Tổ quốc ở Trường Sa

08:17 19/04/2025

Con tàu HQ-561 rẽ sóng nước phương Nam, mang theo 176 đại biểu trong đoàn công tác số 7 đến với Trường Sa và nhà giàn DK1 – nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc. Khi đất liền lùi xa, trong tim mỗi người, đặc biệt là những CBCS CAND, dường như cùng ngân lên một nỗi niềm thiêng liêng: Tổ quốc ở nơi nào giữa trùng khơi sóng gió?

Và rồi, câu trả lời dần hiển hiện, rõ ràng như chính ánh mặt trời rực cháy trên đảo, như sắc cờ đỏ sao vàng giữa biển xanh thẳm, như ánh mắt vững vàng của người lính đảo xa: Trường Sa có Tổ quốc.

HQ-561 đưa đoàn đại biểu tới thăm nhà giàn DK1.

Từ ngày 6-12/4, đoàn công tác số 7 đã thực hiện chuyến khảo sát thực địa kết hợp thăm hỏi, động viên CBCS và nhân dân đang công tác, sinh sống tại quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1. Đoàn do Đại tá Phạm Minh Tuấn, Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân làm Trưởng đoàn; các đồng chí Phó Trưởng đoàn đến từ Bộ Công an gồm: Thiếu tướng Nguyễn Tiến Nam - Viện trưởng Viện Khoa học hình sự, Thiếu tướng Tráng A Tủa - Cục trưởng Cục Xây dựng phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc và Đại tá Mai Thế Quang - Phó Cục trưởng Cục An ninh đối ngoại.

Tham gia chuyến công tác lần này có 176 đại biểu, được chia thành 6 tổ, mỗi tổ có một Tổ trưởng và một Tổ phó phụ trách. Nòng cốt của đoàn  công tác số 7 là đoàn công tác Bộ Công an với 150 cán bộ đến từ các đơn vị nghiệp vụ thuộc Bộ Công an và Công an các địa phương, do Thiếu tướng Nguyễn Tiến Nam làm Trưởng đoàn. Chuyến đi được tổ chức đúng vào dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2025) và hướng tới 80 năm Ngày truyền thống CAND (1945 - 2025) khiến mỗi chúng tôi càng ý thức hơn về ý nghĩa thiêng liêng của hành trình này.

Đoàn đại biểu thực hiện nghi lễ chào cờ Tổ quốc trên đảo Trường Sa lớn.

Sau khi nhận “lệnh” của cấp trên, chưa kịp chuẩn bị thật đầy đủ, tôi đã đứng trên boong tàu, bước vào hải trình đầu tiên trong đời đến với đảo xa, mang theo tất cả sự hồi hộp, bỡ ngỡ và háo hức. Những băn khoăn rất đỗi thường tình - say sóng chăng? mang gì giữa biển khơi? - bỗng tan biến khi con tàu hiện ra vững chãi, uy nghi giữa đại dương xanh thẳm. Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao mọi người gọi đây là niềm tự hào của Hải quân Việt Nam, là bệnh viện di động giữa biển khơi.

Ngay chính trên “điểm tựa” vững chắc của ngư dân và CBCS trên biển này, hành trình của chúng tôi đã bắt đầu - một hành trình không chỉ mang theo nhiệm vụ công tác, mà còn chất chứa niềm tin, tình yêu Tổ quốc và sự kết nối thiêng liêng giữa đất liền với biển đảo. Con tàu bệnh viện mang trên mình hình chữ thập đỏ ấy sẽ là ngôi nhà chung đưa chúng tôi vượt trùng khơi đến với Trường Sa. Ai nấy bảo tàu lớn thì sóng sẽ êm hơn. Quả thật, suốt hải trình biển lặng một cách may mắn, tôi hầu như không cảm thấy say sóng.

May mắn nối tiếp may mắn khi trong suốt hành trình, gần như tất cả những thứ tôi lo xa mang theo đều không cần dùng tới. Từ gói bột giặt, tuýp kem đánh răng đến lọ ruốc phòng thân vẫn nằm yên trong vali - bởi Ban tổ chức đã chuẩn bị cho mỗi thành viên đầy đủ đến từng chi tiết nhỏ. Sự chu đáo, tỉ mỉ ấy khiến chúng tôi vô cùng xúc động và thêm trân trọng chuyến đi này. Mỗi người trong đoàn đều cảm nhận được quyết tâm của lãnh đạo và Ban tổ chức: làm sao để chuyến thăm Trường Sa thật an toàn, thuận lợi và ý nghĩa nhất.

Ngày đầu tiên của hải trình, sau khoảng 30 tiếng vượt sóng, HQ-561 cập đảo Song Tử Tây - điểm đảo tiền tiêu đầu tiên của Tổ quốc mà đoàn đặt chân đến. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác đầu tiên khi bước xuống đảo: Song Tử Tây đón chúng tôi bằng cái nắng, cái gió mặn mòi đặc trưng của biển đảo. Cảm giác bước chân lên đảo là một điều rất khó tả - vừa lạ lẫm, vừa gần gũi đến nghẹn ngào.

Những cái bắt tay, nụ cười chân thành, ánh mắt kiên nghị và câu chào dõng dạc của các chiến sĩ hải quân khiến tôi nhận ra: ở nơi đầu sóng ngọn gió này, Tổ quốc không phải là khái niệm trừu tượng. Tổ quốc hiện hữu trên từng tấc đất, từng ngọn cây, là cờ ở đảo xa, trên màu áo lính sạm nắng và những vườn rau xanh mướt được vun trồng giữa muôn trùng biển cả.

Tại Song Tử Tây, trong tiếng sóng biển và tiếng gió thổi ràn rạt, hình ảnh các em nhỏ tung tăng dưới lá cờ đỏ sao vàng khiến lòng tôi lặng đi vì xúc động. Ở nơi xa đất liền hàng trăm hải lý, những đứa trẻ vẫn vô tư cười đùa, lớn lên trong tình yêu thương của những người lính đảo và sự bảo vệ âm thầm nhưng vững chắc của cả dân tộc.

Trong buổi làm việc trên đảo, chúng tôi được dịp thăm hỏi đời sống của CBCS và một số hộ dân trên Song Tử Tây. Nhìn những vườn rau xanh tốt, những đứa trẻ đảo nô đùa dưới lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió biển, lòng tôi dâng lên niềm tự hào khó tả. Giữa biển trời Tổ quốc, màu xanh áo lính và sắc xanh Công an như hòa làm một – lặng lẽ in bóng dưới lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trong gió. Dẫu khác màu áo, chúng tôi cùng chung một trái tim – cùng hướng về Tổ quốc. Tất cả đều là con Lạc cháu Hồng, chung một ý chí bảo vệ quê hương.

Rời đảo Song Tử Tây, hành trình của đoàn công tác tiếp tục nối dài qua các điểm đảo như Sinh Tồn, Cô Lin, Đá Đông, Đá Tây A, rồi đến đảo Trường Sa lớn và nhà giàn DK1 trên thềm lục địa phía Nam. Mỗi điểm dừng chân là một lát cắt sống động của Tổ quốc giữa đại dương, nơi chúng tôi được đón tiếp bằng tình cảm nồng hậu, sự gần gũi và tinh thần đồng chí keo sơn.

Tại đây, đoàn đã tổ chức các hoạt động thăm hỏi, động viên, tặng quà và giao lưu văn nghệ với CBCS cùng bà con nhân dân đang bám trụ nơi đầu sóng ngọn gió. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tấm lòng của lực lượng CAND từ đất liền, như lời nhắn gửi yêu thương vượt đại dương đến với đồng đội nơi đảo xa. Giữa biển trời bao la, khi tiếng đàn tiếng hát vang lên át cả tiếng sóng, khoảng trời đảo xa bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ. Những giai điệu về Tổ quốc, về Trường Sa được cất lên không chỉ bằng giọng hát, mà bằng cả trái tim và niềm tự hào.

Các anh lính hải quân kể cho chúng tôi nghe về cuộc sống nơi đảo nhỏ - những đêm trực canh biển dài hun hút, những cơn bão chồng lên bão, những vết muối mặn in hằn trên da mặt, trên vạt áo… Mỗi câu chuyện, mỗi gương mặt rám nắng hiện lên không phải như những người lính xa lạ, mà như những người bạn, người anh em - cùng chung màu cờ, chung lý tưởng và sứ mệnh thiêng liêng gìn giữ Tổ quốc.

Là những chiến sĩ Công an đến từ đất liền, chúng tôi cảm nhận được một mối dây liên kết đặc biệt với những người lính đảo - không phải chỉ bởi cùng khoác trên mình màu xanh, mà bởi trong mỗi người đều có một phần đất nước đang thổn thức, đang canh giữ từng sải biển. Tình cảm quân, dân gắn bó keo sơn giữa biển trời Tổ quốc, ở khoảnh khắc ấy, không còn là khẩu hiệu, mà trở thành một điều thiêng liêng, sống động và không thể thay thế.

Một trong những thời khắc xúc động nhất của chuyến hải trình là lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ giữa trùng khơi bao la - ngay trên vùng biển gần đảo Cô Lin, nơi đã từng thấm máu bao người con đất Việt trong cuộc đấu tranh giữ gìn chủ quyền biển đảo. Dưới nắng gió mặn mòi và tiếng sóng vỗ miên man, cả đoàn công tác cùng thủy thủ tàu HQ-561 lặng lẽ xếp hàng trên boong tàu, thành kính nghiêng mình trong nghi lễ tưởng niệm. Những vòng hoa trắng muốt, những cánh hạc giấy được thả xuống đại dương như gửi gắm niềm tri ân vô hạn đến những người đã ngã xuống để Tổ quốc hôm nay được bình yên.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh dường như lắng lại. Chỉ còn tiếng gió rít qua boong tàu. Tiếng sóng biển vỗ vào mạn tàu. Và những lời cầu nguyện lặng thầm vang lên từ sâu trong tâm khảm mỗi người. Không ai bảo ai, khóe mắt ai nấy cũng cay xè. Tôi đã khóc - không thể ngăn nổi dòng nước mắt khi nghĩ về sự hy sinh thầm lặng, không tên, không tuổi của các anh, các chị cho sự vững bền của chủ quyền thiêng liêng. Đó là giây phút mọi danh xưng và chức vụ trở nên nhỏ bé, nhường chỗ cho lòng biết ơn sâu sắc và cảm thức trách nhiệm lớn lao với đất nước này.

Các đại biểu cầm trên tay những bông hoa cúc và những cánh hạc giấy để thả xuống đại dương như gửi gắm niềm tri ân vô hạn đến các Anh hùng Liệt sĩ đã hi sinh để bảo vệ Tổ quốc.

Giữa biển trời mênh mông, buổi lễ tưởng niệm ấy như một bài học sống động về lòng tri ân và bổn phận. Biết ơn những người đã ra đi để chúng ta được sống trọn vẹn trong hòa bình, để chúng tôi - những người đến từ đất liền - có thể đặt chân tới nơi tận cùng Tổ quốc. Và cũng là dịp để tự soi rọi chính mình: sống chậm hơn, sâu hơn, có trách nhiệm hơn với từng quyết định, từng hành động trước vận mệnh đất nước.

Những cánh hạc giấy lặng lẽ chao nghiêng, rồi tan vào lòng đại dương, như những lời nguyện thầm gửi về một tương lai yên bình - và cũng như nhắc nhở rằng, chỉ bằng ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất, chúng ta mới có thể gìn giữ trọn vẹn chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Đỉnh điểm của cảm xúc có lẽ là lễ chào cờ trên đảo Trường Sa lớn - nơi lá quốc kỳ phấp phới trên nền trời xanh thẳm, nơi mỗi lời ca của Quốc ca vang lên đều gợi lên niềm tự hào và ý chí bất khuất. Đứng cạnh những người lính Hải quân nghiêm trang trong nắng gió, tôi thầm nghĩ, để giữ cho lá cờ ấy luôn tung bay, đã có biết bao mồ hôi, máu và nước mắt đổ xuống. Và từ giây phút ấy, Trường Sa không còn là “một nơi đến”, mà trở thành một phần trong tâm khảm - một lời thề thầm lặng rằng: Tổ quốc ở đây, giữa biển khơi, và trong trái tim mỗi người Việt.

Khép lại hành trình, từng thành viên trong đoàn vinh dự được đón nhận Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp bảo vệ chủ quyền biển đảo” và Huy hiệu “Chiến sĩ Trường Sa”. Tấm huy hiệu mang hình lá cờ và bản đồ Tổ quốc - giản dị mà thiêng liêng - được cài lên ngực áo như một minh chứng cho chuyến đi bằng cả những bước chân và bằng cả con tim. Với tôi, đó là lời nhắc nhở: hãy sống xứng đáng với những người đã nằm lại giữa biển sâu, sống sao cho mỗi bước chân đều hướng về Tổ quốc.

Chuyến đi Trường Sa lần này thực sự đã trở thành một dấu mốc thay đổi nhận thức trong tôi. Trường Sa hiện lên không chỉ là những hòn đảo, những bãi đá hay cột mốc chủ quyền trên bản đồ, mà là biểu tượng sống động của lòng yêu nước, của tinh thần bền bỉ và ý chí không khuất phục. Mỗi tấc đất, mỗi ngọn sóng, mỗi ánh mắt người lính nơi đầu sóng ngọn gió đều khiến tôi lặng người suy ngẫm. Hóa ra, khi chúng ta đang sống giữa phố phường tiện nghi, vẫn có những người anh, người chị ngày đêm gian khổ gìn giữ biên cương bằng cả tuổi thanh xuân và xương máu. Có những chuyến đi đã làm thay đổi tâm hồn, có những điểm đến để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức mỗi người và có những vùng đất dẫu xa xôi nhưng lại neo đậu rất gần trong tim. Trường Sa là một nơi như thế.

Nếu ai đó hỏi tôi: “Trường Sa có gì?” - tôi sẽ không nói về cảnh đẹp, về san hô hay trời nước mênh mang. Tôi chỉ nói: Trường Sa có Tổ quốc. Bởi nơi đầu sóng ngọn gió ấy mang trong mình hình hài của đất nước, của sự hy sinh, lòng quả cảm và tình yêu quê hương đất nước vô bờ. Một niềm tự hào sâu sắc và một tình cảm đặc biệt đối với Trường Sa đang ngập tràn trong tim tôi. Trường Sa giờ đây không còn xa xôi nữa; từ nay, nơi ấy đã ở rất gần - trong trái tim của người chiến sĩ Công an như tôi.

Khổng Hà

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau khi ăn trứng cá rồng - một loại cá cảnh, 13 người ở Thanh Hóa nhập viện với triệu chứng đau bụng, nôn, tiêu chảy nghi ngộ độc. Bộ Y tế yêu cầu khẩn trương điều tra làm rõ.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文