Chàng kĩ sư bỏ phố thị về làm tá điền, dệt tình yêu với cô gái bại liệt

11:00 19/12/2013

Trong tình yêu, nếu chỉ trao trái tim thôi chưa đủ, chị biết mình là phế nhân, không thể quan hệ gối chăn với chồng, nhưng anh tha thiết quá, chị đã gật đầu để anh về làm rể. Mối tình của họ được dệt qua hàng trăm cuộc điện thoại đường dài, qua hàng ngàn tin nhắn yêu thương. Anh bỏ phố thị, bỏ tấm bằng kỹ sư cơ khí, bỏ công việc trong một công ty nước ngoài, "chở" trái tim của mình trao đến người con gái bại liệt đang "bấu" mẹ mù lòa trong một căn chòi nằm hiu quạnh giữa đồng ruộng tại ấp Cây Me (xã Hưng Điền, huyện Tân Hưng, tỉnh Long An).

Không phải là cổ tích

Nguyễn Văn Đặng (27 tuổi) là dân Sài Gòn chính hiệu, có nhà ở quận Tân Bình (TP Hồ Chí Minh), đang là kỹ sư cơ khí cho một công ty nước ngoài tại Bình Dương. Đặng có một người bạn hay đi làm từ thiện, trong một lần hàn huyên, nghe anh ta kể về trường hợp của cô gái Nguyễn Thị Tuyết Mai (27 tuổi) ở Long An, bị bại liệt sống cùng mẹ già mù lòa. Những chuyến đi từ thiện chia sẻ với mẹ con Mai dường như chưa bao giờ là đủ. Mẹ con họ sống lay lắt như ngọn đèn trước bão. Giữa cánh đồng hoang vắng, lạnh lẽo, căn chòi lá dừa nằm chơ vơ, nhỏ bé, hai mẹ con gồng gánh nuôi nhau. Nghe xong câu chuyện về gia cảnh của hai mẹ con cô gái bại liệt, Đặng đã lọc cảm xúc lại trong lòng. Anh nhớ về tuổi thơ mất mát của mình. Mới 2 tuổi, ba đi biệt xứ, mẹ hạnh phúc với tình duyên mới. Đặng sống cùng ông bà nội. Sự đồng cảm trỗi dậy trong anh.

Anh xin số điện thoại của Mai để hỏi han thêm về cuộc sống của hai mẹ con cô ấy. Giọng nói của Mai mượt mà, tha thiết càng làm "dậy sóng" trong lòng anh. Mai đã chia sẻ với người đàn ông chưa gặp mặt về hoàn cảnh của hai mẹ con mình. Cuộc đời của Mai, của mẹ Mai cứ ám ảnh trong những đêm trằn trọc không ngủ của Đặng. Anh âm thầm gói ghém một tình cảm đặc biệt với cô gái này. "Đó là thứ tình cảm kết hợp giữa thương và nhớ, không biết đó có phải là tình yêu? Hình ảnh Mai cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, xen vào công việc hằng ngày. Tôi suy nghĩ về cô ấy rất nhiều. Tôi lại gọi điện, có đêm chúng tôi tâm sự với nhau mấy tiếng đồng hồ", Đặng kể.

Buổi chiều cuối năm của một ngày cách đây tròn 4 năm, chàng kỹ sư gốc Sài Gòn hối hả đón chuyến xe cuối cùng về Long An để gặp người con gái anh chưa từng biết mặt. Họ đã gặp nhau sau hàng trăm cuộc điện thoại đường dài, hàng ngàn tin nhắn yêu thương, nhung nhớ. Gặp chị, anh đã chết lặng trong một bầu trời cảm xúc, anh chẳng dám chạy lại để ôm người con gái đang héo rũ trong góc nhà. Đôi mắt chị mọng nước, chị không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chàng trai khôi ngô tuấn tú vừa từ phố thị về. Những xúc cảm đa chiều; tủi thân, thương xót hay sục sôi một tình yêu? Tất cả cuộn sóng trong hai tâm hồn.

Đặng ở lại một ngày một đêm trong căn chòi xiêu vẹo, xác xơ lá dừa cũ mốc. Ngoài kia, đồng ruộng hoang vu kéo những luồng gió mới thốc thẳng vào chòi, tiếng vịt trời kêu quang quác. Xen lẫn sự cô quạnh tê tái, lẫn trong khốn khó tiêu điều là một không gian bình yên đến nhẹ lòng. Đặng không nói nhiều, anh cứ lặng lẽ "nuốt" hoàng hôn khuất dần sau tán dừa cao vút, anh thả trôi tâm hồn để hòa cùng hai "mảnh rách" khổ sở kia. Bữa cơm tối đón anh là những món ăn hương đồng gió nội không tì vết. Đặng ăn hết nồi cơm, vét cả cháy trước cái nhìn e thẹn của Mai.

Đêm đầu tiên ngủ trên cánh võng đong đưa ngoài thềm chòi, Đặng không sao chợp mắt được, bởi lạnh, bởi muỗi, bởi côn trùng rỉ rả thê thiết, nhưng cái chính là bởi thương xót quá. Trong giường, Đặng nghe rõ tiếng trở mình liên tục, tiếng thở dài và cả giọng khụt khịt của bà Tám, mẹ Mai. Từ lúc gặp Đặng, bà cứ chảy nước mắt suốt. Mai bảo, bà đang rất sợ. Sợ ai đó lừa gạt con gái bà, chẳng may làm Mai có bầu thì biết sống sao đây. Bà vẫn không tin một người đàn ông đàng hoàng tử tế, mà là dân Sài Gòn có ăn có học như Đặng lại đem lòng yêu Mai.

Sáng hôm sau, Đặng bắt chuyến xe thật sớm quay trở về Sài Gòn. Nhìn theo bóng Đặng nhỏ dần trên đường ruộng hun hút, Mai đã bật khóc. Mai hụt hẫng và luyến tiếc, thất vọng và hy vọng. Đặng đã thấy tất cả, cảm nhận thật tỉ mỉ cuộc sống của hai mẹ con Mai. Đặng về Sài Gòn viết đơn thôi việc rồi từ biệt người thân để đi làm rể miền Tây. Ông bà nội chấp nhận để anh đi, vì biết tình yêu mãnh liệt anh dành cho cô gái ấy.

Nhưng, ngày anh ôm túi quần áo xuống căn chòi giữa ruộng, trông thấy anh, Mai ôm mẹ khóc tức tưởi. Hai mẹ con chị gục vào nhau khóc. Đặng nhẹ nhàng nắm tay Mai, trút hết nỗi lòng cùng cô gái bại liệt: "Hãy cho anh về đây sống với hai mẹ con em. Anh muốn được che chở, bao bọc và chăm sóc mẹ con em suốt đời". Mai chết lặng, còn bà Tám cố đẩy anh ra, bà thều thào trong hơi thở yếu ớt: "Hãy đi tìm người con gái khác, Mai không xứng đáng với anh".

Bà Tám từ ngày có con rể không phải lọ mọ đi kiếm ăn nữa.

Đặng quỳ xuống xin bà được ở lại. Lúc này, anh mới thổ lộ hết tấm chân tình, rằng tình cảm của anh xuất phát từ trái tim yêu thương thật sự. Anh nhớ Mai, yêu cô ấy từ lần đầu tiên gặp mặt. Anh đã không thể làm việc nổi, đã giày vò tâm hồn nhiều đêm để đi đến quyết định lấy Mai làm vợ. Sự ngăn cản yếu ớt của bà Tám không thể xua đuổi Đặng. Lần đầu tiên, anh ôm Mai vào lòng, hôn nhẹ lên hàng mi ướt lệ của người yêu, nghe con tim rạo rực.

Đám cưới của Đặng - Mai diễn ra ấm cúng trong căn chòi mượn. Cô dâu không mặc áo cưới, mâm cơm do người chủ đất thương tình hỗ trợ để chú rể cúng tổ tiên. Đám cưới chỉ có trầu cau và nước mắt.

Hạnh phúc mong manh

Mai xuất thân là cô gái gốc Trà Vinh. Năm 1992, gia đình kéo nhau đến vùng sông nước biên giới Long An làm ăn. Họ được chủ điền cho mượn mảnh đất giữa ruộng để dựng nhà và đi làm mướn kiếm sống. Nhà bà Tám có những năm người con, tất cả sau này lớn lên đều phiêu dạt khắp nơi, lấy vợ gả chồng an phận trong nghèo nàn.

Năm 2000, bà Tám bị bệnh cườm mắt, không có tiền chạy chữa, bà trở thành người mù. Là con út, thấy cảnh cha già, mẹ mù lòa, Mai đành gác lại chuyện tình duyên. Mai thời thanh niên khỏe lắm, đi làm mướn hết mùa lúa lại đến mùa lạc. Thế rồi tai họa ập xuống, năm 2006, hết ngày làm mướn về nhà, Mai lên cơn sốt. Chân tay cứng đờ, không thể cử động. Ba mẹ vội kêu gọi người thân, các anh chị em ở xa về đưa Mai đi Bệnh viện Chợ Rẫy (Tp Hồ Chí Minh. Ca mổ sau đó bị tai biến, Mai bị xuất huyết tủy. Bác sĩ điều trị cho biết, để tiếp tục chữa chạy cần khoảng tiền 70 triệu đồng. Số tiền ấy quá lớn so với khả năng gia đình, họ đành đưa chị về quê, phó mặc sự sống cho thần chết.

Căn nhà mới được nâng cấp từ căn chòi lá rách nát vợ chồng Đặng - Mai giữa cánh đồng.

Nhưng, Mai cứ nằm đó mà ông trời không cho chết. 19 tuổi, đôi chân của cô đã bại liệt vĩnh viễn, khép chặt tương lai. Nhiều lúc Mai muốn chết để quên nỗi đau và nhẹ nhõm cho cha mẹ, nhưng tử thần lại mang người cha của chị đi trước. Tai họa liên tiếp giáng xuống gia đình Mai, ngày cha mất, chị đã là một phế nhân, nước mắt không còn để khóc cha.

Căn chòi một mẹ mù lòa, một con bại liệt nằm heo hút giữa cánh đồng. Họ sống bằng tình thương, đôi khi là sự bố thí của đồng loại. Nhà dột phải hứng nước, phên mục gió mưa táp ướt không chừa cả cái bàn thờ cha. Bà Tám chống gậy mò mẫm đi tìm cái ăn cho hai mẹ con, có hôm lộn cổ xuống bờ ruộng, bà chỉ ú ớ được vài câu gọi con. Mai nghe thấy, chị kêu gào la hét hàng xóm đến cứu mẹ. Nhưng từ khi có chàng rể về, mọi lo toan đều được anh gánh vác.

Từ một “công tử” nơi phố thị sầm uất, Đặng lột xác trở thành anh tá điền làm quần quật nuôi vợ bại liệt, mẹ mù lòa. Ngày, Đặng đi chăn trâu thuê cho người ta. Đêm, anh quăng chài kiếm cá ở mạn sông. Cuộc sống có bữa đói bữa no, nhưng anh thấy hạnh phúc, ấm áp mỗi khi nhìn Mai cười.

Hai năm trở lại đây, bệnh tình chị Mai tái phát trầm trọng. Chị phải thường xuyên đi bệnh viện. Những cơn đau kéo dài, Mai nghiến răng chịu đựng. Do lâu ngày sống trong môi trường ẩm thấp lại không được chăm sóc vết thương, một phần thịt ở chân của Mai đang hoại tử. Nhiều lần đưa vợ đi khám mà trong túi không có lấy một xu, đến cái băng vệ sinh anh cũng không mua nổi, Đặng ôm mặt khóc thút thít trong bệnh viện. Nhiều bệnh nhân thương xót, góp tiền để anh mua đồ cho chị và cho cả tiền đi xe về nhà.

Chiều chạng vạng, nắng đã tắt, hoàng hôn vàng ươm phía cuối trời, chị Mai ngồi trước bậu thềm, chị cười nhăn nhó giống khóc, dường như chị đang rất đau đớn. Anh Đặng ôm manh lưới dẫn chúng tôi ra đường lộ. Còn anh, chuẩn bị cho một đêm kiếm cá để sáng hôm sau đắp đổi nồi cơm.

Ông Trương Đông Hồ, Phó Chủ tịch UBND xã Hưng Điền: "Gia đình bà Nguyễn Thị Tám thuộc diện hộ nghèo. Chị Mai bị bệnh nặng nên cuộc sống vô cùng khó khăn. Thời gian qua cũng có một số nhà hảo tâm, Mạnh Thường Quân đến hỗ trợ, giúp đỡ gia đình bà Tám lợp lại mái nhà và đưa chị Mai đi chữa bệnh. Do hiện nay, bà Tám không có đất ở tại địa phương nên rất khó để chúng tôi xem xét cất nhà tình thương cho họ. Hy vọng sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ từ xã hội để vợ chồng anh Đặng, chị Mai thoát được cái nghèo.

Ngọc Thiện

Không đi theo lối trinh thám hay phá án quen thuộc, “Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới” của nhà văn Dương Bình Nguyên đặt người đọc vào vùng nhạy cảm của đời sống đương đại, nơi những cái chết được gọi tên là tự sát thực chất gắn với mạng lưới vô hình của dữ liệu, công nghệ và quyền lực. Tiểu thuyết gợi ra một câu hỏi nhức nhối về phẩm giá con người trong thời đại số, khi thân xác có thể mất đi nhưng dấu vết sống vẫn tiếp tục bị khai thác.

Ngày 12/1, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT), Bộ Công an kết thúc điều tra vụ án hình sự "Vi phạm các quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; Đưa hối lộ; Nhận hối lộ" xảy ra tại Công ty TNHH Cây xanh Công Minh và các tỉnh, thành phố và ra bản kết luận điều tra vụ án hình sự đề nghị truy tố số 02/KLĐT-ANĐT-P4.

Để bảo đảm TTATGT phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026, Công an TP Hà Nội thông báo chính thức về việc phân luồng và tổ chức hướng đi cho các phương tiện. Người dân cần đặc biệt lưu ý các khung giờ cao điểm và lộ trình tạm cấm đối với xe tải, xe khách trên 16 chỗ tại nhiều tuyến phố trọng điểm.

Quá trình sử dụng nguồn ngân sách Nhà nước cấp tại Trung tâm Huấn luyện - Thi đấu TDTT Hà Tĩnh có nhiều sai phạm nghiêm trọng, dẫn đến ảnh hưởng quyền lợi vận động viên và chất lượng thể thao thành tích cao của tỉnh nên nữ Giám đốc và Kế toán trưởng của Trung tâm này đã bị bắt giữ.

Ngày 13/1, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, tạm giam Nguyễn Anh Tuấn (SN 2007), trú tại tổ dân phố Đầm Vạc, phường Vĩnh Phúc, tỉnh Phú Thọ về tội "Cố ý gây thương tích".

Nam sinh lớp 11 tại Hà Tĩnh đã tự tìm hiểu trên mạng xã hội cách chế tạo pháo nổ, sau đó đặt mua thuốc pháo, dây cháy chậm và các vật liệu cần thiết để chế tạo 25 quả pháo nhằm mục đích sử dụng trong các dịp lễ, Tết.

Ngày 13/1, UBND tỉnh Lâm Đồng ban hành quyết định thu hồi toàn bộ diện tích đất đã giao, cho thuê và cho phép chuyển mục đích sử dụng đất đối với Công ty Cổ phần Đầu tư – Du lịch Sài Gòn Đại Ninh để thực hiện Dự án Khu đô thị thương mại, du lịch, nghỉ dưỡng sinh thái Đại Ninh.

Sáng 13/1, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương phối hợp với Bộ Quốc phòng, Bộ Công an và Bộ Ngoại giao tổ chức Hội thảo khoa học cấp quốc gia với chủ đề: “Xây dựng thế trận bảo vệ Tổ quốc trong tình hình hiện nay - Một số vấn đề lý luận và thực tiễn”. Hội thảo có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, góp phần hệ thống hóa, bổ sung và phát triển tư duy, nhận thức về thế trận bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với nhiều thời cơ đan xen thách thức.

Sáng 13/1, nhân dịp chủ trì sơ duyệt công tác tổ chức phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Trần Cẩm Tú, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Trưởng Tiểu ban Tổ chức phục vụ Đại hội XIV của Đảng cùng các thành viên Tiểu ban đã tới thăm, kiểm tra Trung tâm Chỉ huy Bộ Công an đặt tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia.

Việc tuân thủ Luật An ninh mạng và Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ không còn là sự lựa chọn mà là yêu cầu sống còn. Các doanh nghiệp cần chuyển dịch từ trang bị đối phó sang đầu tư bài bản, áp dụng các tiêu chuẩn an ninh mạng quốc tế và coi dữ liệu là tài sản cần bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文