Chuyện những thầy thuốc ở Trại giam số 3

11:14 25/02/2010
Vào thăm con bị ốm, có những ông bố, bà mẹ khi tận mắt nhìn thấy những thân hình lở loét bị tàn phá vì căn bệnh AIDS ở giai đoạn cuối thì sợ hãi, bỏ đi phó mặc hoàn toàn việc chăm sóc các can phạm cho các y, bác sỹ trong trại giam. Do vậy, các bác sĩ trong trại luôn phải đối mặt với những nguy hiểm, tai nạn nghề nghiệp luôn rình rập như khả năng bị phơi nhiễm HIV.

Tận mắt chứng kiến ngày làm việc thường nhật của các bác sỹ, chiến sỹ Trại giam số 3, tôi thầm cảm phục những hy sinh thầm lặng mà những bác sỹ không mặc áo blouse trắng đang âm thầm cống hiến. Phải có tình yêu nghề, một sự cảm thông sâu sắc với những mảnh đời lầm lỗi, mới giúp họ có đủ nghị lực để vượt qua những nhọc nhằn thường ngày. 

Tình người sưởi ấm những mảnh đời lầm lỗi

Phòng làm việc đồng thời cũng là nơi sinh hoạt thường nhật của Trung tá Phạm Quốc Khánh, Bệnh xá trưởng, Trại giam số 3 là căn phòng cấp 4 nằm ở đầu dãy nhà, rộng chừng hơn chục mét vuông đã xuống cấp, với những mảng tường loang lổ.  27 năm gắn bó với Trại giam số 3, sự vất vả, bộn bề và tính chất bất ngờ, đột xuất của công việc, những giờ phút được quây quần cùng gia đình thật vô cùng hiếm hoi.

Chăm sóc sức khỏe phạm nhân ở Trại số 3.

Trung tá Khánh tâm sự: "Bệnh nhân" của anh là những phạm nhân bị cách ly khỏi xã hội có người mang căn bệnh HIV/AIDS. Họ có hàng nghìn cách đối phó với các bác sỹ như giả vờ ốm để không phải đi lao động, chọc tăm vào chân răng để nhổ ra máu, có trường hợp còn dùng dầu ăn tiêm vào cơ tay và chân sưng tấy...

Cái khó của các y, bác sỹ là phải điều trị bệnh cho phạm nhân, giúp họ biết cách phòng, chống bệnh nhưng cũng không để các phạm nhân khác có ánh mắt kỳ thị với người bệnh. Đối mặt với họ là những nguy hiểm thường nhật như bệnh nhân lở loét, mang trong mình vi trùng lao và HIV hoặc điều trị nhiễm trùng cơ hội như lao, sốt, suy kiệt. Trong khi đó, trang thiết bị của các y, bác sỹ ở bệnh xá chỉ có đôi găng tay và chiếc khẩu trang sơ sài.

Những trường hợp khẩn cấp, họ chỉ nghĩ đến chuyện cấp cứu cho bệnh nhân kịp thời. Song không phải lúc nào, các y, bác sỹ cũng nhận được sự "hợp tác" của các phạm nhân. Có trường hợp, bác sỹ vừa băng bó thì bệnh nhân lại tìm cách móc vào tay cho chảy máu ra.

"Làm y tế trong trại giam khác hoàn toàn môi trường bên ngoài. Chúng tôi vừa là bác sỹ, y tá, đồng thời cũng là một cán bộ trại giam, cùng lúc phải đảm nhiệm hai nhiệm vụ là chăm sóc sức khỏe cho các can phạm, đồng thời giáo dục, cảm hóa họ". Đó là những tâm sự  của Thiếu úy Đào Thiện Quyết, một cán bộ y tế của Trại giam số 3.

Một tuần với 3 ngày trực triền miên và những ca cấp cứu xảy ra bất thường, nên có khi vài tháng Quyết mới có dịp trở về thăm gia đình... Quyết tâm sự với chúng tôi: Làm công việc này, em và đồng đội luôn phải đối mặt với những nguy hiểm, tai nạn nghề nghiệp luôn rình rập như khả năng bị phơi nhiễm HIV. Đặc biệt là vào những đêm tối, khi một mình ứng trực trong trại, hoặc khi có một mình trong những chuyến đưa bệnh nhân đến cấp cứu tại bệnh viện tuyến trên...

Chỉ có cái tâm mới giữ được mình với nghề

Trung tá Phạm Quốc Khánh nói với chúng tôi bằng giọng trầm, buồn: Có những ông bố, bà mẹ khi nhận được tin con mình bị ốm nặng thì khăn gói vào thăm, song khi tận mắt nhìn thấy những thân hình lở loét bị tàn phá vì căn bệnh AIDS ở giai đoạn cuối thì sợ hãi, bỏ đi phó mặc hoàn toàn việc chăm sóc các can phạm cho các y, bác sỹ trong trại giam.

Trại giam số 3 có 10 cán bộ làm công tác y tế, nhưng chỉ có 3 bác sỹ chuyên môn với từ 20 đến 25 giường bệnh lúc nào cũng thường trực những nguy hiểm. 50% cán bộ lúc nào cũng trong những ứng trực với những ca cấp cứu triền miên. Chăm sóc và điều trị những bệnh nhân đặc biệt này đã vất vả, nhưng cái khó nhất của các y, bác sỹ trong trại là có lẽ chính là những trường hợp phạm nhân không hợp tác, tìm cách tự gây thương tích cho mình, thậm chí chống đối, không cho các y, bác sỹ điều trị.

Vào những dịp lễ, Tết, khi trại tổ chức cho một số cán bộ ở bệnh xá về thăm gia đình thì công việc thường ngày càng căng thẳng hơn nhiều. Thiếu úy Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, cán bộ y tế tại Trại giam số 3 đã hy sinh cả niềm hạnh phúc của mình. Hạnh đã phải gửi cô con gái nhỏ nhờ bố mẹ chồng nuôi dưỡng.

Những ngày đầu Hạnh nhận nhiệm vụ là kỹ thuật viên xét nghiệm lao, nhiều người cũng tỏ ý e dè, vì công việc đó phải thường xuyên tiếp xúc với những căn bệnh có khả năng lây nhiễm cao. Có lúc vừa bưng bát cơm thì nghe kẻng là vội vã lao vào trại, làm thủ tục cho các phạm nhân nhập viện, khi trở ra về thì đã gần sáng...

Tâm sự với chúng tôi, các y, bác sỹ đều có nguyện vọng là được có thời gian học tập, để củng cố thêm về chuyên môn. Chúng tôi rời Trại giam số 3 khi khu trại đã chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Lúc này, trong tôi chợt bừng lên câu hát "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai"

Xuân Mai - Hương Sen

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng dự kiến diễn ra từ ngày 19 đến 25/1/2026, là sự kiện chính trị trọng đại, đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong hành trình phát triển của đất nước. Để góp phần bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn đại hội, thời gian qua, lực lượng CAND nói chung, trong đó có lực lượng Cảnh sát cơ động (CSCĐ) đã huấn luyện thuần thục các phương án, phục vụ Lễ xuất quân bảo đảm ANTT Đại hội XIV của Đảng và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ được giao theo kế hoạch đề ra.

Do cạnh tranh trong kinh doanh dịch vụ, hai nhóm người đã xô xát, ẩu đả lẫn nhau trên phố ở Nha Trang. Vụ việc đã được người chứng kiến sử dụng điện thoại ghi lại hình ảnh rồi đăng tải trên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của nhiều người.

Ngày 14/1, Khu Di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch đã cùng Đại sứ quán Liên bang Nga tại Việt Nam tổ chức chuỗi hoạt động chính trị – văn hóa đặc biệt hướng tới Đại hội XIV của Đảng và kỷ niệm 76 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Liên bang Nga (1950 – 2026).

Vụ việc một học sinh 17 tuổi tử vong chỉ sau 2 ngày nhập học tại Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh đã khiến dư luận bàng hoàng, đau xót những ngày qua; đồng thời, là hồi chuông cảnh báo nghiêm khắc về những lỗ hổng trong quản lý các trung tâm mang danh giáo dục kĩ năng sống, cai nghiện tự phát, hỗ trợ tâm lý..., đang tồn tại và hoạt động một cách mập mờ, thiếu kiểm soát tại nhiều địa phương.

Ngày 13/1, tại Hà Nội, thừa ủy quyền của Chủ tịch nước Lương Cường, đồng chí Lê Hoài Trung, Bí thư Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đã trao Huân chương Hữu nghị tặng Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Hợp chúng quốc Hoa Kỳ tại Việt Nam Marc Evans Knapper.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文