Người mẹ già và 6 đứa con bạc ác

14:48 21/10/2012
Bức thư của tôi không phải là lời trách móc hay oán thán cuộc đời. Cũng không thể nào oán trách những đứa con của tôi sinh ra. Dù chúng có đối với tôi như thế nào tôi vẫn là mẹ chúng, mà tình cảm mẹ con không thể nào mất đi được.

Tôi đã quyết định xuống tóc vào chùa, có lẽ đây là lần cuối cùng trong đời, tôi muốn sẻ chia câu chuyện của mình để tìm ra lời giải đáp cho bi kịch đau đớn này mà suốt những năm tháng cuộc đời tôi phải chịu đựng để yên lòng về với Phật. Tôi, một người mẹ năm nay đã 71 tuổi, vô gia cư và sống nương nhờ cửa Phật tại một ngôi chùa nhỏ, mặc dù tôi có 6 người con cả trai lẫn gái. Bi kịch của tôi là bị các con ruồng bỏ những năm tháng tuổi già cuối cuộc đời…

Hai vợ chồng tôi lấy nhau xuất thân đều là những người lao động, suốt cả những năm tháng tuổi trẻ là chuỗi ngày dài triền miên những tính toán mưu sinh cho cuộc sống. Ngày xưa ở thôn quê, cha mẹ chúng tôi đều khuyến khích sinh nhiều con để sau khi tuổi già trông mong vào sự chăm sóc của chúng.

Vợ chồng tôi sinh được 6 người con cả nếp lẫn tẻ. Cuộc sống tuy bươn chải nhọc nhằn nhưng lòng tôi luôn bình yên vì có một người chồng mẫu mực và những đứa con mà tôi - một người mẹ hết sức thương yêu. Cuộc sống của tôi tưởng chừng như trôi qua êm đẹp…

Vợ chồng tôi ngày một già đi, các con ngày một lớn và bay ra khỏi vòng tay cha mẹ. Không giàu có để cho các con của ăn của để, vợ chồng tôi cố gắng lo lắng cho các con đi học hết phổ thông. Đứa con trai cả của tôi học được đến đại học, những đứa khác thì học nghề hoặc ra đời đi làm lo cuộc sống. Vốn là những người lao động, chúng tôi không mong con cái phải học cao hay giàu sang phú quý, chỉ cần có cuộc sống bình thường là chúng tôi yên lòng.

Các con tôi không học cao, cũng không phải phá phách hay có thói hư tật xấu. Chúng cũng biết lo cho cuộc sống của bản thân, 6 đứa con dần lập gia đình và 5 đứa ra ở riêng. Chúng tôi ở với người con trai cả trong ngôi nhà hai vợ chồng tôi tạo dựng từ những ngày còn khỏe mạnh. Tuổi đã cao, vợ chồng tôi mở một cửa hàng nhỏ bằng tiền chúng tôi dành dụm được để không trở thành gánh nặng cho con cái.

Cuộc sống luôn có nhiều va chạm giữa cha mẹ và con cái, nhất là khi chúng đã lập gia đình. Tôi coi đó là điều bình thường khi bên cạnh tôi luôn có chồng tôi bầu bạn những năm tháng tuổi già. Bi kịch của tôi bắt đầu từ lúc chồng tôi mắc bệnh tai biến đột ngột ra đi năm ông 70 tuổi. Đến bây giờ đã tròn 5 năm kể từ ngày chồng tôi qua đời, tôi bị những đứa con của chúng tôi sinh ra ngược đãi và ruồng bỏ trong suốt thời gian đó.

Tôi có thói quen vào chùa niệm Phật kể từ khi chồng tôi mất. Và cũng kể từ ngày đó thời gian ở lại chùa của tôi nhiều hơn, có khi 2, 3 hôm tôi không về nhà, không phải tôi không muốn về mà mỗi lần về nhà tinh thần tôi lại trở nên suy sụp.

Sự việc xảy ra khi một hôm đứa con trai của tôi bảo rằng: "Người mẹ bốc mùi khai làm con khó chịu. Ban đầu tôi nghĩ đó là một lời nhận xét hết sức bình thường của các con. Hằng ngày tôi đều tắm rửa sạch sẽ kể cả mỗi lần đi đâu đó về, nhưng dù bà cụ già như tôi có tắm rửa sạch đến cỡ nào, tôi vẫn bị các con chê. Đầu tiên chúng bảo tôi có mùi khó chịu, sau đó là chê tôi bốc mùi khai, mùi thối.

Con dâu và cháu thấy tôi ngồi ở đâu là tránh xa chỗ đó, chúng bắt tôi phải ăn bát riêng, đũa riêng, uống nước trong cốc riêng không dùng chung với chúng. Những biểu hiện, những hành động của các con thực sự làm tôi bối rối. Chúng chê tôi, nói tôi bẩn thỉu, hôi thối ngay cả trong bữa ăn.

Mỗi khi gặp ai nói về tôi là chúng chẳng tiếc lời bêu rếu mẹ đẻ của chúng. Tôi thực sự cảm thấy rất xấu hổ khi đứng trong nhà mình trước mặt con cháu, mỗi ngày chúng lại chê tôi nhiều hơn. Có hôm đứa con dâu tôi lôi hết quần áo của tôi trong tủ vứt ra trước sân bảo rằng quần áo của tôi dính những thứ bẩn thỉu ở ngoài đường ảnh hưởng tới cháu. Sống chung một nhà với đứa con trai chính tôi sinh ra mà tôi thấy như ở nhà người lạ.

Tôi còn nhớ như in đứa con trai cả của tôi nói: "Con còn phải lo cho vợ con, mẹ đi sang nhà mấy đứa khác mà ở". Nó đã đuổi mẹ nó ra khỏi căn nhà của cha mẹ nó xây dựng cả cuộc đời. Trước khi chồng tôi mất, căn nhà vẫn đứng tên hai vợ chồng tôi, dự tính của chúng tôi cũng là để lại cho con cái sau này còn có chỗ thờ phụng, nhưng không ngờ trước khi tôi kịp nói, con trai tôi đã có ý định đuổi tôi ra khỏi nhà.

Tôi không biết làm thế nào trước lời nói đó của con trai, mỗi ngày đôi mắt tôi lại mờ đi vì khóc nhiều. Mỗi lần nhắc đến là tôi không cầm được lòng mình. Tôi không dám tâm sự điều này với bất kì ai, gia đình tôi sẽ mang tiếng vô phúc. Ngày tôi đi ra khỏi nhà con trai cả, tôi đã muốn tìm cách đi theo chồng tôi sang bên kia thế giới.

Tuổi đã cao, sức khỏe yếu dần, tôi không thiết sống nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cô đơn những năm tháng tuổi già. Giờ phút này muốn dựa dẫm về tinh thần vào các con, muốn một lần nữa làm các con tôi hiểu ra sai lầm của chúng, tôi tìm đến nhà những đứa con khác với hi vọng một điều kỳ diệu cuối cùng trước khi quyết định giã từ trần thế.

Nhưng dường như các con tôi không hề để ý, chúng coi tôi như một vật vướng chân. Hai đứa con trai thứ đùn đẩy việc nuôi tôi, chúng nghĩ rằng mẹ chúng cầu cạnh các con vì hai bữa cơm kẻo đói. Nhìn thấy các con mệt mỏi như có gánh nặng tôi tủi thân không đành lòng ở lại, tôi tìm đến hai đứa con gái đã lấy chồng, nhưng vì hoàn cảnh gia đình chồng không mấy khá giả, con tôi từ chối cho mẹ đến nhà thăm dù chỉ là một buổi chiều. Các cháu ngoại của tôi luôn nhìn tôi như một người xa lạ, chúng quá bé để có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Mỗi lần ốm đau người thăm nom tôi không phải là sáu đứa con rứt ruột sinh ra mà là một người bạn già cùng hoàn cảnh neo đơn. Những cú điện thoại cho các con mỗi lúc bệnh, tôi chỉ nhận lại được từ chúng cái tặc lưỡi chua chát: "Ôi giời, tôi cũng ốm không đi làm được chứ chả phải mỗi mình u". Năm 2011 tôi nằm bệnh viện vì chứng bệnh xương khớp, tiền dành dụm không đủ trả viện phí, tôi thiếu năm trăm ngàn để làm thủ tục ra viện. Gọi điện cho đứa con gái hỏi mượn, nó nói rằng: "U mượn gì nhiều tiền lắm thê,ë tôi lấy đâu ra".

Hôm đó, một người bệnh nhân chung phòng đã trả giúp tôi năm trăm ngàn viện phí, tôi cảm thấy tủi nhục vô cùng. Tôi thực sự suy sụp trước cách đối xử với chính mẹ mình của các con tôi. Một người mẹ thành công khi sinh ra và dạy dỗ con cái nên người, ấy thế mà các con tôi không thể hiểu được một chữ hiếu giản dị. Ngày trước chúng tôi không bao giờ đối xử như vậy với cha mẹ, hay là tôi đã tạo nghiệp gì ở kiếp trước bây giờ phải trả giá đắt?

Niềm an ủi lớn nhất bây giờ của tôi là được nghe kinh Phật, được làm những công việc vặt trong chùa. Niềm hạnh phúc là được các vị sư trong chùa động viên an ủi. Không có nhà chùa và Phật chắc có lẽ tôi đã kết liễu tâm hồn già nua, xát muối này ở một nơi tối tăm nào đó.

Họ là những người xa lạ nhưng tình cảm hơn cả tình mẹ con của tôi bây giờ. Chỉ cần nhìn các vị sư thầy mỉm cười, lòng tôi đã được vơi bớt đi đau đớn bi kịch gia đình. Giờ tôi đã chuyển hẳn vào chùa ở, bên cạnh tôi hầu hết là những người già neo đơn không con cái chăm sóc, chúng tôi thường an ủi nhau vượt qua đau khổ và quên đi nhưng thật sự nỗi lòng của một người mẹ như tôi không thể nào giải thoát nổi.

Tôi không thể hiểu tại sao mình lại có một bi kịch đáng sợ như thế ở cái giây phút gần đất xa trời. Thầy trụ trì chùa nói rằng, nếu tôi muốn xuống tóc đi tu tại chùa thì tôi phải quên hết mọi vướng bận cuộc đời. Có lẽ tôi là người già cố chấp tôi vẫn chưa tìm ra được một cách để quên đi bi kịch này.

Chị Nguyễn Thị Loan - Kế toán, Nghệ An:

Bi kịch của một con người theo đạo Phật luôn tuân theo quy luật nhân quả và quy luật luân hồi. Là một người hằng ngày được nghe kinh Phật, được tiếp thu những giáo lý đạo Phật, bác đã có thể giải thích được những bi kịch của cuộc đời. Đều quan trọng bây giờ, bác nên làm theo những điều đức Phật khuyên dạy là từ bi hỉ xả.

Chỉ khi bác tha thứ mọi lỗi lầm của con cái thì chính tâm hồn bác mới được yên lòng. Bây giờ các con của bác đã có gia đình và tự lo được cuộc sống như vậy cũng không cần phải lo lắng cho chúng nhiều nữa. Tình cảm một người mẹ dành cho con cái là vô điều kiện, không cầu mong được con cái đền đáp lại, vì vậy mong bác hãy tha thứ cho các con của mình và quên đi số phận nghiệt ngã những năm tháng cuối đời.

Em Lê Nguyễn Hà An - Sinh viên Đại học Ngoại Thương Hà Nội:

Con cái luôn luôn làm khổ cha mẹ, nhưng điều các con của bà làm thực sự đáng trách. Theo cháu có thể là do bà đã nuôi dạy con cái không đúng cách hoặc là do hoàn cảnh cuộc sống làm cho con người trở nên suy đồi về đạo đức. Nhưng dù thế nào đi nữa thì tốt nhất bây giờ bà nên quan tâm chăm sóc cho chính bản thân mình nhiều hơn trong những năm tháng tuổi già.

Lấy niềm vui ở chùa làm động lực để sống tiếp một tuổi già có ý nghĩa. Bên cạnh bà vẫn còn những người tốt sẵn sàng cưu mang bầu bạn với bà những lúc vui buồn. Là một người con, người cháu, qua câu chuyện của bà, cháu lại càng thấy mình có lỗi với ông bà của mình hơn vì không quan tâm được tới ông bà nhiều hơn nữa. Mỗi một năm một lần Tết về quê thăm ông bà quả là quá ít ỏi.

Tuần qua chúng tôi nhận được 2.500 thư gửi về địa chỉ toà soạn 373D Nguyễn Trãi, Q.1, TPHCM và email cstcweekly@gmail.com. Chân thành cảm ơn bạn đọc và mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ…

Cẩm Lũy

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam là sự kiện chính trị trọng đại của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam, trên tinh thần “chủ động phòng ngừa từ sớm, từ xa”, cùng với Công an toàn quốc thời gian qua Công an tỉnh Sơn La đã ra quân đồng loạt, triển khai các phương án hiệp đồng tác chiến, quyết tâm giữ vững ANTT ngay từ cơ sở.

Tối 17/1, đối thủ của U23 Việt Nam tại trận bán kết vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026 đã chính thức lộ diện. Đó là U23 Trung Quốc, đội bóng tạo dấu ấn đặc biệt tại giải năm nay bằng lối chơi phòng ngự chặt chẽ và hiệu quả, trái ngược với xu hướng tấn công phổ biến ở các giải đấu trẻ.

Tại Vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026, trận tứ kết giữa U23 Việt Nam và U23 UAE diễn ra đêm 16/1 đã được đẩy lên cao trào cảm xúc, khi hậu vệ cánh Phạm Minh Phúc: một cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo Thể thao Công an nhân dân (CAND) đã tỏa sáng đúng lúc với bàn ấn định tỷ số 3-2. Pha lập công ấy trở thành điểm tựa quan trọng giúp U23 Việt Nam giành vé vào bán kết.

Liên quan đến vụ triệt phá đường dây sản xuất, buôn bán trên 50 tấn thịt giả, bắt giữ 8 đối tượng thu lợi bất chính hàng tỷ đồng, công bố thông tin ngày 16/1, Cơ quan CSĐT Công an TP Hồ Chí Minh cho biết đã đồng loạt khám xét các địa điểm, qua đó làm rõ quy trình “phù phép” thịt heo thành thịt nhím, nai, đà điểu... để tuồn vào nhà hàng, siêu thị tiêu thụ…

Sáng 17/1, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Đà Nẵng cho biết vừa triệt phá đường dây tội phạm “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản và mua bán trái phép thông tin tài khoản ngân hàng” có liên quan đến các đường dây hoạt động lừa đảo trực tuyến ở Campuchia, khởi tố, bắt giữ 35 đối tượng.

Những ngày này, Thủ đô Hà Nội ngập sắc cờ hoa, chuẩn bị cho sự kiện chính trị trọng đại của đất nước. Hoà trong không khí rộn ràng, hân hoan và phấn khởi, CBCS Công an TP Hà Nội đã và đang triển khai đồng bộ các nội dung trọng tâm về công tác bảo đảm ANTT, với quyết tâm đảm bảo tuyệt đối an ninh, an toàn Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.

Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Thứ trưởng Bộ Công Thương Phan Thị Thắng đã trả lời phỏng vấn báo chí, làm rõ vai trò nòng cốt, trụ cột của ngành Công Thương trong phát triển kinh tế đất nước, bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia cũng như những nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm trong năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.

Đề án “Di dời dân cư, giải phóng mặt bằng khu vực 1 di tích Kinh thành Huế” được triển khai năm 2019, với khung chính sách đặc thù của Chính phủ. Qua đó, hoàn trả mặt bằng cho khu vực di tích Kinh thành Huế để bảo tồn, tu bổ và hướng đến phát huy giá trị di sản.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文