“Lạm phát” giấy khen…

08:42 09/07/2020
Có một vấn đề không lớn cũng không nhỏ, chẳng mới mà cũng chưa cũ, nhưng mỗi mùa hè đến lại gây xôn xao với những tranh luận trái chiều, đó là câu chuyện ghi nhận thành tích phấn đấu và rèn luyện của học sinh gắn liền với những tấm giấy khen rực rỡ.


Tôi còn nhớ như in những kỷ niệm tuổi học trò hơn chục năm về trước, được cầm trên tay tấm giấy khen thơm nức sau kỳ tổng kết năm học, hí hởn mang về nhà khoe bố mẹ là cảm giác rất đỗi thiêng liêng, ý nghĩa. Phụ huynh đến nhà chơi thể hiện sự quan tâm con cái của nhau bằng câu hỏi quen thuộc: Cháu nhà mình được giấy khen không?

Giấy khen là thước đo chuẩn chỉ nhất của hàm lượng tri thức, của lòng hãnh diện và cũng là “báu vật” của mỗi gia đình. Người dân quê tôi quan niệm, ngôi nhà giàu có không phải là ngôi nhà tiện nghi đầy đủ mà phải là ngôi nhà có những bức tường được dán kín giấy khen.

Hãy để giấy khen là chứng nhận thiêng liêng. Trong ảnh: Học sinh THPT Bắc Yên Thành nhận khen thưởng.

Ngày ấy, những cô, cậu học trò nhiều năm liền nhận giấy khen khá, giỏi luôn nổi tiếng và được ngưỡng mộ như một tấm gương. Vậy nên, thời cắp sách, chúng tôi hay nghĩ đến tấm giấy khen trong nỗi áp lực duy trì phong độ và cũng là động lực cố gắng hết mình để mang niềm tự hào về cho bản thân, gia đình, dòng họ. Những học sinh trượt hoặc chưa từng được giấy khen, vào năm học mới thường mang nặng tâm lý lo lắng, mặc cảm, tự ti khi mà phụ huynh vẫn đưa tên “con nhà người ta” vào làm dẫn chứng đầy định kiến cho những lời răn dạy: Con nhà người ta thì thế này, thế kia, còn con mình thì...

Việc quá tôn sùng và quan trọng hóa những tấm giấy khen khiến ý nghĩa thiêng liêng của nó bị biến dạng méo mó theo nhiều cách khác nhau. Những học sinh được giấy khen chưa chắc lúc nào cũng trọn vẹn hạnh phúc. Còn những em trượt giấy khen thì chắc chắn không vui. Đặc biệt là độ tuổi mới lớn thường nảy sinh sự ganh đua, đố kỵ, ghen ghét, khinh thường, giận dỗi... từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt. Mà thực tế là ngay cả một bộ phận giáo viên, phụ huynh cũng đang giữ thói quen so bì con, em của nhau qua những tấm giấy khen hơn - thua, được - mất.

Có cầu, ắt có cung. Giấy khen đang dần biến thành trang sức của tri thức. Mà trang sức thì hẳn nhiên có loại giả, loại thật. Mỗi mùa hè gõ cửa, bên cạnh trào lưu kỷ yếu học đường, Facebook của các bậc phụ huynh lại tưng bừng “trend” khoe ảnh giấy khen của con cái.

Hầu như học sinh nào cũng sở hữu giấy khen, thậm chí có em còn được hẳn bốn, đến năm tấm liền. Vài người comment dặn nhau, sống trong cái thời đại “lạm phát” giấy khen này thì phải tính toán xây nhà to thật to thì mới có đủ diện tích để treo cho hết. Lại có người âm thầm ôm ấp dự định chuyển sang nghề in ấn chắc hái ra tiền lắm đây!

Số lượng giấy khen có tỉ lệ thuận với hàm lượng kiến thức? Có lẽ, một phần lớn căn nguyên của bệnh thành tích hình thành bởi suy nghĩ lạc hậu, thiển cận bám rễ từ những so bì, khoe mẽ nói trên. Người ta thường sân si nhau cái hào nhoáng vỏ bọc bên ngoài hơn là chú trọng bản chất nội tại tiềm ẩn bên trong. Học để thi thố. Học để lấy giấy khen. Các trường quan tâm đến bài toán đào tạo học sinh đậu đạt điểm cao hơn là khai mở tư duy sáng tạo. Bởi vậy mà xảy ra tình trạng học sinh giỏi Văn chỉ biết đến những tác phẩm trong sách giáo khoa, học sinh giỏi tiếng Anh không dám giao tiếp với người nước ngoài.

Căn bệnh “biết rồi, khổ lắm, nói mãi” này đã và đang dột từ nóc kha khá nhiều ngôi trường, gia đình rồi cuối cùng thẩm thấu vào tâm hồn đầy non dại của những học sinh đang tuổi ăn, tuổi lớn. Người lớn luôn cho rằng mình đúng và tự ý “giam cầm” tuổi thơ các em trong những buổi học chính, học thêm triền miên. Người lớn muốn các em giỏi toàn diện tất cả các môn mà ít khi nhìn nhận sở trường, sở đoản của từng em. Trọng lượng chiếc cặp trên vai nặng gần bằng trọng lượng cơ thể. Khi các em đuối sức, phụ huynh thường hứa cửa miệng: Gắng được giấy khen, bố mẹ sẽ thưởng cho cái này, cái nọ.

Các môn văn hóa luôn được ưu tiên tối đa. Những kỹ năng sinh tồn cơ bản khác như bơi lội, nấu ăn, giặt giũ... thường bị xem nhẹ. Con cứ việc chăm ngoan, học giỏi và gặt hái càng nhiều giấy khen càng tốt, những việc khác đã có bố mẹ lo toan tất tần tật. Các em dần bị biến thành những cỗ máy giải toán, làm văn mà không hề hay biết sự vận động của cuộc sống xung quanh. Để rồi, lớn hơn một chút, rời xa gia đình và bước chân vào giảng đường cao đẳng, đại học, nhiều em không thể sống tự lập rồi dẫn đến hoang mang, trầm cảm. Đó là một trong vô số những hậu quả trước mắt.

Xa hơn một chút nữa, khi các em trưởng thành, căn bệnh thành tích sẽ càng thêm trầm trọng và có nhiều biến chứng tiêu cực, nguy hiểm. Nội bộ dễ lục đục và cục bộ nhất là những lần bình xét giấy khen. Thói ganh đua, đố kỵ ăn sâu vào máu khiến lá phiếu mang đầy cảm tính chủ quan. Nếu đặt lên bàn cân, chất lượng công việc sẽ khó mà đọ nổi với mối quan hệ. Thành thử, người đạt giấy khen chưa chắc là người làm tốt nhất mà có thể chỉ là người được lòng các đồng nghiệp nhất mà thôi. Vì sợ ảnh hưởng đến quyền lợi mà văn hóa phê bình trở thành thứ hình thức chung chung, qua quýt.

Mở rộng vấn đề, về lâu dài, việc cố kiết chạy đua trên hành trình chinh phục những tấm giấy khen sẽ tạo ra một xã hội nhiều thành tích, nhưng ít thành tựu. Trong các bản báo cáo tổng kết, thành tích năm sau thường cao hơn năm trước. Tiếp đến là những tràng pháo tay nhiệt liệt chúc mừng. Có ai đó từng nói: “Kẻ cơ hội thì nôn nóng tạo ra thành tích, người chân chính thì kiên nhẫn lập nên thành tựu”. Thành tựu chính là những giá trị bền vững đích thực mà con người cống hiến cho nhân loại chứ không phải là vài ánh hào quang phù phiếm vụt lên trong chốc lát rồi chìm vào bóng tối lãng quên.

Đừng tạo áp lực giấy khen lên đôi vai trẻ nhỏ. Trong ảnh: Buổi tổng kết năm học của hệ thống giáo dục Hồng Ngọc - Ruby School tại TP Hồ Chí Minh.

Trở lại với phạm vi học đường, dự báo trong năm học tới, số lượng giấy khen vẫn sẽ tăng lên chóng mặt. Khi mà nhiều trường đại học xét tuyển bằng học bạ THPT, ai dám chắc sẽ không xảy ra hiện tượng chạy điểm, chạy giải? Từ niềm tự hào, giấy khen trở thành nỗi hoài nghi vàng - thau lẫn lộn. Thực tế chứng minh rằng, có nhiều người thời đi học chẳng đạt tấm giấy khen nào, giờ vẫn thành công. Và ngược lại, không ít người từng đứng lên bục vinh quang nhận hàng chục tấm giấy khen, nay vẫn luẩn quẩn trong vết xe thất bại. Giấy khen có phải là vé thông hành dẫn tới tương lai?

Vậy, có nghĩa là để trị tận gốc căn bệnh thành tích, chúng ta cần bỏ hẳn những tấm giấy khen? Xin thưa rằng, bản thân tấm giấy khen chẳng có lỗi gì cả. Lỗi là do chúng ta đã biến nó thành công cụ cho những mục đích tầm thường, nhỏ mọn. Thử hình dung xem, sẽ ra sao nếu một ngày, trường học vắng bóng giấy khen? Khi ấy, ý chí phấn đấu của các em học sinh ít nhiều sẽ bị lu mờ, thui chột. Sự cào bằng luôn đi liền với thói bàng quan, ỷ lại. Bởi vậy, tấm giấy khen một khi được trao đúng học sinh, đúng thành tích thì vẫn mang ý nghĩa thiêng liêng, đẹp đẽ và thúc đẩy sự phát triển của cả nền giáo dục.

Muốn làm được điều đó, nhà trường và phụ huynh cần phối hợp xây dựng bầu không khí cạnh tranh lành mạnh trong học tập và rèn luyện cho con em chúng ta, từ nền móng những giá trị thực chất, dù là nhỏ nhất.

Thiết nghĩ, khẩu hiệu “học thật, thi thật” nên bổ sung thêm cụm từ “giấy khen thật”. Xin các bậc người lớn đừng lôi con, em chúng ta vào cuộc chiến ăn thua, cao - thấp. Hãy để các em luôn cảm thấy “mỗi ngày đến trường là một ngày vui”. Một tấm giấy trao “nhầm” có thể mang đến cho học sinh và phụ huynh “ảo giác lâm thời”.

Nhưng những hệ lụy sau này thì không phải ai cũng thấy được. Nhiều ngôi trường đã sử dụng phương pháp “lấy nhiều trị nhiều”. Nghĩa là cuối năm học, mỗi học sinh đều được tặng một tấm giấy khen với các thành tích không giống nhau: Có em được khen khéo tay, có em được khen nhanh nhẹn, có em được khen hăng say phát biểu, lại có em được khen đi học đúng giờ .v.v.

Qua đó để thấy rằng, mọi giá trị tốt đẹp luôn cần được ghi nhận và tôn trọng bình đẳng như nhau. Cách này tuy còn bộc lộ một số hạn chế nhất định nhưng ít ra, nó giúp học sinh không bị tổn thương mỗi mùa tổng kết năm học và cũng chính là bài thuốc điều trị căn bệnh - thích - so - sánh đang tồn tại cố hữu trong mắt nhiều bậc phụ huynh!

Chuyện về tấm giấy khen vẫn còn bao trăn trở. Chẳng mấy nữa, trên Facebook sẽ ngập tràn hình ảnh giấy khen. Sẽ có hoài nghi. Sẽ có cười nhạo. Nhưng tôi luôn mong rằng, phần nhiều trong số những tấm giấy khen đó đến từ nỗ lực và thực lực của các em học sinh...

Lộc Lượng

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 4 tăng 0,84% so với tháng trước chủ yếu do giá gas trong nước tăng theo giá nhiên liệu thế giới, giá dịch vụ ăn uống ngoài gia đình và vật liệu xây dựng tăng do chi phí nguyên liệu đầu vào, vận chuyển tăng.

Trong dịp nghỉ lễ Giỗ tổ Hùng Vương và 30/4, 1/5 (từ 25/4 – 3/5, bao gồm cả 2 ngày làm việc xen kẽ), Hà Nội đón khoảng 1,35 triệu lượt khách, trong đó, có trên 248 nghìn lượt khách du lịch quốc tế (bao gồm khoảng trên 175 nghìn lượt khách du lịch quốc tế có lưu trú). Khách du lịch nội địa đạt trên 1,1 triệu lượt. Tổng thu từ khách du lịch ước đạt trên 5 nghìn tỷ đồng.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文