Giấc mơ xa

17:16 17/04/2018
Ông nội tôi có 2 người con, là bố tôi và chú Ba. Khi ba tôi được 20 tuổi thì ông mất, để lại trọng trách gồng gánh gia đình lên vai bố và chú tôi.


Với truyền thống nhiều đời làm nông, ông nội đã để lại rất nhiều đất đai cho con cháu. Tuy nhiên, dù nhiều đất và lao động siêng năng, nhưng cuộc sống gia đình bà tôi vẫn cứ thiếu trước hụt sau.

Thêm vào đó, vì gia đình bà tôi sống ở một làng ven biển miền Trung nên năm nào cũng bị bão lụt, năm nào cũng mất mùa. Của cải dành dụm cả năm chỉ trong chớp mắt là mất trắng.

Sau khi lập gia đình, nhắm thấy cuộc sống ở làng quê ven biển không khá nổi, nên chú tôi quyết định bỏ quê lên cao nguyên lập nghiệp. Cha tôi cũng định ra đi, nhưng nghĩ đến phần mộ ông bà tổ tiên không ai hương khói lại không đành lòng, nên ở lại quê nhà, tiếp tục bám đất, bám biển.

Ảnh minh họa

Cha tôi phải bám biển vì nếu chỉ làm nông sẽ không đủ sống. Tôi vẫn còn nhớ khi các gia đình tắt đèn đi ngủ, cũng là lúc cha tôi cùng một số chú trong làng bắt đầu chong đèn, lênh đênh trên biển mưu sinh bằng nghề xiết tôm, xiết cá đến gần sáng mới trở về nhà.

Nhưng cuộc sống gia đình tôi cũng không khá hơn được bao nhiêu, cuộc sống vẫn cứ vất vả quanh năm. Trong khi đó chú tôi làm ăn ngày càng khá giả. Trước đây cao nguyên đất rộng người thưa, đất đai lại rất màu mỡ, làm chơi mà ăn thiệt.

Trong vòng hơn 20 năm, chú từ một người trắng tay trở thành giàu có. Chú làm được bao nhiêu tiền là cứ dồn mua thêm đất. So với miền Trung thì nông dân cao nguyên giàu có hơn nhiều, vì cây công nghiệp có giá trị kinh tế cao. Tiền của chú cứ đẻ ra tiền.

Ngẫm ông bà xưa nói đúng: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Câu này đúng với gia đình tôi.

Khi Nhà nước làm các dự án du lịch biển, đất đai ven biển tăng vùn vụt. Ngày trước, 1 mét đất chiều ngang vườn nhà tôi không được mấy đồng, nhưng nay đã lên đến 500 triệu. Mà đất đai ông nội để lại cho cha tôi thì bạt ngàn, thế là nhà tôi vô tình lượm được bí kiếp làm giàu.

Lá rụng về cội, chú tôi cũng quyết định tuổi già sẽ về quê sống, vì khát khao của người con miền biển luôn là được ăn hải sản tươi sống, ngày ngày đi tắm biển.

Dự tính của chú làm cho cha tôi rất vui,  vì khi còn trẻ do vất vả mưu sinh mà anh em xa cách, tuổi già lại được gần gũi thì còn gì bằng.

Trong lúc cả nhà uống trà đàm đạo, tôi hỏi chú Ba:

- Chú định khi nào thì về đây ở luôn?

Chú nhìn tôi:

- Chú đã đổi ý rồi, không về quê nữa.

Cha tôi ngạc nhiên hết sức, thất vọng ra mặt:

- Có chuyện gì mà đổi ý rồi chú Ba?

Chú trầm ngâm một lát rồi nói với cha tôi:

- Trước đây em định về quê sống, để được ngày ngày đi tắm biển. Nhưng có quá nhiều resort, khách sạn, nhà hàng, dự án bịt đường ra biển. Có muốn đi bộ ra tắm biển cũng không được.

Tôi chen vào:

- Chú nay đã là đại gia rồi, đâu thiếu gì tiền, mình cứ mua vé vào resort mà tha hồ tắm biển.

Chú Ba lắc đầu:

- Biển phải là của chung, của người dân bản địa, của ngư dân chứ không phải của một resort nào hết. Trả tiền như vậy ức lắm không chịu được.

Lòng tôi chợt trào dâng lên một nỗi buồn khó tả. Không chỉ là chuyện cảnh quan, chuyện tắm biển, hay dạo chơi, mà biển còn là kế sinh nhai của nhiều gia đình đã sống ở đây qua nhiều đời.

Trả lại biển cho cộng đồng, đó là điều cần phải làm và phải làm được. Biển không phải của riêng ai hay nhóm người nào. Nhưng để làm được chắc cần phải có một lộ trình rất dài.Chỉ sợ rằng ngày đó có tới, chú Ba tôi chắc không còn sống để tận hưởng cảnh ngày ngày đi tắm biển.

Ước mơ anh em sum họp lúc về già của cha tôi chắc mãi là giấc mơ xa.

Nghĩa Nam

Tối 31/3, ĐTQG Việt Nam đã hoàn tất hành trình tại Vòng loại cuối Asian Cup 2027 bằng chiến thắng trước ĐTQG Malaysia. Trong cuộc họp báo sau trận đấu, HLV Kim Sang Sik gửi lời chúc mừng tới toàn thể ĐTQG Việt Nam. Chiến lược gia người Hàn Quốc khẳng định chiến thắng này là kết quả của những nỗ lực bền bỉ trong suốt thời gian qua.

Phường Hoàn Kiếm - trung tâm của Thủ đô Hà Nội, nơi tập trung đông dân cư, du khách và các hoạt động thương mại sôi động. Chính vì vậy, công tác quản lý trật tự đô thị luôn được chính quyền địa phương đặc biệt chú trọng, nhằm xây dựng hình ảnh đô thị văn minh, sạch đẹp và an toàn.

Thời gian gần đây, hoạt động của nhiều bến bãi tập kết, trung chuyển vật liệu xây dựng (VLXD) dọc các tuyến sông chảy qua địa bàn TP Hà Nội có dấu hiệu vi phạm. Nhiều bến bãi VLXD không phép, hết phép nhưng vẫn ngang nhiên hoạt động. Thế nhưng, chính quyền địa phương và cơ quan chức năng lại tỏ ra lúng túng trong công tác quản lý và xử lý.

Theo khảo sát của Viện nghiên cứu đánh giá thị trường Bất động sản Việt Nam (VARS IRE) trên gần 30 nghìn cá nhân đang hoạt động trong lĩnh vực môi giới bất động sản, có đến 89% cá nhân làm trong lĩnh vực này chưa có chứng chỉ hành nghề, hoặc chứng chỉ đã hết hiệu lực.

Ngày 31/3, tại trụ sở TAND TP Đà Nẵng đã xét xử sơ thẩm vụ án “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” thu hút sự quan tâm của dư luận. Hai bị cáo là Lê Anh Văn (SN 1977) và Võ Đăng Khoa (1980), cùng trú TP Hồ Chí Minh và đều là kiến trúc sư, từng có quá trình hành nghề, nhưng lại chọn con đường phạm pháp bằng chính “vỏ bọc” chuyên môn của mình.

Nhiều lỗi vi phạm khá phổ biến khi lưu thông trên đường phố dẫn đến TNGT, ùn ứ giao thông, trong đó có các lỗi đi ngược chiều, lưu thông trên vỉa hè, đậu xe trên làn dành cho phương tiện được phép rẽ trái, buôn bán lấn chiếm lòng đường, vỉa hè... 

Những gián đoạn nguồn cung và biến động giá nhiên liệu đặt ra thách thức lớn đối với an ninh năng lượng của châu Á, buộc các quốc gia trong khu vực phải tái định hình chính sách theo hướng đa dạng hóa nguồn cung và đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang các nguồn năng lượng bền vững.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文