Cổ tích một chuyện tình

18:12 27/02/2017
Cả bầu trời tưởng như đổ ập xuống cuộc đời bà. Bà khóc ngày khóc đêm. Ông phải nghỉ bán vé số chăm sóc bà. Ông an ủi, động viên như cái lần biết tin vợ mình vô sinh.


Mình yêu nhau, như thế là đủ rồi

Bốn tuổi cha bế vào Nam tìm miền đất hứa nên bà chỉ nhớ mang máng là mình được sinh ra ở ngôi làng ven đê sông Hồng (thuộc tỉnh Phú Thọ ngày nay). Lớn lên trong cảnh chiến tranh loạn lạc, gia đình bà trôi dạt khắp nơi trú tránh bom đạn. Cuộc sống bấp bênh, nổi trôi rồi cũng nuôi bà lớn lên thành thiếu nữ xuân thì.

Ngày đó, Phạm Thị Lan (SN 1950) đẹp lắm, nước da trắng ngần, đôi mắt long lanh và đầy hoài bão. Bà từng mơ sau này sẽ làm thương nhân, đi khắp nơi buôn bán và sẽ kiếm một chàng hoàng tử bạch mã giàu có lấy làm chồng. Nhưng rồi số trời sắp đặt, năm 23 tuổi, bà gặp người đàn ông cụt hai chân tên Nguyễn Văn Năng (quê Long An), hơn bà 2 tuổi.

Ông đã nhận phần chăm sóc bà hơn ba năm nay.

Nhìn thấy ông lần đầu, với dáng hình của một chú lùn, chỉ đứng tới bụng mình khiến bà lắc đầu ngao ngán. Biết thân phận hẩm hiu, lại là đàn ông nghèo nên ông không dám nói gì. Ông cứ lặng lẽ theo dõi. Bà đi buôn thúng bán bưng khắp các chợ trời, ông cũng "lăn xả" ngồi xe lăn dọc dài thành phố.

Ngày nào cũng nhìn thấy nhau nên bà dần quên đi cái cảm giác lệch lạc về cơ thể. Đôi khi nhìn kỹ thì người đàn ông này cũng có nét đẹp trai, có nụ cười duyên. Thế là, bà đỡ ghét ông hơn, đồng ý làm bạn với ông.

Nhân cơ hội "vườn hồng mở cửa", ông tấn công tới tấp, dồn dập và chỉ hơn một năm sau bà đã "đổ ngả đổ nghiêng". Tưởng như cuộc chinh phục đã đến đích thì gia đình bà phản đối kịch liệt. Cha mẹ không chấp nhận để con gái lấy người đàn ông cụt hai chân.

Mẹ bà nói: "Lấy nó về thì làm ăn thế nào? Sinh con ra sao?". Cha thì nói một câu ngắn gọn: "Khổ cả đời đó con gái". Nhưng bà đã trót yêu rồi, không sao bỏ được. Cái thứ "ma lực" của tình yêu lạ lắm, càng phản đối lại càng yêu mãnh liệt và sâu nặng hơn.

Bà giãi bày: "Đó là duyên phận, con cũng từng chọn lựa rất nhiều nhưng đều không thành. Giờ ông trời đưa anh ấy đến, để dành cho con". Cảm thấy không thể ngăn cản được ngọn lửa yêu đương cuồng nhiệt của đôi trẻ, gia đình tặc lưỡi để con gái lấy chồng.

Cuộc sống mới với muôn vàn ngã rẽ và bất trắc. Với kinh nghiệm buôn bán nhiều năm, ông bà quyết định chọn theo nghề "chợ đen". Bà bán tất cả những gì có thể, ông ngồi xe lăn phía sau, vợ cần gì thì giúp.

Bà nhanh nhẹn, khỏe mạnh, chân đi lại thoăn thoắt nên dành hết phần nặng nhọc về mình. Dọc con đường từ Biên Hòa lên Thủ Đức, bước chân của bà đã quen thuộc đến chai mòn. Bám theo vợ, đôi đầu gối cụt của ông nhiều hôm tóe máu, mưng mủ.

Mỗi ngày, ông đi bán vé số bằng xe đạp

Ngày chạy việc, đêm bà lại chạy tìm chỗ để hai vợ chồng ngả lưng. Hơn một năm sống trong cảnh "giường chiếu" chợ trời, bà vẫn không thấy dấu hiệu gì khác lạ trong bụng. Ông nóng ruột hỏi suốt. Sau có đôi vợ chồng chủ sạp ở chợ cho vợ chồng bà đến nhà ở nhờ với mong muốn có chỗ kín đáo, ấm áp để "kiếm con".

Bà dắt ông dọn đồ về căn phòng "hạnh phúc" nuôi dưỡng hy vọng. Bẵng đi hơn năm nữa, cũng không có kết quả gì. Vợ chồng chủ nhà nói ra nói vào, bà thấy không thoải mái lại dắt chồng bỏ đi "hoang". Miệt mài kiếm cơm, mỏi mòn kiếm con đã vắt kiệt sức lực và hy vọng của hai vợ chồng.

Ông thì nóng lòng nhiều lần quát bà đi khám xem thế nào. Bác sĩ cho biết bà có vấn đề về buồng trứng, xác suất có con là quá thấp. Cộng với điều kiện sống và sinh hoạt vợ chồng không khoa học nên có thể bà sẽ "tịt" luôn.

Bà khóc hết nước mắt, về bảo ông đi lấy bà khác mà kiếm đứa con. Ông giận lắm, quát vào mặt bảo bà điên rồ, hết yêu rồi mới nói thế. Và ông lại là người vỗ về, an ủi vợ. Ông động viên: "Con ai chẳng thích, nhưng trời không cho phải chịu thôi. Mình yêu nhau, như thế là đủ rồi".

Suốt một thời gian dài, bà tự ti, mặc cảm, xấu hổ với bản thân mình. Bà chán nản, không muốn bán buôn, không thiết làm gì cả. Đêm nào bà cũng khóc, mắt bà sưng như trái cà chua, cuộc sống bế tắc tưởng như không có lối thoát.

Chỉ còn lại… tình yêu

Nỗi buồn không con dần dà nguôi ngoai, bà "sốc" lại tinh thần, ông vực dậy lòng tự trọng. Là dân buôn bán, bà tự nhận mình đanh đá, chẳng sợ trời đất gì cả. Chỉ cần ai đụng đến chồng là bà điên tiết "lồng lộn" lên, chửi banh xác ra giữa chợ, nên cánh đầu gấu, giang hồ đều e dè bà.

Đôi chân của ông phải lót rất nhiều giẻ để chống sưng và đau.

Nhưng dường như là số phận, ông bà có làm lụng vất vả thế nào, có kiếm được bao nhiêu tiền rồi cùng hết veo, cũng trở về với thân phận "con cò" trong đêm.

Nửa đời người phiêu dạt, một tấc đất cắm dùi không có, ông bà dắt nhau về P. Linh Đông (Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh) xin nhà thờ một miếng đất dựng túp lều. Lều tranh, vách đất, gió thông thốc tứ bề, mưa tạt vào xối xả. Bức tranh tương lai tăm tối chẳng khác nào cuộc đời họ.

Mỗi lần mưa to gió lớn một chút, là hai vợ chồng dắt nhau phi ra khỏi nhà. Có hôm cây cột lung lay mạnh quá, mà ông thì loay hoay mãi không xuống được giường, bà liền bế thốc ông  vào lòng vụt ra khỏi nhà. Cái cảnh vợ bế chồng chạy mưa trong đêm là chuyện như cơm bữa.

Chật vật với cuộc sống và những nỗi lo không tên khiến ông bà quên luôn ước mơ con trẻ. Sực nhớ ra thì tuổi đời đã xế bóng, không còn cơ hội chạy chữa nữa. Bà do làm việc quá sức và do ngày xưa khóc nhiều nên đôi mắt mờ đục đi. Góp nhặt được ít tiền, ông đưa bà đi mổ.

Khi chiếc băng trắng tháo khỏi mắt, người đầu tiên bà nhìn thấy là ông, nhưng khuôn mặt ông mờ ảo như sương trắng. Bà hỏi bác sĩ, vì sao mắt mổ rồi mà vẫn không nhìn rõ chồng tôi? Bác sĩ trả lời phải chờ đợi. Về nhà ngày nào bà cũng nhìn lên bàn thờ chờ đợi. Nhưng mỗi ngày, hai ngọn nến đỏ rực trên bàn thờ càng mờ đi, cho đến một buổi sáng nhìn lên đã tắt lịm. Bà hoảng quá, gọi ông thắp nến lên.

Ông bảo nến vẫn đang đỏ lửa, có ai tắt đâu. Bà lấy tay cấu vào mắt rồi gào khóc thảm thiết nói với ông: "Mắt tôi bị mù rồi". Ông đưa bà vào bệnh viện, bác sĩ xem rồi lắc đầu trả về.

Cả bầu trời tưởng như đổ ập xuống cuộc đời của bà. Ông phải nghỉ bán vé số chăm sóc bà. Ông an ủi, động viên như cái lần biết tin vợ mình vô sinh. Nhưng lần này bà đau quá, tuyệt vọng quá nên chỉ muốn chết thôi. Lúc nào không thấy ông nắm tay là bà kêu gào ầm ĩ lên, bà đập đầu vào tường, cào cấu tóc tai.

Đau đớn, bế tắc và hoảng loạn trước bóng tối khiến bà trầm cảm trong một thời gian dài. Ông nghỉ làm, đồng nghĩa với việc đói ăn. Hàng xóm cho thứ gì là ông dành hết cho bà, ông chịu nhịn về phần mình. Người ông hốc hác, má tóp, tay run nhưng ráng chịu vì mắt bà bị mù nên không phát hiện ra thân hình tiều tụy, ốm đói của ông.

Với ông bà, chỉ tình yêu là đủ để vượt qua mọi chông gai, thử thách.

Đến khi đói quá không chịu nổi, ông thủ thỉ vào tai bà: "Bà chịu khó ở nhà để tôi đi bán kiếm tiền chữa đôi mắt. Bệnh của bà không nặng đâu, có người bảo sẽ chữa được". Nói mãi rồi bà cũng chịu nghe, để ông đi làm.

Một ngày, ông dậy từ 3 giờ sáng chuẩn bị cơm nước để sẵn vào vị trí cố định cho bà dậy là sẵn với tay lấy ăn. Sau đó ông ra đại lý vé số lấy vé rồi đạp xe ra khu công nghiệp Sóng Thần ngồi bán. Chân không đi lại được nên ông ngồi bệt một chỗ, ngày đầu bán được hơn chục tờ, ngày sau bán hơn một chút. Lâu dần có khách quen nên ông bán trung bình được 70 tờ mỗi ngày. Xong là ông tất tả đạp xe về chợ, mua đồ ăn nấu bữa trưa cho hai vợ chồng.

Một mình ở nhà, bà cứ ra cửa ngồi ngóng, hễ 11 giờ chưa thấy ông về là bà gọi tên rồi khóc. Chỉ cần ông về muộn một chút là bà giận hờn, trách móc. Ông nói nhỏ vào tai chúng tôi: "Bà ghen dữ lắm, cứ nghĩ tôi cặp bồ bên ngoài". Đề cập đến chuyện yêu đương, bà khoe: "Vừa rồi tôi giận ông ấy lắm. Tôi định lấy kéo cắt tóc rồi đâm một nhát vào đầu cho chảy máu ra, để ghi nhớ một ngày đau khổ".

Từ ngày mù hai mắt, bà càng thêm tủi thân tủi phận, khóc nhiều và la hét nhiều. Đến nỗi một bên tai của bà cũng điếc luôn, giờ chỉ còn một bên nhưng cũng phải hét vào mới nghe thấy. Bà bị vô hiệu hóa với màu sắc và âm thanh, nhưng bà có khả năng "ngửi" thấy "mùi" của ông từ rất xa.

Cũng từ ngày bị mù, tính tình bà thay đổi hẳn. Bà không đanh đá, nóng nảy như xưa. Chỉ là hay khóc hơn, hay hờn dỗi, ghen tuông vô cớ. Còn ông thì dành hết yêu thương cho vợ. Ông bảo, ngày còn sáng mắt bà đã chăm sóc che chở và bảo vệ ông, bây giờ ông phải có trách nhiệm lại. Đó đơn giản là quy luật vay trả của cuộc đời, huống hồ ông bà lại là chồng vợ đã ăn đời ở kiếp với nhau.

Ngọc Thiện

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau khi ăn trứng cá rồng - một loại cá cảnh, 13 người ở Thanh Hóa nhập viện với triệu chứng đau bụng, nôn, tiêu chảy nghi ngộ độc. Bộ Y tế yêu cầu khẩn trương điều tra làm rõ.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文