái đầu của nó đang bị chấn động mãnh liệt bởi cú sốc hờn ghen mà biến nó thành một kẻ độc ác. Nó lên các kế hoạch để có thể hãm hại người đàn ông đó, tách ông ta ra khỏi cuộc đời này, hoặc để ông ta ốm yếu đi, xấu xí đi, và mẹ nó sẽ biết thế nào là đau khổ. Mẹ nó không có quyền hạnh phúc khi bố nó và nó không hạnh phúc. Không! Nó không thể cho phép điều đó.
Và người đàn ông đem lại hạnh phúc cho mẹ phải biến mất! Đó là mệnh lệnh nó tự đặt ra cho mình. Nhưng rồi nó cũng không điên rồ đến mức cầm dao giết ông ta hay thuê côn đồ xử ông ta cho thành tật để rồi nhận án tù. Nó cũng không dại dột làm ông ta bị tai nạn giao thông hoặc bị điện giật chẳng hạn. Kiểu gì những tội đó cũng sẽ bị phanh phui và nó không muốn đời nó "tàn" ngay sau đời ông ấy.
Nó phải khôn ngoan hơn, và nó lập một mưu kế ngọt ngào hơn nhưng cũng hiểm ác không kém. Nó thuê người đưa ông ấy vào tròng, quyến rũ ông và rồi khi đã thành công thì sẽ quay phim chụp ảnh lấy chứng cớ đem về cho mẹ nó biết mặt!
Nó không hề biết rằng, kế hoạch trả thù của nó đã bị lộ, và người tìm ra bí mật của nó chính là bố nó. Ông không đánh mắng nó, ông đã yếu nhiều rồi. Lần này, chỉ có hai giọt nước mắt to cộ rơi ra từ khóe mắt mỏi mệt vì bệnh tật của ông. Ông nắm lấy tay nó và bảo, con đừng làm thế, con yêu! Sống trong cuộc sống này, nếu yêu được ai hãy yêu thương cho đến cùng cực, không có cách nào sống tuyệt vời hơn là biết yêu thương. Hại ai, dù chỉ là một con kiến, cũng làm cho đời mình đen tối hơn. Đừng tự biến mình thành kẻ đáng thương như thế. Mẹ con đáng được yêu, và con hãy yêu thương lấy mẹ! Thay vì hại ông ấy, con hãy cảm ơn ông ấy đã thay bố con mình chăm sóc mẹ của con!
Nó đã òa khóc nức nở. Trong phút ấy, nó vừa thương bố lại vừa thương mình. Nó đã suýt chút nữa cầm tù vĩnh viễn tình yêu của chính mình với mẹ…
