Biến động ở Bắc Phi - Trung Đông và các cuộc “cách mạng màu” có tương đồng?

21:50 28/03/2014

Biến động chính trị ở Bắc Phi - Trung Đông đã trôi qua được ba năm, song những hệ lụy mà nó để lại vẫn còn đè nặng lên xã hội những nước mà nó tàn phá. Để hiểu rõ hơn bản chất những sự kiện này, ta thử so sánh nó với các cuộc “cách mạng màu” đã từng diễn ra ở Trung - Đông Âu và Nam Á.

Xét về mặt hiện tượng, các cuộc bạo loạn ở Bắc Phi - Trung Đông có nhiều nét tương đồng với các cuộc “cách mạng màu” diễn ra ở một loạt nước Trung - Đông Âu và Trung Á vào đầu những năm 2000, trong đó nổi bật là "Cách mạng 5 tháng 10" ở Serbia (năm 2000), "Cách mạng hoa hồng" ở Gruzia (2003), "Cách mạng cam" ở Ukraina (2004), "cách mạng Tulíp" ở Kyrgyzstan (2005). Điểm chung của các phong trào này là đều sử dụng phương thức đấu tranh bất bạo động thông qua các cuộc biểu tình với sự tham gia của đông đảo người dân, đặc biệt là giới trẻ, để đối phó với các chính quyền bị họ cho là tham nhũng hay độc đoán, dẫn đến việc các nhà lãnh đạo các nước này bị lật đổ hoặc từ chức.

Cuộc cách mạng ở Serbia (2000) đã buộc ông Slobodan Milosevic (khi đó là Tổng thống Liên bang Nam Tư và từng là Tổng thống Serbia từ năm 1989 đến 1997) phải từ chức. Cuộc "Cách mạng hoa hồng" ở Gruzia tiếp nối cuộc bầu cử hợp pháp tại nước này năm 2003 dẫn đến sự ra đi của Tổng thống Eduard Shevardnadze và đưa ông Mikhail Saakashvili làm Tổng thống sau cuộc tổng tuyển cử (tháng 4/2004). Cuộc "Cách mạng cam" ở Ukraina diễn ra sau vòng hai cuộc bầu cử tổng thống (2004) dẫn đến việc hủy bỏ kết quả vòng này và bầu cử lại đã đưa lãnh đạo phe đối lập Viktor Yushchenko lên làm tổng thống thay thế ông Viktor Yanukovych…

Hầu hết các cuộc "cách mạng màu" đều huy động được một lực lượng quần chúng tham gia đông đảo, có khẩu hiệu rõ ràng và được các thế lực bên ngoài tiếp sức, đặc biệt là các tổ chức phi chính phủ do Mỹ và phương Tây chi phối. Điều này phần nào giống với diễn biến một số sự kiện ở Bắc Phi - Trung Đông, với kết cục là sự ra đi của Tổng thống Ai Cập Mubarak và Tổng thống Tunisia Ben Ali.

Tuy nhiên, về bản chất, các sự kiện ở Bắc Phi - Trung Đông khác với các cuộc cách mạng sắc màu trước đây.

Thứ nhất, các sự kiện diễn ra ở Bắc Phi - Trung Đông thực chất chỉ là các phong trào biểu tình của người dân phản đối các chính sách kinh tế - xã hội của chính phủ, đòi cải cách dân chủ, cải thiện an sinh xã hội…, dẫn đến xung đột bạo lực giữa chính quyền và người biểu tình. Trên thực tế, các cuộc biểu tình này ban đầu không có chính đảng lãnh đạo, thậm chí một số nơi không có sự tham gia của phe đối lập, đồng thời không có mục đích thay đổi cả chế độ hiện hành (ngoại trừ Libya). Hơn nữa, thông thường, một cuộc cách mạng phải mang đến những thay đổi theo hướng tích cực hơn về hạ tầng, thể chế chính trị, cuộc sống của người dân… chứ không đơn thuần là sự sụp đổ của một chính phủ.

Hiện nay, tại Tunisia, hệ thống chính trị chưa xác định được hướng đi rõ ràng, nhất là sau khi lực lượng Hồi giáo giành thắng lợi trong bầu cử. Trong khi đó, tại Ai Cập, sự ra đi của ông Mubarak đã mở đường cho quân đội lên nắm quyền lãnh đạo với cam kết sẽ tiến hành tổng tuyển cử dân chủ trong vòng 6 tháng. Tuy nhiên, với việc tổ chức Huynh đệ Hồi giáo giành thắng lợi sau các cuộc bầu cử quốc hội và tổng thống sau đó đã đẩy đất nước này vào một cuộc khủng hoảng mới dẫn tới cuộc đảo chính lật đổ Tổng thống Morsi vào tháng 7/2013.

Như vậy, không thể coi những diễn biến phức tạp tại các nước Bắc Phi - Trung Đông là một dạng biến thể của "cách mạng màu" ở Trung và Đông Âu trước đây.

“Cách mạng tulíp” diễn ra ở Kyrgyzstan năm 2005.

Thứ hai, về nguyên nhân và mục đích, các cuộc “Cách mạng màu” nổ ra sau các cuộc bầu cử bị cáo buộc là có gian lận, với vai trò chủ đạo là những thanh niên muốn thay đổi và gần gũi với phương Tây. Giới trẻ ở Serbia được hưởng nhiều quyền tự do hơn so với các nước khác chịu ảnh hưởng của Liên Xô; giới trẻ ở Gruzia và Ukraina cũng có cảm nhận tương tự khi nhìn sang các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ ở Bantích, trong khi nước họ mới chỉ bắt đầu chuyển sang nền kinh tế thị trường và đi theo nền dân chủ phương Tây.

Trước đây, "cách mạng màu" được những người tổ chức coi là con đường nhằm đoạn tuyệt với thế hệ cũ vốn không thể "hiện đại" và "phương Tây hóa". Trong khi đó, nguyên nhân sâu xa của các cuộc nổi dậy ở Bắc Phi - Trung Đông xuất phát từ những vấn đề trong lòng mỗi xã hội, đó là sự cạn kiệt niềm tin và kiên nhẫn của người dân đang phải sống trong những xã hội bất bình đẳng. Tình cảnh tuyệt vọng vì không có bất kỳ tương lai nào cho sự thay đổi đã khởi động các phong trào xuống đường ở các nước Bắc Phi - Trung Đông.

Thứ ba, thành phần tham gia biểu tình ở các nước Bắc Phi - Trung Đông ban đầu chỉ là quần chúng nhân dân, trong đó phần lớn là thanh niên, hầu như không có sự tham gia của phe đối lập do còn quá yếu và bị động trước diễn biến tình hình. Trong khi đó, các cuộc cách mạng màu trước đây, lực lượng đối lập đóng vai trò chính ngay từ đầu trong việc huy động người dân xuống đường và lật đổ các nhà lãnh đạo đang cầm quyền.

Thậm chí, trong phe đối lập còn có những nhân vật từng giữ vị trí cao trong bộ máy lãnh đạo đất nước. Mikhail Saakashvili từng là Bộ trưởng Tư pháp dưới thời Tổng thống Eduard Shevardnadze, lãnh tụ "Cách mạng cam" ở Ukraina Viktor Yushchenko đã từng giữ cương vị Thủ tướng; Kurmenbek Bakiyev cũng từng là thủ tướng  trước khi nổ ra "Cách mạng Tulíp" ở Kyrgyzstan.

Hơn nữa, các cuộc “Cách mạng màu” còn chứa đựng yếu tố cạnh tranh trong nội bộ giới cầm quyền: phe cấp tiến nhận thức được rằng bầu cử không thể chuyển hóa được quyền lực và muốn có những thay đổi cần thiết thì phải động viên được dân chúng tập trung trên các quảng trường chính của đất nước. Tình hình diễn ra mấy ngày qua tại Ukraina cho thấy dường như phe đối lập đang làm lại một cuộc cách mạng màu thứ hai tại đất nước này.

Thứ tư, liên quan đến yếu tố bên ngoài, biến động chính trị tại Trung Đông - Bắc Phi là hệ quả tất yếu của chính sách can thiệp của Mỹ và phương Tây. Ngay từ 2002, Mỹ đã đưa ra "Sáng kiến Trung Đông mở rộng",  và năm 2005 Quốc hội Mỹ thông qua Luật thúc đẩy dân chủ nhằm  chuyển hóa chế độ các nước ở khu vực này theo mô hình dân chủ mà Mỹ mong muốn.

Song các cuộc nổi dậy ở Bắc Phi - Trung Đông nổ ra nhanh chóng, bất ngờ, khiến Mỹ và phương Tây lúng túng khi các cuộc biểu tình mới diễn ra và chỉ can thiệp khi tình hình có thể diễn biến bất lợi cho "các lực lượng dân chủ" và lợi ích của họ. Điều này chứng tỏ yếu tố bên ngoài dù đóng vai trò quan trọng nhưng không phải là nguyên nhân trực tiếp tạo nên làn sóng biểu tình tại các nước trong khu vực.

Trong khi đó, các cuộc "cách mạng màu" nằm trong ý đồ từ trước của Mỹ và phương Tây, đồng thời được chuẩn bị kỹ lưỡng. Sự hỗ trợ từ bên ngoài được thể hiện trên mọi mặt liên quan đến "cách mạng màu". Về tài chính, Mỹ và phương Tây thông qua các tổ chức quốc tế, các loại quỹ quốc tế, và một số tổ chức phi chính phủ để chuyển tiền viện trợ cho phe đối lập, tạo điều kiện vật chất cho các hoạt động chống đối.

Mặt khác, nhằm thúc đẩy "tự do, dân chủ" và nền kinh tế tự do, đồng thời "trói tay", không cho chính quyền nước đối tượng ngăn cản hoạt động của phe đối lập, Mỹ đã có một chiến lược viện trợ thuộc lĩnh vực đối ngoại. Trong số đó phải kể đến Viện trợ phát triển theo đạo luật hỗ trợ dân chủ ở Đông Âu (SEED) được triển khai từ năm 1989 và một số khoản của chương trình IMET (Chương trình giáo dục và huấn luyện quân sự) bắt đầu được rót vào Đông Âu từ năm 1990.

Những gì Mỹ và phương Tây đang làm ở Ukraina cũng giống như họ đã làm ở đất nước này năm 2004, đẩy Ukraina vào một giai đoạn bất ổn mới. Có khác chăng chỉ là họ đã kết hợp giữa "Cách mạng màu" thông thường với "cách mạng màu trực tuyến" (Revolution  online), nghĩa là sử dụng các mạng xã hội như Facebook, Twiter và các mạng địa phương như Euromaidan, Glas.org.ua hay Helpmaidan...

Thành Tâm (tổng hợp)

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文