Tết xa, Tết gần

09:00 13/02/2018
Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.


Trong ký ức, tôi nhớ về những chiều cuối năm. Thứ gió bấc của miền Bắc vẫn trổ lên từng đợt, rét lạnh căm căm. Tôi vẫn được người lớn trang bị quần áo ấm lành để tới trường học tập. Còn cha mẹ tôi thì lại tất tả ra đồng. Còn nhiều sào ruộng cần kịp san, bờ cỏ phải làm sạch… thường là cứ hối hả, tranh thủ con nước, thời vụ để kịp hoàn thành tiến độ của vụ lúa Ðông - Xuân.

Giữa cái lạnh buốt giá, hai người trụ cột trong gia đình vẫn bì bõm lội nước, bóng nhỏ giữa cánh đồng lớn, họ chỉ trở về nhà khi đã nhọc lao. Khi nghe thấy tiếng xe đạp lạch cạch rồi dựng bên hàng rào dâm bụt thì tiếng bầy con chào hỏi cũng líu ríu cất lên. 

Chúng tôi đi học về sớm đã phân công nhau để nấu được bữa cơm gia đình giản dị mà nóng ấm, chỉ đợi cho đến khi mẹ cha kịp rửa tay chân rồi ngồi sà xuống để ăn chung mâm, đâu đó, tôi vẫn còn ngửi thấy mùi ngai ngái của bùn đất thoang thoảng, mà có chút bận lòng, xót thương.

Rồi chúng tôi cứ lớn lên, trưởng thành bên nhau, nâng đỡ và chia sẻ cho nhau từ những điều cỏn con đến những điều không cần nói ra, nhưng cũng vẫn luôn sẵn lòng vì nhau. Chúng tôi mỗi người, mỗi nghề đi theo định hướng của bản thân mà tự nhủ phải nỗ lực, tự thân. Có những khi mệt mỏi, chán nản, yếu đuối trên đường đi… thì tìm cách về với mái nhà, và mặc nhiên sẽ an yên khi ở đó.

Chúng tôi, mỗi đứa cũng tự mang về gia đình mình những điều chưa từng nghĩ được khi còn thơ bé. Đó là những điều có thể cha mẹ tôi không nghĩ đến hay không mong mỏi, nhưng khi điều kiện đến, trước tiên, chúng tôi luôn muốn dành dụm cho những người ưu tiên, là cha mẹ.

Mỗi đứa con góp vào bằng phần nào của mình, mái nhà khang trang hơn ngày tháng xưa cũ. Tiện nghi cũng đầy đủ dần và con lại phải hướng dẫn cha mẹ biết cách sử dụng, phải nhẫn nại vô cùng. Vậy mà, không dưng nhớ lại, hai người lớn nhất trong nhà cũng đã phải kiên trì vô cùng với những non nớt, ngây dại, ương bướng, cá tính… của tuổi thơ, rồi tuổi trẻ của chúng tôi. Thường thì không mấy ai trưởng thành rồi, mà lại dám chối bỏ một thời gắn bó dưới một mái nhà với mẹ cha. Âu cũng là một thời để nhớ và ghi lòng.

Tết năm nào cũng vậy, con cái chúng tôi cũng chăm khuôn kéo về ngôi nhà chung nào là những đồ đạc, những đồ ăn, thức uống… Những thứ mà, nhìn xem cũng chỉ nghĩ đến cho gia đình mình, họ dùng được không nhỉ? Rồi tất tả đón xe về quê nhà với cha mẹ, trong một chiều cuối năm.

Khi đón cái gió lạnh từ đồng chiều thổi về,  làm tôi nhớ nao lòng về thoáng chiều xưa ngồi bên khung cửa đợi cha mẹ đi làm đồng về. Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.

Bà đã nán lại, và vội vàng lau những giọt nước mắt thơ dại cho tôi, vuốt má tôi và nói yêu: “Mẹ đi rồi mẹ lại về mà, có xa như Tết Công-gô đâu mà lo sợ gì. Nín đi con”.

Hồi thơ dại ấy, tôi không hiểu cách so sánh với “Tết Công-gô” là gì cả? Chúng ta vẫn hay nhắc đến sự kiện đó (không biết có thật hay không?) nhưng mấy ai biết được, dẫu cùng chung địa cầu, nhưng tại đất nước Công-gô hẻo lánh nơi có đầy rẫy những dịch bệnh diễn ra triền miên, đi kèm đó là đói khổ khiến con người ta hao mòn đi. Lại thêm nữa, những toán quân bạo động thỉnh thoảng lại nổ súng giết chóc, thảm sát những người vô tội…

Có lẽ dân Công-gô cũng chẳng biết Tết là gì, và Tết cũng trở nên xa vời vợi với họ. Bởi có lẽ, họ cũng chẳng mong gì, ngoài bình yên để sống. Nghĩ đến mà xót lòng, rồi chợt hiểu tại sao mẹ tôi hồi đó lại trấn an tôi bằng thứ lời “cửa miệng” của bà nhưng lại hàm chứa cả về tình thương yêu, lo lắng rất chân thật. Có lẽ, tôi may mắn lắm thay, vì có gia đình luôn ở bên, là điểm tựa, niềm ủi an, vỗ về từ thơ bé tới khi dạn dĩ.

“Mẹ ơi, Tết Công-gô là gì hả mẹ?”, tôi đã từng hỏi thế. Nhưng tôi nghĩ, Tết ở đâu, thì nhà ở đó, vì tâm an là khi thấy những người mình thương yêu rất mực được bình an và hạnh phúc bên nhau.

Tết, con cái chúng tôi dành dụm mang thứ gì về cho gia đình, cha mẹ cũng mừng cũng quý. Nhưng họ vẫn mừng hơn nhiều lần nữa, khi những điều mà chúng tôi đã vô tình mang đi xa nhà trong  suốt hành trình năm tháng đeo đuổi của mỗi đứa, thì khi chúng tôi trở về trước bậc thềm nhà, đó là mùa Xuân sum vầy rồi. Quà nào quý giá hơn?

Trần Duy Thành

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố Washington đang cân nhắc “những phương án mạnh tay” để đáp trả chiến dịch trấn áp các cuộc biểu tình chống chính phủ tại Iran, trong đó không loại trừ khả năng can thiệp quân sự, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ xung đột khu vực.

Liên quan đến vụ án vi phạm an toàn thực phẩm, theo thông báo của Công ty cổ phần đồ hộp Hạ Long, bắt đầu từ hôm nay (12/1), công ty sẽ dừng sản xuất 14 ngày và có thể dài hơn. Thông tin này ngay lập tức tác động, gây nỗi lo cho hàng trăm cán bộ, công nhân viên của doanh nghiệp, bởi nghỉ việc đồng nghĩa mất thu nhập, ảnh hưởng tới sinh hoạt của gia đình họ…

Khi những cơn gió mùa đông vẫn len lỏi qua từng bản làng vùng cao xứ Thanh, chương trình “Đông ấm xứ Thanh” do Cục Xây dựng phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc Bộ Công an phối hợp với Công an tỉnh Thanh Hóa cùng các đơn vị đồng hành, nhà hảo tâm tổ chức đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trong lòng nhân dân.

Nghe theo FULRO gieo ảo vọng, một số bà con dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh Gia Lai tham gia các tổ chức đội lốt tôn giáo do chúng tạo ra, gây ảnh hưởng đến an ninh chính trị, trật tự xã hội ở địa phương.

Buôn lậu, hàng giả, hàng nhái, gian lận thương mại đang khiến cho nền kinh tế méo mó, doanh nghiệp chịu thiệt hại và người tiêu dùng gánh hậu quả. Khách hàng bối rối giữa muôn vàn sản phẩm giả, nhái tinh vi, còn doanh nghiệp (DN) chân chính thì vật lộn để bảo vệ uy tín và cạnh tranh công bằng.

Sau hàng loạt vụ đánh bom và đốt phá liên hoàn đã xảy ra tại các tỉnh cực Nam Thái Lan hôm 11/1 khiến nhiều trạm xăng và cơ sở hạ tầng bị hư hại, làm ít nhất 4 người bị thương, quân đội nước này đã áp lệnh giới nghiêm tại tỉnh Narathiwat, đồng thời tăng cường kiểm soát an ninh dọc biên giới giáp Malaysia.

Chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đã mở một cuộc điều tra hình sự nhằm vào Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) Jerome Powell, động thái được đánh giá sẽ làm gia tăng những lo ngại sâu sắc về tính độc lập của chính sách tiền tệ tại nền kinh tế lớn nhất thế giới.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文