Giờ phút cuối cùng của tử tù Nguyễn Đức Nghĩa:

Mọi người hãy mừng cho con nhé!

16:30 11/08/2014

Sau 4 năm gây ra tội ác tày trời, ngày 22/7/2014, tử tù Nguyễn Đức Nghĩa đã bị thi hành án bằng hình thức tiêm thuốc độc tại Trại tạm giam số 1 Hà Nội. Không giống như nhiều tử tù trước khi trả án, sợ đến nỗi không lê nổi bước, chưa kể một số trường hợp còn "chết lâm sàng" trước khi bị trói vào cột, Nguyễn Đức Nghĩa thậm chí thỉnh thoảng còn nở nụ cười với mọi người xung quanh và tinh thần không đến nỗi suy sụp như hình dung ban đầu của nhiều người. Có thể, đứa con tội lỗi ấy đang thầm nghĩ: Chết là được lên thiên đàng!

Thời gian có đủ để quên một tội ác?

4 năm - đó là một quãng thời gian không phải ngắn trong giai đoạn tuổi trẻ của mỗi người. Với Nguyễn Đức Nghĩa, đó là chuỗi ngày dài trong buồng biệt giam, làm bạn với những tử tù khác và mỗi tháng được gặp người nhà một lần vào chiều thứ sáu. 4 năm, dư luận chưa thể quên được tội ác mà Nghĩa đã gây ra cho cô người yêu cũ Nguyễn Phương Linh. Nhưng 4 năm, dường như dư luận cũng bớt căm giận hơn mỗi khi ai đó nhắc tới Nguyễn Đức Nghĩa, hình như đã có những tiếng thở dài, những lời tiếc nuối dành cho Nghĩa. Nhiều từ "giá như" được nhắc tới hơn. Giá như Nghĩa biết tự rèn luyện mình! Giá như Nghĩa đừng sa đà vào game, đừng vô độ đến nỗi nợ nần chồng chất…

Tôi gặp Nghĩa hai lần trong Trại tạm giam số 1 Hà Nội. Và lần nào cũng dâng lên một cảm xúc tiếc nuối. Bởi Nghĩa, với bản chất của một sinh viên, được nuôi dạy trong một gia đình tử tế, vẫn có một phông văn hóa cơ bản, thế nên, cuộc trò chuyện giữa tôi và Nghĩa diễn ra hết sức thoải mái, dễ chịu chứ không phải "giở bài" như thỉnh thoảng phải tiếp xúc với một tay giang hồ nào đó.

Nghĩa được khoa nói. Anh ta nói khá trơn tru và có văn. Và cũng biết cách lấy lòng nhà báo để hy vọng dư luận sẽ cởi mở hơn với anh ta. Nghĩa nói khá nhiều về đạo Thiên Chúa, kể cho tôi nghe nhiều bài hát thánh ca và tự mình độc thoại: "Không hiểu sao em lại không làm theo điều răn của Chúa". Nghĩa ở ngay căn buồng biệt giam đầu tiên trong dãy buồng biệt giam dành cho tử tù. Đó là một nơi tĩnh lặng đến… rợn người. Dù khi đó là đầu giờ chiều mùa hè nắng như đổ lửa. Hoặc có lẽ, tôi - với bản chất sợ ma vốn có - nên cứ thần hồn nát thần tính rằng, lởn vởn đâu đây có rất nhiều những linh hồn của các tử tù đã bị thi hành án, (mà nói dại, những tử tù đã ra đi toàn có số có má), nhỡ bị các "anh ấy" trêu ghẹo thì… Cộng với nỗi sợ mơ hồ mà dân làm báo hay truyền tai nhau, rằng tử tù khác gì ma sống. Thế nên, khi nhìn Nguyễn Đức Nghĩa qua ô cửa nhỏ xíu, trong ánh sáng yếu ớt hắt ra từ buồng biệt giam, Nghĩa hiện ra chỉ với đôi mắt to đùng, không đeo kính, tôi càng có niềm tin điều mình nghĩ là đúng.

Nghe tiếng người lao xao, một tử tù buồng bên cạnh nói to, đánh tiếng cho Nghĩa, nhưng đó là một âm thanh rất dài, u uất: "N…g…h…ĩ…a…ơ…i…e…m…c…o…k…h…á…c…h!" (Nghĩa ơi em có khách). Từ buồng bên này, tiếng Nghĩa đáp lại: "V…â…n…g…e…m…b…i…ế…t…r…ồ…i!" (vâng em biết rồi). Những âm thanh nghe rợn tóc gáy, như từ âm ty vọng lên. Sau này, một quản giáo trông tử tù nói với tôi, ở trong này, họ thường nói chuyện với nhau ề à như thế, để âm thanh ấy có thể được gió đưa sang, nếu nói nhẹ nhàng, thì thầm như người thành phố thì không ai nghe thấy hết.

Thời gian đầu trong buồng biệt giam, nhiều lần Nguyễn Đức Nghĩa có ý định tự tử nhưng đều được phát hiện, ngăn chặn kịp thời. Sau đó thì anh ta cũng quen dần và học cách thích nghi. Tuy thế, Nghĩa rất hay xích mích, đánh lộn bạn cùng buồng, dù hai thằng đều bị cùm nhưng Nghĩa vẫn nhoài người sang "tẩn" bạn. Đầu tiên Nghĩa được xếp ở cùng tử tù Nguyễn Anh Tuấn, SN 1981, ở Mê Linh, Hà Nội. Tử tù này cũng giết chết bạn gái, nhưng hai thằng không tìm được "tiếng nói chung", nhiều lần xích mích còn dùng xô, chậu ném nhau ầm ĩ. Để giải quyết vụ này, cán bộ phải chuyển tử tù Nguyễn Anh Tuấn sang buồng khác, đưa vào một tử tù già hơn, để hy vọng giữa hai thế hệ thì không còn cảnh "ngứa mắt".

Bà Chuân - mẹ của Nghĩa, trong một lần vào thăm con trai, đã dặn dò Nghĩa (tử tù được tiếp xúc với người nhà qua một bức vách kính và nói qua điện thoại), còn một ngày cũng phải cố gắng sống tử tế, đồng thời khuyên con trai không nên gây hấn với bạn cùng buồng, mà phải yêu thương nhau vì đồng cảnh ngộ. Nghĩa rất nóng tính, quản giáo kể rằng, nếu bạn tù là kẻ kém mình, lập tức Nghĩa giở thái độ trịch thượng, kiểu phân biệt đẳng cấp ngay.

Những ngày cuối cùng

Không biết có linh tính mách bảo gì không mà những ngày cuối cùng của cuộc đời mình, Nguyễn Đức Nghĩa thường rất ít ngủ hoặc thức trắng. Anh ta thường xuyên gây sự với bạn tù cùng buồng những chuyện lặt vặt, thậm chí còn đánh cả người này. Cả đêm anh ta ngồi bó gối nhìn chong chong khiến gã bạn cùng buồng phát hoảng. Tinh thần của anh ta hết sức sa sút, thế nên ngày nào cán bộ quản giáo cũng phải vào động viên, nói chuyện, giúp anh ta giải tỏa tâm lý.

Vì Nghĩa đã có một số lần tìm cách tự tử nên các cán bộ trại giam lường trước tình huống này, thậm chí phương án mang chăn bông vào chắn ở các bức tường mà Nghĩa có thể đập đầu vào cũng được tính đến. Theo một cán bộ trại giam thì: "Nghĩa nghĩ gì, làm gì không ai lường được". Con người Nguyễn Đức Nghĩa luôn mâu thuẫn. Có lúc trổ tài hùng biện, lấy lòng nhà báo và cán bộ trại giam, nhưng cũng có lúc Nghĩa lạnh te như đêm giao thừa trước, khi lãnh đạo trại giam vào chúc tết, trong khi các tử tù khác nhao nhao nói lời cảm ơn hoặc khóc rống lên vì xúc động, vì nhớ nhà thì Nghĩa ngồi dửng dưng, thậm chí không thèm ngẩng lên chào cán bộ.

Đó là một thái độ hết sức bất thường vì hàng ngày, Nghĩa rất nhanh nhảu mồm mép, một điều dạ, hai điều thưa hết sức lễ phép. Lại cũng có lúc Nghĩa "cò quay", đòi gia đình gửi thêm áo mùa đông vào, dù áo được cấp phát là áo bông rất ấm. Những tính khí thất thường của anh ta đều được cán bộ quản giáo ghi nhớ để kịp thời có biện pháp động viên, giáo dục.

Nguyễn Đức Nghĩa ngoài cùng bên trái.

Trong ngày cuối cùng của cuộc đời mình, khác hẳn với thái độ có lúc u uất, có lúc nóng nảy, Nguyễn Đức Nghĩa tỏ ra bình tĩnh hơn hai tử tù cùng bị thi hành án trong ngày như mình. Có lúc, anh ta còn cười với mọi người xung quanh. Nhưng, Nghĩa không thể nào ăn được hết bát phở gà mà cán bộ mang tới. Một Cảnh sát bảo vệ dẫn giải kể rằng, dòng cuối cùng trong bức thư ngắn gửi về gia đình trước khi bị thi hành án, Nguyễn Đức Nghĩa đã viết: "Mọi người hãy mừng cho con nhé".

Sau 4 năm, có lẽ từ đây bà Chuân không còn phải thảng thốt chờ đợi mỗi khi đến ngày thứ sáu để được mang đồ tiếp tế vào cho thằng con trai tội lỗi.

Một trong những cuộc trò chuyện của phóng viên chuyên đề CSTC với Nguyễn Đức Nghĩa trong thời gian anh ta chờ thi hành án.

Chào Nghĩa. Em có khỏe không?

- Em chào chị. Dạ, em khỏe chị ạ!

- Em có biết chị là ai không?

- Dạ có ạ. Chị là nhà báo. Hôm trước em có nhìn thấy chị đi cùng với một chị nữa, nhưng hôm đó chị đeo kính, còn hôm nay không thấy chị đeo kính. Chị ở báo nào ạ?

- Chị là phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu tuần, thuộc Báo Công an nhân dân. Em đã bao giờ đọc báo đó chưa?

- Dạ có ạ. Thỉnh thoảng em cũng được gia đình gửi báo vào.

- Thế đã bao giờ đọc được bài báo nào viết về mình không?

- Dạ có ạ.

- Ở trong này, không có game, không có Internet, em đã quen với cuộc sống này chưa?

- Dạ rồi ạ. Không Internet, em thường chơi cờ tướng.

- Cờ mồm à?

- Dạ vâng ạ. Bọn em chơi cờ mồm. Đánh với người ở phòng bên cạnh.

- Em học chơi cờ mồm có lâu không?

- Dạ, chỉ một thời gian ngắn là học được thôi. Mà ở biệt giam thì hầu như ai cũng biết chơi chị ạ.

- Em thường thắng hay thua?

- Dạ, em thường thắng. Cùng lắm là hòa chứ chả bao giờ thua.

- Ngoài cờ ra, thì...

- Dạ, em thường hát hò cho đỡ buồn. Ở trong đó ai cũng hát, hát suốt ngày, trừ lúc ngủ.

- Em hát hay chứ?

- Dạ, em không biết em hát có hay không nhưng thỉnh thoảng cũng bị bạn tù phản đối (cười) vì chắc là họ không nghe nổi.

- Em có thuộc nhiều bài Thánh ca không?

- Dạ có. Thỉnh thoảng em cũng hát Thánh ca, còn ngày nào em cũng đọc kinh cầu nguyện cho vong linh của bố em được siêu thoát và để sám hối tội lỗi của mình.

- Có khi nào em mơ thấy Linh?

- Dạ có. Một thời gian dài, đêm nào em cũng mơ thấy cô ấy mặc váy trắng toát, nhưng em không nhìn rõ mặt. Có hôm ngủ trưa cũng mơ.

- Có sợ không?

- Em đã xác định số phận của mình rồi nhưng cũng thấy sợ. Chị ơi, cho em hỏi chút được không?

- Em hỏi đi!

- Nhà tiêm thuốc độc xây sắp xong chưa ạ?

- Chị cũng không để ý đâu. (Thực ra, tôi không trả lời anh ta câu này vì sợ tinh thần của Nghĩa bị ảnh hưởng). Ở trong này mà cũng biết nhiều thông tin thế à?

- Mỗi tháng em đều được gặp người nhà mà. Mọi người nói, tiêm thuốc độc thì nhẹ nhàng hơn.

- Em có nghĩ thế không?

- (Khóc).

Đinh Hiền

Mỹ và Iran đã tiếp nhận một khung kế hoạch nhằm chấm dứt tình trạng thù địch kéo dài nhiều tuần qua, song bất đồng lớn vẫn tồn tại khi Tehran từ chối ngay lập tức mở lại eo biển Hormuz, trong bối cảnh Tổng thống Donald Trump gia tăng sức ép bằng các cảnh báo quân sự cứng rắn.

Là chị cả trong gia đình có 5 người con, mồ côi bố, cuộc sống khó khăn, vất vả nên dù học giỏi, 2 lần đạt học sinh giỏi quốc gia nhưng nữ sinh Nguyễn Thị Diễm Quỳnh vẫn chẳng dám mơ đến giảng đường Đại học. Dẫu vậy, với đam mê cháy bỏng được tiếp tục đến trường và trở thành nữ chiến sĩ CAND, em đã đăng ký tuyển thẳng vào Học viện Chính trị CAND.

Hãng tin Iran Tasnim ngày 6/4 dẫn tuyên bố của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) cho biết, Thiếu tướng Majid Khademi - lãnh đạo cơ quan tình báo của lực lượng, đã thiệt mạng trong vụ tấn công do Mỹ và Israel thực hiện vào rạng sáng.

Liên quan đến vụ án sản xuất, buôn bán hàng giả là mỹ phẩm do Cơ quan CSĐT Công an TP Hồ Chí Minh điều tra, ra quyết định khởi tố bị can đối với 5 đối tượng vào cuối tháng 3 vừa qua, các bị can trong vụ án này đã có các lời khai khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng…

Từ một tụ điểm bán ma túy núp bóng trong căn nhà trên đường Trần Huy Liệu (TP Huế), một gia đình gồm bà ngoại, con gái và cháu ngoại đã cùng nhau vướng vòng vào lao lý. Điều đáng nói, bà ngoại xúi giục cháu tham gia đường dây mua bán ma túy khi cháu chưa đủ 18 tuổi.

Những khoản vay ưu đãi không chỉ giúp người chấp hành xong án phạt tù có điều kiện phát triển kinh tế, mà còn tiếp thêm niềm tin, xóa bỏ mặc cảm, mở ra cơ hội tái hòa nhập cộng đồng bền vững. Từ chính sách nhân văn của Đảng, Nhà nước, nhiều người lầm lỗi đã vươn lên làm lại cuộc đời, trở thành những tấm gương lao động sản xuất tiêu biểu tại địa phương.

Trái ngược với xu hướng đi lên của giá dầu thô và đồng USD, giá vàng và bạc lại quay đầu đi xuống.

Trên địa bàn TP Huế có 90 đường ngang tự mở trên tuyến đường sắt Bắc - Nam. Nhờ sự nỗ lực và quyết tâm của các ngành chức năng, đến nay, đã có 50 lối đi tự mở được đóng. Thực hiện mục tiêu xóa bỏ hoàn toàn các lối đi tự mở nguy hiểm, TP Huế đề xuất Trung ương xây dựng mới 5 hầm chui, 4 đường ngang và 20 tuyến đường gom dài gần 12km để nối vào các hầm chui, đường ngang có gác chắn hoặc đường ngang có cảnh báo tự động, cần chắn tự động…

Những đồng tiền cũ tưởng chừng chỉ mang giá trị sưu tầm đang trở thành “món hàng đầu cơ” trên mạng xã hội, nơi giá có thể bị đẩy lên gấp nhiều lần chỉ sau vài phút livestream. Khi câu chuyện thay thế giá trị thật và niềm tin lấn át kiểm chứng, một thị trường tiền cổ đầy sôi động cũng đồng thời lộ rõ những rủi ro và góc khuất khó lường.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文