Tết xa, Tết gần

09:00 13/02/2018
Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.


Trong ký ức, tôi nhớ về những chiều cuối năm. Thứ gió bấc của miền Bắc vẫn trổ lên từng đợt, rét lạnh căm căm. Tôi vẫn được người lớn trang bị quần áo ấm lành để tới trường học tập. Còn cha mẹ tôi thì lại tất tả ra đồng. Còn nhiều sào ruộng cần kịp san, bờ cỏ phải làm sạch… thường là cứ hối hả, tranh thủ con nước, thời vụ để kịp hoàn thành tiến độ của vụ lúa Ðông - Xuân.

Giữa cái lạnh buốt giá, hai người trụ cột trong gia đình vẫn bì bõm lội nước, bóng nhỏ giữa cánh đồng lớn, họ chỉ trở về nhà khi đã nhọc lao. Khi nghe thấy tiếng xe đạp lạch cạch rồi dựng bên hàng rào dâm bụt thì tiếng bầy con chào hỏi cũng líu ríu cất lên. 

Chúng tôi đi học về sớm đã phân công nhau để nấu được bữa cơm gia đình giản dị mà nóng ấm, chỉ đợi cho đến khi mẹ cha kịp rửa tay chân rồi ngồi sà xuống để ăn chung mâm, đâu đó, tôi vẫn còn ngửi thấy mùi ngai ngái của bùn đất thoang thoảng, mà có chút bận lòng, xót thương.

Rồi chúng tôi cứ lớn lên, trưởng thành bên nhau, nâng đỡ và chia sẻ cho nhau từ những điều cỏn con đến những điều không cần nói ra, nhưng cũng vẫn luôn sẵn lòng vì nhau. Chúng tôi mỗi người, mỗi nghề đi theo định hướng của bản thân mà tự nhủ phải nỗ lực, tự thân. Có những khi mệt mỏi, chán nản, yếu đuối trên đường đi… thì tìm cách về với mái nhà, và mặc nhiên sẽ an yên khi ở đó.

Chúng tôi, mỗi đứa cũng tự mang về gia đình mình những điều chưa từng nghĩ được khi còn thơ bé. Đó là những điều có thể cha mẹ tôi không nghĩ đến hay không mong mỏi, nhưng khi điều kiện đến, trước tiên, chúng tôi luôn muốn dành dụm cho những người ưu tiên, là cha mẹ.

Mỗi đứa con góp vào bằng phần nào của mình, mái nhà khang trang hơn ngày tháng xưa cũ. Tiện nghi cũng đầy đủ dần và con lại phải hướng dẫn cha mẹ biết cách sử dụng, phải nhẫn nại vô cùng. Vậy mà, không dưng nhớ lại, hai người lớn nhất trong nhà cũng đã phải kiên trì vô cùng với những non nớt, ngây dại, ương bướng, cá tính… của tuổi thơ, rồi tuổi trẻ của chúng tôi. Thường thì không mấy ai trưởng thành rồi, mà lại dám chối bỏ một thời gắn bó dưới một mái nhà với mẹ cha. Âu cũng là một thời để nhớ và ghi lòng.

Tết năm nào cũng vậy, con cái chúng tôi cũng chăm khuôn kéo về ngôi nhà chung nào là những đồ đạc, những đồ ăn, thức uống… Những thứ mà, nhìn xem cũng chỉ nghĩ đến cho gia đình mình, họ dùng được không nhỉ? Rồi tất tả đón xe về quê nhà với cha mẹ, trong một chiều cuối năm.

Khi đón cái gió lạnh từ đồng chiều thổi về,  làm tôi nhớ nao lòng về thoáng chiều xưa ngồi bên khung cửa đợi cha mẹ đi làm đồng về. Cứ tầm 27, 28 Tết là tôi đã được nghỉ học rồi, mà mẹ cha vẫn tất tả ngược xuôi lo toan. Tôi, trong cái không khí Tết cận kề ấy, đã bật khóc nức nở, trước khi mẹ dắt chiếc xe đạp rời khỏi nhà để đi chạy việc gì đó.

Bà đã nán lại, và vội vàng lau những giọt nước mắt thơ dại cho tôi, vuốt má tôi và nói yêu: “Mẹ đi rồi mẹ lại về mà, có xa như Tết Công-gô đâu mà lo sợ gì. Nín đi con”.

Hồi thơ dại ấy, tôi không hiểu cách so sánh với “Tết Công-gô” là gì cả? Chúng ta vẫn hay nhắc đến sự kiện đó (không biết có thật hay không?) nhưng mấy ai biết được, dẫu cùng chung địa cầu, nhưng tại đất nước Công-gô hẻo lánh nơi có đầy rẫy những dịch bệnh diễn ra triền miên, đi kèm đó là đói khổ khiến con người ta hao mòn đi. Lại thêm nữa, những toán quân bạo động thỉnh thoảng lại nổ súng giết chóc, thảm sát những người vô tội…

Có lẽ dân Công-gô cũng chẳng biết Tết là gì, và Tết cũng trở nên xa vời vợi với họ. Bởi có lẽ, họ cũng chẳng mong gì, ngoài bình yên để sống. Nghĩ đến mà xót lòng, rồi chợt hiểu tại sao mẹ tôi hồi đó lại trấn an tôi bằng thứ lời “cửa miệng” của bà nhưng lại hàm chứa cả về tình thương yêu, lo lắng rất chân thật. Có lẽ, tôi may mắn lắm thay, vì có gia đình luôn ở bên, là điểm tựa, niềm ủi an, vỗ về từ thơ bé tới khi dạn dĩ.

“Mẹ ơi, Tết Công-gô là gì hả mẹ?”, tôi đã từng hỏi thế. Nhưng tôi nghĩ, Tết ở đâu, thì nhà ở đó, vì tâm an là khi thấy những người mình thương yêu rất mực được bình an và hạnh phúc bên nhau.

Tết, con cái chúng tôi dành dụm mang thứ gì về cho gia đình, cha mẹ cũng mừng cũng quý. Nhưng họ vẫn mừng hơn nhiều lần nữa, khi những điều mà chúng tôi đã vô tình mang đi xa nhà trong  suốt hành trình năm tháng đeo đuổi của mỗi đứa, thì khi chúng tôi trở về trước bậc thềm nhà, đó là mùa Xuân sum vầy rồi. Quà nào quý giá hơn?

Trần Duy Thành

Theo đề án, hai trường chuyên của Hà Nội sẽ tập trung đào tạo học sinh có năng lực nổi trội, tăng cường học chuyên sâu, nghiên cứu khoa học, học theo dự án và rèn kỹ năng học thuật bậc đại học. Kết quả đầu ra của học sinh hướng tới được công nhận rộng rãi trên thế giới.

Bình minh ngày 24/2/2022 không chỉ được đánh dấu bằng tiếng xích xe tăng Nga gầm rú vượt qua biên giới Ukraine, mà còn bởi một “cú đánh bồi” lạnh lùng và vô hình trên không gian mạng. Đúng một giờ trước khi phát súng đầu tiên nổ ra, mã độc AcidRain đã âm thầm đánh sập mạng vệ tinh của Viasat, khiến hàng nghìn modem trở thành những khối nhựa vô dụng. Một phần hệ thống liên lạc chỉ huy của Ukraine lập tức tê liệt, 5.800 turbine điện gió ở Đức mất kết nối điều khiển từ xa, hàng chục nghìn thuê bao internet ở Pháp, Hungary, Hy Lạp và Ba Lan mất kết nối. Đó là buổi sáng khiến thế giới hiểu ra: bầu trời thấp không còn là vùng trung lập, mà đã trở thành chiến trường.

Đại úy Vũ Mạnh Tuấn hiện là Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Cảnh sát Nhân dân (CSND) II. Từ ước mơ ban đầu của năm 18 tuổi cho đến hành trình hơn 10 năm phấn đấu trong màu áo xanh, ở thời điểm nào, chiến sĩ trẻ này cũng luôn tâm niệm mang đến hình ảnh người Công an không chỉ tận tụy với nghề và còn phải tử tế với đời.

Bộ Quốc phòng Mỹ ngày 8/5 đã công bố nhiều tài liệu từng được xếp loại mật liên quan đến các vụ nhìn thấy vật thể bay không xác định (UFO), theo chỉ đạo của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”

Vụ việc một nam sinh trung học cơ sở ở Ninh Bình bị bạn học đánh hội đồng gần đây tiếp tục đặt ra một câu hỏi lớn cho phụ huynh và những người làm giáo dục: “Chúng ta cần phải làm gì?”. Và, lại như những vụ việc tương tự đã diễn ra, luôn là những đáp án quen thuộc được nhắc đến, từ chuyện phải chế tài thật nặng cho tới những đề xuất về vai trò của ngành giáo dục...

Gửi lời tri ân tới các thầy, cô giáo đang bám bản, cống hiến cho sự nghiệp giáo dục vùng cao, Thứ trưởng Nguyễn Văn Long mong muốn đội ngũ giáo viên tiếp tục đoàn kết, tận tâm với nghề; đồng thời đề nghị bà con nhân dân quan tâm đưa con em đến lớp đầy đủ, cùng gìn giữ môi trường học tập cho thế hệ tương lai nơi biên cương Tổ quốc.

Đó là chỉ đạo của Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, tại Hội nghị Tiếp xúc cử tri sau kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI của Tổ đại biểu Quốc hội số 9 Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hồ Chí Minh, tổ chức chiều nay 8/5 tại trụ sở UBND phường Bình Thạnh, trong khuôn khổ đợt tiếp xúc cử tri tại TP Hồ Chí Minh.

Qua 15 ngày triển khai, Hệ thống cung cấp thông tin trước chuyến đi - Pre-arrival Information (PAI) đối với người nước ngoài tại Cảng hàng không quốc tế (HKQT) Tân Sơn Nhất đã hoàn thành giai đoạn khởi động thí điểm với những chỉ số khả quan: Tổng số lượt hành khách tiến hành khai báo đạt 161.596 khách; tổng số khách khai báo thành công đạt 119.854 khách.

Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam – Ban Vận động cứu trợ Trung ương đã phê duyệt, phân bổ cho TP Huế hơn 67 tỷ đồng với mức hỗ trợ 3 triệu đồng/hộ cho các hộ dân bị ảnh hưởng do đợt mưa lũ lịch sử năm 2025. Số tiền này tương ứng với 22.618 hộ, đạt khoảng 16,7% so với đề xuất của địa phương...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文