Phim kinh dị: Khai thác văn hóa giữa lằn ranh sáng tạo và trách nhiệm

12:10 29/04/2026

Sau những bộ phim kinh dị chỉ để lại sức hút bề nổi, thể loại này tại Việt Nam đang dần mang sắc thái bản địa, khơi dậy trầm tích tín ngưỡng và văn hóa dân gian. Đây là bước đi đầy tham vọng, dẫu còn nhiều thách thức, của một nền điện ảnh đang tìm kiếm tiếng nói riêng giữa bối cảnh cạnh tranh của thị trường tiêu thụ văn hóa toàn cầu.

Chất liệu của công nghiệp văn hóa

Hình ảnh ma quỷ trong điện ảnh Việt đang dần hiện ra như một “mỏ nguyên liệu” văn hóa được khai thác có chủ ý và ngày càng có hệ thống. Thể loại kinh dị không còn đơn thuần là công cụ hù dọa khán giả, mà bắt đầu chuyển hóa thành một ngôn ngữ điện ảnh mang sắc thái bản địa, nơi những lớp trầm tích của tín ngưỡng, làng xã, dòng họ được gợi lại, đồng thời phản chiếu một nỗi băn khoăn âm ỉ về danh tính dân tộc của chính những người làm sáng tạo.

Thị trường phim kinh dị Việt mang đến nhiều tín hiệu tích cực trong giai đoạn vừa qua.

Chia sẻ về khuynh hướng trên, Thạc sĩ Hoàng Dạ Vũ, Phó viện trưởng Viện Sân khấu - Điện ảnh, Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội, nhận định: “Hiện tượng phim kinh dị gắn với tín ngưỡng dân gian nở rộ gần đây không nên vội xem là trào lưu nhất thời, nhưng cũng chưa đủ cơ sở để khẳng định đó là một chuyển dịch nền tảng về bản sắc”.

Theo bà Hoàng Dạ Vũ, có thể nhìn thấy ở đây một làn sóng mang tính thị trường, khi chất liệu dân gian với độ dày biểu tượng sẵn có dễ tạo sức hút đại chúng. Tuy vậy, để trở thành một hướng đi mang tính bản sắc, điện ảnh cần thêm thời gian, cần sự định hình phong cách, chiều sâu thẩm mỹ và đặc biệt là một cách diễn giải văn hóa đủ chín.

Những tác phẩm như “Tết ở làng địa ngục”, “Đèn Âm hồn” hay “Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng” bắt đầu cho thấy một nỗ lực vượt khỏi lối kể chuyện ma thuần túy, khi đặt yếu tố siêu nhiên vào trong bối cảnh lịch sử, văn hóa và cộng đồng. Ma trong “Tết ở làng địa ngục” không tách rời khỏi ký ức cộng đồng và những tội lỗi quá khứ. Ma trong “Đèn Âm hồn” gắn với câu chuyện thờ cúng tổ tiên và các nghi lễ tâm linh. Còn trong “Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng”, hình tượng ma lại xuất phát từ truyền thuyết vùng cao, nơi nghi lễ, hủ tục và niềm tin tôn giáo vẫn tồn tại như một phần của đời sống hiện tại.

“Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng” đang gây sốt tại các cụm rạp.

Ở một góc nhìn khác, nhà phê bình Nguyên Lê cho rằng chính dòng phim kinh dị đang mở ra một “khoảng trống” đáng kể để điện ảnh Việt thử nghiệm. Theo ông, đây là thể loại vừa đủ linh hoạt để ê-kíp đẩy mạnh sáng tạo từ tạo hình, thiết lập quy tắc đến biến tấu ngôn ngữ kể chuyện, lại vừa đủ “mở” để tiếp cận khán giả nếu ý tưởng đủ sức gợi. Ở tầng sâu hơn, ma quỷ và tín ngưỡng đều là những hệ biểu tượng dày đặc, gắn với các câu hỏi giả định vốn luôn kích thích trí tò mò của con người. Chính điều này khiến nhiều nhà làm phim có xu hướng quay lại “vùng miền” ấy, như một cách chạm vào những lớp văn hóa khó gọi tên nhưng giàu tiềm năng điện ảnh.

Tuy nhiên, như Nguyên Lê nhấn mạnh, vấn đề không nằm ở việc gọi đây là trào lưu hay một chuyển động dài hơi, mà ở cách làm. “Câu hỏi không phải là có nên đi theo hướng này hay không, mà là đi đến đâu. Liệu các ê-kíp có đủ kiên nhẫn để nuôi dưỡng thể loại, kéo dài tuổi thọ và tạo ra những giá trị tích cực, hay rốt cuộc chỉ dừng lại ở những hiệu ứng ngắn hạn”, ông nói.

Ngay cả cảm giác “bội thực” với phim kinh dị xuất hiện gần đây cũng không hẳn là dấu hiệu khán giả quay lưng. Ngược lại, đó có thể là một dạng phản ứng tích cực hơn, khi người xem bắt đầu quan tâm đến cách họ bị dẫn dắt cảm xúc, cũng như cách các yếu tố văn hóa được khai thác trong phim. Khi người xem không còn chỉ sợ, mà bắt đầu quan sát, so sánh và đặt câu hỏi, áp lực với người làm phim cũng theo đó tăng lên.

Ranh giới mong manh của sáng tạo

Khi thị trường điện ảnh ngày càng bùng nổ, ranh giới giữa việc phát huy sáng tạo và “làm phẳng” các tầng ý nghĩa phức tạp của tín ngưỡng càng trở nên mong manh, khó phân biệt nếu chỉ nhìn qua bề mặt. Ở đó, sự đối thoại chân thành với văn hóa dễ bị lẫn lộn với việc trục lợi từ niềm tin cộng đồng.

Nguyên Lê là nhà phê bình điện ảnh trẻ uy tín, từng học tập và tu nghiệp tại Mỹ.

Trao đổi về vấn đề này, Thạc sĩ Hoàng Dạ Vũ nhấn mạnh: “Vấn đề không nằm ở việc có nên sử dụng chất liệu tín ngưỡng hay không, mà ở cách thức sử dụng. Một khi các tập tục, hình tượng, nghi lễ bị tách rời khỏi bối cảnh lịch sử, cộng đồng và hệ thống đạo lý, chúng rất dễ bị rút cạn thành những chi tiết trang trí, phụ kiện để phục vụ cảnh quay dài hơn, sốc hơn”.

Về mặt ngôn ngữ điện ảnh, nhà phê bình Nguyên Lê cho rằng ranh giới giữa sáng tạo và “làm phẳng” nằm ở cách ê-kíp trả lời hai câu hỏi then chốt: “Vì sao ý nghĩa này lại có mặt ở đây?” và “Ý nghĩa này có thể xuất hiện ở đâu khác trong khung hình?”. Theo ông, không nên lồng ghép các yếu tố văn hóa chỉ vì chúng lạ mắt, độc đáo, hay đơn thuần phục vụ ý tưởng marketing và sản xuất nội dung.

“Một cách khác để tránh cảm giác làm phẳng là không giải thích hết mọi thứ đến cạn lời, mà chủ ý để lại những khoảng trống bí ẩn, những dấu chấm lửng, những câu hỏi mở. Tuy nhiên, cách tiếp cận này chỉ thực sự hiệu quả khi khả năng cảm thụ điện ảnh của khán giả nội địa được nâng cao và duy trì lâu dài, một công việc đòi hỏi nỗ lực lớn”, Nguyên Lê cho biết.

Cùng với đó, Phó viện trưởng Viện Sân khấu - Điện ảnh cũng đưa ra cảnh báo: nếu không thận trọng, điện ảnh dễ trượt sang lạm dụng, thậm chí chiếm dụng văn hóa. Khi những hình tượng vốn được bảo tồn và tôn trọng trong đời sống tâm linh bị biến thành đạo cụ, khi nghi lễ, miếu mạo, bùa chú, lễ cúng, trừ tà… chỉ còn là “đạo cụ quay phim”, thì điện ảnh không còn làm giàu đời sống biểu tượng mà ngược lại, làm nghèo đi chính những giá trị mà nó vay mượn.

“Chồi non” điện ảnh Việt

Khi đặt điện ảnh Việt Nam trong tương quan với các nền điện ảnh khu vực như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Thái Lan, cả điểm mạnh lẫn điểm yếu của thế hệ làm phim đang nỗ lực kiến tạo một lối đi riêng cho dòng kinh dị Việt dần hiện ra rõ hơn. Sự đối chiếu này không nhằm so sánh hơn kém đơn thuần, mà giúp định vị vị trí hiện tại của điện ảnh Việt trong bối cảnh điện ảnh châu Á đang tăng trưởng mạnh mẽ.

Trả lời về giai đoạn hiện tại, nhà phê bình Nguyên Lê nhận định cách xử lý chất liệu dân gian trong các bộ phim Việt vẫn đang ở mức “chồi non”. Điều đó cho thấy điện ảnh trong nước đã có ý thức quay về với dân gian như một nền tảng, nhưng vẫn chưa hình thành được một hệ mỹ học ổn định, cũng như chưa tạo dựng được một “logo” biểu tượng đủ rõ để khán giả quốc tế có thể nhận diện ngay.

Trong khi đó, phim kinh dị của nhiều nước trong khu vực thường xây dựng được cấu trúc và quy tắc siêu nhiên tương đối nhất quán, đồng thời khai thác hiệu quả tính ẩn dụ thông qua hình ảnh, không gian và tiết tấu, thì phim Việt vẫn có xu hướng dựa nhiều vào thoại để giải thích. Cách làm này giúp câu chuyện trở nên dễ hiểu, nhưng lại hạn chế khả năng dẫn dắt bằng ngôn ngữ hình ảnh, vốn là thế mạnh cốt lõi của điện ảnh.

Thạc sĩ Hoàng Dạ Vũ, Phó Viện trưởng Viện Sân khấu - Điện ảnh, Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội.

Ở góc độ nghiên cứu, Thạc sĩ Hoàng Dạ Vũ cũng chỉ ra những giới hạn mang tính đặc thù. Dù có nhiều điểm tương đồng với các nước Á Đông về đời sống tâm linh, Việt Nam vẫn tồn tại những yếu tố kiêng kỵ, thậm chí cấm kỵ trong việc tái hiện nghi lễ, thần linh hay tín ngưỡng cộng đồng trên màn ảnh.

Đáng chú ý, các quy định pháp lý liên quan đến việc không phổ biến mê tín dị đoan khiến việc khai thác yếu tố tâm linh, kinh dị trở thành một vùng nhạy cảm. Điều này đòi hỏi các nhà làm phim phải giữ được sự tỉnh táo và ý thức trách nhiệm cao. Nếu không cẩn trọng, ranh giới giữa sáng tạo và lạm dụng rất dễ bị xóa nhòa, khi những tầng ý nghĩa phức tạp của tín ngưỡng bị giản lược chỉ để phục vụ mục tiêu câu khách.

Từ đây có thể thấy, thách thức lớn của điện ảnh Việt không chỉ nằm ở việc học hỏi kinh nghiệm quốc tế, mà là học hỏi một cách có chọn lọc. Việc khai thác chất liệu dân gian cần đặt trên nền tảng hiểu biết sâu sắc và thái độ tôn trọng bản sắc văn hóa, đồng thời phải vận hành trong khuôn khổ pháp lý và định hướng phát triển công nghiệp văn hóa. Chỉ khi cân bằng được giữa sáng tạo, tuân thủ và trách nhiệm văn hóa, chất liệu dân gian mới có thể trở thành nguồn lực bền vững, thay vì chỉ là một “tài nguyên” ngắn hạn.

Trạng thái “chồi non” còn xuất phát từ việc ngôn ngữ điện ảnh Việt chưa thực sự hướng tới khán giả quốc tế. Ba lớp biểu đạt cơ bản gồm những gì được “cho thấy”, “cho nghe” và “cho biết” vẫn chủ yếu vận hành trong phạm vi quen thuộc với khán giả nội địa. Điều này vô hình trung tạo ra khoảng cách, khiến người xem nước ngoài khó tìm được điểm kết nối hoặc cảm giác được “mời vào” thế giới phim.

Một biểu hiện điển hình là việc phim Việt thường dùng thoại để tóm tắt những gì đang diễn ra ngay trước mắt. Cách làm này mang lại sự rõ ràng và giảm bớt cảm giác mơ hồ, nhưng đồng thời làm suy giảm khả năng gợi mở, thậm chí khiến bộ phim mang dáng dấp của sản phẩm quảng bá văn hóa hoặc vlog du lịch hơn là một tác phẩm điện ảnh có chiều sâu ngôn ngữ riêng.

Nguyệt Linh

Chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), ngày 29/4 TP Hồ Chí Minh đã khởi công 4 dự án quan trọng và trao Giấy chứng nhận nhà đầu tư cho Dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ, một “siêu” cảng biển của thành phố trong những năm sắp tới…

Giữa làn sóng sàng lọc của thị trường bất động sản, T&T Group lựa chọn hướng đi khác biệt khi tập trung hoàn thiện các điều kiện cốt lõi của dự án trước khi đưa sản phẩm ra thị trường. Cách tiếp cận này giúp doanh nghiệp tạo lợi thế trong bối cảnh pháp lý, tiến độ và khả năng bàn giao ngày càng trở thành yếu tố quyết định.

Ngày 29/4, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Vĩnh Long đã thi hành lệnh bắt và khám xét nơi ở đối với bị can Thạch Chanh Tra (SN 1972, ngụ xã Long Hiệp) để điều tra về hành vi “Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”. 

Trong “hải trình” nỗ lực gỡ bỏ "thẻ vàng" của Ủy ban châu Âu (EC), mỗi dặm khơi xa không chỉ có sóng gió mà còn là cuộc chiến bền bỉ để khẳng định vị thế của ngành thủy sản Việt Nam. Tại vùng “địa đầu” Quảng Ninh, lực lượng An ninh kinh tế, Công an tỉnh đã và đang khẳng định vai trò vừa là cơ quan tham mưu, vừa là lá chắn vững chắc cho một nền kinh tế biển minh bạch và bền vững.

Trong khi nhiều gia đình tranh thủ kỳ nghỉ lễ để sum họp, nghỉ ngơi, thì tại Trung tâm Phục vụ hành chính công Công an tỉnh Thanh Hóa và trụ sở Công an các xã, phường trên toàn tỉnh, công việc chuyên môn vẫn diễn ra khẩn trương, liên tục. Từ sáng sớm đến chiều muộn, cán bộ, chiến sĩ Công an vẫn miệt mài tiếp nhận hồ sơ cấp Căn cước, đăng ký, kích hoạt tài khoản định danh điện tử mức 2, tận tình hướng dẫn người dân hoàn thiện các thủ tục hành chính.

Một nam thanh niên mặc đồng phục xe ôm công nghệ, điều khiển xe máy điện đã bị Công an TP Hồ Chí Minh bắt giữ sau khi thực hiện hành vi cướp giật tài sản tại một tiệm vàng ở xã Phú Hòa Đông.

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文