Một câu chuyện cổ tích về tình yêu

14:18 14/03/2016
Tôi không biết còn có ai khốn khổ như hoàn cảnh của anh không, nhưng cũng chính hoàn cảnh, số phận trớ trêu ấy đã cho anh một ý chí và nghị lực sống phi thường. Và, chỗ dựa cho cuộc đời anh chính là tình yêu đẹp như chuyện cổ tích của một người phụ nữ. 


Chị chấp nhận tất cả, hi sinh, thiệt thòi và cả miệng lưỡi của người đời để làm chỗ dựa vững chắc cho anh bước tiếp. Và hạnh phúc đã nở hoa...

Đòn đánh số phận

Những ngày đầu xuân, ngõ 121 Lê Thanh Nghị - Hà Nội - xóm chạy thận vẫn có người ra, người vào. Không ồn ã, tấp nập, không cờ hoa nhưng vẫn đủ thấy không khí xuân quanh quẩn đâu đây. Đã từ rất lâu, những cư dân trong xóm trọ này không còn khái niệm Tết đoàn viên.

Chị Phùng Thị Nghĩa và bé Mai Chiến Thắng.

Ngõ 121 hay ngõ Cột Cờ từ lâu đã được "xưng danh" xóm chạy thận. Đây là nơi sinh hoạt của những người mắc căn bệnh thận quái ác, lấy đi bao ước mơ, hạnh phúc, hoài bão của nhiều người, nhiều gia đình.

Sau nhiều cuộc điện thoại, nhiều lần lỡ hẹn, hôm nay tôi mới có cơ hội gặp anh Mai Anh Tuấn, 40 tuổi, ngụ tại Cổ Đô, Ba Vì, Hà Nội. Người được bà con trong xóm chạy thận bầu làm xóm trưởng. Anh có nụ cười hiền hậu, dáng người cao, nước da sạm đen vì nắng gió. Nhìn vẻ ngoài chẳng ai bảo anh mắc căn bệnh hiểm ác.

Thực tế lại khắc nghiệt, trẻ tuổi nhưng anh lại là người có "thâm niên" chạy thận lâu nhất trong cái xóm ngụ cư nghèo, mịt mờ này. Hai mươi năm là hơn 7.000 ngày anh ngược xuôi giành lấy sự sống từ lưỡi hái tử thần.

Ánh mắt nheo lại, nhìn xa xăm, anh kể cho tôi nghe về cuộc đời mình, thăng trầm mà lặng lẽ. Hai mươi năm "sống chung với lũ", anh phải trải qua một quá khứ bi thương đầy nước mắt gắn liền với chữ "tết". Năm 1995, đang vui trong niềm vui đỗ đại học thì anh phát hiện mình bị suy thận.

Một năm sau đó, em trai anh lại bệnh. Bố anh bị đột quỵ phải nhập viện và được chẩn đoán suy thận cấp đúng vào đêm 30 Tết năm 2005. Điều đó đồng nghĩa gia đình anh bấy giờ gồm bố anh, anh và em trai, em rể - tất cả đều bị suy thận cấp.

Chưa hết bàng hoàng, mùng 6 Tết năm 2006, em trai của anh sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật đã qua đời. Nỗi đau này chưa qua, nỗi đau khác đã tới, năm 2011, vì tuổi cao sức yếu, bố anh đã mãi mãi ra đi.

Nhớ lại cái Tết chua xót với sự ra đi của bố và "bản án tử hình sớm" cho người em trai còn xanh tóc, nghĩ đến cảnh bây giờ chỉ còn lại mình, em rể cũng đang ngày đêm chạy thận, chạy cùng tử thần trong nỗi hoang mang lo sợ, anh Tuấn không kìm được nước mắt.

Từ đó tới nay, anh chưa có một cái Tết trọn vẹn bên gia đình. Tết Bính Thân 2016, anh phải ở lại bệnh viện đến hết ngày mồng 1 Tết rồi lập tức trở về đón Tết với gia đình. Mồng 3 Tết lại tức tốc ra Hà Nội để lọc máu. "Đời bệnh nhân chạy thận sống không thể thiếu máy lọc", anh ngậm ngùi.

Đám cưới đơn sơ của anh chị diễn ra cách đây hơn chục năm.

Giọng kể hòa vào hai dòng nước mắt. 40 tuổi với 1/2 quãng đời sống ở bệnh viện nhưng chưa khi nào căn bệnh làm thui chột ý chí, hoài bão, khát vọng sống của anh. Suốt 20 năm nay, cứ đều đặn một tuần 3 lần anh phải vào viện chạy thận (lọc máu).

Mỗi lần chạy cũng mất từ 3-4 tiếng đồng hồ. Anh bảo, giai đoạn 1995-1999, lúc đó chưa có bảo hiểm hộ nghèo, mỗi lần vào viện phải mất 300 ngàn đồng. Tốn kém quá, có thời gian một tuần anh mới dám chạy một lần. Những hôm không chạy thì sức khỏe suy kiệt, tụt huyết áp, chân tay bủn rủn.

Đến xóm chạy thận 121 Lê Thanh Nghị vào buổi chiều giá lạnh, căn nhà 10m2 như chật hơn vì chứa đồ đạc của 3 người. Gọi là nhà nhưng thực ra chỉ là một phòng nhỏ trên gác hai của căn nhà lụp xụp, nhếch nhác.

Cầu thang dẫn lên phòng anh cũng cheo leo, hoen rỉ. "Ở đây dù chật chội nhưng đông vui hơn ở nhà (Cổ Đô, Ba Vì) cô ạ. Ngôi nhà dưới quê giờ trống hoác, không một đồ gì giá trị".

Cũng đúng thôi, 20 năm, với 3 người sống vì bệnh viện là những ngày vật vã, kiệt quệ, đau đớn như cắt từng khúc ruột. Lúc thì bán tivi, trâu bò, khi thì bán ruộng nương... "Bán đến khi căn nhà trơ lại bốn bức tường". Thế rồi anh "chuyển khẩu" về đây.

Dù được bảo hiểm y tế hỗ trợ 95%, nhưng với bệnh nhân, gia đình phải gắn bó cả đời với bệnh viện như anh thì mức 5% chi trả cũng là một con số quá lớn. Chi phí mỗi tháng chữa bệnh ngót nghét triệu bạc, chưa tính tiền thuốc men.

Rồi chưa kể tiền nhà, điện nước, ăn uống và lo tiền cho con đi học. Để có thể trang trải cuộc sống gia đình, 20 năm qua, những lúc khỏe là anh lại đi làm. Anh làm trăm thứ nghề, bán nước, xe ôm, đánh giầy... Nhưng "làm được 1 ngày thì lại nghỉ 3 ngày" vì sức khỏe không cho phép.

 "Đã có lúc tôi muốn buông bỏ, mặc kệ số phận nhưng bà con trong xóm động viên, nghĩ đến vợ con, tôi lại tìm cho mình mục đích sống. Sống để nhìn đời, nhìn vợ, nhìn con trưởng thành từng ngày từng tháng". Và cùng giúp anh thực hiện cái "mục đích sống" ấy không ai khác chính là gia đình nhỏ và người vợ cùng quê, chị Phùng Thị Nghĩa, 39 tuổi.

"Tôi may mắn có gia đình bên cạnh làm chỗ dựa. Vợ tôi vất vả lắm, tôi biết cô ấy đã chịu thiệt thòi và hi sinh rất nhiều. Dù khó khăn, vất vả thế nào thì tôi vẫn quyết tâm chiến đấu với bệnh tật đến cùng" - anh nói và không quên đưa ánh mắt đầy yêu thương, cảm kích về phía vợ.

Điều kỳ diệu của tình yêu

"Nếu cho lựa chọn lại, tôi vẫn chọn lấy anh ấy. Được làm những gì mình thích cùng với người thương yêu không gì hạnh phúc hơn", chị bắt đầu câu chuyện tình yêu của mình như thế.

Chị học chung với anh từ hồi phổ thông, bạn bè quý mến nhau. Hồi đó, chị đã có người yêu, một người bình thường, khỏe mạnh. Còn anh đã thầm thương nhớ chị.

Trưởng xóm Mai Anh Tuấn trong một buổi từ thiện.

Lúc biết anh bị bệnh, chị vẫn thường xuyên ghé thăm, lo cơm nước, giúp anh thu dọn nhà cửa. Có lần, chị dẫn bạn trai đi cùng, anh tỏ ra không vui. Sau hôm đó, anh quyết định phải ngỏ lời yêu với chị "không thì muộn mất" - anh bảo. Không thư từ, không hoa, không nhẫn, anh cầu hôn chị: "Lấy anh nhé, anh sẽ có trách nhiệm với em". Chị bất ngờ ôm lấy anh, bật khóc gật đầu.

Đồng ý yêu và lấy anh, chị phải vượt qua sự phản đối từ gia đình, bỏ qua những ánh mắt, những lời dị nghị của mọi người. Khi biết chuyện, bố chị ngăn cản: "Bố đồng ý cho con giúp đỡ Tuấn, bạn bè những lúc hoạn nạn không nên bỏ nhau. Con có thể giúp cậu ấy (anh Tuấn) về kinh tế, còn yêu nhau, bố cấm tuyệt đối".

Biết bố vẫn còn thương con gái, nhiều lần chị ra sức thuyết phục: "Con yêu anh Tuấn, khổ bao nhiêu con cũng chịu được. Dù cuộc sống ngắn ngủi, nhưng con được sống với người mình yêu, được là chính mình".

Không khuyên bảo được con, bố chị bắt đầu cương quyết: "Nếu nhất quyết làm theo ý mình, con không phải là con của bố, không phải là con của gia đình này". Chị bất lực, quỳ gối xin lỗi bố mẹ rồi lựa chọn đi theo tiếng gọi của trái tim, bỏ lại những dị nghị "đến mức họ hàng nhìn thấy tôi quay mặt bỏ đi" - chị nửa thật, nửa đùa.

Năm 2002, đám cưới của anh chị diễn ra. Không có đại diện nhà gái, không váy trắng cô dâu, không hoa, không nhạc… Chỉ có họ hàng nhà trai và vài mâm cơm. Hôm cưới, chị tự may cho mình một chiếc áo dài, đến giờ chị vẫn giữ, thỉnh thoảng lôi ra mân mê, hoài niệm…

Lấy anh, chị trở thành trụ cột chính trong gia đình. Trước chị làm công nhân của Công ty May Chiến Thắng. Nhưng khi công ty giải thể, cuộc sống của gia đình trở nên khó khăn hơn. Hằng ngày, chị đi bán nước trong bệnh viện, rồi mở hàng nước ngoài cổng viện, rồi bán hàng rong kiếm lời... gặp việc gì ra tiền là chị làm. Không kể ngày đêm, nắng mưa, cứ có việc là đi. "Mình vất vả thêm một chút, cả nhà đỡ khó, cháu lại có sách đến trường" - chị tâm sự.

Lúc lấy anh, chị cũng không hi vọng mình được làm mẹ. Nên khi biết chị mang thai, anh chị đã... khóc vì quá đỗi vui mừng. Anh đem tin vui này ra "khoe" với bà con trong xóm, ai cũng mừng, cũng xuýt xoa. Tin anh có con lan rộng, mọi người vui cùng anh, xóm chạy thận cũng như có luồng sinh khí mới thổi vào, mong một ngày kia bừng sáng...

Chẳng biết còn ai khổ như chị? Có con đã là một kỳ tích, sinh con lại còn khổ trăm bề. Vượt cạn một mình, dù khổ, dù đau nhưng qua  ánh mắt hạnh phúc, đầy tự hào, chị nhớ lại: đêm 5-6-2003, anh Tuấn sốt cao phải vào Bệnh viện Nhiệt đới điều trị.

Tối chị vẫn vào chăm anh, trở về phòng nằm, gần 3h sáng thì vỡ ối phải tự vào viện. Ngày hôm sau, chờ mãi không thấy vợ mang cơm vào như thường lệ, anh Tuấn về nhà thì nhận tin từ bà chủ trọ: "Vợ cậu nhập viện sinh con đêm qua". Mọi đớn đau, mệt mỏi tiêu tan, anh lao vào viện. Nhìn hai mẹ con bình an trên giường, lúc ấy anh thấy mình là người hạnh phúc nhất trần gian.

Bế con trên tay, anh đặt tên bé là Mai Chiến Thắng. Anh bảo rằng mỗi lần gọi tên con là một lần nhắc anh chị phải sống vì con, phải chiến thắng căn bệnh, chống chọi với số phận nghiệt ngã, để sau này con biết rằng sự ra đời của con có giá trị như thế nào đối với cuộc đời bố mẹ.

Bé Thắng lớn lên trong vòng tay yêu thương của anh chị, của cả xóm nghèo. Ý thức được hoàn cảnh, trong suốt 6 năm đi học, em luôn đền đáp tình yêu thương của họ bằng những điểm 10, những  giấy khen học sinh giỏi...

Nói về vợ trong ánh mắt thương yêu, đầy trân trọng anh bảo, thương chị lắm, không có gì bù đắp được sự hi sinh của chị. Anh kể, chị đi họp lớp, bạn bè ai cũng váy áo lượt là, xe đẹp. Còn chị vẫn lóc cóc đạp xe với chiếc nón lá quen thuộc... Nghĩ mà tội.

Tôi bảo anh, tình yêu của anh chị y chang chuyện cổ tích tôi vẫn đọc, không có bà tiên, không có phép màu. Nhưng anh cười "Với tôi điều đó không quan trọng, phép màu của đời tôi chính là cô ấy". Nghe câu nói đó, chị cười, anh cũng cười. Vừa lúc đó giai điệu bài hát từ radio vang lên: "Thôi thì, ta bên nhau trong cơ hàn. Thôi thì, cầm tay nhau không khóc than. Chứa chan tình nghĩa, nước mắt đã khô cạn…".

Hoàng Hòa

Nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, ngày 10/2, Đoàn công tác Uỷ ban Quốc phòng, An ninh và Đối ngoại Quốc Hội do Thượng tướng Lê Tấn Tới, Uỷ viên Trung ương Đảng, Uỷ viên Ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Uỷ ban Quốc phòng, An ninh và Đối ngoại làm trưởng Đoàn đã đến dâng hương tưởng niệm, tri ân các Anh hùng - Liệt sĩ tại Nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia Đồi 82, Nghĩa trang liệt sĩ Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam, Khu di tích lịch sử, văn hóa Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam (Tây Ninh).

“Ngày Tìm hiểu Việt Nam” là hoạt động ngoại giao văn hóa thường niên được tổ chức từ năm 2015, nhằm cập nhật đường lối, chính sách đối ngoại và thành tựu kinh tế - xã hội của đất nước, đồng thời quảng bá văn hóa Việt Nam tới ngoại giao đoàn và các tổ chức quốc tế tại Việt Nam.

Khi mùa xuân gõ cửa khắp các bản làng vùng biên giới Sơn La, cũng là lúc những người lính biên phòng gác lại niềm riêng để thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng: mang Tết đủ đầy đến với từng nếp nhà sàn của đồng bào các dân tộc.

Các đối tượng tham gia đánh bạc dưới nhiều hình thức như: baccarat, xóc đĩa, nổ hũ, game bài đổi thưởng, cá cược thể thao… với số lượt giao dịch lớn. Trong đó, có trường hợp lên đến hàng chục nghìn lượt đặt cược với tổng tang số đánh bạc hơn 41 tỷ đồng trong vòng 1 tháng.

Năm 2026, các học viện, trường CAND được Bộ Công an giao 2.070 chỉ tiêu tuyển sinh (tuyển mới) từ nguồn học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông, chiến sĩ nghĩa vụ dự tuyển. Trong đó, 1.870 chỉ tiêu đào tạo trình độ đại học tại các học viện, trường CAND và 200 chỉ tiêu hợp tác đào tạo trình độ đại học tại các cơ sở đào tạo ngoài ngành.

Trước trận lượt đi vòng 1/8 AFC Champions League Two 2025/2026 gặp Tampines Rovers, CLB Công an Hà Nội (CAHN) thể hiện rõ tham vọng tiến sâu tại đấu trường châu lục. Với lợi thế sân nhà và sự chuẩn bị kỹ lưỡng về lực lượng, chiến thuật, đại diện Việt Nam hướng tới mục tiêu tạo lợi thế ở lượt đi, làm bàn đạp cho tham vọng giành vé vào tứ kết.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Gia Lai đã khởi tố vụ án, khởi tố 3 bị can liên quan vụ bạo lực học đường khiến một học sinh tử vong. Từ mâu thuẫn bộc phát, nhóm thiếu niên đã hành hung nạn nhân dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng bạo lực trong lứa tuổi học sinh hiện nay.

Chỉ vì cảm thấy cuộc sống nhàm chán, một thanh niên không nghề nghiệp ổn định, từng có tiền án đã lên kế hoạch tàn sát cả một gia đình để cướp tài sản. Vụ thảm sát 3 người tại cơ sở thu mua nông sản Thiên Hạnh không chỉ gây rúng động dư luận Đồng Nai mà còn phơi bày một sự thật lạnh người: khi lòng tham, thú tính và sự lệch lạc nhân cách kết hợp với vũ khí, cái ác có thể biến con người thành kẻ giết người dã man ngay giữa đời thường.

Lực lượng CSĐT tội phạm về ma túy Công an tỉnh Hà Tĩnh vừa triệt phá một đường dây mua bán, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy liên tỉnh với phương thức, thủ đoạn tinh vi. Cơ quan chức năng thu giữ 0,5 kg ma túy đá, đồng thời khởi tố, bắt giữ các đối tượng liên quan, tiếp tục mở rộng điều tra vụ án.

Kiểm tra nơi Nguyễn Xuân Qui lẩn trốn, Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Cần Thơ thu giữ nhiều túi ni-lon chứa ma túy và cả một "bộ sưu tập" vũ khí, hung khí nguy hiểm.

Phòng Giám định hóa học, Viện Khoa học hình sự, Bộ Công an đã lập thành tích xuất sắc trong công tác giám định “giải mã” các vụ án khó, phức tạp được dư luận quan tâm chú ý; đồng thời phát hiện thấy nhiều phương thức, thủ đoạn phạm tội mới nổi lên, rút ngắn thời gian giám định đáp ứng nhanh nhất yêu cầu của cơ quan điều tra và các đơn vị nghiệp vụ.

Từ năm 2019 đến nay, các đối tượng đã sản xuất và đưa ra thị trường hàng trăm máy biến áp giả, tiêu thụ tại nhiều tỉnh, thành phố khu vực miền Tây Nam Bộ và TP Hồ Chí Minh, gây thiệt hại nghiêm trọng cho doanh nghiệp, đồng thời tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn cho hệ thống điện, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn lưới điện.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文