Pháp: Căn cứ thử nghiệm vũ khí hóa học bí mật ở nước ngoài

10:00 20/02/2016
B2-Namous là mật danh chỉ một khu vực rộng hàng ngàn kilômét vuông ở phía bắc sa mạc Sahara. Tại đấy quân đội Pháp đã thử nghiệm vũ khí chiến tranh hóa học từ năm 1935. Bí mật quốc gia này chỉ được hé lộ nhờ cuộc điều tra của Vincent Jauvert.

Có thể xem đây là trung tâm thử nghiệm vũ khí hóa học lớn nhất thế giới, ngoại trừ ở Liên Xô - một khu vực dài 100km và rộng 60km. Căn cứ tuyệt mật này nằm ở phía bắc Sahara, gần thành phố Beni-Wenif (Algeria) do quân đội Pháp kiểm soát. Quân đội Pháp đã thử nghiệm các vũ khí hóa học từ năm 1935 cho đến năm 1978.

Trong một phòng thí nghiệm tại B2-Namous.

Chính phủ Pháp không muốn hé lộ về trung tâm thử nghiệm này, bởi vì nơi đây che giấu 3 điều dối trá. Trước tiên vì từ năm 1945 Pháp luôn khẳng định là không hề thử nghiệm vũ khí hóa học ngoài trời. Kế đó, Paris và Alger đều khẳng định rằng, những căn cứ cuối cùng của Pháp tại Algeria đều đã đóng cửa vào năm 1968. Sau cùng là thỏa ước Evian trao quyền độc lập cho Algeria trong đó bỏ qua tình tiết: Hoạt động của B2-Namous được gia hạn vào năm 1967 và 1972 nhưng điều khoản này nằm trong một phụ lục mật.

Lịch sử những cuộc thử nghiệm vũ khí hóa học trong sa mạc Sahara đã bắt đầu từ trước khi Algeria độc lập, chính xác là từ năm 1935. Trong một báo cáo mật về B2-Namous, Đại tá Moulin, Trưởng phòng vũ khí hóa học và sinh học năm 1966, đã viết: "Từ sau Thế chiến I, đã có nhu cầu về một khu vực đảm bảo mọi điều kiện an ninh để thử nghiệm vũ khí hóa học. Khu vực đó cần phải ít trắc trở, xa những vùng dân cư nhưng phải dễ đến được bằng đường bộ hay đường xe lửa, có khí hậu không khác với châu Âu, ít ra là trong phần lớn thời gian trong năm".

Căn cứ B2-Namous.

Vào năm 1935, giới quân sự đã chọn một cao nguyên đá vôi trong sa mạc Sahara. Thế là trung tâm thí nghiệm Beni-Wenif ra đời, sau đó được đặt tên là B2-Namous. Tại đấy, trước Thế chiến II, Pháp đã chế tạo ra một lượng lớn vũ khí hóa học, chủ yếu từ khí mù-tạt và phosgène. Năm 1940, Paris đe dọa sẽ dùng đến kho vũ khí đó nếu Đức Quốc xã dùng khí độc trước. Nhưng cuộc chiến hóa học đáng sợ đã không diễn ra.

Vào thập niên 50, các thí nghiệm tiếp tục tại B2-Namous. Nhưng công việc nghiên cứu thuần túy bị ngưng lại. Do vũ khí nguyên tử đã thu hút mọi nhà khoa học quân sự. Vào năm 1962, trước khi Algeria giành lại độc lập, giới quân sự Pháp vẫn muốn giữ lại B2-Namous. Căn cứ bí mật đó được đưa vào nghị trình của hội nghị Evian như mọi căn cứ chiến lược khác của Pháp tại Sahara, bởi vì đối với hai nhà lãnh đạo De Gaulle và Debré, sức mạnh của nước Pháp sẽ nằm tại vùng sa mạc đó. Sau nhiều cuộc thảo luận gay gắt, Pháp giữ lại được 4 căn cứ Reggane, In-Ekker, Colomb-Béchart, Hammaguir trong 5 năm nữa. Trung tâm B2-Namous cũng được gia hạn 5 năm và được đưa vào một phụ lục mật của thỏa ước Evian.

Đến năm 1967, mọi căn cứ của Pháp tại Algeria đều đóng cửa ngoại trừ B2-Namous. Trước đó 2 năm, Tổng thống De Gaulle đã ra lệnh tiếp tục nghiên cứu về vũ khí hóa học. Bộ trưởng Quốc phòng thời ấy là Pierre Messmer kể lại: "Người Mỹ đã nghiên cứu nhiều về lĩnh vực này. Người Nga cũng làm như thế, vì thế chúng tôi không thể để bị tụt hậu".

Một ổ pháo bảo vệ cho B2-Namous.

Tại B2-Namous có đến 400 người làm việc trong những giai đoạn thử nghiệm. Bãi bắn có 2 tháp cao 20m (bắn và quan sát), 50 cột thu thập mẫu, 10km đường ống ngầm, 2 hầm nấp cho việc quay phim… Một sự đầu tư khổng lồ. Nhưng làm thế nào để điều đình nhằm giữ lại B2-Namous? Ngày 31-1-1967, phân bộ Bắc Phi của Bộ Ngoại giao Pháp trình lên Ngoại trưởng Maurice Couve de Murville một báo cáo rằng Algeria đang nghĩ sẽ phải trả tiền cho các trang thiết bị mà Pháp để lại. Như thế, nếu Pháp tặng không một phần hay tất cả những thiết bị đó, điều này sẽ là ưu thế trong cuộc đàm phán. Và quả thật số thiết bị được định giá 50 triệu frăng đã được trao lại cho Algeria với giá 21 triệu frăng, trả trong vòng 3 năm.

Nhưng tiền bạc chưa đủ để giải thích lý do chấp thuận của phía Algeria. Còn 2 lý do khác nữa. Trước tiên vì người Pháp không giải thích rõ tầm mức những cuộc thử nghiệm tại B2-Namous. Họ chỉ cho biết rằng đó là các nghiên cứu về phương pháp bảo vệ trước những tác nhân hóa học. Thứ hai, đây là vấn đề cá nhân giữa 2 nguyên thủ. Tổng thống Boumediene không muốn từ chối với Tổng thống De Gaulle. Và cuối cùng Algeria đã đồng ý gia hạn thêm 5 năm đối với căn cứ B2-Namous, chỉ với một đòi hỏi là phải… tuyệt đối giữ bí mật.

Ngày 27-5-1967, thỏa ước được ký kết nhưng các điều kiện có thay đổi. Nhân sự Pháp phải làm việc dưới danh nghĩa dân sự mà bình phong là chi nhánh Sodeteg của Hãng Thomson. Tất nhiên quân đội Pháp vẫn giữ quyền kiểm soát công việc. Sự canh phòng bên ngoài do quân đội Algeria đảm nhiệm. Phương tiện vận chuyển của Pháp đều phải bị xóa biển hiệu. Vật liệu không phải khai hải quan.

Sau 5 năm, đến năm 1972, vấn đề lại được đặt ra. Nhưng lúc ấy vũ khí hóa học đang bị báo chí công kích mạnh mẽ. Một đạo luật ở Mỹ đã hạn chế đáng kể những cuộc thử nghiệm vũ khí hóa học ngoài trời. Thậm chí Washington còn quyết định đình chỉ việc sử dụng chất độc hóa học tại Việt Nam. Ngoài ra mối quan hệ Algeria-Pháp không còn tốt đẹp như trước. Tổng thống Boumediene đã quốc hữu hóa các công ty dầu khí của Pháp. Nhưng phía Algeria vẫn tỏ ra thông cảm về vấn đề B2-Namous. Thông cảm nhưng đòi hỏi. Họ yêu cầu phải cho nhân viên của họ tham gia vào công cuộc nghiên cứu.

Nhưng phía Pháp viện lý do bảo mật nên chỉ chấp nhận 5 hoặc 6 nhân viên Algeria. Algeria cũng muốn Pháp đào tạo chuyên viên của họ về vũ khí hóa học. Điều kiện này Pháp chấp nhận, nhưng chỉ đào tạo ở Pháp, tại Trường Quân sự về vũ khí đặc biệt ở Grenoble. Dù sao thì B2-Namous cũng được gia hạn thêm 5 năm nữa. Đến năm 1978, căn cứ B2-Namous bị phá hủy hoàn toàn, nhưng việc thử nghiệm vẫn tiếp tục trên đất Pháp cho đến năm 1987 mới bị bãi bỏ hẳn.

Năm 1997, Pháp đã trình lên Ủy ban Kiểm soát Hiệp định chống vũ khí hóa học một báo cáo chính xác về các hoạt động trong lĩnh vực chiến tranh hóa học từ năm 1946. Pháp khẳng định rằng không hề có kho vũ khí hóa học nào. Nói cách khác, những thử nghiệm tại B2-Namous không dẫn đến việc sản xuất đại trà vũ khí hóa học mà chỉ sản xuất các…công cụ bảo vệ.

Minh Luân (tổng hợp)

Tối 18/4, Công an TP Hồ Chí Minh tổ chức Lễ hưởng ứng Cuộc thi sáng tạo Video “Tổ quốc bình yên” gắn với Chương trình giao lưu và đào tạo kỹ năng kể chuyện bằng video. Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng ban Chỉ đạo cuộc thi dự, chỉ đạo buổi lễ.

Chiều 18/4, Công an TP Hà Nội long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống các lực lượng: Tham mưu, An ninh nội địa, Cảnh sát hình sự, Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội và Tài chính CAND. Đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội dự và phát biểu chỉ đạo tại lễ kỷ niệm.

Một đoàn tàu gồm 8 tàu chở dầu đã bắt đầu hành trình băng qua eo biển Hormuz. Đây được coi là đợt lưu thông quy mô lớn đầu tiên kể từ khi cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran bùng nổ cách đây 7 tuần. Tuy nhiên, hy vọng về việc khai thông huyết mạch dầu khí toàn cầu này vẫn mong manh khi Tehran tuyên bố thắt chặt kiểm soát quân sự tại đây.

Ngày 18/4/2026, tại TP Hồ Chí Minh, Ban liên lạc cựu tù chính trị Côn Đảo (Trại 1 -6B) đã tổ chức buổi họp mặt truyền thống kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và giải phóng Côn Đảo. Tham dự họp mặt có Trung tướng Châu Văn Mẫn, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị CAND (Bộ Công an), cùng gần 100 cựu tù Côn Đảo, cựu tù kháng chiến từ các vùng miền đã về dự.

Theo Cục CSGT, tất cả các học viên trước khi tham dự ký thi sát hạch GPLX đều bắt buộc phải xem video clip cảnh báo về tai nạn giao thông. Đây cũng là một trong những bước nhằm xây dựng đạo đức, trách nhiệm tối thiểu cho người lái xe mà lực lượng CSGT đang hướng tới.

Khảo sát của Sở Xây dựng TP Hồ Chí Minh đưa ra vào ngày 16/4 vừa qua cho thấy, giá các mặt hàng vật liệu xây dựng (VLXD) chính đều tăng do giá xăng, dầu tăng. Đây là cú sốc tăng giá thứ 2 sau chuyện tăng giá do khan hiếm VLXD, cung không đủ cầu xảy ra thời gian qua. Tình trạng này kéo dài đang gây sức ép không nhỏ lên các công trình hạ tầng đô thị, giao thông trọng điểm đã và đang triển khai... 

Cục Cảnh sát hình sự và Công an các đơn vị, địa phương liên quan đã làm tốt công tác phòng ngừa, ngăn chặn tội phạm lừa đảo trực tuyến “di cư” từ Campuchia về Việt Nam, sau khi cơ quan chức năng nước bạn đẩy mạnh truy quét; tiếp tục củng cố niềm tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước và lực lượng CAND.

Tháng 4/2026, giữa Khu công nghiệp (KCN) Quán Ngang – nơi từng được kỳ vọng là điểm sáng thu hút đầu tư phía Nam tỉnh Quảng Trị – một công trình xử lý nước thải có tổng mức đầu tư hơn 100 tỉ đồng vẫn nằm im lìm sau hơn 8 năm kể từ ngày khởi công. Đáng nói, đây không phải lần đầu câu chuyện này được đặt ra. Nhiều năm qua, tình trạng chậm tiến độ, lỡ hẹn của dự án đã liên tục được phản ánh, nhưng đến nay, nhà máy vẫn chưa thể vận hành chính thức.

UBND phường Thanh Liệt (Hà Nội) vừa phối hợp với các cơ quan liên quan tiến hành cắt điện, nước đối với hơn 620 nhà xưởng, cơ sở vi phạm quy định về pháp luật đất đai, trật tự xây dựng trên địa bàn phường. Đây là các công trình được xây dựng trên đất nông nghiệp, xây dựng trái phép...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文