Abbas Kiarostami, điện ảnh là cảm nhận hiện tại

Bài 2: Hiện tại là những câu chuyện được kể

09:06 22/08/2021

“Có lẽ hơn cả một người kể - Abbas Kiarostami tự nói về mình, tôi là một người nghe chuyện. Tôi thực sự thích nghe những câu chuyện. Tôi ghi lại và lưu giữ chúng trong tâm trí. Tất cả các bộ phim của tôi là một tập hợp những câu chuyện nhỏ mà tôi đã được nghe kể”.

Chắc chắn không nhận xét nào chính xác hơn lời bộc bạch này của A. Kiarostami, về chính quan điểm và phong cách làm phim của ông. Sức mạnh và giá trị điện ảnh, với A. Kiarosatmi, không phải nằm ở hư cấu, tưởng tượng và bịa đặt một câu chuyện hấp dẫn, mà thuộc về khả năng nắm bắt, tái hiện những gì tai nghe mắt thấy. Thực tại cuộc sống, tự nó, đã là câu chuyện giàu  tính nghệ thuật nhất.

1. Ba năm sau “Where is the friend's home?” hoàn thành, A. Kiarostami tiếp tục làm phim về vùng đất Koker. Nhưng lần này, bi thảm thay, nơi này đang chìm ngập trong tan hoang, đổ nát, nước mắt và chết chóc bởi trận động đất kinh hoàng vào năm 1990. Trên chiếc ôtô cũ kĩ, lấm lem bụi đất, A. Kiarostami theo hai cha con Farhad Kheradmand và Pouya, trở lại đúng nơi ngày xưa đoàn làm phim “Where is the friend's home?” lấy làm bối cảnh. Họ sốt ruột muốn biết cậu bé Ahmed năm nào liệu có may mắn sống sót không. Vẫn những con đường ngoằn ngoèo, hun hút lên xuống và những ngọn đồi trơ trọi đất đá, vẫn những người dân lam lũ, nheo nhóc mà thân thiện, nhưng từng bức tường ngôi nhà thì trống hoác, vỡ vụn. Farhad và cậu con trai Pouya không biết làm gì hơn ngoài hỏi chuyện người dân, và với cả những người trước đây là “diễn viên” trong phim “Where is the friend's home?”. Ống kính máy quay cứ thế đi theo hai cha con, không khác gì một nhà làm phim tài liệu bám chặt nhân vật trải nghiệm của mình, để bắt trọn và chính xác nhất tình cảnh bi thương. Không trau chuốt, không diêm dúa, những cú máy và trường đoạn dài (longtake) đã trung thành với góc nhìn trực diện vào thực tại. Ở đó, cái chết và tang tóc chưa nguôi ngoai nhưng cảnh sắc thiên nhiên và con người thì cũng đã bắt đầu gượng dậy, trở lại nhịp điệu thường ngày. Farhad muốn mọi người kể chi tiết hơn về đêm xảy ra động đất, còn người dân thì chỉ nhớ áng chừng, chẳng mấy ai thích hồi cố chuyện đau lòng. Sự tỉnh lược như một thủ pháp đó, cố tình làm mờ đi những gì khủng khiếp mà khán giả chưa nhìn thấy, sẽ được bù đắp bởi một thực tế đáng xem hơn: cuộc sống vẫn tiếp diễn, bất chấp họ đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Cảnh trong phim “Through the Olive Trees”: Rặng cây ô-liu ẩn giấu vẻ đẹp và sức sống của vùng đất Koker. 

Là bộ phim về thảm họa thiên tai, A. Kirostami cũng thử tìm cách thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của mình trước sự thật mà ông đang chứng kiến. Tại sao những người dân hiền lành, thật thà lại bị tước đoạt quá nhiều thứ, và bằng cách nào để họ không bị ám ảnh mất mát làm suy sụp. Đạo diễn đã dựng hai cuộc đối thoại, tương tự như kiểu phỏng vấn tại chỗ, để tìm câu trả lời. Thứ nhất, khi một người phụ nữ kể với cậu bé Pouya rằng “Ba đứa ở đây với cô thì được cứu. Nhưng đứa lớn nhất ở với bố thì mất rồi. Chắc Chúa cần nó”, Pouya lập tức đáp lại: “Chúa không muốn bề tôi của mình chết”. Và bằng thứ kiến thức sách vở lẫn đời thường chắp nối tinh tế, cậu bé mười một tuổi này giải thích thêm: “Cháu đoán là cô đã nghe câu chuyện về Abraham, người đã dùng dao hiến tế con trai mình bởi Chúa ra lệnh. Khi con dao trong tay Abraham sắp đâm vào con trai mình thì các thiên thần hiện ra cùng một con cừu và nói: ông hãy hiến tế con vật này thay cho cậu ta. Chắc cô sẽ hỏi cháu là sao Chúa có thể để con gái cô chết khi chị ấy còn trẻ như vậy... Cháu tin là nếu người ta chết, và được đầu thai, họ sẽ trân trọng cuộc sống hơn. Và cháu cũng tin rằng những đứa trẻ còn sống sót cũng sẽ trân trọng cuộc sống hơn. Chúng sẽ tốt đẹp hơn và cần mẹ nhiều hơn”. Trong cái nhìn của Pouya, Chúa không muốn con chiên chết và ngay cả khi Abraham đã vâng mệnh, sẵn sàng hiến tế con trai, Chúa vẫn không tước đoạt hạnh phúc của Abraham. Chúa thử thách đức tin và lòng tuân phục nơi Abraham nhưng không phải vì thế mà giáng họa tàn nhẫn cho những con người khốn khổ. Bởi vậy, Pouya tin vào kiếp sau, tin vào sự sống sót và lòng trân trọng cuộc sống, như vị tổ phụ Abramham xưa, sau khi vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất của Chúa, đã có Issac nối dòng dõi “nhiều như sao trên trời, đông như cát ở biển”. Ý nghĩ tích cực và tràn đầy tươi tắn của Pouya, trái ngược với tinh thần hiện sinh bi đát từng xuất hiện sau mỗi bi kịch, là điều mà A. Kiarostami muốn đối thoại với các đức tín tôn giáo siêu hình. Không thể đổ lỗi cho Chúa khi thảm họa xẩy đến nhưng cũng chẳng đặt cuộc sống hằng ngày vào đấng tối cao không hiện hữu. A. Kiarostami muốn Pouya nói lên hy vọng bởi ông biết, chỉ những đứa trẻ mới nhìn thấy trong đống gạch đất chất ngất kia vẫn còn vài thứ đồ chơi chưa tan tành, và dưới mái nhà trống hoác, vẫn còn mảnh hiên nhỏ để vui đùa.

Ở cuộc đối thoại thứ hai, Farhad gặp chàng trai trẻ Hossein, người vừa mới cưới vợ ngay sau trận động đất. Hossein đã mất “65 người thân trong họ hàng” nhưng vẫn quyết định lập gia đình, bất chấp khó khăn và hủ tục ràng buộc. Gia sản Hossein chỉ còn vỏn vẹn“một cái ấm, một cái đĩa và hai cái thìa trong đống gạch vụn”. Nhưng với tư cách là người sống sót, Hossein nói rằng “chúng cháu tiếp tục sống và cùng xây dựng một gia đình. Có lẽ chúng cháu sẽ chết trong trận động đất tiếp theo”. Suy nghĩ có vẻ không lạc quan của Hossein, thực ra, cho thấy anh bình tâm với biến cố và dốc sức cho hiện tại hơn là nghĩ ngợi xa vời. Chưa biết bắt đầu từ đâu nhưng anh ta vui với người vợ và ngôi nhà cũ nát mượn tạm. Giản đơn như vậy là đủ để cuộc sống vẫn tiếp diễn, “And Life Goes On”, theo cái cách lặng lẽ và hùng vĩ của nó.

Cảnh trong phim “And Life goes on”: Ngôi nhà của vợ chồng mới cưới sau trận động đất. 

2. Nhưng dường như A. Kiarostami chưa hoàn toàn yên tâm với sự tái sinh ở Koker. Phim không cho biết Ahmed thực sự thoát nạn ra sao. Phải hai năm sau nữa, 1994, A. Kiarostami mới cho khán giả thấy ngọn đồi kia đã xanh bạt ngàn trở lại. Đó là những rặng cây ô-liu bao bọc ngôi làng Koker tuy chưa hết gian khó nhưng đã tươm tất phần nào. Người xem hẳn sẽ vỡ lẽ, mọi phép màu sự sống không phải bỗng chốc mà thành. Nó cần sức người và cả thời gian nữa. “Through the Olive Trees” (1994) đã kể một câu chuyện như vậy.

“Through the Olive Trees” sử dụng cách thức phim trong phim. Bộ phim bắt đầu với cảnh đạo diễn Mohamad Ali đang ở làng Koker để tuyển chọn diễn viên cho bộ phim của mình. Đó là anh chàng Hossein, một thợ xây, mù chữ và Tahereh, một nữ sinh trung học và là nạn nhân của vụ động đất, mất cha mẹ, phải ở với bà ngoại. Trên phim, họ vào vai vợ chồng mới cưới. Đây là chi tiết mà A. Kiarosatmi phát triển từ câu chuyện trong “And Life Goes On”. Kiểu cấu trúc câu chuyện theo dạng phát triển, tiếp nối tuyến truyện phụ (của phim trước) thành tuyến chính của phim sau, thường đảm bảo cho câu chuyện sáng rõ, hoàn thiện hơn. Đồng thời, bức tranh hiện thực được mở rộng, khai thác sâu thêm, và đặc biệt, sẽ cung cấp cho người xem cái nhìn tổng thể về cuộc sống, tính cách con người, vùng đất cụ thể.

Đóng vai vợ chồng nhưng ngoài đời thực, Hossein không được Tahereh đáp lại tình cảm, dẫu anh hết lòng si mê, chân thành. Lí do chủ yếu vì bà ngoại Tahereh không cho phép cháu mình yêu một chàng trai mù chữ, chưa có nhà, nghề nghiệp bếp bênh. Tranh thủ khoảng nghỉ giữa các cảnh diễn, Hossein giải thích rõ để Tahereh hiểu mình không khó tính, không hay cằn nhằn như nhân vật và nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho cô. Trường đoạn kết thúc phim kéo dài hơn sáu phút là cảnh Hossein đuổi theo Tahereh dưới rặng cây ô-liu và nói liên hồi, gần như “diễn thuyết”, những gì mình ấm ức, mong muốn và hứa hẹn. Rặng cây ô-liu kéo dài vô tận, chỉ tiếng gió và nhịp thở của Hossein thoát lên không trung. Còn Tahereh im lặng, mải miết đi về nhà. 

Câu chuyện của Hossein và Tahereh, trước hết, là câu chuyện tình yêu bền bỉ trong một xã hội mà các thành kiến và phân chia giai tầng ngày càng sâu sắc. Một chàng trai thất học, nghèo khó như Hossein sẽ không dễ bước qua các định ước đòi hỏi về vị thế, gia sản xã hội để lựa chọn hôn nhân như mong muốn. Hiểu rõ giới hạn ngoài chủ ý của mình, Hossein đã lập luận với Mohamad Ali rằng, những người biết chữ nên kết hôn với người mù chữ, người giàu nên kết hôn với người nghèo, những chủ nhà nên lấy những người vô gia cư, vì bằng cách đó, con người có thể giúp đỡ lẫn nhau. Theo ước muốn của anh, cuộc sống sẽ ý nghĩa hơn khi chia sẻ những gì chúng ta có thay vì ích kỉ tận dụng các nguồn lực để sử dụng cho riêng mình. Bằng cách để Hossein dốc lòng tâm sự với Mohamad Ali, A. Kiarostami muốn khẳng định bản chất điện ảnh của ông là lắng nghe, nhìn thấy những uẩn khúc, nỗi đau ẩn giấu. Tài năng của người đạo diễn không gì khác là trục vớt, xâu chuỗi các câu chuyện có vẻ xoàng xĩnh, thường ngày trong những con người bình thường. Chính chúng mới mang lại sự thật, một sự thật mạnh mẽ, gai góc như trong thước phim tài liệu.

3. Hình ảnh đoàn làm phim và đạo diễn Mohamad Ali trong “Through the Olive Trees” không gì khác, là hình ảnh và cách thức làm phim của A. Kiarostami ngoài đời. Một ê-kíp làm phim tinh gọn, máy móc đơn giản, lựa chọn bối cảnh thực, diễn viên địa phương. A. Kiarostami khép lại giai đoạn rực rỡ và là hiện thân của điện ảnh Làn sóng mới Iran bằng bộ phim “The Wind will carry us” vào năm 1999. Đây cũng là sự kết thúc viên mãn, xác lập và hoàn thiện sâu sắc toàn bộ cảm quan và suy tư của A. Kiarostami về cộng đồng tộc người Kurd thiểu số trong đời sống xã hội Iran đương đại.

* Đón đọc bài 3: Hiện tại là vẻ đẹp văn hóa Ba Tư vĩ đại

Mai Anh Tuấn

Trên những hương lộ len lỏi giữa xóm nhỏ ở xã Xuân Cảnh, tỉnh Đắk Lắk từ sáng sớm ngày đầu tiên của năm mới 2026, hàng chục CBCS Phòng CSCĐ Công an tỉnh Đắk Lắk tất bật đẩy xe rùa chuyển gạch vào các công trình thi công nhà ở trong “Chiến dịch Quang Trung”.

Không chút do dự, Thiếu tá Nguyễn Ngọc Quỳnh - Cảnh sát khu vực phụ trách địa bàn đã hô to cảnh báo, buộc lái xe phanh gấp, đồng thời nhanh chóng tiếp cận, chặn và giữ cháu bé lại an toàn. Nhờ sự nhanh trí, quyết đoán và tinh thần trách nhiệm cao, đồng chí Quỳnh đã kịp thời ngăn chặn không để xảy ra tai nạn giao thông và bảo đảm an toàn tính mạng cho cháu bé.

Sáng 2/1/2026 (giờ địa phương), Đội tuyển U23 Việt Nam đã có mặt tại Arab Saudi chính thức bước vào hành trình tham dự Vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026. Đây không chỉ là một giải đấu mang ý nghĩa cạnh tranh thành tích, mà còn là dấu mốc quan trọng trong lộ trình xây dựng lực lượng kế cận, hướng tới các mục tiêu dài hạn của bóng đá Việt Nam trong giai đoạn tới.

Theo Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) và Đài Thiên văn Hải quân Mỹ, trăng tròn đầu tiên trong năm 2026 sẽ đạt pha cực đại vào ngày 3/1, khi toàn bộ bề mặt mặt trăng hướng về trái đất được chiếu sáng, tạo nên hình ảnh trăng tròn rõ nét nhất.

Theo Vụ Phát triển Thị trường nước ngoài (Bộ Công Thương), ngày 31/12/2025, Tổng thống Donald Trump đã ký Tuyên bố điều chỉnh chính sách thuế nhập khẩu đối với gỗ, gỗ xẻ và các sản phẩm phái sinh từ gỗ vào Hoa Kỳ theo Mục 232 của Đạo luật Mở rộng Thương mại năm 1962.

Trong bức tranh trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu đang thay đổi nhanh chóng, Ấn Độ nổi lên như điểm sáng. Theo bảng xếp hạng Global AI Vibrancy Index 2025 do Đại học Stanford công bố hồi tháng 11, Ấn Độ đã vươn lên vị trí thứ 3 thế giới về mức độ năng động của hệ sinh thái AI, chỉ xếp sau Mỹ và Trung Quốc và vượt qua hàng loạt cường quốc công nghệ lâu năm như Anh, Nhật Bản, Hàn Quốc hay Singapore.

Từng được kỳ vọng sẽ trở thành khu đô thị kiểu mẫu bậc nhất trung tâm thành phố Thanh Hóa, thế nhưng gần 20 năm trôi qua, Dự án Khu đô thị mới ven sông Hạc vẫn còn nhiều dở dang, khiến hàng trăm hộ dân ở phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa phải sống trong cảnh dở khóc dở cười, đất đai không thể tách thửa, mua bán chuyển nhượng, nhà hư hỏng không được sửa, tương lai vẫn mịt mờ…

Ngọn lửa bùng phát vào khoảng 1h30 sáng (giờ địa phương) trong quán bar Le Constellation, thị trấn nghỉ dưỡng Crans-Montana, Thụy Sĩ, khi hàng trăm người đang dự tiệc chào năm mới. Các nhân chứng kể rằng lửa lan nhanh và khói dày đến mức nhiều người không thể nhìn thấy lối thoát.

Ngày 2/1, thông tin từ Tổng công ty Đường sắt Việt Nam (VNR) cho biết, chuyến tàu SE5 xuất phát từ ga Hà Nội vào ngày 1/1, khi đến ga Đồng Hới vào 19h27 phút cùng ngày, tiếp viên toa số 9 đã nhận được thông tin có hành khách để quên vàng được gói trong mảnh giấy ăn. 

Từ dữ liệu dân cư, dữ liệu về phương tiện cơ giới do lực lượng Công an cả nước miệt mài thu thập, “làm sạch” cùng với hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung và hạ tầng công nghệ thông tin (CNTT) do các bộ ngành, địa phương tích hợp, đầu tư phát triển, đến nay “trái ngọt” từ kinh tế số, xã hội số đã đến với người dân, doanh nghiệp…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文