Nuôi ong ở Vườn quốc gia Xuân Thủy

09:45 26/01/2022

Ở khu vực Vườn quốc gia Xuân Thủy (Nam Định) có nhiều hộ dân sinh sống bằng nghề nuôi ong lấy mật.  Để đảm bảo nguồn mật, thợ ong còn mở rộng địa bàn cùng đàn ong đi khắp nơi để gom góp những giọt mật ngọt ngào cho đời.

1. Chúng tôi có mặt tại Giao Thủy, Nam Định vào những ngày cuối của năm 2021. Trời nắng, hanh hao, thoảng mới có cơn gió thổi về đem theo vị mặn mòi của biển cả. Trên một doi đất khuất nẻo bên vùng đệm Vườn quốc gia Xuân Thủy, tìm mãi chúng tôi mới thấy một người đàn ông đang loay hoay bên các thùng ong mật. Trong căn nhà khang trang rộng rãi cách đó gần chục km, thuộc xã Xuân Hòa (huyện Xuân Trường), ông Phạm Văn Chinh (48 tuổi) hào hứng kể lại cái nghề mà theo ông là “cực vui, song cũng cực kỳ nhọc nhằn” này.

Khoảng hơn hai mươi năm trước, khi còn trẻ tráng, ông Chinh đã tấp tểnh theo nghề nuôi ong lấy mật. Thời kỳ đó các hộ đều nuôi ong trong Hợp tác xã. Khi đó đường sá đi lại còn rất khó khăn, nên chủ yếu dân “chăn ong” chỉ đưa đàn di chuyển độ 100 đến 200 cây số loanh quanh mấy tỉnh đồng bằng, trung du Bắc Bộ là quay về. Sau đó một thời gian thì Hợp tác xã giải thể, mạnh ai nấy làm. Lúc này, dân chăn ong ở nhiều địa phương khác như Thái Bình, Ninh Bình cũng nở rộ. Nên sau mùa hoa sú vẹt ở Giao Thủy thì ông Chinh cùng bạn nghề lên đường vào miền Trung, miền Nam tìm nguồn mật mới

Sở dĩ nơi đây phát triển mạnh nghề nuôi ong lấy mật là do đã có sẵn “thiên thời” là Vườn quốc gia Xuân Thủy. Hàng năm từ khoảng tháng 4 đến tháng 9 là mùa hoa sú, vẹt. Với tổng diện tích 14.500 ha, trong đó hơn 7.100 ha là vùng lõi và hơn 7.300 ha là vùng đệm - nơi đây là thiên đường cho những đàn ong đến lấy mật. Còn với dân chăn ong như ông Sinh, thì cứ mỗi mùa hoa là phải thuê thêm thợ để thu hoạch mật, san ra các thùng chứa, đóng thành chai và gọi thương lái đến mua. Hiện ở các xã Xuân Trường, Hải Hậu, Giao Thủy có đến hàng trăm hộ chăn ong. Quy mô từ vài chục đàn đến vài trăm, thậm chí có hộ có cả ngàn đàn ong mật.

Ông Chinh bên đàn ong mật tại Gio Linh (Quảng Trị).

Cũng theo ông Chinh, nghề nuôi ong cho thu nhập cao song không phải ai cũng theo được vì nghề này đòi hỏi sự cần cù, chịu khó. Nuôi ong là nghề “một vốn bốn lời”, do không tốn diện tích đất, chi phí đầu tư ban đầu thấp. Tuy vậy, yếu tố quyết định đến hiệu quả là phải nắm bắt được diễn biến sức khỏe của từng đàn do ong là loài vật rất nhạy cảm với thời tiết, dễ nhiễm bệnh.

Công việc hàng ngày của thợ chăn ong là thường xuyên đảo cầu để mật lên đều, kiểm tra từng thùng ong xem ong có khỏe mạnh, lấy đủ lượng phấn hoa cần thiết hay không. Khi ong chúa đẻ mạnh, số lượng ong trong đàn đông đúc, đàn ong sẽ xây mũ chúa mới và sẻ đàn tự nhiên. Trong trường hợp này, cần cho đàn ong xây thêm cầu mới để ong chúa có nơi đẻ trứng, tổ không chật chội, cắt bỏ bớt lỗ tổ ong đực ở các góc bánh tổ; thay thế ong chúa, bổ sung nguồn thức ăn cho đàn ong...

Hàng năm cứ khoảng tháng 1 đến tháng 3 thì cánh ông Chinh và nhiều bạn nghề phải thuê sẵn xe tải, để xuống Hưng Yên thu mật nhãn. Tháng tư thì về Hải Dương, hoặc lên Bắc Giang “đánh” mật vải. Tới cuối năm thì lại lục tục di chuyển đến các tỉnh miền Trung, miền Nam. Khi bài báo này đến tay bạn đọc, thì ông đang lang thang ở Quảng Bình, Quảng Trị để lấy mật keo. Sau đó lại dạt về Bình Phước lấy mật cao su; vòng lên Đắk Lắk, Gia Lai thu hoạch mật từ hoa cà phê...

2. Hoa ở đâu, ong ở đó - Đây là nguyên tắc bất di bất dịch của nghề nuôi ong. Và hành trình theo đàn ong đi đến với những mùa hoa - theo ông Sinh cũng như nhiều thợ ong khác - chứa đựng đầy những giọt mồ hôi, niềm vui cũng như cả bất trắc khôn lường.

Ông Chinh nhớ lại thời điểm mới bắt đầu nuôi ong ông phải đi vay mượn gia đình bạn bè để gây khoảng vài trăm đàn. Mỗi đàn gồm 7 đến 10 “cầu” ong (khung gỗ hình chữ nhật để ong làm tổ), xếp gọn trong một thùng gỗ kích thước khoảng 50x70cm.

“Khi đó tôi mới thu hoạch được mùa đầu tiên, khoảng 5 tấn mật. Tiền thu về mới chỉ trả được một nửa tiền đi vay. Song một buổi sáng ngủ dậy, ra thăm đàn ong thì choáng váng khi thấy ong không bay túa ra như bình thường? Mở thùng, rút các cầu ra thì chỉ thấy vài con khỏe mạnh bò ra, còn đa phần nằm im. Tình hình ở các thùng khác cũng tương tự. Tôi vội chạy đi nhờ các thợ ong cao niên, họ cho biết một nửa đàn ong đã nhiễm chí ong (chấy, ve). Khi chữa xong thì thiệt hại đến 70%.

Khi đã có những kinh nghiệm để đối phó với bệnh chí ong, thì một lần nữa ông Chinh phải trả giá bằng tiền khi vào mùa đông mấy năm sau, đàn ong lại đổ bệnh đau bụng hàng loạt. Mở thùng nào ra là thấy ong bò lết dưới cửa thùng, bụng trướng. Nguyên do suốt một tuần lễ mưa rét kéo dài, ong hầu như không được bay ra khỏi tổ để kiếm ăn. Ông Chinh đã phải mua thùng mới, di chuyển đàn ong ra một vị trí khác bệnh mới thuyên giảm.

Sau thời kỳ “khởi đầu nan” dần dà ông Chinh đã trở thành dân chăn ong có hạng ở Giao Thủy nói riêng và Nam Định nói chung. “Khoảng mươi, mười lăm năm trước, dân chăn ong ở Nam Định và nhiều tỉnh thành khác gần như đều phất lên nhờ việc hoa trái sum suê. Với 800-1.000 đàn ong, mỗi năm tôi thu đến 40 tấn mật, bán với giá 50 ngàn đồng/lít đã thu về hàng trăm triệu đồng. Cũng nhờ nuôi ong mà tôi xây được nhà cao cửa rộng, mua được nhiều vật dụng hiện đại, con cái đi học hành đầy đủ” - ông Chinh tâm sự.

Cũng là dân chăn ong lâu năm, anh Phạm Quang Hưng (xã Giao Thiện, Giao Thủy) đang có trong tay hơn 700 đàn ong mật. Cả năm rong ruổi đưa đàn ong đi khắp nơi để tìm mật, khi đến mùa sú, vẹt tại Vườn quốc gia Xuân Thủy nở hoa, anh Hưng lại đưa bầy ong mật về “an cư”. Với đàn ong của mình, mỗi vụ hoa sú, anh thu được 8 ngàn lít mật, mùa hoa vẹt anh thu được 20 nghìn lít mật. Toàn bộ số mật này đều được các thương lái, doanh nghiệp đến tận nơi thu mua. Với giá bán dao động từ 60-80 nghìn đồng/kg, trừ chi phí, anh Hưng lãi hàng trăm triệu đồng mỗi năm.

Từ tháng 4 đến tháng 9 là mùa thu hoạch mật hoa sú, vẹt tại Vườn quốc gia Xuân Thủy.

Dù thu nhập cao như vậy, song theo anh Hưng, nuôi ong du mục như “đánh bạc với trời”. Năm nào thời tiết thuận lợi, hoa trái sum suê, đàn ong tha hồ lấy mật thì năm đó đại thắng. Song cũng có những năm hoa ít, tiền bán mật không đủ tiền thuê xe di chuyển. Hoặc ong bị nhiễm bệnh chết đến nửa số lượng.

Thêm vào đó, điều khiến người nuôi ong di cư lo sợ nhất, là làm phật lòng chủ vườn hoặc người dân bản địa. Đã có rất nhiều chủ ong bị thiệt hại nặng khi bị chủ vườn “trở chứng” xua đuổi vì phật ý, hoặc do thiếu hiểu biết nên nghĩ ong làm hại hoa màu, vườn cây của họ. Mỗi lần bị đuổi là mỗi lần người nuôi ong lãnh đủ, vì chi phí cho mỗi chuyến xe di chuyển ong từ vùng này đến vùng khác rất tốn kém...

Những ngày chuyển ong như một cuộc đua. Chập tối, khi những chú ong thợ cuối cùng bay về, người nuôi đóng tổ lại, rồi vận chuyển thật nhanh lên xe. Có những cuộc di cư dài cả ngàn cây số, đến nơi còn tối om cũng phải chạy đua dỡ thùng đặt xuống cho ong sớm ổn định, để khi trời sáng, những chú ong thợ bay ra khỏi tổ định hướng, tỏa đi tìm mật...

Minh Tiến - Minh Trí

560 căn nhà được khởi công tại các địa bàn khó khăn của tỉnh Thái Nguyên không chỉ mang theo giá trị vật chất của những mái ấm mới, mà còn là thông điệp về trách nhiệm vì nhân dân phục vụ của lực lượng Công an nhân dân (CAND). Từ những việc làm cụ thể, thiết thực như vậy, thế trận lòng dân tiếp tục được bồi đắp – nền tảng quan trọng để giữ vững ổn định từ cơ sở.

Khi “chữa lành” bằng thiền định, du lịch trải nghiệm, bỏ phố về quê, trồng rau, cắm hoa, múa, hát…trở nên quá quen thuộc, một bộ phận giới trẻ bắt đầu rỉ tai nhau “bí quyết” chữa lành liều cao quái dị như “bắt pen”, nghe nhạc “ma” để trải nghiệm cảm giác thăng hoa trọn vẹn và mê lịm tức thời khỏi những buồn chán và thất vọng của cuộc sống.

Gần đây, ngư dân ở Quảng Trị gặp rất nhiều khó khăn khi cửa biển ở sông Dinh, sông Lý Hoà, sông Nhật Lệ… bị cát biển bồi lấp tạo thành những con đê chặn lối ra vào. Chính quyền địa phương và người dân đã tìm nhiều biện pháp khắc phục nhưng chưa mang lại hiệu quả. Thiết nghĩ, cần một giải pháp căn cơ từ các bộ, ngành liên quan.

Người đàn ông 70 tuổi hôn mê, nguy kịch trên tầng 2 căn nhà nhưng người nhà, nhân viên y tế không thể di chuyển xuống đất để chuyển vào bệnh viện cấp cứu vì cầu thang căn nhà bằng sắt nhỏ hẹp dạng xoắn. Tổ cứu nạn cứu hộ đã tiếp cận sử dụng các biện pháp nghiệp vụ chuyển nạn nhân kịp thời xuống đất đưa đi cấp cứu…

Hơn 30 năm trước, nhiều hộ dân sinh sống trên nhà chồ, ghe đò ở vùng hạ nguồn sông Hương và đầm phá Tam Giang được UBND xã Hương Phong, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là phường Hóa Châu, TP Huế) di dời lên xóm Bàu Hạ và cấp đất định cư. Sau hàng chục năm chờ đợi, đến nay các hộ dân ở Bàu Hạ vui mừng khi được chính quyền địa phương cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ).

Các nỗ lực trung gian nhằm chấm dứt xung đột tại Iran từng đứng trước nguy cơ sụp đổ chỉ vài giờ trước thời hạn chót, theo các nhà ngoại giao của Pakistan, trước tình hình đó, Islamabad đã tiến hành một chiến dịch ngoại giao khẩn cấp xuyên đêm, giúp đạt được thỏa thuận ngừng bắn tạm thời và mở đường cho đối thoại trực tiếp giữa Washington và Tehran.

Ngày 9/4, Cơ quan CSĐT  (Phòng CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu, môi trường) Công an tỉnh An Giang cho biết đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Trần Thị Bích Phượng (SN 1977, trú tại tổ 05, khu phố Suối Lớn Dương Tơ, đặc khu Phú Quốc, tỉnh An Giang) để điều tra về hành vi "lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Thiếu tướng Nguyễn Minh Tuấn, Giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, hành vi "ăn chặn" tiền trợ cấp của người khuyết tật và học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số của các đối tượng là đặc biệt nghiêm trọng, không chỉ chiếm đoạt tiền của Nhà nước mà còn trực tiếp xâm hại đến quyền lợi chính đáng của những người yếu thế, gây bức xúc trong dư luận, làm suy giảm niềm tin của nhân dân.

Nằm cách trung tâm TP Huế khoảng 5 km về phía Tây Nam, di tích quốc gia Điện Voi Ré (thuộc Quần thể Di tích Cố đô Huế) tọa lạc tại thôn Trường Đá (phường Thủy Biều, TP Huế) - nơi thờ các vị thần và Voi chiến triều Nguyễn một thời. Ngoài Miếu Long Châu đã được tu bổ; hiện, các công trình khác ở di tích Điện Voi Ré đang trong tình trạng xuống cấp, một số hạng mục có nguy cơ đổ sập.

Ngày 9/4, UBND phường Bình Quới, TP Hồ Chí Minh đang phối hợp với Sở An toàn thực phẩm và lực lượng chức năng địa phương điều tra dịch tễ để làm rõ nguyên nhân hơn 100 học sinh Trường Tiểu học Bình Quới Tây có triệu chứng bị nôn ói, sốt, đau bụng… nghi bị ngộ độc thực phẩm.

Mặc dù không có chức năng, quyền hạn và không có mối quan hệ với những người tiến hành tố tụng, đối tượng Nguyễn Thị Chí (SN 1983), trú tại thôn 8, xã Vĩnh Hưng, tỉnh Phú Thọ vẫn đưa ra thông tin gian dối, tự nhận có khả năng can thiệp vào quá trình giải quyết vụ án, giúp chuyển đổi lỗi, giảm trách nhiệm pháp lý...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文