Dưỡng liêm chống tham trong lịch sử

14:31 26/05/2023

Ở nước nào cũng vậy, tham nhũng xảy ra khi các quan chức vừa tham lam, vừa lợi dụng được kẽ hở pháp luật để tư lợi. Cho nên, bên cạnh việc xây dựng và thực thi pháp luật chặt chẽ, thì việc đảm bảo thu nhập cho quan chức cũng là biện pháp thường được áp dụng để phòng, chống tham nhũng.

Dưới các triều đại phong kiến Việt Nam, chính sách cấp “bổng dưỡng liêm” được ban hành nhằm mục đích này. Theo nghiên cứu của nhà bác học Phan Huy Chú, viết trong tập “Quan chức chí” thuộc bộ bách khoa thư “Lịch triều hiến chương loại chí”, thì thời Lý về trước, các quan trong triều đình không được cấp lương bổng. Tuy nhiên, họ sống nhờ “ơn vua”, khi quan trong triều thì “bất thần” được vua ban thưởng cho, còn quan ở ngoài (trị nhậm các phủ, lộ, huyện) thì được giao cho một khu vực hành chính (xã, làng hay thôn) để đặt người thuộc viên thu thuế, từ thuế ruộng đất, hồ ao đến thuế dân cày, dân đánh cá, trồng dâu... mà làm của riêng của mình.

Chân dung Vua Minh Mạng qua một bức họa.

Chỉ từ năm Long Chương Thiên Tự thứ 2 (1067), đời Lý Thánh Tông, triều đình mới bắt đầu đặt ra “bổng dưỡng liêm” để cấp cho các quan chức trông coi việc hình pháp, xét xử, giam giữ... nhằm nuôi dưỡng đức tính liêm khiết, trong sạch của quan lại trong bộ máy tư pháp, ngăn chặn nạn hối lộ trong hoạt động chấp pháp. 

Đại Việt sử ký toàn thư” chép rằng vào năm đó, Vua Lý Thánh Tông “Cho viên ngoại lang là Ngụy Trọng Hòa và Đặng Thế Tư làm Đô hộ phủ sĩ sư (chức quan coi việc hình pháp ở đô hộ phủ, tức đơn vị hành chính cấp châu, tương đương với cấp tỉnh ngày nay), đổi 10 người thư gia (thư lại) làm án ngục lại (viên chức giúp xét hỏi về công việc hình án). Cho Trọng Hòa và Thế Tư mỗi người bổng hằng năm là 50 quan tiền, 100 bó lúa và các thứ cá muối; ngục lại mỗi người 20 quan tiền, 100 bó lúa để nuôi đức liêm khiết của họ”.

Phan Huy Chú nhấn mạnh vào hai ý mà chính sử ghi lại, thứ nhất là chế độ này chỉ dành riêng cho quan lại coi việc hình ngục và thứ hai, ý nghĩa của chính sách là “để nuôi đức liêm của họ”. Tuy nhiên, ông thắc mắc: “Nhưng người coi hình ngục nên nuôi đức liêm, mà người trị dân (chỉ các quan cai trị các địa phương) lại không nên nuôi đức liêm hay sao? “Kinh Thư” có câu “Người làm quan có đầy đủ thì mới bắt làm điều thiện được”, bởi triều đình có gia ơn cho người làm quan thì người làm quan mới gia ơn cho dân được. Phàm người thấy vật đáng thích mà lòng không thích, như Dương Chấn (quan đời Hán ở Trung Quốc) từ chối vàng, như Ôn Tẩu (quan đời Tống) từ chối tiền, thì có được mấy người?”. Cuối cùng, học giả họ Phan nhận xét: “Nếu không định bổng lộc thì tệ sinh ra không thể nói xiết được. Lời xưa nói: “Bớt quan thì dân yên”. Việc trị nước thì nuôi dân là trước hết. Bớt quan lại, định bổng lộc, đó chính là việc đầu tiên để nuôi dân”.

Khoản tiền “dưỡng liêm” Vua Lý Thánh Tông cấp có lớn không? Tác giả Lê Văn Siêu, trong cuốn "Việt Nam văn minh sử", dẫn căn cứ từ sách “Lĩnh ngoại đại đáp” đã so sánh rằng, những viên quan của nhà Lý đi sứ nhà Tống năm 1156 được hưởng 10 đồng/ngày để tiêu ở nước ngoài (ngoài ra còn được cấp gạo); trong khi quan Đô hộ phủ sĩ sư được hưởng 50 quan/năm, tức là được hơn 80 đồng/ngày, còn quan ngục lại tính ra cũng được trên 30 đồng/ngày. Mức này là khá cao, đủ để các quan lại trong mảng hình luật không còn phải tìm cách bóp nặn các tội nhân để làm tiền.

Quan lại triều Nguyễn.

Đầu triều Trần, đời Vua Trần Thái Tông, năm Thiên Ứng Chính Bình thứ 5 (1236), triều đình cũng bắt đầu định lệ cấp bổng lộc cho các quan văn võ trong ngoài, chia tiền thuế ra, theo thứ lớp ban cấp. Bàn về điều này, tác giả Ngô Thì Sĩ ở cuối triều Lê mạt viết: “Đặt quan để làm việc, tất phải có lương bổng để nuôi, rồi sau mới bắt phải thanh liêm được”. Sau đó, ông khen ngợi: “Bàn về bổng lộc, thật là rõ ràng. Chính sự nhà Trần làm việc này là rất phải, thực rất đáng khen!”.

Tuy vậy, thời Trần, thu nhập của các quan cũng chỉ đủ sống. Như trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi, dù được vua yêu quý cho làm Nội thư gia, sau giữ chức vụ Nhập nội hành khiển Hữu ty lang trung, rồi thăng Tả ty lang trung nhưng vốn là người liêm khiết, sống rất đạm bạc. Vua Trần Minh Tông biết vậy, sai người ban đêm đem 10 quan tiền bỏ vào nhà ông. Ngay sáng hôm sau, khi Mạc Đĩnh Chi vào chầu, đã tâu vua hay chuyện đó. Vua bảo: "Không ai đến nhận, cho khanh lấy mà tiêu", để khuyến khích sự liêm khiết và trung thực của ông.

Thời Lê, từ Vua Lê Thái Tổ, triều đình đã ban hành chế độ cấp ruộng cho các quan và từ thời Lê Nhân Tông có chế độ cấp bổng hằng năm cho quan văn võ theo thứ bậc khác nhau. Đến thời Lê Thánh Tông, năm Hồng Đức thứ 4 (1473), chế độ bổng lộc cho các quan trong ngoài được ban hành và đến năm thứ 8 (1477) được định lại.

Vua Lê Thánh Tông còn cấp thêm cho các quan "liêm lộc điền" (ruộng dưỡng liêm cho các quan), tức là cấp ruộng đất để tự làm cho đủ ăn, khỏi lấy tiền của dân, đồng thời bộ hình luật triều Lê là “Quốc triều hình luật” (còn được gọi là Luật Hồng Đức) quy định hình phạt rất nghiêm khắc với hành vi tham nhũng, hối lộ. Năm 1498, Vua Lê Hiến Tông đã ban lệnh "cấp tiền quý bổng liêm khiết" cho quan lại liêm chính như tiền thưởng thêm.

Vấn đề lương bổng và sự liêm khiết của quan lại cũng đã được triều Nguyễn nghiên cứu từ thời kỳ đầu tiên. Như năm Gia Long thứ 7 (1808), các quan Bắc Thành là Nguyễn Văn Thành, Trương Tấn Bửu, Phạm Như Đằng, Đặng Trần Thường đã dâng sớ trình bày 5 điều, trong đó có điều là tăng lương cho quan lại để dưỡng liêm. Đọc sớ này, Vua Gia Long nói rằng: “Một khoản tăng lương, có chỗ bất tiện, vì lộc là máu của dân, triều đình dùng để đãi kẻ có tài năng, há nên khinh thường quá lạm. Trẫm thường xem các đời toàn thịnh trước kia đều định lộc có phép, đến sau suy kém mới bóc lột dân để cung cấp cho quan, bọn nhũng lạm rất nhiều, cuối cùng sinh ra biến loạn, lẽ nào lại lấy đó làm khuôn phép mà không phòng tệ lớn dần”. Sau đó, Vua Gia Long quyết định bỏ khoản tăng lương, còn các điều khác đều cho châm chước thi hành.

Tuy nhiên, sau đó, triều Nguyễn cũng quy định một khoản cấp thêm ngoài lương bổng để nuôi lòng liêm khiết của quan lại, còn gọi là tiền dưỡng liêm. Lúc đầu khoản tiền này chỉ để dành cho quan lại đứng đầu cấp phủ, huyện như tri phủ, tri huyện. Quy định này được ban hành vào năm Gia Long thứ 17 (1818). Sử nhà Nguyễn, bộ “Đại Nam thực lục” chép rằng mùa xuân năm đó, nhà vua sai định bổng hằng năm và áo mùa xuân cho các quan văn võ và lệ dưỡng liêm cho tri phủ, tri huyện.

Tờ chiếu của nhà vua viết: “Cho bổng lộc hậu là để khuyên kẻ sĩ. Lúc mới yên định, lệ lương bổng và lệ áo mùa xuân của quan viên thì tùy tiện chuẩn cấp, chưa kịp châm chước bàn định. Nay thiên hạ đã yên, phải nên chế định bổng lộc cho có định tắc. Đến như phủ huyện ở gần nhân dân, chức nhỏ nhưng việc nhiều, ngoài bổng chính ra, cấp thêm tiền gạo dưỡng liêm, để tỏ đặc cách”. 

Theo quy định này thì mức tiền dưỡng liêm cho từng hạng quan như sau: Quan chánh nhất phẩm, hằng năm tiền 600 quan, gạo 600 phương, đồ mặc mùa xuân 70 quan; tòng nhất phẩm, tiền gạo đều 360, đồ mặc mùa xuân 60 quan; chánh nhị phẩm, tiền gạo đều 300, đồ mặc mùa xuân 50 quan; tòng nhị phẩm, tiền gạo đều 150, đồ mặc mùa xuân 30 quan... cho đến hàng cửu phẩm.

Các quan được bổ từ năm Gia Long thứ 16 (1817) về trước, ai dự lệ có bổng và đồ mặc mùa xuân, theo lệ cũ được nhiều mà theo lệ mới được ít thì chi theo lệ cũ; theo lệ mới được nhiều mà theo lệ cũ được ít thì chi theo lệ mới; từ tháng Giêng năm đó trở về sau đều theo lệ mới. Ai có lỗi bị phạt thì chỉ phạt vào lương chính, tiền đồ mặc mùa xuân thì tha. Lệ dưỡng liêm của các phủ huyện thì chiểu theo bổng chính.

Sau này, dưới thời Vua Minh Mạng, đối tượng được hưởng khoản tiền dưỡng liêm này được mở rộng hơn, ngoài tri phủ, tri huyện thì các quan giữ chức tri châu, đồng tri phủ cũng được cấp loại tiền này, vì theo Vua Minh Mạng thì “tiền dưỡng liêm là để khuyến khích tiết tháo trong sạch”.

Năm Minh Mạng thứ 13 (1832), triều Nguyễn lại thông qua quy định rằng: Từ năm đó, hễ vị quan nào được thăng thự (tức là quyền, chờ bổ nhiệm chính thức) phủ đồng tri, huyện thừa thì số tiền và gạo dưỡng liêm đều được chi cấp theo như lệ đối với người thực thụ. 

Năm Minh Mạng thứ 17 (1836), Trương Minh Giảng làm trấn thủ ở thành Trấn Tây, xin bổ thêm quan lại sang để giúp việc. Vua Minh Mạng cho rằng ở thành ấy đương cần dùng văn thân, nên hãy y theo lời xin và còn gia ơn cấp cho các viên quan tạm quyền ấy mỗi tháng 10 quan tiền làm tiền dưỡng liêm.

Đến thời Vua Tự Đức, tiền dưỡng liêm còn được cấp cho các phái viên thu thuế quan. Chế độ tiền dưỡng liêm chỉ được áp dụng cho các quan lại các cấp ở địa phương, quan chức thuộc bộ máy trung ương ở kinh thành đều không nằm trong chế độ ưu đãi này.

Tuy nhiên, từ thời Vua Minh Mạng thì tiền dưỡng liêm đã bắt đầu không còn phát huy tác dụng, khi sử sách ghi lại nhiều vụ tham nhũng bị phát giác và trừng trị thích đáng. 

Lê Tiên Long

Thiếu tướng Nguyễn Minh Tuấn, Giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, hành vi "ăn chặn" tiền trợ cấp của người khuyết tật và học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số của các đối tượng là đặc biệt nghiêm trọng, không chỉ chiếm đoạt tiền của Nhà nước mà còn trực tiếp xâm hại đến quyền lợi chính đáng của những người yếu thế, gây bức xúc trong dư luận, làm suy giảm niềm tin của nhân dân.

2km đường Nguyễn Thị Định, TP Hồ Chí Minh được mở rộng 30m, 6 làn xe với tổng mức đầu tư trên 2.000 tỷ đồng nhằm giúp giải tỏa một phần giao thông cửa ngỏ phía Đông thành phố. Tuy nhiên thời gian gần đây, các phương tiện lưu thông trên tuyến đường này đối mặt với nguy cơ tiềm ẩn TNGT khi phải vượt gần 200 chướng ngại vật là hàng cột điện chưa được di dời nằm giữa đường…

Từ những video “hồi quy tiền kiếp” lan tràn trên mạng đến câu chuyện gây tranh cãi giữa người đàn bà tên Tim và ông Thích Nhuận Đạt, một thị trường niềm tin đang dần hiện hình, ký ức có thể được dựng nên và số phận có thể được kể lại theo cách con người muốn tin. Khi nhu cầu chữa lành tinh thần ngày càng lớn nhưng thiếu điểm tựa khoa học, những lời giải thích về “kiếp trước”, “nghiệp duyên” dễ dàng lấp vào khoảng trống đó.

Nếu như trước đây, tội phạm kinh tế chủ yếu xoay quanh các hành vi buôn lậu, gian lận thương mại... thì những năm gần đây đã có sự dịch chuyển rõ nét, len lỏi sâu vào những lĩnh vực nhạy cảm như tài chính, ngân hàng, quản lý đất đai, đầu tư công, đấu giá tài sản... Đáng chú ý, tội phạm tham nhũng, chức vụ ngày càng gia tăng với phương thức, thủ đoạn tinh vi, tổ chức chặt chẽ, khép kín và tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

Sáng 9/4, Học viện Cảnh sát nhân dân (CSND) đã phối hợp với Công an tỉnh Nghệ An tổ chức  khai trương phòng học trực tuyến giai đoạn 1 tại học viện. Đây cũng là phòng học trực tuyến kết nối với Công an các đơn vị địa phương lần đầu tiên được triển khai tại Học viện CSND cũng như tại các học viện, trường CAND.

Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn nhấn mạnh, tinh thần Luật Thủ đô lần này là phải phân quyền triệt để; các bộ, ngành không ôm việc mà phải giao cho Hà Nội; bảo vệ cán bộ, khuyến khích đổi mới sáng tạo; tăng cường công cụ quản lý đô thị mạnh mẽ, hiệu quả; hướng tới mô hình phát triển bền vững dựa trên kinh tế tri thức, đô thị đa trung tâm, liên kết vùng sông Hồng, bảo tồn văn hóa, phù hợp định hướng xây dựng Hà Nội “văn hiến - văn minh - hiện đại - hạnh phúc”.

Đồng chí Nguyễn Duy Ngọc, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương cho biết, trên cương vị mới, trách nhiệm với Thủ đô của đồng chí không giảm đi mà còn được mở rộng hơn về phạm vi. Đồng chí Nguyễn Duy Ngọc khẳng định sẽ luôn dõi theo, đồng hành và sẵn sàng phối hợp cùng thành phố mọi nhiệm vụ vì sự phát triển của Thủ đô.

Thuế TP Hồ Chí Minh vừa thông báo việc sẽ áp dụng biện pháp tạm hoãn xuất cảnh đối với ông Võ Sỹ Nhân - người đại diện theo pháp luật của Công ty TNHH liên doanh Thành phố Đế Vương (chủ đầu tư dự án Empire City). Theo đó, doanh nghiệp này không hoàn thành nghĩa vụ thuế gần 7.000 tỷ đồng.

Ngày 8/4, TAND TP Hồ Chí Minh tiếp tục xét xử sơ thẩm 22 bị cáo trong vụ án liên quan đến sai phạm bán tài sản Nhà nước là khu đất 39 -39B Bến Vân Đồn, quận 4 cũ (nay là phường Xóm Chiếu) TP Hồ Chí Minh cho tư nhân gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng. HĐXX tiếp tục xét hỏi các bị cáo.

Theo ông Mai Văn Khiêm, Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, trong tháng 4/2026, nắng nóng sẽ còn gia tăng ở hầu khắp cả nước, cường độ được đánh giá gay gắt hơn so với cùng kỳ nhiều năm. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文