Lời sám hối muộn màng

15:00 03/09/2015
Ngồi nói chuyện với chúng tôi, Huy liên tục lấy tay gạt nước mắt. Đã hơn 2 năm trôi qua, Huy vẫn chưa hết ám ảnh về cái chết của anh trai do chính mình lỡ tay sát hại. Với bản án 8 năm, hiện Huy đang thụ án tại phân trại số 2, Trại giam Thủ Đức (Bình Thuận).

Vóc dáng vạm vỡ, đầu húi cua, chàng thanh niên 22 tuổi ấy có tên đầy đủ là Lê Ngọc Huy, quê Đồng Nai. Sinh ra trong một gia đình nghèo, học hết lớp 8, Huy nghỉ học để đi làm cho một xưởng mộc dưới Nhơn Trạch (Đồng Nai). Trong thời gian này, Huy ở cùng nhà với anh trai là Lê Ngọc Hải.

Tính cách không hợp nhau nên hai anh em thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Đặc biệt, mâu thuẫn lên tới đỉnh điểm khi Huy đưa bạn gái là Văn Thị T.H. (sinh năm 1996) về nhà sống cùng. Hải không thích H. nên ra sức phản đối mối quan hệ của em trai. Hải luôn tìm mọi cách để đuổi H. ra khỏi nhà.

Phạm nhân Lê Ngọc Huy và lá thư gửi cho người anh trai đã mất.

Ngày 29/7/2013, trong lúc Huy và H. đi mua đồ ăn thì gặp Hải đi nhậu về. Hải lại chửi bới, đuổi H. ra khỏi nhà. "Khi thấy anh ấy kiên quyết đòi đuổi H., em đã xin anh ấy cho thêm vài ngày để bọn em tìm nhà mới. Anh ấy không nói gì, chạy thẳng vào nhà kéo tay bạn gái em lôi ra đường. Vì tức giận, em cầm dao để dọa nhưng không may, trong lúc xô xát lại đâm trúng anh ấy. Lúc đó, em chỉ nghĩ anh ấy bị thương nhẹ nên em bỏ về nhà chị Hai. Nửa tiếng sau thì chị dâu gọi điện, nói rằng anh trai em đã chết trên đường đi cấp cứu. Khi ấy, em rất lo sợ. Chỉ 5 phút sau, Công an xã vào bắt em" - Huy kể lại. Ngày 17/7/2014, Huy nhập Trại giam Thủ Đức với bản án 8 năm.

Huy không bao biện cho hành vi của mình. Huy chỉ luôn day dứt vì anh trai đã chết dưới nhát dao của mình, dù chỉ là lỡ tay. Nếu như ngày ấy, Huy biết kìm chế cơn nóng giận thì bi kịch đã không xảy ra. Những ngày trong trại giam, Huy viết thư cho người anh đã mất, như một lời sám hối muộn màng. 

Trong thư, Huy viết: Đã tròn 2 năm rồi phải không anh? Từ ngày em gây án đến giờ cũng được 2 năm rồi. 2 năm trong lao tù đã làm em già dặn hơn. Em xin lỗi vì ngày hôm đó đã ra tay lấy đi mạng sống của anh. Em không biết anh có thể nghe được không nhưng em vẫn muốn nói ra để vơi bớt nỗi ân hận trong lòng em bấy lâu nay… Em không ngờ mọi việc lại đi quá xa như vậy. Khi ở trong trại tạm giam, em nằm mơ thấy em về thắp nhang cho anh.

Ngày giỗ anh, em có đọc kinh nhật tụng cầu siêu cho anh. Em xin lỗi vì ngày đưa tang, em bị giam nên không thể đến thắp hương cho anh. Bây giờ, em đang trong trại giam với mức án 8 năm. 8 năm không phải là dài nhưng cũng đủ để em nhận ra và trả giá cho tội lỗi mà mình đã gây ra. 8 năm tù em không sợ. Em chỉ sợ 8 năm ấy sẽ lấy đi bao sợi tóc bạc và nếp nhăn của má, vì phải làm lụng vất vả để có tiền thăm nuôi em… Điều em ân hận nhất là đã làm cho má buồn. 1 đứa con chết, 1 đứa đi tù, có nỗi buồn nào lớn hơn thế…".

Kể về mẹ, Huy khóc: "Mẹ em cả đời vất vả. Khi ba em mất, một mình mẹ nuôi 6 anh chị em mà không bao giờ than phiền câu nào. Để có tiền nuôi con, hết vụ mùa, mẹ lại lên Sài Gòn làm thuê, làm mướn. Mỗi lần lên thăm em, mẹ lại khóc. Mẹ không trách móc gì em nữa. Mẹ đã mất một người con, giờ mẹ chỉ mong em sớm được về nhà. Mẹ em cũng gần 60 tuổi rồi, sức khoẻ lại ốm yếu, có khối u trong não mà không có tiền phẫu thuật. Em sẽ cố gắng cải tạo tốt để sớm ra trại, đi làm kiếm tiền giúp mẹ phẫu thuật. Em thương mẹ lắm".

Trong lá thư gửi mẹ, Huy viết: "Tù tội - lúc ở ngoài, 2 từ đó xa vời với con lắm, không thể nào con dính vào đâu. Thế mà giờ này con ở trong trại giam, hàng tháng chị Hai phải xách giỏ lên thăm con. Mẹ luôn bảo "thằng Út không thể nào giết người đâu". Đúng, chính bản thân con còn không ngờ. Từ bé đến lớn, con chưa bao giờ giết 1 con gà, 1 con vịt. Vậy mà giờ đây con mang tội danh giết người…".

Từng dòng thư của Huy đầy xúc động: "Cũng khá lâu rồi, mẹ chưa có dịp lên thăm con, con nhớ mẹ nhiều lắm. Có thể là mẹ vẫn đang bận làm việc kiếm tiền. Con xin lỗi, vì con mà mẹ phải làm việc nhiều hơn để có tiền lo cho con. Con còn biết làm gì ngoài việc cố gắng cải tạo tốt để sớm được về với mẹ, với gia đình. Lúc mới vào đây, đầu óc con chưa thông mẹ à. Con nghĩ, mình ở tù, cuộc sống sau này không biết sẽ đi về đâu. Nhưng giờ con nghĩ thông suốt rồi mẹ à. Con sống tốt, hoà đồng cùng mọi người. Sau này về, con sẽ theo đuổi nghề mộc, ráng nâng cao tay nghề. Mẹ cố gắng lên mẹ nhé. Con sẽ về sớm thôi, thời gian qua nhanh lắm".

Nói về dự định tương lai, Huy bảo, điều đầu tiên sau khi ra trại là đến mộ thắp hương cho anh trai. Vốn có tay nghề mộc, Huy sẽ mở xưởng điêu khắc gỗ. Trong phút chốc, Huy chợt nhớ ra: "Bạn gái vẫn đến thăm em thường xuyên. Em muốn cô ấy đi lấy chồng để có người chăm sóc. Em ở trong này, chờ em thì biết đến bao giờ…". Đôi mắt Huy lại rưng rưng. Với bản án 8 năm, ngày về của Huy không còn xa. Bắt đầu lại cuộc sống ở tuổi 30 không phải là quá muộn.

Khánh Vy - Lưu Hiệp

Khi mùa xuân gõ cửa khắp các bản làng vùng biên giới Sơn La, cũng là lúc những người lính biên phòng gác lại niềm riêng để thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng: mang Tết đủ đầy đến với từng nếp nhà sàn của đồng bào các dân tộc.

Phòng Giám định hóa học, Viện Khoa học hình sự, Bộ Công an đã lập thành tích xuất sắc trong công tác giám định “giải mã” các vụ án khó, phức tạp được dư luận quan tâm chú ý; đồng thời phát hiện thấy nhiều phương thức, thủ đoạn phạm tội mới nổi lên, rút ngắn thời gian giám định đáp ứng nhanh nhất yêu cầu của cơ quan điều tra và các đơn vị nghiệp vụ.

Từ năm 2019 đến nay, các đối tượng đã sản xuất và đưa ra thị trường hàng trăm máy biến áp giả, tiêu thụ tại nhiều tỉnh, thành phố khu vực miền Tây Nam Bộ và TP Hồ Chí Minh, gây thiệt hại nghiêm trọng cho doanh nghiệp, đồng thời tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn cho hệ thống điện, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn lưới điện.

Tết Nguyên đán đang cận kề, những ngày này, các mặt hàng lương thực, thực phẩm, bánh mứt kẹo đang được tiêu thụ mạnh trong nội địa. Tại tuyến biên giới Quảng Ninh, hàng hoá thực phẩm phục vụ Tết ngoài nhập chính ngạch, vẫn được vận chuyển nhỏ lẻ qua đường mòn, hoặc trên biển để vào nội địa.

Đấu tranh với thực phẩm bẩn không chỉ là câu chuyện của lực lượng chức năng mà cần sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội. Người dân phải là những “người tiêu dùng thông thái”, chủ động tố giác vi phạm; doanh nghiệp chân chính cần được bảo vệ để phát triển lành mạnh; các cơ quan quản lý phải làm tròn vai trò, trách nhiệm được giao. Mỗi vụ án được triệt phá, mỗi đường dây bị bóc gỡ là thêm một lớp phòng vệ cho sức khỏe cộng đồng. Những cuộc đấu trí không tiếng súng ấy, dù thầm lặng, nhưng đang từng ngày góp phần làm trong sạch thị trường, bảo vệ bữa ăn của người dân hôm nay và tương lai của giống nòi mai sau.

Trong chuyến đi thực tế tại hai tỉnh Đắk Lắk và Gia Lai vào dịp cuối năm, nhóm phóng viên Báo CAND đã có mặt tại nhiều buôn, làng, gặp gỡ những người đã từng rời quê hương, sống lay lắt nơi đất khách, nay trở về trong sự chở che, đùm bọc của chính quyền và cộng đồng. Nhiều người sau khi trở về đã đứng lên làm lại cuộc đời, vay vốn phát triển kinh tế, chăm chỉ lao động sản xuất, từng bước ổn định sinh kế.

Chiều muộn 7/2, khi phố phường lên đèn, Tết đã cận kề, trong phòng làm việc tại Cục Cảnh sát hình sự (CSHS) (Bộ Công an), Đại tá Lê Khắc Sơn, Phó Cục trưởng Cục CSHS vẫn lặng lẽ bên tập hồ sơ dày cộp. Những bức ảnh hiện trường, sơ đồ truy vết chằng chịt nét bút, ghi dấu 18 ngày đêm truy đuổi nghẹt thở nơi mỗi chi tiết nhỏ nhất đều có thể là chìa khóa phá án, cũng là ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy.

Vừa qua, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao và Văn phòng cơ quan CSĐT Công an TP Hải Phòng đã phối hợp với Cục An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao triệt phá thành công ổ nhóm chiếm đoạt tài sản thông qua hình thức kinh doanh đa cấp với quy mô lớn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文