Nhà gác quê Mường

08:02 25/09/2020
Mẹ kể khi vừa được một tháng tuổi tôi đã về quê ngoại, một bản nhỏ thuộc Mường Thàng. Nơi có dòng suối róc rách lấp lóa nắng từ rặng mận, nhà sàn thấp thoáng vườn cây trái xum xuê bốn mùa. Câu đầu tiên học nói là "cơm đồ, nhà gác, nước vác, lợn thui"...


Sau lớn, biết câu thành ngữ ngắn ngủi thâu tóm trọn vẹn đời sống căn cốt nhà Mường và nhà gác, tức nhà sàn Mường, gắn bó suốt tuổi thơ, day dứt  đi theo cuộc đời và nhắc nhở món nợ với quá khứ.

Cả năm chị em tôi đều mê mẩn quê ngoại, nơi có ngôi nhà sàn đẹp nhất bản. Về quê bỏ dép, tung tăng khắp cái nhà sàn "dài như một tiếng chiêng" mỏi nhừ đôi chân bé thơ. Tôi nhớ cái vân gỗ loang ra như vệt khói ám trên cột cái lên nước bóng loáng đượm màu thời gian, đủ một vòng tay ôm tuổi thơ. Tôi thuộc từng cái mắt gỗ to và nhỏ từng tấm gỗ lát  mặt sàn rộng thênh thang, những mắt gỗ ngỡ ngàng ký ức. Tôi phân biệt được cái lỗ thủng nào là do con mọt cần mẫn  gặm cót két suốt ngày đêm, cái lỗ thủng nào là do nứt vỡ, và cái lỗ thủng nào là do bác dâu khoét ra để nhổ nước cốt trầu.

Tính bác Cả cẩn thận, tấm gỗ sàn nào bị mọt gặm thủng là thay ngay, nhưng vì chiều bác dâu, nên riêng tấm gỗ khoét lỗ không bao giờ thay. Bác dâu đã thân thiết chung sống với tấm ván khoét lỗ, bên cửa vóong nhà sàn để ăn trầu, đến 85 tuổi về trời. Nhìn tấm ván khoét lỗ, tưởng đâu bác dâu đang lụm cụm giã trầu, vừa đứng lên đi vào bếp.

Thèm được duỗi dài chân, gối đầu lên lòng bác dâu, hít hà mùi thơm thơm nồng hắc của trầu và cau trong cái cối trầu bằng đồng có những hoa văn tinh xảo. Nhớ tiếng ngoáy trầu phát ra âm thanh rin rít. Đôi khi bác dâu nhờ giã trầu hộ, rồi nói  giã trầu không ngon, con gái vụng thế sau này chỉ có ế chồng.

Một xóm nhỏ người Mường.

Tôi thích quẩn quanh bên bác dâu, quanh bác rất nhiều hộp đan bằng cật tre, mà cái nào cũng óng chuốt nuột nà như eo lưng ong thiếu nữ. Những thứ hộp và ớp này đều do bác Cả tự tay chuốt từng nan cật tre đực và đan. Nghĩ lại tôi đồ rằng bác Cả đan bằng tình yêu "lạt mềm buộc chặt" đến nồng nàn. Tôi lục lọi với niềm thích thú, trầu cau, thuốc lào, chỉ thêu, các mảnh vải vụn xanh đỏ, ước mong có những hộp đan ấy để chơi bày hàng.

Con dao cau nhỏ xíu sắc lẹm cùng bộ xà tích bạc trên cạp váy  dệt con  hươu của bác dâu, theo nhịp tay ngoáy trầu, phát ra âm thanh lanh canh reo vui. Mẹ kể cái cối trầu và bộ xà tích này là của quan Lang, bác Cả mang một trâu vực cày đổi lấy để tặng bác dâu. Rằng suốt thời con gái, mẹ đã ước mong một bộ xà tích như vậy. Mẹ thở than đầy tiếc nuối khi anh trai con bác Cả đã bán bộ xà tích sau vài năm bác dâu về cõi.

Tôi nhớ đến bác dâu thật nhiều bởi đó là người đàn bà Mường đặc biệt. Theo cách nghĩ của tôi bác dâu như chiếc cầu thang của ngôi nhà sàn Mường. Có lẽ ít ai biết, linh hồn nhà sàn Mường truyền thống là chiếc cầu thang. Nhà quan Lang được làm cầu thang 9 bậc; nhà lang Cun, người giúp việc cho Lang, được làm cầu thang 7 bậc; dân thường được làm cầu thang 5 bậc; còn hạng nghèo hèn, mẹ góa con côi chỉ được làm cầu thang 3 bậc. Vào bản Mường, nhìn bậc cầu thang là biết địa vị cao quý, hay thấp hèn. Cả đời, bác dâu tôi được coi như chiếc "cầu thang 9 bậc" của ngôi nhà, trong chín bậc tình yêu của bác Cả.

Cũng ít ai còn nhớ nhà sàn Mường có 2 cầu thang. Cầu thang dành cho ông chủ nhà và khách đặt ở đầu hồi phía Đông Nam, nơi đón mặt trời lên. Chiếc cầu thang này dẫn khách đi vào gian nhà chính, nơi đặt bếp khách lúc nào cũng đỏ lửa, ấm sực. Chiếc cầu thang và bếp này bác Cả dùng thường xuyên. 

Cầu thang dành cho đàn bà trong nhà đặt ở phía Tây Bắc, nơi giáp sàn nước. Cầu thang này dẫn vào bếp dành cho đàn bà  nấu ăn hằng ngày. Vậy chủ nhân của bếp này là bác dâu ư? ồ, không phải đâu, bác Cả cũng làm chủ bếp này luôn. Khi về quê, tôi thường thấy bác bận rộn ở căn bếp này, và tôi được ăn những món ngon nhất. Qua nửa đời người, tôi vẫn muốn được bé bỏng lại để hít hà món canh thịt gà nấu mộc nhĩ, nấm tươi vừa hái, thơm ngọt ngào hương rừng xanh.

Trên kia tôi nói chỗ ngồi ăn trầu của bác dâu là cây cột cái, bên cửa voóng. Ở nhà sàn, cửa vóong là  cửa sổ hai bên gian thờ hướng chính Tây, là nơi linh thiêng nhất của ngôi nhà. Đàn bà không được ngồi ở 2 ô cửa voóng này vì đó là lối đi ra đi vào của ông bà tổ tiên. Khi người đàn ông của gia đình đi về Mường Ma thì quan tài cũng được đưa ra ngoài bằng cửa voóng. Vậy mà bác dâu của tôi, suốt hơn nửa thế kỷ sống ở nhà chồng, chỗ ngồi ăn trầu của bác dâu chính là nơi cửa voóng này. Tôi nghĩ, bác dâu là phong thủy, là linh hồn, là chiếc cầu thang, là cửa voóng nhà sàn. Sau cùng, bác dâu là chín bậc tình yêu của dòng họ nhà tôi, và tôi hiểu vì sao mẹ coi bác dâu như thế thân của bà ngoại.

Còn bao nhiêu là niềm yêu với  cái hành lang bao quanh nhà sàn. Những khi giỗ chạp thì cái mặt sàn rộng cũng trở nên chật hẹp, thì cái hiên rộng ấy  đủ chỗ cho chị em tôi đùa nghịch mà không làm quẩn chân người lớn. Khi lớn thêm chút nữa, hiên nhà  lại là nơi tôi thập thò rình các chị đi chơi với bạn trai, là nơi tôi chẩu mỏ ngồi hóng hớt khi các chị cùng bạn bè cười đùa rúc rích với những chuyện dưới đất trên trời mà một  đứa bé con chả hiểu gì. Năm tháng trôi  miên man vẫn còn lại nơi hàng hiên ấm áp  như tình yêu thương trìu mến thời  trẻ dại trong veo.

Mỗi khi nằm dang rộng chân tay trên nhà sàn, tôi thường nhìn lên mái gianh được lợp dày đến cả gang tay kèm nỗi lo lắng lỡ mưa đá thủng mái nhà? Biết đâu cũng giống ngôi nhà chúng tôi ở nơi thành phố bị mưa đá đập vỡ mái ngói, dột trong nhà như ngoài sân. Mẹ kể có lần mưa bão sập mái gianh, mẹ bị cây nứa nhọn xuyên đỉnh đầu, bác Cả chui vào bới  cái mái gianh đã sập xuống để lôi mẹ ra. Di chứng để lại là vết sẹo to đùng, nhẵn bóng, lồi thành một cục trên đầu mẹ, tôi thường di ngón tay lên đó. Từ lần sập mái nhà ấy, bác Cả lợp gianh mỏng cho đỡ nặng mái. Tôi nghĩ cắt được cỏ gianh để lợp đủ cái nhà sàn cũng là một kỳ công rồi.

Nhà văn Phan Mai Hương (huongphanmaihb@gmail.com)

Không còn ngôi nhà sàn, nên không còn cái máng đẽo bằng gỗ, đựng đầy nước, trong lòng máng phơ phất làn rêu xanh mịn như nhung. Cái gáo bằng ống nứa để úp ngang miệng máng, dùng để múc nước rửa chân trước khi trèo lên nhà. Cái máng đựng nước dưới gốc bưởi, mỗi mùa hoa, hương thơm ngát thấm từng giọt nước. Hương thơm thanh tao ngan ngát của hoa bưởi thấm xuống phiến đá lót chân mòn vẹt vết thời gian. Hương bưởi loang ra ôm choàng ngôi nhà sàn như vòng tay bao dung hiền từ của  ông bà bao bọc lũ cháu từ thành phố, nghịch ngợm như quỷ con.

 Cái máng cạn trơ đáy, khô nẻ, lớp rêu bám khô cong cớn như miếng bánh đa nướng và chuyển sang màu nâu xỉn như có ánh mắt trách móc, dỗi hờn của người xưa lẩn khuất trong tán lá xanh. Khi cái máng bị phơi nắng mưa  nứt nẻ thớ gỗ thì nó bị chẻ ra thành củi đun bếp. Biết rồi mà lòng nhoi nhói hoài niệm xa xôi. Tôi vẫn cảm giác đau như dao cắt ruột khi nghĩ đến anh con bác Cả bán ngôi nhà sàn. Anh nói bán  nhà vì không hái được cỏ gianh lợp mái, tấm ván mọt gặm không có thay. Ờ, thì rừng nguyên sinh đã thành đồi bát úp trơ trụi như con gà bị vặt trụi lông.

 Anh  em tôi đã không giữ được ngôi nhà sàn đẹp nhất bản. Bên hàng xóm dần mọc lên những ngôi nhà mái bằng. Trong không gian bờ rào, bụi tre, vườn ngô và cây trái, đất đồi đỏ au, ngôi nhà vô duyên như  mặc com lê đi dép tổ ong. Tương lai gần, ngôi nhà sàn Mường sẽ mất tích, vì rừng không còn gỗ.

Năm tháng qua, chúng tôi dù ở quê hay phố, đều sống trong nhà mái bằng bê tông cốt thép vuông chằn chặn như hộp diêm, khác nào con dế nhốt trong hộp diêm. Nếu đi hết cuộc đời không nguôi cạn nỗi nhớ quê, và riêng tôi ngôi nhà sàn thênh thang nắng gió đã nuôi trong tâm khảm một nỗi tiếc đến khắc khoải. Hơn hết là nỗi lo thế hệ sau chỉ biết "cơm đồ nhà gác..." trong  sách nghiên cứu về một nền văn hóa đã mất.  

Phan Mai Hương

Trong chương trình “Mãi mãi niềm tin theo Đảng” vào tối 16/1 – chương trình chính luận nghệ thuật chào mừng kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng, hướng tới Đại hội XIV của Đảng, ca sĩ Anh Tú tạo nhiều bất ngờ khi giới thiệu đến công chúng ca khúc mang tên “Thưa Đảng” do chính anh sáng tác.

Trước thềm trận bán kết Vòng chung kết U23 châu Á, cái tên U23 Trung Quốc mang đến nhiều suy ngẫm lẫn tò mò. Không hào nhoáng, không áp đảo về mặt thế trận, đội bóng trẻ đến từ Đông Á lại lặng lẽ tiến sâu bằng một con đường khác biệt: phòng ngự đến tận cùng và chắt chiu từng khoảnh khắc sinh tồn. Đó không phải là lối chơi hấp dẫn, nhưng lại là một bài toán thực sự hóc búa cho bất kỳ đối thủ nào, trong đó có U23 Việt Nam.

Giữa trùng khơi, trong nhịp sóng vỗ nơi đảo tiền tiêu của Tổ quốc, hơn 1.900 người dân cùng các lực lượng vũ trang trên đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đang hân hoan, tin tưởng hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại của dân tộc mà còn mang theo bao mong muốn, kỳ vọng về một cuộc chuyển mình lịch sử cho Tổ quốc trong kỷ nguyên vươn mình.

Thực hiện cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, Công an tỉnh Điện Biên vừa bắt 1 đối tượng, tang vật thu giữ 10 bánh ma túy.

Trong bối cảnh địa chính trị toàn cầu có những chuyển dịch phức tạp, Greenland giờ không chỉ là một hòn đảo tự trị băng giá xa xôi của Đan Mạch. Tổng thống Donald Trump gần đây thường xuyên khẳng định, Mỹ phải kiểm soát Greenland để chống lại mối đe dọa từ các đối thủ ở khu vực Bắc Cực. Đặc biệt, với sự xuất hiện của hệ thống Vòm Vàng và hệ thống vũ khí hiện đại, nhu cầu kiểm soát Greenland trở nên đặc biệt cấp thiết.

Trong không khí Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Nguyễn Hồng Thái, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh đã trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí trung ương và địa phương về tầm nhìn, mục tiêu và những định hướng lớn nhằm xây dựng Bắc Ninh phát triển nhanh, bền vững, hiện đại, giàu bản sắc; phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030.

Những ngày gần đây, dư luận cả nước đặc biệt quan tâm đến thông tin báo chí phản ánh việc xuất hiện một ngôi nhà rường bằng gỗ dựng ngay trước cổng vào bửu thành của Lăng Hoàng thái hậu Từ Dụ, đồng thời một cổng gỗ dạng tam quan cũng được dựng ở khu vực phía ngoài Lăng vua Thiệu Trị. Cả hai công trình đều do Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế cho xây dựng, với lý do “phục vụ hương khói, nghi lễ” và được thực hiện từ nguồn xã hội hóa.

Với 88 ca ghép gan cho bệnh nhi, Bệnh viện Nhi Trung ương hiện là đơn vị có số ca ghép gan nhi nhiều nhất tại Việt Nam, trong đó có những ca đòi hỏi kỹ thuật khó. Sau mỗi ca ghép thành công là một tương lai được viết lại, một cuộc đời được hồi sinh từ lòng nhân ái của người hiến và gia đình, cùng sự tận tâm, nỗ lực của các y bác sĩ. Ca ghép thứ 88 được thực hiện cuối năm 2025 là dấu mốc quan trọng đánh dấu lần đầu tiên Bệnh viện Nhi Trung ương thực hiện thành công ca ghép gan từ người hiến chết não cho bệnh nhi 3 tuổi bị teo đường mật bẩm sinh.

Ngày 18/1, Ban Quản lý dự án Chương trình phát triển các đô thị loại II (thuộc Sở Tài chính TP Huế) cho biết, đã ban hành quyết định xử phạt Công ty Cổ phần 479 Hòa Bình với tổng số tiền hơn 1,5 tỷ đồng do vi phạm tiến độ hợp đồng tại gói thầu số 28 nâng cấp, mở rộng cầu Vỹ Dạ và xây dựng tuyến đường 100m nối khu đô thị A-B thuộc khu đô thị An Vân Dương.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文