Tết xa, Tết gần

09:00 13/02/2018
Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.


Trong ký ức, tôi nhớ về những chiều cuối năm. Thứ gió bấc của miền Bắc vẫn trổ lên từng đợt, rét lạnh căm căm. Tôi vẫn được người lớn trang bị quần áo ấm lành để tới trường học tập. Còn cha mẹ tôi thì lại tất tả ra đồng. Còn nhiều sào ruộng cần kịp san, bờ cỏ phải làm sạch… thường là cứ hối hả, tranh thủ con nước, thời vụ để kịp hoàn thành tiến độ của vụ lúa Ðông - Xuân.

Giữa cái lạnh buốt giá, hai người trụ cột trong gia đình vẫn bì bõm lội nước, bóng nhỏ giữa cánh đồng lớn, họ chỉ trở về nhà khi đã nhọc lao. Khi nghe thấy tiếng xe đạp lạch cạch rồi dựng bên hàng rào dâm bụt thì tiếng bầy con chào hỏi cũng líu ríu cất lên. 

Chúng tôi đi học về sớm đã phân công nhau để nấu được bữa cơm gia đình giản dị mà nóng ấm, chỉ đợi cho đến khi mẹ cha kịp rửa tay chân rồi ngồi sà xuống để ăn chung mâm, đâu đó, tôi vẫn còn ngửi thấy mùi ngai ngái của bùn đất thoang thoảng, mà có chút bận lòng, xót thương.

Rồi chúng tôi cứ lớn lên, trưởng thành bên nhau, nâng đỡ và chia sẻ cho nhau từ những điều cỏn con đến những điều không cần nói ra, nhưng cũng vẫn luôn sẵn lòng vì nhau. Chúng tôi mỗi người, mỗi nghề đi theo định hướng của bản thân mà tự nhủ phải nỗ lực, tự thân. Có những khi mệt mỏi, chán nản, yếu đuối trên đường đi… thì tìm cách về với mái nhà, và mặc nhiên sẽ an yên khi ở đó.

Chúng tôi, mỗi đứa cũng tự mang về gia đình mình những điều chưa từng nghĩ được khi còn thơ bé. Đó là những điều có thể cha mẹ tôi không nghĩ đến hay không mong mỏi, nhưng khi điều kiện đến, trước tiên, chúng tôi luôn muốn dành dụm cho những người ưu tiên, là cha mẹ.

Mỗi đứa con góp vào bằng phần nào của mình, mái nhà khang trang hơn ngày tháng xưa cũ. Tiện nghi cũng đầy đủ dần và con lại phải hướng dẫn cha mẹ biết cách sử dụng, phải nhẫn nại vô cùng. Vậy mà, không dưng nhớ lại, hai người lớn nhất trong nhà cũng đã phải kiên trì vô cùng với những non nớt, ngây dại, ương bướng, cá tính… của tuổi thơ, rồi tuổi trẻ của chúng tôi. Thường thì không mấy ai trưởng thành rồi, mà lại dám chối bỏ một thời gắn bó dưới một mái nhà với mẹ cha. Âu cũng là một thời để nhớ và ghi lòng.

Tết năm nào cũng vậy, con cái chúng tôi cũng chăm khuôn kéo về ngôi nhà chung nào là những đồ đạc, những đồ ăn, thức uống… Những thứ mà, nhìn xem cũng chỉ nghĩ đến cho gia đình mình, họ dùng được không nhỉ? Rồi tất tả đón xe về quê nhà với cha mẹ, trong một chiều cuối năm.

Khi đón cái gió lạnh từ đồng chiều thổi về,  làm tôi nhớ nao lòng về thoáng chiều xưa ngồi bên khung cửa đợi cha mẹ đi làm đồng về. Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.

Bà đã nán lại, và vội vàng lau những giọt nước mắt thơ dại cho tôi, vuốt má tôi và nói yêu: “Mẹ đi rồi mẹ lại về mà, có xa như Tết Công-gô đâu mà lo sợ gì. Nín đi con”.

Hồi thơ dại ấy, tôi không hiểu cách so sánh với “Tết Công-gô” là gì cả? Chúng ta vẫn hay nhắc đến sự kiện đó (không biết có thật hay không?) nhưng mấy ai biết được, dẫu cùng chung địa cầu, nhưng tại đất nước Công-gô hẻo lánh nơi có đầy rẫy những dịch bệnh diễn ra triền miên, đi kèm đó là đói khổ khiến con người ta hao mòn đi. Lại thêm nữa, những toán quân bạo động thỉnh thoảng lại nổ súng giết chóc, thảm sát những người vô tội…

Có lẽ dân Công-gô cũng chẳng biết Tết là gì, và Tết cũng trở nên xa vời vợi với họ. Bởi có lẽ, họ cũng chẳng mong gì, ngoài bình yên để sống. Nghĩ đến mà xót lòng, rồi chợt hiểu tại sao mẹ tôi hồi đó lại trấn an tôi bằng thứ lời “cửa miệng” của bà nhưng lại hàm chứa cả về tình thương yêu, lo lắng rất chân thật. Có lẽ, tôi may mắn lắm thay, vì có gia đình luôn ở bên, là điểm tựa, niềm ủi an, vỗ về từ thơ bé tới khi dạn dĩ.

“Mẹ ơi, Tết Công-gô là gì hả mẹ?”, tôi đã từng hỏi thế. Nhưng tôi nghĩ, Tết ở đâu, thì nhà ở đó, vì tâm an là khi thấy những người mình thương yêu rất mực được bình an và hạnh phúc bên nhau.

Tết, con cái chúng tôi dành dụm mang thứ gì về cho gia đình, cha mẹ cũng mừng cũng quý. Nhưng họ vẫn mừng hơn nhiều lần nữa, khi những điều mà chúng tôi đã vô tình mang đi xa nhà trong  suốt hành trình năm tháng đeo đuổi của mỗi đứa, thì khi chúng tôi trở về trước bậc thềm nhà, đó là mùa Xuân sum vầy rồi. Quà nào quý giá hơn?

Trần Duy Thành

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文