Xe lôi ở Sa Rài

08:01 13/02/2018
Xe lôi ở các đô thị ở vùng đồng bằng châu thổ này không hiếm, người ta vẫn bắt gặp ở Cần Thơ, Sóc Trăng, Mỹ Tho, Bến Tre hay Trà Vinh, Sa Đéc... Nhưng hình ảnh chiếc xe lôi ở Sa Rài cứ mang đến cho tôi những ấn tượng khác lạ, có lẽ vì vị thế vùng biên giới tận cùng xa xôi của mảnh đất này.


Tôi đến Sa Rài, huyện lỵ của huyện biên giới Tân Hồng (tỉnh Ðồng Tháp) rất nhiều lần. Ðiều lạ lùng, lần nào đến Sa Rài thì trời cũng ngả về chiều và có mưa. Từ phía ngã ba tỉnh lộ ÐT 842 chạy ngược lên thị trấn chừng khoảng chục cây số, với lèo tèo vài mái nhà hai bên đường cùng những cánh đồng thường ngập nước. Cảnh tượng không có nhiều đặc biệt so với những thị trấn vùng biên lân cận, ngoài những chiếc xe lôi lặng lẽ xuôi ngược.

Không nhiều như “thủ phủ” xe lôi ở Châu Đốc với hàng trăm chiếc xe lôi tập trung nhiều tại các địa điểm du lịch, phục vụ nhu cầu thoáng qua của du khách, xe lôi ở Sa Rài tôi áng chỉ còn chừng chục chiếc. Nhưng nó gắn liền với cuộc sống của người dân thị trấn. Những bà nội trợ đi chợ huyện lỉnh kỉnh đồ ăn, đồ hàng hay dăm bảy đứa trẻ con đi học, vài người già khám bệnh về..., cuốc xe lôi ở Sa Rài khá đơn giản, như cuộc sống nhiều năm qua nơi này. 

Thực ra, xe lôi ở các đô thị ở vùng đồng bằng châu thổ này không hiếm, người ta vẫn bắt gặp ở Cần Thơ, Sóc Trăng, Mỹ Tho, Bến Tre hay Trà Vinh, Sa Đéc... Nhưng hình ảnh chiếc xe lôi ở Sa Rài cứ mang đến cho tôi những ấn tượng khác lạ, có lẽ vì vị thế vùng biên giới tận cùng xa xôi của mảnh đất này.

Tôi vẫn nhớ quán cà phê Quỳnh Hoa nằm gần ngay ngã ba Quốc lộ 30 rẽ vào thị trấn, phía sau là những cánh đồng mênh mông nước nổi một buổi sáng mưa lất phất cuối năm 2014. 

Hôm đó, sau một đêm dài nghỉ lại Sa Rài như nhiều chuyến lang bạt khác, tôi định bụng tiếp tục đi ngược về Tân Châu, Châu Đốc để xuôi xuống dưới Thoại Sơn, Cô Tô, Giang Thành thì trời đổ mưa. Mưa biên giới không lớn nhưng buồn thao thiết níu chân người khách lạ ngay lúc bình minh. Trên tầng 2 của quán cà phê, ngay gần bến xe, tôi bỗng thấy mấy chiếc xe lôi lặng lẽ từ phía quốc lộ rẽ vào.

Và điều bất ngờ nhất chính là chủ nhân của nó, những người đạp xe lôi. Trái với suy nghĩ của tôi, họ đều là những người lớn tuổi. Họ đến đợi khách cho chuyến xe sớm mới từ dưới Long Xuyên, Hồng Ngự đi lên hay những món hàng mà khách gửi cho người dân đâu đó quanh thị trấn. 

Ở Sa Rài, xe lôi có thể thay thế được các phương tiện như xe ôm, xe ba gác vì nó có thể chở người, chở hàng. Thế nhưng, để đưa cả cỗ xe kéo và những món hàng cồng kềnh cũng không hề đơn giản, nhất là hàng hóa nông, thủy sản nặng nề.

Tôi thấy một chiếc xe lôi đạp từ phía đường Huỳnh Chí Công tới bến xe, chở theo mấy bao tải ốc, một đặc sản của vùng biên giới này, đã phải nghỉ mấy lần. Ông lão lái xe vừa ngồi lên đạp mấy vòng thì đường hơi ngược dốc lên lại nhảy xuống, dùng chút sức lực tuổi xế chiều đẩy cỗ xe đi lên. Khi xe có trớn, ông lại leo lên đạp tiếp. Cứ thế, chưa tới 500 mét mà ông leo lên, nhảy xuống tới sáu bảy lần. Đôi chân gầy khẳng khiu như khúc xương heo róc thịt càng khiến cho công việc trở nên nặng nhọc hơn.

Nhưng khi ngồi cùng ông ở trước cửa bến xe tôi lại thấy điều hoàn toàn ngược lại. Ông hạnh phúc với chiếc xe lôi và công việc của mình. Ông bảo, ông có 3 đứa con thì 2 đứa sống trên Sài Gòn, một đứa ở dưới Hồng Ngự. Chúng đều khấm khá, vẫn gửi tiền về cho ông bà nhưng ông chưa xài của đứa nào một xu. Ông để dành cho các cháu, phòng khi chúng nó cần tới vì ông vẫn còn khỏe, vẫn kiếm ra tiền được. 

Năm nay ông mới có 72 tuổi, như ông Sáu xe lôi ở bên Bình Phú hơn ông 4 tuổi mà vẫn chạy băng băng. Có hôm hai ông còn nhận chở hàng lên tận Thông Bình, Dinh Bà cách đây cả chục cây số vẫn chưa hề hấn gì.

Tôi hay bị ám ảnh bởi những điều bình thường, con người bình thường, trên đâu đó cung đường lang bạt riêng mình. Và hình ảnh người già lái xe lôi ở Sa Rài buổi sáng ấy là điều ám ảnh nhất. 

Tôi ám ảnh bởi có thể lần sau quay lại Sa Rài trong một ngày mưa, biết đâu, mình sẽ mãi mãi không bao giờ còn bắt gặp người và chiếc xe lôi cũ kỹ ấy nữa. Bởi cỗ xe lôi sơn màu xanh đỏ, có cái yên gỗ mòn vẹt kia cũng già nua như chính chủ nhân của nó, có thể dừng nhịp quay của mình bất cứ lúc nào, giữa khoảng cách những lần về Sa Rài không định trước của tôi.

Rồi có lẽ, tôi sẽ quên Sa Rài, như bao thị trấn, thị xã khác mà bước chân lang bạt mình từng đi qua, nếu không có những vòng quay của chiếc xe lôi ấy. Những chiếc xe lôi có lẽ là cuối cùng của dải đất này.

Ðoàn Xá

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 chứng kiến sự xuất hiện của hàng loạt ngành học mới tại nhiều cơ sở giáo dục đại học, đặc biệt là các nhóm ngành liên quan đến công nghệ, trí tuệ nhân tạo và chuyển đổi số. Thực tế này khiến thí sinh rất băn khoăn khi chọn ngành, chọn trường. 

Trước thực trạng mỹ phẩm giả, kém chất lượng đang len lỏi vào thị trường với nhiều thủ đoạn tinh vi, TP Hồ Chí Minh đã và đang mở cao điểm đấu tranh, quyết tâm “tuyên chiến” mạnh mẽ với loại tội phạm này. Không chỉ là vấn đề gian lận thương mại, mỹ phẩm giả còn trực tiếp đe dọa sức khỏe cộng đồng, đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và người tiêu dùng.

Trong lúc nhảy lầu từ tầng 7 xuống đất, nam thanh niên va chạm dây cáp viễn thông, dâytair điện nên bật lên rồi mới rơi xuống trúng ô tô du lịch đang đậu trước khi chạm đất. Điều đáng nói là nam thanh niên này đã thoát chết sau ca cấp cứu tại bệnh viện.

Khi một tiêm kích bị bắn hạ hoặc gặp nạn trên chiến trường, việc tìm kiếm phi công không đơn thuần là cứu hộ mà là một chiến dịch quân sự phức hợp. Với Mỹ, đây là nhiệm vụ ưu tiên cao, được triển khai theo mô hình tìm kiếm – cứu nạn trong tác chiến (CSAR), kết hợp công nghệ hiện đại, lực lượng đặc nhiệm và phản ứng gần như tức thì.

Hơn 200 hộ dân sống dọc chân núi Chư Yang Hanh, xã Yang Mao, tỉnh Đắk Lắk đang thấp thỏm khi mùa mưa ở Tây Nguyên đã cận kề. Người dân càng lo lắng hơn khi nơi đây đã từng xuất hiện sạt trượt núi trong cơn bão số 13 năm ngoái, trong đó có nhiều nhà bị vùi lấp, cuốn trôi hoàn toàn…

Vấn đề ô nhiễm không khí đang trở thành thách thức lớn đối với TP Hồ Chí Minh khi mật độ giao thông cao, hoạt động công nghiệp ngày càng gia tăng... Trước yêu cầu cấp bách đó, UBND TP Hồ Chí Minh đã ban hành kế hoạch hành động về kiểm soát ô nhiễm và quản lý chất lượng môi trường không khí giai đoạn 2026-2030, tầm nhìn đến năm 2045.

Hàng trăm tấn thịt lợn bệnh tuồn ra thị trường, len lỏi vào chợ dân sinh, vào bữa ăn học đường khiến dư luận hoang mang. Điều đáng nói, chính những tờ giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm (VSATTP), giấy kiểm dịch, dưới sự tiếp tay của các cán bộ cơ quan công quyền thoái hóa biến chất lại trở thành “tấm vé thông hành” cho các doanh nghiệp làm ăn bát nháo.

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Chỉ còn ít thời gian nữa là bước vào cao điểm mùa mưa, TP Hồ Chí Minh đang khẩn trương triển khai hàng loạt giải pháp nhằm giảm thiểu tình trạng ngập nước – “căn bệnh mãn tính” của đô thị lớn nhất cả nước. Từ chỉ đạo quyết liệt của UBND TP Hồ Chí Minh đến sự vào cuộc đồng bộ của các sở, ngành, địa phương, cuộc đua chống ngập năm 2026 đang được đẩy lên cao, với mục tiêu vừa giải quyết cấp bách trước mắt, vừa hướng đến lâu dài.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文