"Độ chênh"... mơ hồ!

15:33 25/11/2023

Ca dao Việt Nam có bài nói hay về tình yêu: "Có yêu thì nói rằng yêu/ Không yêu thì nói một điều cho xong/ Đừng rằng dở đục dở trong/ Lờ lờ nước hến cho lòng tương tư". Cái thi vị, cái hấp dẫn, mời gọi của tình yêu chính là ở cái "lờ lờ nước hến" này, chứ "trắng phớ" ra thì còn gì là thế giới tâm trạng với bao nỗi hồi hộp, phấp phỏng, hy vọng, thất vọng…

Cái tình trạng "lờ lờ" này dân gian cũng để nói về "người khôn": "Người khôn ăn nói nửa chừng/ Để cho người dại nửa mừng nửa lo". Còn khuyên cánh mày râu: "Làm trai nước hai mà nói" tức là không rõ ràng, ỡm ờ, hai mặt… Không phải là vấn đề "bản lĩnh" hay "mất lập trường", "dao động"… mà là cách ứng xử của "phái mạnh" đi "thăm dò" "phái đẹp"… có thể vừa là để "thử thách" vừa là để "gieo" vào họ cái xao xuyến bâng khuâng. Không biết tâm lý học khái quát hiện tượng đời sống này bằng thuật ngữ gì, nhưng lý luận nghệ thuật có hẳn một khái niệm rất cơ bản là "mơ hồ" (ambiguity).

Tranh minh họa Cô Tấm!

Nhà thơ Nguyễn Thụy Kha có bài "Không đề" rất "mơ hồ": "Ðưa người yêu qua nhà người yêu cũ/ Trong cơn mưa ban trưa/ Thấy hồn mình tách thành hai nửa/ Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa". Cái tứ lạ kiểu này chỉ có được từ thực tế, nhờ liên tưởng ngược thời gian rồi bấu chặt vào kỷ niệm xưa mà bật ra. Một tâm trạng cứ xốn xang lưu luyến dùng dằng cũ mới xưa nay. Ngoài trời có mưa, trong lòng cũng có mưa. Cơn mưa ở hai đầu thời gian quá khứ và hiện tại: "Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa". Cứ mơ hồ, mơ hồ trong nỗi khắc khoải. Đấy đích thực là tình yêu đẹp. Cả hai mối tình xưa và nay đều đẹp.

Tế Hanh cũng có một bài thơ để đời nhờ cái duyên vừa "trời cho" vừa "đời cho": "Cơn bão nghiêng đêm/ Cây gãy cành bay lá/ Ta nắm tay em/ Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã/ Cơn bão tạnh lâu rồi/ Hàng cây xanh thắm lại/ Nhưng em đã xa xôi/ Và cơn bão lòng ta thổi mãi" (Bão). Sáu câu đầu tả, đến câu "Nhưng em đã xa xôi" là sự trống vắng. Câu cuối cùng, thật hay, từ cơn bão vật lý (nhìn thấy) chuyển thành cơn bão lòng (không nhìn thấy). Cái hay là ở chỗ không nhìn thấy này. Tức cái mơ hồ, trừu tượng, rất nghệ thuật, diễn đạt một cách tinh tế tâm trạng ngơ ngẩn tiếc nuối... Với thơ thì tứ càng mới lạ càng hay. Muốn vậy phải đọc, sống nhiều, sống kỹ. Gia tài văn chương trời cho thì ít đời cho mới nhiều. Ít vốn thì dựa vào kỹ thuật loanh quanh nói đi nói lại, đến khi hết vốn nên nhạt, cùn, mòn…

Như vậy cái mơ hồ thuộc về bản chất của đời sống cũng là bản chất của nghệ thuật. Nó đi vào khoa học xã hội nhân văn với tư cách một khái niệm. Ở ta ngành ngôn ngữ nghiên cứu từ lâu nhưng bên lý luận phê bình văn học mới được đặt thành hướng nghiên cứu từ 1996 mà mở đầu là bài báo "Tính mơ hồ, đa nghĩa của văn học" của Giáo sư Trần Đình Sử. Cơ sở khoa học của cái mơ hồ có từ khoa học tự nhiên với "lý thuyết tập mờ", "điều khiển mờ", rồi "logic đa trị"... Thuyết tương đối nổi tiếng của Anhxtanh cũng "mờ" vì là "tương đối" (rộng/hẹp, gần đây thêm "tương đối yếu")… Tôn giáo càng mờ. Nhờ vậy mà các lời thuyết giáo càng dễ đi vào lòng người. Phong tục, tập quán cũng mờ. Tâm linh còn mờ hơn. Ngày nay bên cạnh cuộc sống thật, là "cuộc sống ảo", thậm chí nhiều người "sống ảo" nhiều hơn "sống thật". Thế cũng là… mờ. Nghệ thuật càng cần đến mơ hồ là điều phải khẳng định.

Những hình ảnh ma trong văn học Nhật Bản!

Cái mơ hồ có ở ngay trong đặc trưng của nghệ thuật. Lấy chất liệu từ hiện thực cuộc sống nhà nghệ sĩ kiến tạo nên tác phẩm - một mô hình đời sống mới. Mô hình này thống nhất chứ không đồng nhất với hiện thực, do vậy phẩm chất cơ bản của nhà văn là phải giàu có óc tưởng tượng, liên tưởng. Hình tượng nghệ thuật được phản ánh từ hiện thực khách quan đi vào tác phẩm sẽ bị khúc xạ bởi lăng kính chủ quan của người nghệ sĩ, do vậy tất yếu luôn mang một độ "mờ" nhất định. 

Cái "độ chênh" giữa hiện thực và tác phẩm chính là địa hạt của cái mơ hồ. Thần thoại, truyền thuyết, truyện truyền kỳ… càng mơ hồ vì "độ chênh" ấy rất lớn. Cũng nhờ thế mà theo thời gian, các lớp phù sa hàm lượng ý nghĩa thẩm mỹ của các biểu tượng (tức cổ mẫu/mẫu gốc) cứ ngày càng dày lên. Càng "cổ" càng nhiều ý nghĩa. Ví như hình tượng con rồng là một cổ mẫu "mờ", rất ước lệ. Trong thực tế không có, chỉ có trong nghệ thuật. Đó là sự cách điệu hóa từ con rắn và cá sấu mà thành. Mỗi thời đại lịch sử (triều đại) trước đây đều có biểu tượng rồng, nhưng không giống nhau. Nó trở thành một mã ký hiệu biểu hiện ý nghĩa thời đại nó ra đời.

Thế nên, không chỉ bên hội họa mà mọi nghệ thuật đều theo nguyên tắc: vẽ/viết cái cảm thấy (chứ không vẽ/viết cái nhìn thấy)! Do vậy khái niệm "lạ hóa" là thuộc tính của nghệ thuật chứ không như nhiều người coi đó là thủ pháp, thậm chí là phương pháp (?!). Bàn về tiểu thuyết lịch sử vẫn còn tranh cãi nhau sự thật bao nhiêu phần trăm, hư cấu bao nhiêu phần trăm. Vấn đề này cũ rồi, vì thời trung đại đã đặt ra. Người ta cũng đã nhận ra rằng sự định lượng thật/giả là vô nghĩa. Chiểu theo cái "mơ hồ" thì đã là văn học phải "lạ hóa" tức phải hư cấu. Còn hư cấu bao nhiêu thì tùy vào "khoảng cách sử thi" và độ tỏa sáng của nhân vật, sự kiện. Càng xa "độ chênh" càng lớn và ngược lại.

Trong văn chương, mơ hồ thể hiện rõ hơn cả ở nhân vật và ngôn ngữ. Nhân vật cổ tích luôn mơ hồ. Cô Tấm sẽ được các họa sĩ vẽ thành nhiều cô Tấm khác nhau nhưng có điểm chung (hằng số) là cô gái Việt truyền thống (bản sắc). Nhờ vậy mà thế giới cổ tích là tự do nhất, nhân vật có thể bay từ nơi này sang nơi khác, có thể chết đi sống lại, các ước mơ đều thành sự thật, công lý đều được thực thi… Cái gì ngoài đời không có sẽ có trong cổ tích. Cho nên cổ tích "một đi không trở lại".

Tiếp nhận cổ tích cũng phải đi bằng con đường mơ hồ tưởng tượng, mà nhân vật luôn là ảo nên mỗi người tiếp nhận theo cái "tôi" trải nghiệm của mình. Vì thế không nên nói đúng sai mà chỉ nên nói đã hợp lý chưa mà thôi. Sa vào tranh cãi thì lại chứng tỏ mình "mơ hồ" theo nghĩa đen! Thế mà người ta từng cắt đi cái kết truyện "Tấm Cám" vì cho rằng để thế thì "man rợ"… Làm sao "cắt" được cổ tích? Vì nó đã nguyên khối vĩnh viễn. Chỉ có thể "viết lại" cổ tích theo ý mới mà thôi. Chi tiết Tấm dội nước sôi rồi làm mắm… chính là ánh xạ từ một quan niệm công lý nguyên thủy: kẻ gây ra tội ác gì phải nhận đúng lại tội ác như thế! Rất mơ hồ cũng rất rõ ràng!

Một cách "mơ hồ hóa" thường hay được văn chương sử dụng là các giấc mơ, trong "Hồng lâu mộng" (Trung Quốc), "Truyện Kiều" (Việt Nam), "Cửu vân mộng" (Triều Tiên), "Mộng phù kiều" (Nhật Bản), "Yogavasistha" (Ấn Độ)… Mơ là ảo nhưng nhờ thế mới nói lên được cái triết lý thật. Trang Tử trong thiên "Tề vật luận" kể chuyện Trang Chu hóa bướm. Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm, lúc tỉnh dậy ngạc nhiên không biết mình là bướm hay là Chu. Thì ra khi người ta thiếu tỉnh táo, không làm chủ, sẽ rất dễ bị vật hóa. Đúng là một triết lý sâu sắc về bài học làm người. Thứ nữa là kiến tạo nhân vật "ma". Trong "Truyện Kiều" có nhân vật "ma" Đạm Tiên: "Sương in mặt tuyết pha thân/ Sen vàng lãng đãng như gần như xa". Qua nhân vật này Nguyễn Du đã nói lên một quan niệm cũng rất "mơ hồ" là "thiên mệnh"…

Ở phương diện ngôn ngữ thì muôn vẻ. Là biểu tượng lấp lửng hai mặt: "Mười bảy hay là mười tám đây", "Cỏ gà lún phún leo quanh mép"… trong thơ Hồ Xuân Hương. Là nhại âm Nguyễn Khuyến: "Chi chi đã!" (tức Cha cha đĩ!). Là chơi chữ, như Nguyễn Công Hoan có tên truyện "mơ hồ" là "Ngựa người và người ngựa" nhưng lại nói rất sâu sắc về nỗi khổ nhục của kiếp người "làm đĩ" (ngựa người) và kiếp phu xe (người ngựa)… Là phép tỉnh lược chủ ngữ: "Anh cứ hát. Hết sức hát. Gò ngực mà hát. Há miệng to mà hát. Hát như con quốc kêu thương" ("Anh xẩm"- Nguyễn Công Hoan). Trừ câu đầu, bốn câu sau đều bị tỉnh lược chủ ngữ. Người đọc như không còn thấy anh xẩm mù đang hát, chỉ còn nghe thấy tiếng hát não nề khắc khoải. Hình ảnh người nghệ sĩ mù khốn khổ như mờ đi, biến mất, chỉ còn lại tiếng hát bi thương, ai oán cho một kiếp người!

Người xưa đã nhận thấy văn chương giống đời thì mỵ đời, không giống đời thì lừa đời. Nhà thơ Tố Hữu đã rất tinh khi nói: "Thơ phải chăng là điều ấy, mơ ở trong thực, cái vô hình trong cái hữu hình, những màu sắc trong màu trắng". Cũng là nói về cái mơ hồ mờ ảo tinh diệu của văn chương!

Nguyễn Thanh Tú

Theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT), năm 2025, số thí sinh nhập học chọn nhóm ngành Kinh doanh và quản lý tiếp tục dẫn đầu với khoảng hơn 146.000 tân sinh viên, chiếm tỷ lệ 21%. Trong khi đó, nhiều ngành học được định hướng là công nghệ chiến lược, khát nhân lực trong 10 năm tới và Khoa học cơ bản thì vẫn chưa thực sự “hút” được thí sinh như kỳ vọng. 

Như bài trước chúng tôi đã đề cập, lợi dụng tình hình cách mạng mới thành lập còn non trẻ, bọn phản cách mạng trong nước đua nhau ngóc đầu dậy chống phá chính quyền. Hàng chục tổ chức và đảng phái phản động vừa có thực lực, vừa được các đội quân xâm lược nuôi dưỡng, chỉ đạo, âm mưu cướp chính quyền, trong đó phải kể đến các cá nhân, tổ chức làm việc cho địch nhưng đã tìm cách chui vào nội bộ của ta để hoạt động gián điệp.

Bộ Ngoại giao Pakistan ngày 4/5 cho biết 22 thuyền viên của tàu chở container Iran mang tên MV Touska, từng bị Mỹ bắt giữ do vi phạm lệnh phong tỏa, đã được chuyển tới Pakistan để làm thủ tục hồi hương về Iran, Al Jazeera đưa tin. 

Căng thẳng tại khu vực Trung Đông tiếp tục gia tăng khi Iran ngày 4/5 phát đi cảnh báo cứng rắn đối với các lực lượng Mỹ, yêu cầu không tiến vào eo biển Hormuz, trong bối cảnh Tổng thống Donald Trump tuyên bố Washington sẽ triển khai chiến dịch hỗ trợ các tàu bị mắc kẹt trong khu vực do ảnh hưởng của xung đột Mỹ - Israel với Iran.

Ngày 4/5, Văn phòng Cơ quan CSĐT Công an TP Đà Nẵng cho biết đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Võ Nguyễn Duy An (SN 2002, trú xã Thăng Điền) để điều tra về hành vi “Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy” theo Điều 313 Bộ luật Hình sự. An là người lái chiếc ô tô chở nhiều khối pin xe điện trẻ em đã cháy nổ tại cây xăng Petrolimex số 90 khiến 2 thiếu niên thiệt mạng.

Cuộc xung đột diễn ra tại Trung Đông cho thấy mức độ phụ thuộc ngày càng cao của quân đội Mỹ và Israel vào trí tuệ nhân tạo (AI) trong lĩnh vực quân sự, đặc biệt là trong việc xác định mục tiêu và lập kế hoạch tấn công.

Dưới ánh đèn lờ mờ của những khu dân cư ven đô, khi thành phố còn chưa tỉnh giấc, những "vòi bạch tuộc" của thực phẩm bẩn đang âm thầm vươn ra. Từ những lò mổ không phép nhếch nhác, thịt gia súc, gia cầm không qua kiểm dịch được tuồn thẳng vào chợ đầu mối, bếp ăn tập thể, đe dọa trực tiếp đến sức khỏe hàng triệu người dân.

Trong năm 2025 và 4 tháng đầu năm 2026, Cục CSGT – Bộ Công an, Phòng CSGT các tỉnh, thành cùng Công an, chính quyền các xã, phường phối hợp các đơn vị trong ngành đường sắt nỗ lực lắp đặt rào chắn, xóa bỏ nhiều lối đi tự mở băng ngang qua đường sắt. Thế nhưng trên địa bàn một số tỉnh, thành ở miền Trung vẫn còn tồn tại hàng trăm điểm lối đi tự mở như: TP Huế còn 40 điểm, Đắk Lắk còn 40 điểm, Khánh Hòa còn 172 điểm…

Với quyết tâm thiết lập trật tự kỷ cương và xây dựng văn hóa giao thông, Công an tỉnh Lạng Sơn đã triển khai đồng bộ nhiều giải pháp quyết liệt, từ việc ứng dụng hệ thống camera giám sát hiện đại và xử lý vi phạm qua hình ảnh người dân cung cấp, đến công tác tuyên truyền tại các trường học, khu dân cư… Qua đó, tình hình trật tự an toàn giao thông (TTATGT) trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn đã có những chuyển biến rõ nét.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文