Nhà văn già Nguyễn Văn Thọ sắp biến thành nhà thơ trẻ

08:00 22/04/2017
Sau thành công của tiểu thuyết “Quyên”, tôi được tin nhà văn Nguyễn Văn Thọ đang dựng một cuốn tiểu thuyết về chiến tranh Việt Nam những năm 70 mà anh đã có mặt với tư cách người lính ở mặt trận Đường 9 - Nam Lào. Nhưng mấy ngày gần đây, tôi thật sự bất ngờ khi anh cho biết sắp in tập “99 bài thơ tình” với một thông báo đầy hào hứng.


Thông báo về “99 bài thơ tình” được Nguyễn Văn Thọ diễn giải như sau trong “Vài lời đầu sách”: “Bây giờ rất nhiều người làm thơ. Thơ hay rất ít, cũng không nhiều người quan tâm và tin cậy vào thơ, bởi thơ cũng có thời, khi người ta sống gấp gấp thì thơ cũng trượt đi. Song thơ chưa khi nào chết, thời nay nó như ngọn lửa ủ trong dấm bếp.

Trong số bè bạn tôi, nhiều người kiên trì đường thơ, họ sinh ra để làm thi sĩ. Có lẽ chỉ ba người gần gũi: Bế Kiến Quốc, Đỗ Bạch Mai và Nguyễn Việt Chiến động viên nhiều khi tôi viết thơ. Tôi đồ rằng, họ thấu hiểu: người viết văn xuôi muốn bay lên phải biết yêu thơ. Tôi in tập thơ này không có ý đua chen với bất cứ ai về thơ cả. Bởi thơ là một thế giới chứa đựng nhiều giá trị, những giá trị khác biệt và khu biệt. Cũng có thể nói, bởi vì, gần như cả nhóm thi sĩ cũ - không thay đổi hình thức và, thi sĩ mới - cách tân - đều không hẳn đồng điệu cái nhìn về thi ca với cá nhân tôi.

Tập thơ này, gọi là 99 Thơ tình Nguyễn Văn Thọ - nguyên là lời tôi nói với tôi về tình yêu và, đôi khi là lời với những người đã đi qua đời tôi. Mang nợ ân tình. Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả xuyên thấu ngày ngày là những bài thơ nói về một Mối tình lớn. Tôi vô cùng biết ơn những ai có duyên để mắt vào các trang thơ trong Thi tập thành yêu này.

Xin các bạn đừng xếp nó vào ngôi nhà kinh viện, các lí thuyết mang sẵn, hãy tới bên nó như cái chai trống không để rót vào tâm hồn bạn thêm một li rượu tình, thêm dầu một giọt rượu mạnh, bên các tập thi phẩm của các nhà thơ nổi tiếng và sắp nổi tiếng. Tôi chỉ mong nó như một thứ ánh sáng trong một chiều đông sắp tàn, giúp bạn rọi thêm vào những trang văn xuôi mà các bạn từng quý mến, trân trọng”.

Vậy là với “99 bài thơ tình”, rất có thể nhà văn già Nguyễn Văn Thọ sắp biến thành “nhà thơ trẻ”. Những tâm sự trên cho thấy, Nguyễn Văn Thọ mong muốn cảm xúc và nhịp điệu tâm hồn của thi ca có thể chắp cánh cho văn xuôi của anh “bay lên” trên cái chất liệu đời thường ngồn ngộn những thăng trầm khổ đau, cay đắng và khát vọng sống của mỗi kiếp người. Nhất là khi anh cho rằng, ánh sáng của thi ca sẽ soi rọi thêm vào những trang văn xuôi của mình đã neo đậu được trong cảm nghĩ, cảm nhận của độc giả đã từng yêu mến văn chương anh.

Mới đây, nhân kỷ niệm 7 năm tiểu thuyết “Quyên” ra mắt bạn đọc, Nguyễn Văn Thọ bộc bạch: “Trải qua bẩy năm, Quyên vẫn bán trên vài sạp bán sách Phố Sách Nguyễn Xí. Nó được tái bản 6 lần và không thể biết đã nối bản bao nhiêu lần. Rất nhiều gia đình có con em ở châu Âu và các nước khác đã mua “Quyên” gửi cho gia đình của họ. Nó tung hoành khắp tất cả các nước từ Nga, Ba Lan, Tiệp, Hung và đặc biệt ở Đức... Nó được từ bà Osin đến các tầng lớp trí thức đón nhận.

Tôi biết ơn bạn đọc và nàng Quyên. Có người không thích Quyên, thậm chí chê bai, dè bỉu, nhưng tiểu thuyết này vẫn sống với bạn đọc dai dẳng và bền bỉ. Mỗi sáng tạo nghệ thuật sự đánh giá cao nhất thuộc về thời gian trong lòng bạn đọc. Tôi tự hào vì sinh ra nó, trong đau khổ và hạnh phúc và tự tin rằng tiểu thuyết “Quyên” có một vị trí xứng đáng của nó trong dòng chảy văn học Việt Nam đương đại”.

Tôi còn nhớ một kỷ niệm khó quên, tháng 6/2015, bộ phim “Quyên” của đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Văn Thọ được khởi chiếu tại Đức và Việt Nam, tôi có viết một bài phỏng vấn tác giả tiểu thuyết trên một tờ báo.

Buổi trưa hôm báo ra, trời nắng gay gắt, Nguyễn Văn Thọ đầu trần phóng xe máy từ nhà mình ở Ngọc Hà xuống phố Hàng Trống mua báo đọc. Khi đứng ở lề đường, giở tờ báo mới in xem bài viết của tôi dưới trời nắng nóng, Thọ hoa mày chóng mặt, mồ hôi túa ra như tắm, anh “bị cảm nắng đột ngột, suýt toi nếu không biết võ tự bấm huyệt cho mình”, Thọ gọi điện thoại cho tôi, bảo thế.

Sáng hôm sau, nghe tin Thọ ốm, tôi vội chạy xe lên nhà anh. Ngồi ăn phở với vợ chồng anh trên vỉa hè đầu phố Hoàng Hoa Thám, tôi thấy cơn cảm nắng đối với anh đã đi qua. Nhưng anh lại bị hai “cơn sốt” khác hành hạ, đấy là “cơn sốt thơ” và “cơn sốt phim Quyên”. Cứ gặp bạn bè là Nguyễn Văn Thọ lại “sôi” lên vì văn chương. Thọ bảo: “Tôi vừa làm mấy bài thơ thích lắm, về Hà Nội, về bạn bè, về tình yêu, về con cái…tôi sẽ gửi ông đăng báo nhé”. Rồi Thọ đọc mấy câu thơ.

Vợ Thọ trẻ quá, nàng ghen: “Anh Thọ nhà em suốt tối ngày làm thơ tán gái trên facebook, cứ dán thơ mình vào cửa sổ các em đấy, anh ạ…”. Tôi bảo vợ Thọ: “Không chỉ văn xuôi hay đâu, Thọ có một số bài thơ đáng nể đấy, chỉ kém anh và Bế Kiến Quốc thôi!”. Thọ cười, chìa cánh tay cho tôi xem mấy vết sẹo: “Đây là vết tích mà nàng thơ để lại…”. Vợ Thọ cười, đấm anh thùi thụi: “Anh này chỉ được cái nói xấu vợ thôi…”. Tôi đọc tặng vợ chồng Thọ mấy câu thơ ngẫu hứng chợt bật ra trong bài thơ “Ba nàng Quyên” tôi vừa viết:

Chúng tôi ngồi trên vỉa hè đầy rác
Nghe Nguyễn Văn Thọ đọc thơ về những người đàn bà không phải Quyên
Nghe tin Thọ ốm
Quyên từ “bộ phim bom tấn” ở Berlin vội vã bay về Hà Nội
Gặp một nàng Quyên khác ở cạnh Đền Đống Nước
Đang cạo gió giải cảm cho chồng bên nồi nước lá xông
Chỉ vì mấy bài báo tôi viết mà bạn tôi bị cảm
May mà bạn tôi có võ
Bạn chẳng đấm được ai ngoài đấm chính mình

Ngày hôm nay
Nàng Quyên từ tiểu thuyết bước ra
Gặp nàng Quyên đang bước vào phim nhựa
Chúng ta sẽ đón nhận hai nàng Quyên một lúc
Nhưng bạn bè không thể quên
Một nàng Quyên thứ ba đang hiện hữu cạnh chồng
Để canh chừng việc ông ta múa võ
Đấm chính mình bằng những câu thơ tán gái rất hiền lành
Chỉ dám tặng cho những người đẹp không phải ba nàng Quyên …

Theo tôi, hình như trong giới nhà văn Việt Nam nhiều thập niên qua, không ít cây bút văn xuôi thành công dường như đều tiềm ẩn một nhà - thơ - sắp - thành - danh, điều này thấy khá rõ ở các nhà văn nổi tiếng từ Đỗ Chu đến Trung Trung Đỉnh rồi Khuất Quang Thụy, giờ đến Nguyễn Văn Thọ có lẽ cũng không có gì lạ.

Có thể nói những năm qua, Nguyễn Văn Thọ có nhiều thành tựu về mảng truyện ngắn và tiểu thuyết. Nhưng ít người biết rằng cách đây 20 năm, anh đã in liền 3 tập thơ. Sau một thời gian dài, nay anh trở lại với thơ. Nguyễn Văn Thọ từng có những nhận xét về thơ khá tinh tế và không kém phần sâu sắc: “Thơ đến khi cảm xúc đạt đến độ nào đó, từ buồn vui, từ đau khổ...Nhưng chỉ thi sĩ là kẻ biết từ cảm xúc mà Làm Ra thơ. Người thường hỏi có cảm xúc không? Đầy. Họ vui và buồn cảm nhận được tất tần tật, nhưng xử lí cảm xúc khác thi nhân.

Tỉ như ai chả thấy hoa đẹp, gái đẹp... song chỉ thi nhân làm ra bài thơ khi nhận ra vẻ đẹp ấy. Sự sử dụng ngôn từ lắp ráp vào nhau đúng chỗ là bản năng, khả năng trời cho của mỗi người cao thấp khác nhau và điều ấy tạo ra những bài thơ để đời và những bài thơ... xứng đáng vứt vào sọt rác. Đề tài của thơ rất rộng, nhiều biên độ nên cũng rất cần không chỉ xúc cảm mà còn là sự tinh tế, trí tuệ, nhận thức để đưa ra một thông điệp nào đó dù là thông điệp về tình cảm hay thế sự…”.

Theo tôi, trong tập “99 bài thơ tình” sắp in, Nguyễn Văn Thọ khá ấn tượng với chất thơ tự do gần với tự sự của thơ văn xuôi. Dường như, khí chất văn chương nơi anh không phù hợp với nhạc khí của thơ vần điệu. Nhưng cũng thật lạ, trong một bài thơ 5 chữ viết về hoa Đỗ Quyên dưới đây, thơ anh lại tinh tế khác thường.

Nguyễn Văn Thọ viết: “Hoa Đỗ Quyên đa phần giờ đây bán ở chợ hoa ngày Tết là đỗ quyên Tầu, cánh hoa lớn, nở từng bông, tôi không chơi nó. Tôi thấy hoa đỗ quyên Fansipan nở cả trên Mù Cang Chải những trảng hoa bạt ngàn rất đẹp.

Hoa Quyên ở Việt Nam trên đỉnh Fansipan thực sự là loại hoa quý, từng chùm nở bung ra, màu sắc rất bền. Mỗi cụm phải hơn 20 ngày mới tàn. Lớp nọ nở sau lớp kia trên một cụm hoa, nối nhau như luân hồi, như truyền thống gia tộc... Đây là loài hoa có nhiều tính chất có phẩm giá mà tôi dùng đặt tên cho tác phẩm tiểu thuyết Quyên. Bên cây khế ở vườn, tôi trồng hai cụm hoa này, nay ra hoa bất ngờ nở.

XEM HOA SỚM

Sớm ra chợt em nở
Khai hai đóa tím mà
Có vệt tươi sắc máu
Trên trắng trong tuyệt vời
Như thịt da tinh khôi
Giữa vườn xanh vui thế
Sớm chẳng có bóng người
Mà rượu ngon bạn lạ
Để say mơ say quá....
Mong cho trời mau sáng
Mời vợ ra cùng xem
Loài hoa tự đỉnh núi
Đã ngự ở vườn em
Đời cũng vui đến lạ
Qua mưa gió phong trần
Cả tuyết lạnh trắng ngần
Bền màu yêu đến thế...
Đỗ quyên bên cây khế
Ăn bao nhiêu trả vàng
Ồ thì ai biết đợi
Chờ, đỗ quyên đã sang...

Với những bài thơ như trên, hẳn bạn đọc yêu mến tiểu thuyết “Quyên” sẽ không thất vọng khi đọc “99 bài thơ tình” của nhà - thơ - trẻ Nguyễn Văn Thọ sắp trình làng. 

Nguyễn Việt Chiến

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Từ thành công của Nhà máy điện gió Savan 1 do T&T Group đầu tư tại Lào có thể thấy, trong ngành năng lượng, tiến độ không còn đơn thuần là một chỉ tiêu kỹ thuật, mà đang trở thành thước đo trực tiếp cho năng lực triển khai của doanh nghiệp. Trong cuộc đua đó, lợi thế sẽ không thuộc về những doanh nghiệp có nhiều dự án nhất, mà thuộc về những doanh nghiệp có khả năng đưa dự án về đích nhanh nhất.

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文