Giọt nước mắt thức tỉnh muộn màng của tử tù từng cầm dao tự vẫn
Vào trung tuần tháng 3/2013, chúng tôi có mặt tại Trại tạm giam - Công an tỉnh Hòa Bình, gặp lại một nhân vật từng gieo rắc nỗi kinh hoàng với lực lượng Công an và nhân dân địa phương.
Dương Ngô Duy, 40 tuổi, ở thôn Đồng Gai, xã Ngọc Vân, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, một trùm ma túy thực thụ vùng Kinh Bắc, kẻ coi thường cả tính mạng mình khi hùng hồn tuyên bố “đằng nào cũng chết thà tự chết còn sướng hơn”. Ấy vậy mà khi gặp lại Duy, lần đầu tiên tôi thấy Duy khóc. Những giọt nước mắt nối dài khi Duy kể về gia đình, bố mẹ, những đứa con. Ngày giỗ bố mẹ, không về được, hắn ân hận, dằn vặt. Tính bản thiện trong con người tử tù thức tỉnh, dù muộn vẫn hơn không.
“Làng ma túy”…
Ngọc Vân là một xã thuần nông nằm ở phía Tây của huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Không có nghề phụ nên thu nhập của người dân nơi đây chỉ trông vào sản xuất nông nghiệp. Ma túy xuất hiện ở Ngọc Vân đã vài chục năm, khởi đầu cho phong trào là một phụ nữ quê gốc Gia Lương, Bắc Ninh lấy chồng ở thôn Hội Phú, xã Ngọc Vân đi buôn thuốc phiện từ Sơn La về Ngọc Vân bán kiếm lời. Không phải “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, đồng tiền lại kiếm ra dễ dàng, thế là người này rủ rê người kia.
Ma túy như căn bệnh truyền nhiễm, chẳng mấy chốc lan rộng khắp trong làng, ngoài xã. Đến đầu năm 1999 việc buôn bán thuốc phiện được nâng cấp, chuyển đổi sang heroin và ma túy tổng hợp.
Có thời điểm, toàn xã có tới 19 thôn với hơn 170 đối tượng buôn bán ma túy số lượng lớn, có tên buôn hàng trăm bánh. Điều này chỉ có thể lý giải là do lợi nhuận đem lại từ ma túy quá lớn. Mua một bánh ở Sơn La, đem trót lọt về Bắc Giang bán sẽ thu lợi từ 30 – 40 triệu đồng. Không có vốn, xách thuê cũng kiếm được vài triệu đồng/bánh. Số tiền đó bằng thu nhập của cả gia đình trong một tháng làm nông nghiệp. Ma lực của đồng tiền khiến nhiều người bất chấp tất cả và ở Ngọc Vân có không ít gia đình cả nhà cùng tham gia vận chuyển, buôn bán ma túy.
Buôn ma túy để đổi đời
Lớn lên, Duy lập gia đình với một người con gái cùng quê, làm nghề nông, hiền hậu. Họ sinh được 2 người con, 1 trai, 1 gái. Dù cuộc sống khó khăn, song mái ấm gia đình họ luôn tràn ngập tiếng cười, hạnh phúc. Các con ngày một khôn lớn, trưởng thành, gánh nặng vật chất, tiền bạc lại đè nặng lên vai 2 vợ chồng.
Không chịu cảnh khó khăn, cơ cực, Duy tiếp xúc với đám bạn giàu có, biết rằng, có một cách làm giàu nhanh chóng mà không phải đổ mồ hôi, nước mắt, không phải chân lấm, tay bùn. Duy nhắm mắt, đưa chân vào bùn lầy, thực hiện hành vi phạm pháp để biến ước mơ làm giàu trở thành sự thực. Từ đây, cuộc đời Duy bước sang một trang mới.
Khoảng đầu năm 2007, Duy lái xe chở thuê đồ gỗ gia dụng lên xã Tân Lãng, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn để giao cho Hà Văn Nhạy, 40 tuổi, ở xã Tân Lãng. Từ đó, Duy và Nhạy trở nên thân thiết, làm việc gì cũng có nhau. Cả 2 tính toán một phi vụ làm ăn lớn.
Đầu tháng 4-2009, Duy bàn với Nhạy kinh doanh heroin. Theo đó, Duy sẽ tìm hàng về cho Nhạy bán với giá 170 triệu đồng/bánh. Thông qua các mối làm ăn, được “chiến hữu” giới thiệu, Duy biết Sồng A Pủa, người dân tộc Mông ở xã Loóng Luông, huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La là một đầu mối chuyên cung cấp heroin với số lượng lớn.
Cần mua bao nhiêu bánh, Pủa cũng có, miễn là có tiền, làm ăn sòng phẳng, thù lao thỏa đáng. Sau đó, Quy đã tìm gặp Pủa, thỏa thuận phương thức mua bán, giá cả. Pủa báo giá 7.400 USD/bánh. Mỗi bánh Duy được 40 triệu đồng chênh lệch. Lóa mắt trước siêu lợi nhuận của ma túy, Duy về bàn với vợ, quy đổi toàn bộ gia sản của mình sang USD để mua ma túy.
Khoảng 13h ngày 11/5/2009, Duy lái ôtô, mang theo 290.000 USD lên nhà Pủa, mua 40 bánh heroin. Sau khi lấy được hàng, Duy hẹn Nhạy đến nhà riêng để nhận. Sau khi đếm đủ 40 bánh heroin, Nhạy lấy 6,8 tỷ đồng trả cho Duy. Lần đầu tiên được cầm số tiền lớn, Duy không tin những gì đã xảy ra.
Với người bình thường, như vậy đủ sống sung túc cả đời, song thói đời đâu có vậy. Lòng tham con người là vô đáy, việc kiếm tiền trở nên quá dễ dàng, Duy quyết định thực hiện thêm nhiều chuyến hàng với số lượng ngày càng tăng. Ngày 26/6/2009, Duy một mình lái xe Camry mang theo 100.000 USD lên nhà Pủa để lấy “hàng”. Lần này, Duy nhận 49 bánh heroin từ Pủa.
Sau 2 lần buôn trót lọt 89 bánh heroin, nhận thấy việc buôn bán “hàng trắng” đem lại siêu lợi nhuận, Duy quyết định dồn toàn bộ tiền mà mình dành dụm được, thực hiện phi vụ làm ăn lớn. Nếu thành công, cả gia đình Duy sẽ sống cuộc sống vương giả. Rồi Duy sẽ sống lương thiện, từ bỏ làm ăn phi pháp. Nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, toàn bộ hành trình mua bán ma túy của Duy đã bị lực lượng Công an đưa vào tầm ngắm.
Đúng theo kế hoạch, ngày 5/8/2009, Duy thuê một chiếc xe Innova, tiếp tục mang tiền lên gặp Pủa, mua tiếp 120 bánh heroin. Sau khi nhận “hàng”, Duy hí hửng, đánh xe ngược trở lại Lạng Sơn để gặp Nhạy. Tuy nhiên, khi đến khu vực xã Phong Phú, huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình. Duy bị lực lượng Công an chốt chặn, bắt giữ cùng tang vật là 120 bánh, số lượng ma túy lớn nhất từ trước tới nay bị phát hiện trên địa bàn tỉnh Hòa Bình.
Nhận thấy kế hoạch bị bại lộ, với bản chất “máu lạnh”, cho rằng, đằng nào cũng chết thà tự chết còn sướng hơn, Duy dùng dao nhọn, lạnh lùng cứa cổ mình, máu nhuốm đỏ buồng lái. Có lẽ, ông trời không để hắn chết, để hắn còn ăn năn, hối cải, gặm nhấm lỗi lầm, trả giá vì những gì mình đã gây ra.
Nước mắt kẻ máu lạnh
"Sinh có hạn, tử bất kỳ", nhưng câu nói người xưa lại không đúng với tử tù. Khi bản án tử hình được tuyên, cái chết đã được báo trước. Và cũng chính lúc mòn mỏi gặm nhấm từng giây phút cô độc khủng khiếp cuối đời; nỗi sợ hãi, ám ảnh cùng sự ân hận, giày vò của tội ác lên đến tột cùng; niềm tiếc đời, khát vọng sống càng mãnh liệt.
Trái ngược lúc "đánh quả" hàng "trắng" không ghê tay, Duy luôn nơm nớp sợ hãi. Kết quả bản án tử hình phiên tòa phúc thẩm ngày 28/7/2011 vẫn không thay đổi, hắn chỉ còn nuôi hy vọng mong manh cuối cùng vào hai tờ đơn xin Chủ tịch nước ân xá. Từng giây phút, hắn mong được thoát tội chết, dẫu trong thâm tâm biết rằng, tội lỗi gây ra quá nặng.
Ngắt quãng trong tiếng nấc nghẹn, Duy ân hận thú nhận: "Em tự làm khổ bản thân, có tội với gia đình. Ðúng lúc các con rất cần bố, vậy mà...", rồi gục mặt xuống bàn day dứt. Duy cho biết, cách đây vài tháng là ngày giỗ của bố mẹ hắn, được gia đình thông báo mà không thể về được, Duy khóc rất nhiều. Hắn tâm sự với cán bộ quản giáo, “bố mẹ nuôi em khôn lớn, dành biết bao hy vọng, đến khi bố mẹ mất đi, vẫn tin rằng, em là người tốt. Em có tội với bố mẹ, với gia đình rất nhiều. Tới đây, về gặp các cụ ở dưới suối vàng, có lẽ em không dám nhìn mặt mọi người”. Giọt nước mắt của kẻ tử tù lăn dài, tính bản thiện được thức tỉnh. Dù muộn vẫn hơn không.
Cũng may 120 bánh heroin đã bị bắt giữ, nếu tán phát trót lọt, chỉ mình hắn sung sướng vì kiếm bộn tiền, còn biết bao thanh niên sẽ trở nên “thân tàn ma dại". Cuộc đời, ai biết được chữ ngờ. Trước đây đọc báo, cứ thấy buôn ma túy bị xử bắn là hắn rùng mình, thế mà bây giờ, lại là "người trong cuộc" khi án tử luôn lơ lửng trên đầu. Bất đắc dĩ mới phải tước đoạt quyền sống một con người, trừ khi cái ác đó "trời không dung, đất không tha" và không thể phục thiện. Cũng một lần trở về với đất, nhưng hành trình ấy quá đớn đau. Khác hẳn vẻ lạnh lùng đến ghê rợn của tội đồ trên thương trường buôn ma túy, khi cái chết cận kề, những tử tù thật sự ăn năn sám hối, tự vấn lương tâm.
Trung tá Nguyễn Khắc Hùng, Phân trại trưởng Trại tạm giam - Công an Hòa Bình, nhận xét: Mới đầu vào trại, Duy lầm lỳ, ít nói, ngại giao tiếp với mọi người. Hắn thận trọng, cảnh giác, đối phó với cán bộ điều tra, quản giáo, các phạm nhân khác nhằm che đậy quá trình phạm pháp. Sau khi cơ quan điều tra kết luận về đường dây buôn bán ma túy, bắt giữ những tên đồng phạm, tòa án tuyên án tử hình thì hắn lập tức thay đổi quan điểm, cách sống tích cực hơn.
Sự đời "có vay, có trả", có tử tù đã chấp nhận ra đi, bởi chính họ biết rất rõ rằng, chỉ có cái chết mới khiến họ thanh thản, gột rửa hết tội ác tày trời. Hắn hòa nhã với mọi người, chấp hành mọi quy định của trại, không có biểu hiện tiêu cực, bất mãn, suy sụp. Tuyệt đối nghe lời cán bộ quản giáo, không chống đối la hét như những tử tù khác. Chính thái độ cởi mở, hòa đồng, hắn được cán bộ quản giáo và phạm nhân khác quý mến.
Trung tá Hùng kể, do bị cùm chân quá lâu, hắn bị tê cơ, đau khắp mình mẩy, chân không di chuyển được. Lúc đó là ban đêm, không chịu được, hắn la hét gọi cán bộ quản giáo. Đó là lần duy nhất hắn lớn tiếng. Ngay trong đêm, cán bộ quản giáo cùng với y tá đã có mặt, tiêm thuốc giảm đau, tận tình chăm sóc, động viên, không lâu sau hắn khỏi bệnh.
Duy là người sống tình cảm, rất nội tâm, thích được gần gũi, nói chuyện, chia sẻ vui buồn trong cuộc sống. Nhiều lúc thèm được nói chuyện, tâm sự, hắn nài nỉ cán bộ lắng nghe hắn kể một câu chuyện. Sau những lần đó, hắn thấy nhẹ nhõm hơn. Duy nhớ gia đình, nhất là 2 người con của hắn. Mỗi lần vào thăm gặp, Duy đều động viên 2 con cố gắng chăm ngoan, học giỏi, đừng vì bố bị tù tội chán nản, tự ti, nảy sinh tiêu cực. Chính nhờ những lời động viên đó, 2 chị em học hành giỏi giang.
Vừa rồi, biết tin người con gái đầu đỗ đại học ở Hà Nội, Duy vui lắm. Gặp quản giáo hắn chuyện trò rôm rả, kể về con mà lòng tự hào, sung sướng. Trong lúc khó khăn, cùng cực, hắn thường xuyên nhận được sự quan tâm, động viên của gia đình, người thân. Người em trai của hắn làm nghề lái xe, 1 tháng đôi lần thăm gặp, hỏi han, động viên, thông báo tình hình gia đình để hắn yên tâm. Những lúc này, hắn mới nhận thấy cuộc sống giá trị biết chừng nào.
Thời gian dần trôi đi, ngày hắn bị hành hình không còn xa, song hắn vẫn lạc quan, yêu đời. Tính bản thiện trong con người hắn được thức tỉnh