Mùa xuân trên tà áo cưới

15:23 20/02/2026

Gần nửa thế kỷ trôi qua, bà Luận Thùy Dương - nguyên Đại sứ Việt Nam tại Myanmar - vẫn nâng niu một "gia tài" vô giá. Đó là những lá thư tay đã ngả màu thời gian, những "chứng nhân" gói ghém trọn vẹn mối tình sắt son giữa cô nữ sinh Ngoại giao mơ mộng và chàng công an trẻ. Chính những trang thư ấy đã trở thành nền tảng bền bỉ để cả hai cùng viết tiếp hành trình đầy hy sinh và sẻ chia, nơi người chồng dùng trọn vẹn tình yêu cùng ý chí thép của người chiến sĩ công an để vượt qua cửa tử, trở thành điểm tựa vững chãi cho vợ hoàn thành sứ mệnh phụng sự đất nước.

“Lễ vu quy” ở tuổi lục tuần

Hà Nội những ngày cuối năm 2025, gió lạnh đầu mùa đã bắt đầu se sắt trên mặt hồ Hoàn Kiếm, nhưng lòng người lại ấm sực trong không khí của sự kiện “Ngày hội Việt Nam hạnh phúc”. Nổi bật giữa sắc đỏ cờ hoa chào mừng 80 năm Quốc khánh là cặp đôi mang số báo danh 80 đặc biệt: Một người phụ nữ với mái tóc đã điểm sương nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ nét xuân, sánh bước bên người đàn ông với dáng đứng thẳng, rắn rỏi đặc trưng của người từng mang cảnh phục. Đó là vợ chồng Tiến sĩ Luận Thùy Dương và ông Nguyễn Văn Trị.

Lần đầu tiên sau gần nửa thế kỷ bên nhau, ông Nguyễn Văn Trị mới được ngắm nhìn người bạn đời của mình trong chiếc váy cưới lộng lẫy.

Đứng giữa 79 cặp đôi khác, ông Trị lần đầu tiên nhìn thấy vợ mình mặc váy cưới lộng lẫy. Ánh mắt ông nhìn bà vẫn đượm tình như thuở ban đầu, nhưng pha lẫn chút bồi hồi của thời gian. Ông khẽ bảo, ngày xưa cưới nhau thời bao cấp nghèo khó, tài sản lớn nhất chỉ là tình yêu và sự can đảm. Ngày ấy, ông chỉ lo được cho bà một tà áo dài giản dị, nhưng với ông, đó mãi là khoảnh khắc bà đẹp nhất trong cuộc đời.

Con số 80 trên ngực áo họ hôm nay không chỉ là biểu tượng mừng đất nước, mà nó gợi nhắc hành trình 45 năm đằng đẵng - từ khi hai người bắt đầu yêu nhau vào những năm 80 của thế kỷ trước. Họ đã nắm chặt tay nhau đi qua thời thanh xuân sôi nổi, qua những ngày gian khó nhất, cho đến khi mái đầu cả hai cùng chuyển màu “muối tiêu”. Giữa không khí náo nức của mùa xuân đang về, cái nắm tay ở tuổi xế chiều ấy, dường như còn chặt hơn, ấm hơn bởi phía sau sự gắn kết bền chặt ấy là cả một “gia tài” ký ức được cả hai vợ chồng gìn giữ như báu vật suốt 45 năm qua.

Những lá thư tay nhuốm màu thời gian

Ngược dòng thời gian về 45 năm trước, cô nữ sinh Học viện Ngoại giao Luận Thùy Dương và chàng thanh niên Nguyễn Văn Trị đã nuôi dưỡng tình yêu bằng "nhịp cầu" duy nhất: Những lá thư tay. Suốt 7 năm yêu đương, phần lớn thời gian là xa cách. Bà đi du học nước Nga xa xôi, còn ông biền biệt với những nhiệm vụ thầm lặng của người chiến sĩ an ninh nhân dân.

Sợi dây duy nhất níu giữ họ là những lá thư. Có những lá thư đi cả tháng trời mới tới nơi, mực đã nhòe, giấy đã ám mùi thời gian. Nhưng chính sự chờ đợi ấy đã tôi luyện cho tình yêu của họ một sức sống bền bỉ. Những lá thư ngày ấy không chỉ là lời thương nhớ. Nó là sự cam kết. Trong thư, chàng công an trẻ không hứa hẹn những điều xa vời, ông chỉ hứa sẽ chờ. Bà cảm nhận được sự chân thành. Và ông đã chờ thật.

Tiến sĩ Luận Thùy Dương, với tư cách Đại sứ Việt Nam tại Myanmar trình Quốc thư của Chủ tịch nước Việt Nam lên Tổng thống Myanmar, năm 2016.

Năm 1987, họ về chung một nhà. Tài sản của đôi vợ chồng trẻ thời ấy, đúng nghĩa là "đồng cam cộng khổ". Ba năm sau ngày cưới, bà Dương trúng tuyển vào Bộ Ngoại giao. Niềm vui đi kèm với nỗi lo khi đồng lương công chức những năm đầu Đổi mới còn ít ỏi. Có những buổi sáng mùa đông Hà Nội rét cắt da, hai vợ chồng chia nhau gói xôi nóng, đếm từng đồng bạc lẻ để lo bữa tối.

Hạnh phúc ngày ấy giản dị lắm. Là mỗi chiều, ông Trị đi làm về sớm, đón con, rồi chạy xe sang sân cơ quan Bộ Ngoại giao đợi vợ. Hình ảnh người cha chơi cùng con dưới tán cây trong sân Bộ để chờ mẹ tan làm đã trở thành một ký ức đẹp mà nhiều đồng nghiệp của bà Dương thời đó vẫn còn nhắc nhớ. Không nề hà quan niệm "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm", ông Trị xắn tay vào làm việc nhà, chăm con, để bà yên tâm phấn đấu cho sự nghiệp.

Khi con trai đầu lòng 5 tuổi, bà Dương nhận học bổng đi Úc. Ông Trị gật đầu để vợ đi, chấp nhận cảnh "gà trống nuôi con" suốt 2 năm ròng. Thấu hiểu nỗi vất vả của chồng, sau này dù có cơ hội học tiếp Tiến sĩ ở nước ngoài, bà Dương đã quyết định quay về.

Nói về cha mẹ mình, anh Quốc Anh - con trai lớn của ông bà - chia sẻ: “Có giai đoạn mẹ vừa làm quản lý, vừa học tiến sĩ trong nước lại chu toàn việc nhà, chăm ông bà ốm đau… Mẹ làm được vậy là nhờ bố luôn đứng sau san sẻ".

Vượt qua cửa tử để vợ yên lòng lo việc nước

Sự san sẻ của ông không chỉ dừng lại ở những việc không tên nơi góc bếp, mà còn là những bước lùi để vợ tiến xa hơn trên con đường sự nghiệp. Năm 2009, thời điểm chính sách cho phép phu quân ngoại giao đi theo vợ được áp dụng, ông đã nói với bà một câu chắc nịch: "20 năm qua em hy sinh cho gia đình, giờ là lúc anh hy sinh cho em". Nói là làm, người cán bộ công an ấy tạm gác lại sự nghiệp riêng, đưa cả nhà sang Mỹ khi bà Dương nhận nhiệm vụ Tham tán Công sứ.

Từ vị thế một người trụ cột, sang đất khách, ông Trị phải học cách thích nghi với môi trường mới. Trong khi vợ bận rộn kết nối với Quốc hội Mỹ, con cái đi học, người ta bất ngờ khi ông Trị chủ động đăng ký một lớp tiếng Anh căn bản. Từ một cán bộ dạn dày kinh nghiệm, ông vui vẻ trở thành cậu học trò lớn tuổi. “Tôi học lại từ con số 0 vì nhận ra vốn liếng trước giờ của mình sai lệch nhiều quá”, ông Trị chia sẻ về kỷ niệm ấy bằng một nụ cười hóm hỉnh, nhẹ tênh.

Giai đoạn 2016-2019, bà Dương được bổ nhiệm làm Đại sứ tại Myanmar. Lần này, ông Trị quyết định nghỉ hưu sớm để toàn tâm toàn ý tháp tùng vợ. Nhưng thử thách bất ngờ ập đến vào giữa nhiệm kỳ, ông phát hiện bệnh nặng, cần phẫu thuật gấp. Thời điểm ấy, công việc của bà đang bộn bề căng thẳng. Thương vợ, không muốn bà phân tâm, ông đã đưa ra một quyết định đầy can đảm: Bàn bạc với bà để mình về nước chữa trị một mình.

Ngày ông lên bàn mổ, bà Dương chỉ kịp bay về động viên chồng chốc lát rồi phải vội vã quay lại Myanmar tiếp tục nhiệm vụ. Một năm ròng rã điều trị, nhiều đêm nằm nhìn trần nhà bệnh viện trống trải, người đàn ông vốn mạnh mẽ ấy cũng có phút yếu lòng. Nhưng chính lúc ấy, bằng phẩm chất kiên cường của người chiến sĩ công an, ông tự nhủ không được gục ngã. Ông đã chiến đấu và vượt qua bệnh tật bằng ý chí thép, hòa quyện với tình yêu thương bao dung dành cho người vợ phương xa. Chỉ khi sức khỏe thực sự ổn định, ông mới lập tức bay sang Yangon đoàn tụ. Sự hiện diện của ông không ồn ào, nhưng vững chãi như một ngọn núi giúp bà Dương hoàn thành nhiệm kỳ với nhiều dấu ấn, trong đó có việc nâng cấp quan hệ Việt Nam - Myanmar lên Đối tác Hợp tác toàn diện năm 2017.

Khoảnh khắc bình yên tuổi xế chiều, hai vợ chồng vẫn đồng hành cùng nhau trong mỗi chuyến đi.

Hạnh phúc là nắm tay nhau đi qua giông bão

Giờ đây, khi đã rời xa những trọng trách, những chuyến đi dài, họ trở về với căn nhà nhỏ ở Hà Đông, trở về với những niềm vui bình dị của tuổi già. Dù đã nghỉ hưu, bà Dương vẫn bận rộn với những trang giáo án, những dự án xã hội. Và ông Trị, vẫn như bao năm qua, lại tiếp tục làm "tài xế", đưa đón bà đi họp, đi dạy. Họ cùng nhau đi bơi, tập thể dục, và thỉnh thoảng du lịch lại những nơi từng in dấu chân mình.

Thùy Anh - cô con gái út chia sẻ rằng bố mẹ chưa bao giờ phải dạy cô bằng lời thế nào là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cô tự học điều đó qua ánh mắt bố nhìn mẹ, qua cách bố lùi lại để mẹ tiến lên. Chứng kiến sự hy sinh và tôn trọng mà bố dành cho mẹ suốt mấy chục năm qua, Thùy Anh tìm thấy cho mình một niềm tin vững chắc vào giá trị của sự đồng hành lâu dài.

Tết Bính Ngọ này, bên tách trà nóng, ông Trị bảo, bí quyết giữ lửa suốt 45 năm qua chỉ gói gọn trong ba từ: Hy sinh, Tin tưởng và Tôn trọng. Còn bà Dương, nhìn chồng cười hiền hậu, bà thấm thía hơn ai hết những câu từ của Trịnh Công Sơn: “Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu/ Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau”.

Hạnh phúc không phải là bầu trời luôn xanh, mà là khi bão giông kéo đến, vẫn có một bàn tay sẵn sàng nắm lấy tay mình, cùng nhau trú ẩn, và cùng nhau chờ nắng lên. Và những lá thư tay ố vàng trong chiếc hộp cũ kia, chính là minh chứng đẹp đẽ nhất cho một tình yêu đã đi cùng với thời gian.

Khánh Huyền

Chiều 20/2 (tức mùng 4 Tết), người dân từ các tỉnh thành đã dần quay trở lại Thủ đô dù chưa kết thúc kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Tuy nhiên, ghi nhận của PV Báo CAND tại khu vực cửa ngõ phía Nam Thủ đô, tình hình giao thông diễn ra thuận lợi, người dân đi lại thông suốt. Lực lượng CSGT cùng với Công an cơ sở ứng trực tại tất cả các điểm nút ra vào thành phố để đảm bảo TTATGT cũng như triển khai thêm thiết bị công nghệ cho hoạt động giám sát, xử lý vi phạm giao thông trên tuyến.

Trong ngày 20/2 (mùng 4 Tết Bính Ngọ), người dân từ các tỉnh đã dần quay trở lại Thủ đô sớm song tình hình giao thông tại Hà Nội và các cửa ngõ được ghi nhận là khá thuận lợi và thông suốt, không xảy ra ùn tắc nghiêm trọng kéo dài như những năm trước.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau khi ăn trứng cá rồng - một loại cá cảnh, 13 người ở Thanh Hóa nhập viện với triệu chứng đau bụng, nôn, tiêu chảy nghi ngộ độc. Bộ Y tế yêu cầu khẩn trương điều tra làm rõ.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文