Trong một chiều lặng gió

08:42 27/10/2020
Chị vào viện trong tình trạng cấp cứu, da xanh rớt và mỏng như chiếc lá tre. Người thân của chị là một phụ nữ, mặc nguyên sắc phục công an đưa chị vào bệnh viện. Tôi đoán, có lẽ đang làm việc, nghe báo có người thân cấp cứu nên cô cứ thế đi luôn.


Hóa ra không phải, chị vừa mổ xong do bị vỡ u nang buồng trứng. Và người phụ nữ công an đi cùng không phải người nhà mà là cán bộ quản giáo trại giam. Cả phòng từ lúc biết chị là phạm nhân đều rất tò mò và cảnh giác. Cô ta làm gì mà bị tù? Trông cái mặt không đến nỗi... Bao nhiêu lời thì thào cùng những liếc mắt dành cho chị lúc chị thiêm thiếp ngủ. 

Giường chị kế giường tôi, lúc đầu phòng tôi chỉ có những bệnh nhân nằm dưỡng thai như tôi, dần dần, không đủ giường, cứ có giường trống là bệnh viện chèn người vào. Thành thử, đáng ra người dưỡng thai cần không gian yên tĩnh thì đêm đêm lại phải chịu những tiếng rên, tiếng la hét của của bệnh nhân sau phẫu thuật.

Ảnh minh họa.

Tôi buộc phải quen, hơn nữa, nghề viết như tôi nhiều khi gặp hoàn cảnh như thế lại là một điều cần thiết. Nằm kế bên, nhưng tôi không vì lợi thế đó mà khai thác đời tư của chị. Tôi tin, một lúc nào đó chị sẽ tự bộc bạch nếu cảm thấy tôi gần gũi. Do đó, tôi sẵn sàng chia sớt cho chị những vật dụng, đồ ăn của mình, lấy giúp chị những thứ mà vừa xong ca mổ chị chưa ngồi dậy được.

Thế nhưng, chỉ cần biết chị bắt đầu nói chuyện được, một số người nhà bệnh nhân trong phòng bắt đầu lân la đến hỏi thăm. Có lẽ do tò mò nhiều hơn. Thường là chị lảng tránh câu trả lời đối với họ. Nhưng với tôi, khi đêm đã về khuya, chị thầm thì cùng những tiếng rên cố nén.

"Anh ấy là mối tình đầu của chị, hai đứa yêu nhau từ hồi lớp 10, cùng đi học đại học, ra trường đi làm vẫn quấn lấy nhau. Bỗng dưng đến một ngày, chị và mẹ anh ấy phát hiện ra anh nghiện ma túy nặng, rồi lần lượt bạn bè, gia đình chị cũng biết. Ai cũng một câu: "Bỏ ngay, bỏ gấp!". Mẹ anh ấy thì chới với, tuyệt vọng níu lấy chị, anh ấy cũng níu lấy chị: "Tin anh! Vì em, vì mẹ anh sẽ cai!".

Chị yêu anh ấy, anh ấy cũng chỉ yêu mình chị, sự xác tín giữa hai đứa cho chị niềm tin vào lời hứa của anh. Rồi anh cũng cai được. Bộ dạng trở lại dáng vẻ một con người chứ không còn xanh xao, lấm lét như hồi chìm trong nghiện ngập. Anh cai được 6 tháng thì mẹ anh giục cưới, hình như bà hy vọng khi có chị kè kè một bên sẽ giúp anh không có suy nghĩ quay lại với thứ chết người đó. Ba mẹ chị phản đối quyết liệt: "Tao không tin thằng nghiện, rồi sớm hay muộn nó cũng sẽ lại trở lại con đường tăm tối đó, và con vô cùng khốn khổ khi có thằng chồng như thế!".

Mất thêm nửa năm nữa kiên trì thuyết phục, anh càng tỏ ra quyết tâm đoạn tuyệt hẳn quá khứ đen tối. Anh đi làm chăm chỉ, tiền anh đưa chị giữ, chỉ giữ lại một phần nhỏ để chi tiêu. Anh quan tâm đến ba mẹ chị nhiều hơn và tỏ ra là một chàng rể xốc vác. Vấn đề là ba mẹ chị thấy con gái họ quá đắm đuối với anh, và qua những cử chỉ thân thiết họ biết con gái đã trao thân cho gã trai kia rồi. Người già mà, chuyện trao thân là một điều cực kỳ kinh khủng khi chưa có cưới hỏi gì.

Hơn nữa, bọn chị yêu nhau đã quá lâu, gần 10 năm chỉ biết quấn quýt lấy nhau, chuyện đó không xảy ra mới là chuyện lạ. Họ đành gật đầu đồng ý. Khi đưa dâu, mẹ chị trốn ra sau bếp khóc hờ hờ. Uất ức đọc một câu rất tục: "Đẻ con khôn mát… rười rượi/ Đẻ con dại thảm hại cái…". Chị biết, mẹ đau và thất vọng lắm mới thốt ra câu ấy. Chị gạt nước mắt, chào mẹ rồi lên xe dâu. Đâu biết rằng linh cảm của những người làm cha làm mẹ luôn luôn đúng trong những trường hợp như thế này.

Cưới nhau được 3 tháng thì anh tái nghiện. Chị đã trân trối đến mất cả kiểm soát khi tình cờ phát hiện anh đang lén lút dùng thuốc trong nhà tắm. Chị nghĩ đến sự ngăn cản của ba mẹ, nghĩ đến ánh mắt đau đáu của ba lúc nhìn vợ chồng chị bái lạy trước bàn thờ gia tiên, nghĩ đến lời thề thốt của anh. Rồi cuối cùng là hình dung ra tâm trạng của ba mẹ khi biết gã con rể tái nghiện. Tất cả những điều ấy khiến chị hoảng hốt đến tê liệt. 

Chị không biết làm gì, thờ thẫn như như người mất hồn, không ăn, không ngủ. Anh quỳ xuống nức nở: "Bọn thằng T nó đón đường anh mấy lần, tặng không anh mấy tép, anh không cưỡng được, thế là… Em hãy giúp anh lần nữa, anh sẽ tự cai tại nhà, giúp anh lần nữa đi em…". Chị nhớ là mình đã òa khóc như một đứa trẻ bị đòn oan: "Anh đã khiến em phản bội lòng tin của ba mẹ, chúng ta đã hứa hẹn thề thốt để được ba mẹ đồng ý cho lấy nhau. Bây giờ, mới chưa đầy ba tháng… Hu hu…".

Anh đã chứng tỏ quyết tâm lần nữa bằng cách mỗi lần lên cơn, anh tự lấy dây xích mình vào chân giường ném chìa khóa đi. Chị và mẹ anh cũng hỗ trợ anh bằng mọi cách. Sự đau đớn, vật vã của anh luôn khiến chị đau đớn theo. Giá mà có thể đau đớn thay, vật vã thay chị cũng cam lòng. Trong những cơn vật vã điên cuồng đó, anh cứ ôm đầu lao vào tường đến toe toét máu. Chị và mẹ anh không chịu được phải lánh đi, nhưng những vết thương đó không bao giờ lành, vì ngày nào cũng tái đi tái lại. Không biết đến lần nào đó, khi mở cửa bước vào, thấy con trai ngất lịm bên vũng máu vì cú va trên đầu quá mạnh và sâu thì mẹ anh bắt đầu nao núng.

Sang cơn vật vã tiếp theo của con trai, bà đã giàn giụa nước mắt rút ra một tép thuốc dúi vào tay con mình. Anh vồ lấy nó trong cơn mệt mỏi và đau đớn kéo dài, rồi ngủ ngon như một đứa trẻ sau khi được bú no nê. Chị, cùng với những sợ hãi nối tiếp, không hiểu sao lúc đó lại đồng lõa với mẹ chồng. Để rồi, những ngày tiếp theo, cun cút thay mẹ chồng đi mua thuốc về cho anh. Những vết loét trên đầu anh dần lành thì chị bị bắt.

Chị đi tù đã mấy năm rồi. Thăm nuôi chị cũng chỉ ba mẹ đẻ thôi. Anh thì một ngày sa đọa vào thuốc, nghe đâu đang đi lừa đảo khắp nơi lấy tiền hút chích. Mẹ anh, phần vì đau ốm, phần vì kiệt quệ túng quẫn nên chẳng có tiền đi nửa ngàn cây số vào thăm con dâu. Chị nằm viện đã mấy ngày, anh biết nhưng không vào thăm. Có thể anh không dám nhìn mặt chị sau khi đã để chị gánh toàn bộ nghiệt ngã do mình gây ra. Hay sự sa đọa đã khiến anh không còn nhớ đến người vợ từ đầu đến cuối chỉ biết duy nhất một người đàn ông là anh?

Nhà văn Nguyễn Hương Duyên (huongduyen77tcnl@gmail.com)

Kể đến đó, chị bật khóc nức nở.

- Chị là một đứa con gái chẳng ra gì. Đáng lẽ, giờ phút này chị phải ở ngoài kia chăm sóc phụng dưỡng ba mẹ. Đằng này, chị còn để họ mỗi năm mấy lần lặn lội đường sá xa xôi bới xách vào thăm nuôi. Sau mỗi lần thăm, chị phát hiện ra tóc họ bạc nhiều. Lặng lẽ thăm nuôi, không trách mắng, chỉ nhìn con gái bằng ánh mắt xót xa...

Tôi siết lấy vai chị, trấn an chị những câu thật lòng. Gió ngoài cửa sổ ngày một mạnh hơn, hình như trời trở. Chị ngó ra ngọn cây đa đang lắc lư trong gió, mắt sầm tối não nề.

Cắt chỉ xong chị về trại, tôi nằm dưỡng thai thêm nửa tháng, ổn định cũng về nhà. Bao nhiêu thứ phải lo toan, những người đến và đi qua cuộc sống thường nhật lấp đầy hình ảnh của chị.

Cho đến ngày hôm nay, ở không gian vời vợi xanh, khoáng đạt gió, tôi gặp chị tay trong tay với một đứa trẻ xinh xắn. Năm tháng chịu án kham khổ bào mòn tuổi xuân của chị thấy rõ.

- Chị ra tù 3 năm rồi, đây là con gái của một người bạn tù mất do tai nạn, nó không nơi nương tựa nên gửi gắm cho chị. Chị không gặp lại anh ta lần nào kể từ khi vào tù cho đến giờ em ạ. Khi chị tìm đến, mẹ anh ta đưa chị tờ đơn ly hôn cùng lá thư xin lỗi. Giờ anh ta ở xó xỉnh nào, chị không quan tâm nữa. Chẳng việc gì phải đắm đuối với người không xem trọng lời hứa của mình, em nhỉ. Chị chăm sóc bố mẹ chị và có bé con đây, xem như bão tố cũng lặng yên rồi.

Liến thoáng một hồi chị dắt tay bé con đi mua kem. Tôi ngậm ngùi nhìn theo, dáng hai mẹ con nhỏ nhoi liêu xiêu trong chiều thoảng gió...

Nguyễn Hương Duyên

Gửi lời tri ân tới các thầy, cô giáo đang bám bản, cống hiến cho sự nghiệp giáo dục vùng cao, Thứ trưởng Nguyễn Văn Long mong muốn đội ngũ giáo viên tiếp tục đoàn kết, tận tâm với nghề; đồng thời đề nghị bà con nhân dân quan tâm đưa con em đến lớp đầy đủ, cùng gìn giữ môi trường học tập cho thế hệ tương lai nơi biên cương Tổ quốc.

Đó là chỉ đạo của Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, tại Hội nghị Tiếp xúc cử tri sau kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI của Tổ đại biểu Quốc hội số 9 Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hồ Chí Minh, tổ chức chiều nay 8/5 tại trụ sở UBND phường Bình Thạnh, trong khuôn khổ đợt tiếp xúc cử tri tại TP Hồ Chí Minh.

Qua 15 ngày triển khai, Hệ thống cung cấp thông tin trước chuyến đi - Pre-arrival Information (PAI) đối với người nước ngoài tại Cảng hàng không quốc tế (HKQT) Tân Sơn Nhất đã hoàn thành giai đoạn khởi động thí điểm với những chỉ số khả quan: Tổng số lượt hành khách tiến hành khai báo đạt 161.596 khách; tổng số khách khai báo thành công đạt 119.854 khách.

Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam – Ban Vận động cứu trợ Trung ương đã phê duyệt, phân bổ cho TP Huế hơn 67 tỷ đồng với mức hỗ trợ 3 triệu đồng/hộ cho các hộ dân bị ảnh hưởng do đợt mưa lũ lịch sử năm 2025. Số tiền này tương ứng với 22.618 hộ, đạt khoảng 16,7% so với đề xuất của địa phương...

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình (Phòng Cảnh sát Kinh tế) vừa khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Cao Văn Thọ (SN 1989, trú tại số nhà 10, ngõ 207, đường Tây Thành, phố Phúc Tân, Tân Thành, phường Hoa Lư,  tỉnh Ninh Bình) và Lê Diệp Linh (SN 1995, trú tại số nhà 56, ngõ 119 Tây Thành, phố Phúc Thịnh, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình) để điều tra về hành vi “Vi phạm quy định về hoạt động bán đấu giá tài sản” theo quy định tại Khoản 2, Điều 218, Bộ luật Hình sự.

Thời gian qua, Công an các xã, phường tại TP Hồ Chí Minh đồng loạt ra quân lập lại trật tự đô thị, xử lý nghiêm tình trạng lấn chiếm lòng đường, vỉa hè; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp tạo sinh kế bền vững để người dân buôn bán đúng nơi quy định, không phải bám víu vào vỉa hè, góp phần xây dựng thành phố văn minh, hiện đại.

Sáng nay (8/5), Công an phường Giảng Võ, TP Hà Nội đã phối hợp UBND phường cùng các lực lượng chức năng đồng loạt triển khai xử lý tồn tại kéo dài về trật tự đô thị (TTĐT), vệ sinh môi trường (VSMT) quanh khu tập thể và chợ Thành Công.

Sau đợt mưa lũ lịch sử cuối tháng 10, đầu tháng 11/2025, người dân xã Hà Nha (Đà Nẵng) ngậm ngùi nhìn hàng chục hécta đất sản xuất biến thành những bãi cát trắng xóa, có nơi cát bồi lấp hơn 1m. Trước tình hình đó, cụ thể vào trung tuần tháng 12/2025, chính quyền địa phương đã khẩn trương thu gom, san gạt cát bồi lấp để người dân nhanh chóng bắt tay vào sản xuất vụ mùa mới. Tuy nhiên, đến nay đã hơn 4 tháng rôi qua, hàng trăm ngàn mét khối cát được thu gom vẫn nằm bất động, cỏ dại mọc đầy, chưa thể bán đấu giá. Nguyên nhân vì đâu?

Nơi biên cương phía Tây của tỉnh Sơn La, xã Lóng Sập từ lâu được biết đến là địa bàn còn nhiều khó khăn, địa hình chia cắt, đời sống người dân chủ yếu dựa vào trồng trọt. Những năm gần đây, vùng đất biên viễn này đang từng ngày đổi thay, khoác lên mình “tấm áo mới” không chỉ ở diện mạo nông thôn mà còn trong cách phục vụ nhân dân của lực lượng Công an cơ sở.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文