Cảm xúc cũ

19:00 08/04/2015
Trong một cuộc trình diễn các ca khúc mang ký ức của Tổ quốc, một nhà bình luận trẻ bày tỏ rằng: "Theo tôi thì đây là cách thể hiện hơi quá an toàn và hơi thiếu sáng tạo. Tôi xin lỗi các nghệ sĩ, các anh đã hát rất hay ca khúc này nhưng nó vẫn quá an toàn so với tôi. Vì vậy tiết mục biểu diễn không đủ để khiến những người trẻ, ít nhất là trẻ như tôi và trẻ hơn tôi... có một cảm xúc mới".
Lời bày tỏ này khiến khán giả ngỡ ngàng. Tất nhiên, ai cũng có quyền nói lên điều mình nghĩ, không nên áp đặt chuyện chỉ có một lẽ đúng duy nhất. Nhưng hãy có góc nhìn đa diện. Thế nào là sáng tạo? Thế nào là cảm xúc mới? Cảm xúc mới có liên quan gì đến cảm xúc cũ không? Phải chăng cứ cũ là thành "phế liệu"? Có những người trẻ nghĩ rằng lớp già làm việc của già, lớp trẻ làm việc của trẻ, không vướng víu gì nhau.

Để làm cho giới trẻ nghe được, người ta phải làm gì với ca khúc cho đồng bộ? Chỉnh sửa phong cách hát? Thay phần đệm kỳ dị? Măng non và tre già, ai buộc phải hiểu ai?

Không có cảm xúc nào được sinh ra mà không lệ thuộc vào bối cảnh lịch sử cả. Mỗi giai đoạn lại gắn bó với từng thế hệ. Những kỷ niệm đó sẽ dần được khái quát hóa trong một chặng lớn như thế kỷ hay thiên niên kỷ và có thể có những cảm xúc hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.

Nhưng những giai điệu cũ này vẫn nằm trong một dòng chảy của những thế hệ liên quan chặt đến nhau như một gia đình tứ đại đồng đường. Người chưa xa, thời chưa vắng. Tuy chúng ta đang sống trong thế kỷ 21 nhưng ký ức lớn nhất vẫn thuộc về thế kỷ 20 đầy biến động vui buồn.

Gia đình tứ đại đồng đường ấy có thể khái quát như sau: Thế hệ cụ, kỵ là những người xả thân giành độc lập tự do. Thế hệ ông là những người trải hai cuộc kháng chiến; Thế hệ cha là thời của người bảo vệ biên cương; Thế hệ cháu là những người xây dựng đất nước hôm nay.

Chỉ cần xem cuốn album của bất kỳ gia đình nào trên dải đất hình chữ S này với những tấm ảnh đen trắng mốc meo cho đến những tấm ảnh màu cuối thế kỷ 20 và những tấm ảnh số đầu thế kỷ 21 cũng có thể rưng rưng vì đó là hình ảnh đất nước. Vậy sao lại cho rằng có sự đứt gãy, không thể hiểu nhau? Tại sao ông, cha ông có thể hiểu cháu chắt, mà cháu chắt lại không thể hiểu được cha ông?

Minh họa Lê Tâm.

Không hề có sự bất đồng nào mà chỉ là sự hạn chế trong cách nhìn của con cháu. Cha ông dù có muốn bày tỏ hết cho con cháu thì cũng không thể vượt quá quỹ tuổi thọ của sinh học. Trong khi đó, vì sao cả thế giới người ta vẫn có thể ngược dòng lịch sử để hiểu được cội nguồn ngàn năm.

Bây giờ chúng ta vẫn tự hào khi nghe bài thất ngôn tứ tuyệt "Nam Quốc Sơn Hà" của Lý Thường Kiệt, “Hịch tướng sĩ” của Trần Hưng Đạo, “Cáo bình Ngô” của Nguyễn Trãi hay rơi lệ khi đọc cuốn “Truyện Kiều” của Nguyễn Du có phải là đều khó hiểu không?

Mỗi vùng đất, quốc gia đều có truyền thống và chỉ có truyền thống mới nuôi dưỡng tình yêu của mỗi người với nơi họ chôn rau cắt rốn. Bởi vậy, những quốc gia mạnh nhất thường có những bảo tàng đồ sộ nhất. Đó là nơi lưu trữ tư liệu khoa học nhưng cũng là nơi cất giữ ký ức. Nhìn vào đó, người ta thấy nơi trú ngụ hồn cốt tinh thần của cả dân tộc, đế chế… Sẽ có một tương lai thế nào nếu các công dân mơ hồ về quá khứ? Cảm xúc không thể là con kỳ nhông đổi màu lòe loẹt.

Trong biệt thự của một chủ doanh nghiệp lớn ở Hà Nội có một sảnh bày trang trọng một cái tủ cũ thời bao cấp. Ông chủ nói rằng cái tủ này không con cháu nào được bỏ đi và hằng ngày hãy nhìn vào đấy để thấy gia đình mình đã vượt qua gian khó và bom đạn như thế nào. Đó là kỷ niệm và là sức mạnh của nhà ta.

Nói những cảm xúc cũ vẫn luôn tạo ra sức mạnh mới là cách nói không hề giáo điều.  Một cá nhân hay một quốc gia chỉ có thể vươn lên, tỏa sáng khi biết rõ mình là ai. Câu chuyện thì không mới nhưng vấn đề không bao giờ cũ.

Lê Tâm

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc trọng thể sáng 20/1 tại Hà Nội. Là sự kiện chính trị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với sự phát triển của đất nước trong giai đoạn mới, Đại hội đã và đang thu hút sự quan tâm sâu sắc của dư luận quốc tế.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã khai mạc trọng thể vào sáng 20/1, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Trực tiếp tham dự đưa tin về Đại hội, các phóng viên kiều bào thể hiện trách nhiệm và tâm huyết, góp phần lan tỏa thông tin chính thống, kết nối Đại hội với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài.

Thất bại 0-3 của U23 Việt Nam trước U23 Trung Quốc ở bán kết vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026 đêm 20/1 là kết cục của một trận đấu mà mọi bất lợi gần như dồn về phía đội bóng áo đỏ, từ thế trận, con người cho tới những thời điểm mang tính quyết định.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư bám sát định hướng, chủ trương phát triển đất nước trong giai đoạn tới; kế thừa, phát huy những bài học kinh nghiệm; tập trung lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, để Đảng ta thật sự là đạo đức, là văn minh.

Ngày 20/1, TAND TP Hà Nội mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Vàng (SN 1981, cựu Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu hợp tác phát triển giáo dục, thuộc Liên Hiệp các hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam) và tuyên phạt bị cáo 5 năm 6 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Gần 560 thư, điện mừng gửi tới Đại hội XIV của Đảng là nguồn cổ vũ, động viên to lớn đối với công cuộc đổi mới của nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo, cũng là biểu hiện sinh động của quan hệ hợp tác, hữu nghị ngày càng sâu sắc giữa Đảng ta với các chính đảng, tổ chức, bạn bè quốc tế và kiều bào ở nước ngoài.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文