Cuộc thảm sát Nam Kinh năm 1937

14:50 29/06/2010
Nhân 70 năm vụ thảm sát của quân đội Nhật tại thành phố Nam Kinh, Trung Quốc cho ra mắt bộ phim “Nam Kinh! Nam Kinh!” của đạo diễn Lục Xuyên về đề tài chiến tranh (mất 2 năm chuẩn bị với kinh phí 200 triệu tệ).

Cuộc thảm sát này khởi sự ngày 13/12/1937 ngay sau trận chiến Nam Kinh, kéo dài 6 tuần lễ trước mắt của nhiều người phương Tây như John Magee, George Fitch và bác sĩ Robert Wilson (Mỹ), John Rabe (Đức) và nhà truyền giáo Minnie Vautrin mà hồi ký đã được xuất bản.

Tháng 9/1931, quân phát xít Nhật xâm chiếm Mãn Châu để trả đũa cho một vụ đặt bom đường sắt thuộc một công ty Nhật. Vụ phá hoại đó rất có thể là do chính quân Nhật gây thiệt hại thực hiện để lấy cớ cho cuộc xâm lăng. Năm 1932, Nhật hoàng Hirohito phê chuẩn việc thành lập một chính phủ bù nhìn, đứng đầu là vị hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh, Hoàng đế Phổ Nghi, và đặt tên mới cho tỉnh Mãn Châu là Mãn Châu Quốc.

Đến năm 1937, sau sự kiện cầu Marco Polo (còn gọi là Lư Câu Kiều, gần Uyển Bình cách Bắc Kinh 16km, quân Nhật cáo buộc lính Trung Hoa đã bắt cóc một tên lính của chúng và chúng đòi lục soát từng nhà nhưng chính quyền Trung Hoa không cho phép. Thế là quân Nhật lấy cớ đó để xâm chiếm Bắc Kinh - ND), Hirohito ra lệnh xâm lăng toàn bộ đất nước Trung Hoa, dẫn đến cuộc chiến Trung - Nhật (1937-1945). Từ đó quân Nhật gặp phải một sự kháng cự mạnh mẽ, nhất là trong trận chiến Thượng Hải đẫm máu. Để trả thù, Nhật hoàng ban bố chỉ dụ miễn áp dụng luật quốc tế đối với các tù binh Trung Hoa.

Ngày 9/12, trong khi thủ phủ Nam Kinh bị tấn công, Tưởng Giới Thạch và vợ di tản khỏi thành phố cùng với một số binh lính thì ngày 11/12, đến lượt toàn bộ binh sĩ cố thủ trong thành phố được lệnh rời bỏ vị trí.

Ngày 13/12, trận chiến Nam Kinh kết thúc. 160.000 lính Nhật tràn vào thành phố, bắt giữ những binh sĩ Trung Hoa còn sót lại rồi chia họ thành từng nhóm nhỏ. Cuộc tàn sát bắt đầu. Mọi người từ già đến trẻ, dân thường và quân nhân, đều bị giết chết bằng lưỡi lê và gươm, còn phụ nữ bị cưỡng hiếp và mổ bụng.

Trong nhật ký, tướng Kesago Nakajima ghi chép cho ngày 13/12: "Ở đâu cũng có tù binh đến nỗi chúng tôi không thể kiểm soát hết được. Tôi nghe nói đơn vị Sasaki giữ 1.500 người, một đơn vị khác giữ 1.300 người. Một nhóm lính Trung Hoa khoảng 8.000 người ra đầu hàng. Chúng tôi cần một cái hào thật rộng để giải quyết bọn tù binh này, nhưng lại không có cái hào nào. Lúc ấy có một người đưa ra sáng kiến: "Hãy chia chúng thành từng nhóm nhỏ rồi đưa đến một nơi thích hợp để khử chúng".

Nam Kinh có một khu vực quốc tế, nơi nhiều người phương Tây sinh sống. Lời chứng của họ mô tả những vụ hành quyết, các vụ tra tấn, mổ xẻ, cưỡng hiếp tập thể mà không hề có sự can thiệp của sĩ quan Nhật. Những kiều dân phương Tây là chứng nhân của vụ thảm sát cho đến ngày 15/12, lúc họ bị buộc phải rời khỏi thành phố ngoại trừ một nhóm 22 người, trong đó có John Rabe, Giám đốc khu vực và là thành viên đảng Quốc xã Đức. Ông ta đã mô tả chi tiết sự kiện và cố cứu giúp những người dân Trung Hoa với mọi khả năng sẵn có.

Ngày 13/12, ông ghi lại: "Đi khắp thành phố, chúng tôi mới nhận thấy mức độ của cuộc thảm sát. Cứ cách vài trăm mét chúng tôi lại gặp phải những thi thể. Xác của dân thường đều có vết đạn sau lưng. Dường như họ đã định trốn chạy nhưng bị bắn từ phía sau".

Còn ghi chép ngày 17/12: "Đêm qua có gần 1.000 phụ nữ và trẻ em bị cưỡng hiếp. Người ta không nghe thấy gì ngoài những tiếng la hét của các nạn nhân. Nếu chồng hay anh em của họ can thiệp lập tức sẽ bị bắn hạ. Khắp nơi, những gì người ta nghe và thấy đều là sự tàn ác và vô nhân tính của binh lính Nhật. Những thi thể nằm đầy trên mặt đất. Có cụ già trên 70 tuổi cũng bị cưỡng hiếp".

Quân Nhật tràn vào Nam Kinh.

Ngày 19/12, mục sư James M. McCallum viết trong nhật ký: "Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Chưa bao giờ tôi nghe hay đọc được những điều dã man như thế. Cưỡng hiếp, cưỡng hiếp và cưỡng hiếp! Chúng tôi ước tính có khoảng 1.000 trường hợp trong một đêm và nhiều trường hợp vào ban ngày. Người nào kháng cự hay có một hành động gì có vẻ như phản đối, lập tức sẽ bị giết bằng lưỡi lê hoặc súng. Hầu như lính Nhật muốn làm gì thì làm".

Khi mọi việc đã nằm dưới sự kiểm soát của Nhật, đến khi đó Hoàng thúc Yasuhiko Asaka và tướng tư lệnh Iwane Matsui mới có thể trang trọng đi vào thành phố.

Sau năm 1945, Tòa án Quân sự quốc tế vùng Viễn Đông đã điều tra rằng trong thời gian 6 tuần khủng khiếp đó, đã có 20.000 vụ cưỡng hiếp và khoảng 200.000 người bị lính Nhật giết. Còn Tòa án Nam Kinh ước tính con số nạn nhân đến 300.000 người. Con số này bao gồm "hơn 190.000 thường dân và lính Trung Hoa đã bị quân Nhật tàn sát bằng súng máy, thi thể bị thiêu để che giấu bằng chứng", và "hơn 150.000 nạn nhân bị tra tấn dã man đến chết và những hội từ thiện đã chôn cất". Các con số này sau đó đã được Chính phủ Trung Quốc chính thức thừa nhận và đã cho khắc lên tấm bia tưởng niệm.

Vào năm 1954, trong khi chờ đợi bị xét xử về tội ác chiến tranh, Thiếu tá Ohta Hisao của quân đội Thiên hoàng đã trao cho chính quyền Trung Quốc một báo cáo chi tiết về những thủ đoạn mà quân Nhật đã dùng để tiêu hủy các xác chết tại Nam Kinh. Những thi thể được chất đống 50 xác một rồi bị ném xuống sông Dương Tử. Hàng ngàn thi thể khác bị chất lên xe tải rồi chở đến những nơi vắng vẻ để chôn hoặc thiêu hủy.

Từ ngày 15 đến 18/12/1937 đã có khoảng 150.000 xác chết bị tiêu hủy. Khi cộng con số này với các số liệu thống kê, Sử gia Tôn Trại Ngụy đi đến con số 370.000 người chết, gấp đôi số nạn nhân tại HiroshimaNagasaki gộp lại.

Tướng Iwane Matsui bị kết án tử hình tại Tòa án Tokyo vì đã không ngăn chặn cuộc thảm sát. Do thỏa ước ký kết vào năm 1945 giữa Nhật hoàng Hirohito và tướng Douglas MacArthur nên Hoàng thúc Yasuhiko Asaka, người chỉ đạo cuộc thảm sát dân thường tại Nam Kinh, đã không bị đưa ra tòa.

Trong một tờ trình cho các điều tra viên quốc tế, ông ta phủ nhận một cuộc thảm sát và cho rằng "đã không hề nhận được một lời than phiền nào về tác phong của binh lính Nhật". Còn tướng Tổng Tham mưu trưởng quân đội Nhật, Hoàng thân Kotohito Kanin, đã chết vài tháng trước khi Thế chiến thứ II kết thúc

Minh Luân (tổng hợp)

Theo đề án, hai trường chuyên của Hà Nội sẽ tập trung đào tạo học sinh có năng lực nổi trội, tăng cường học chuyên sâu, nghiên cứu khoa học, học theo dự án và rèn kỹ năng học thuật bậc đại học. Kết quả đầu ra của học sinh hướng tới được công nhận rộng rãi trên thế giới.

Bình minh ngày 24/2/2022 không chỉ được đánh dấu bằng tiếng xích xe tăng Nga gầm rú vượt qua biên giới Ukraine, mà còn bởi một “cú đánh bồi” lạnh lùng và vô hình trên không gian mạng. Đúng một giờ trước khi phát súng đầu tiên nổ ra, mã độc AcidRain đã âm thầm đánh sập mạng vệ tinh của Viasat, khiến hàng nghìn modem trở thành những khối nhựa vô dụng. Một phần hệ thống liên lạc chỉ huy của Ukraine lập tức tê liệt, 5.800 turbine điện gió ở Đức mất kết nối điều khiển từ xa, hàng chục nghìn thuê bao internet ở Pháp, Hungary, Hy Lạp và Ba Lan mất kết nối. Đó là buổi sáng khiến thế giới hiểu ra: bầu trời thấp không còn là vùng trung lập, mà đã trở thành chiến trường.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.

Bộ Quốc phòng Mỹ ngày 8/5 đã công bố nhiều tài liệu từng được xếp loại mật liên quan đến các vụ nhìn thấy vật thể bay không xác định (UFO), theo chỉ đạo của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”

Vụ việc một nam sinh trung học cơ sở ở Ninh Bình bị bạn học đánh hội đồng gần đây tiếp tục đặt ra một câu hỏi lớn cho phụ huynh và những người làm giáo dục: “Chúng ta cần phải làm gì?”. Và, lại như những vụ việc tương tự đã diễn ra, luôn là những đáp án quen thuộc được nhắc đến, từ chuyện phải chế tài thật nặng cho tới những đề xuất về vai trò của ngành giáo dục...

Gửi lời tri ân tới các thầy, cô giáo đang bám bản, cống hiến cho sự nghiệp giáo dục vùng cao, Thứ trưởng Nguyễn Văn Long mong muốn đội ngũ giáo viên tiếp tục đoàn kết, tận tâm với nghề; đồng thời đề nghị bà con nhân dân quan tâm đưa con em đến lớp đầy đủ, cùng gìn giữ môi trường học tập cho thế hệ tương lai nơi biên cương Tổ quốc.

Đó là chỉ đạo của Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, tại Hội nghị Tiếp xúc cử tri sau kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI của Tổ đại biểu Quốc hội số 9 Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hồ Chí Minh, tổ chức chiều nay 8/5 tại trụ sở UBND phường Bình Thạnh, trong khuôn khổ đợt tiếp xúc cử tri tại TP Hồ Chí Minh.

Qua 15 ngày triển khai, Hệ thống cung cấp thông tin trước chuyến đi - Pre-arrival Information (PAI) đối với người nước ngoài tại Cảng hàng không quốc tế (HKQT) Tân Sơn Nhất đã hoàn thành giai đoạn khởi động thí điểm với những chỉ số khả quan: Tổng số lượt hành khách tiến hành khai báo đạt 161.596 khách; tổng số khách khai báo thành công đạt 119.854 khách.

Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam – Ban Vận động cứu trợ Trung ương đã phê duyệt, phân bổ cho TP Huế hơn 67 tỷ đồng với mức hỗ trợ 3 triệu đồng/hộ cho các hộ dân bị ảnh hưởng do đợt mưa lũ lịch sử năm 2025. Số tiền này tương ứng với 22.618 hộ, đạt khoảng 16,7% so với đề xuất của địa phương...

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình (Phòng Cảnh sát Kinh tế) vừa khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Cao Văn Thọ (SN 1989, trú tại số nhà 10, ngõ 207, đường Tây Thành, phố Phúc Tân, Tân Thành, phường Hoa Lư,  tỉnh Ninh Bình) và Lê Diệp Linh (SN 1995, trú tại số nhà 56, ngõ 119 Tây Thành, phố Phúc Thịnh, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình) để điều tra về hành vi “Vi phạm quy định về hoạt động bán đấu giá tài sản” theo quy định tại Khoản 2, Điều 218, Bộ luật Hình sự.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文