Giấc mơ xa

17:16 17/04/2018
Ông nội tôi có 2 người con, là bố tôi và chú Ba. Khi ba tôi được 20 tuổi thì ông mất, để lại trọng trách gồng gánh gia đình lên vai bố và chú tôi.


Với truyền thống nhiều đời làm nông, ông nội đã để lại rất nhiều đất đai cho con cháu. Tuy nhiên, dù nhiều đất và lao động siêng năng, nhưng cuộc sống gia đình bà tôi vẫn cứ thiếu trước hụt sau.

Thêm vào đó, vì gia đình bà tôi sống ở một làng ven biển miền Trung nên năm nào cũng bị bão lụt, năm nào cũng mất mùa. Của cải dành dụm cả năm chỉ trong chớp mắt là mất trắng.

Sau khi lập gia đình, nhắm thấy cuộc sống ở làng quê ven biển không khá nổi, nên chú tôi quyết định bỏ quê lên cao nguyên lập nghiệp. Cha tôi cũng định ra đi, nhưng nghĩ đến phần mộ ông bà tổ tiên không ai hương khói lại không đành lòng, nên ở lại quê nhà, tiếp tục bám đất, bám biển.

Ảnh minh họa

Cha tôi phải bám biển vì nếu chỉ làm nông sẽ không đủ sống. Tôi vẫn còn nhớ khi các gia đình tắt đèn đi ngủ, cũng là lúc cha tôi cùng một số chú trong làng bắt đầu chong đèn, lênh đênh trên biển mưu sinh bằng nghề xiết tôm, xiết cá đến gần sáng mới trở về nhà.

Nhưng cuộc sống gia đình tôi cũng không khá hơn được bao nhiêu, cuộc sống vẫn cứ vất vả quanh năm. Trong khi đó chú tôi làm ăn ngày càng khá giả. Trước đây cao nguyên đất rộng người thưa, đất đai lại rất màu mỡ, làm chơi mà ăn thiệt.

Trong vòng hơn 20 năm, chú từ một người trắng tay trở thành giàu có. Chú làm được bao nhiêu tiền là cứ dồn mua thêm đất. So với miền Trung thì nông dân cao nguyên giàu có hơn nhiều, vì cây công nghiệp có giá trị kinh tế cao. Tiền của chú cứ đẻ ra tiền.

Ngẫm ông bà xưa nói đúng: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Câu này đúng với gia đình tôi.

Khi Nhà nước làm các dự án du lịch biển, đất đai ven biển tăng vùn vụt. Ngày trước, 1 mét đất chiều ngang vườn nhà tôi không được mấy đồng, nhưng nay đã lên đến 500 triệu. Mà đất đai ông nội để lại cho cha tôi thì bạt ngàn, thế là nhà tôi vô tình lượm được bí kiếp làm giàu.

Lá rụng về cội, chú tôi cũng quyết định tuổi già sẽ về quê sống, vì khát khao của người con miền biển luôn là được ăn hải sản tươi sống, ngày ngày đi tắm biển.

Dự tính của chú làm cho cha tôi rất vui,  vì khi còn trẻ do vất vả mưu sinh mà anh em xa cách, tuổi già lại được gần gũi thì còn gì bằng.

Trong lúc cả nhà uống trà đàm đạo, tôi hỏi chú Ba:

- Chú định khi nào thì về đây ở luôn?

Chú nhìn tôi:

- Chú đã đổi ý rồi, không về quê nữa.

Cha tôi ngạc nhiên hết sức, thất vọng ra mặt:

- Có chuyện gì mà đổi ý rồi chú Ba?

Chú trầm ngâm một lát rồi nói với cha tôi:

- Trước đây em định về quê sống, để được ngày ngày đi tắm biển. Nhưng có quá nhiều resort, khách sạn, nhà hàng, dự án bịt đường ra biển. Có muốn đi bộ ra tắm biển cũng không được.

Tôi chen vào:

- Chú nay đã là đại gia rồi, đâu thiếu gì tiền, mình cứ mua vé vào resort mà tha hồ tắm biển.

Chú Ba lắc đầu:

- Biển phải là của chung, của người dân bản địa, của ngư dân chứ không phải của một resort nào hết. Trả tiền như vậy ức lắm không chịu được.

Lòng tôi chợt trào dâng lên một nỗi buồn khó tả. Không chỉ là chuyện cảnh quan, chuyện tắm biển, hay dạo chơi, mà biển còn là kế sinh nhai của nhiều gia đình đã sống ở đây qua nhiều đời.

Trả lại biển cho cộng đồng, đó là điều cần phải làm và phải làm được. Biển không phải của riêng ai hay nhóm người nào. Nhưng để làm được chắc cần phải có một lộ trình rất dài.Chỉ sợ rằng ngày đó có tới, chú Ba tôi chắc không còn sống để tận hưởng cảnh ngày ngày đi tắm biển.

Ước mơ anh em sum họp lúc về già của cha tôi chắc mãi là giấc mơ xa.

Nghĩa Nam

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文