Bỗng dưng khổ lụy về nhân duyên

15:11 12/07/2011
Cậu có ở nhà không?. Đã lâu lắm rồi không gặp, ông Long hỏi tôi bằng giọng vồn vã. Tôi vừa trả lời "Có" thì điện thoại tắt phụt. Chưa đầy 10 phút sau, ông Long đã bấm chuông. Sống ở đô thị, chẳng mấy khi đến tận cửa thăm viếng nhau, nên tôi mơ hồ đoán ra có chuyện gì rất hệ trọng đang chất chứa trong lòng ông Long. "Tớ không muốn về với vợ nữa, cậu ạ!".

Tôi gật gật đầu ra vẻ đồng tình. Đàn ông tuổi 50, thỉnh thoảng kêu chán vợ cũng là bình thường. Thế nhưng, hút vừa hết điếu thuốc, ông Long bảo: "Cho tớ ngủ lại đây một đêm nhé!", thì tôi mới bắt đầu thấy sự việc đã hơi nghiêm trọng. Chén dĩa còn khua khi đặt chung một chỗ, huống hồ quan hệ vợ chồng.

Tuy nhiên, chút u uẩn trên đôi mắt ông Long trực tiếp khẳng định không phải chuyện cãi vã đơn giản nơi mái ấm của ông. Thấy tôi lưỡng lự, ông Long thẳng thừng: "Đám bạn bè, chỉ còn cậu độc thân, tớ mới nhờ cậy. Nếu bất tiện, tớ ra khách sạn ngủ!". Tôi vội đỡ lời: "Không, anh cứ qua giấc ở đây!".

Trời khuya dần, ông Long vẫn không ngủ. Ông ngồi giữa bóng tối mênh mang và liên tục đốt thuốc. Đốm lửa lập lòe từ điếu thuốc trên môi người bạn vong niên khiến tôi cũng sốt ruột. Tôi bật khỏi giường, pha ấm trà mới. Như tìm được nguồn đồng cảm, ông Long chậm rãi kể, một câu chuyện tưởng chừng vu vơ nhưng ẩn giấu một bí mật khó chia sẻ của một người đàn ông xưa nay vẫn được tiếng chỉn chu và nghiêm túc.

Nhìn thẳng về phía tôi, ông Long nhấn mạnh từng chữ: "Tớ - đang - yêu!". Tôi khá bất ngờ, nhưng cố gắng không để lộ bất kỳ cử động nào mang tính khiếm nhã, vì biết đang ngồi trước một tâm tư đáng được chia sẻ thật đàng hoàng. Ông Long lập gia đình rất sớm. Vừa tốt nghiệp đại học, ông cưới vợ ngay. Hai đứa con lần lượt ra đời, đủ trai đủ gái, khiến ước nguyện lứa đôi trở nên viên mãn.

Minh họa của Lê Tiến Vượng.

Xuất thân từ nông thôn, vợ của ông Long được nết chăm chỉ. Chồng miệt mài làm lụng, vợ biết cách vun vén, chẳng bao lâu kinh tế ổn định dần và thịnh vượng lên. Hôm vợ chồng tổ chức kỷ niệm 30 năm ngày cưới, đồng thời tiễn đứa con thứ hai đi du học nước ngoài, tôi và nhiều người đều không giấu được sự ngưỡng mộ.

Thế nhưng, cũng chính cái bữa tiệc náo nức ấy, ông Long đã gặp cô Hà - cháu của một người bạn kéo đi theo cho xôm tụ. Hà 40 tuổi, tình duyên dang dở, chỉ chuyên tâm nghiên cứu khoa học. Thiên hạ vẫn truyền tụng về những mối tình sét đánh. Xưa nay tôi không tin và ông Long cũng không tin.

Vậy mà, chỉ vài câu chào xã giao ngắn ngủi khiến ông Long và cô Hà bỗng dưng choáng váng. "Tớ có cảm giác Hà như là một nửa mà tớ đánh rơi từ kiếp trước!", ông Long buông một tiếng thở dài.

Tôi không xa lạ gì cô Hà. Đó là một người phụ nữ có dung mạo không phải xuất sắc lắm, nhưng tính tình hòa nhã và vui vẻ. Hình như chị vừa lấy học vị tiến sĩ năm ngoái. Tôi thắc mắc: "Anh yêu cô Hà vì trẻ đẹp hơn vợ anh à?". Ông Long khoát tay: "Cậu vớ vẩn. Chơi với nhau cả chục năm, cậu thừa biết, tớ không mê rượu cũng không mê sắc. Chính tớ cũng không cắt nghĩa được vì sao tớ yêu Hà!".

Dĩ nhiên, nếu rạch ròi như một cộng một bằng hai, thì đâu còn giá trị mũi tên vàng đột ngột bắn vào cõi nhân gian của vị thần tình ái. Chỉ sau ba cuộc gặp, ông Long không kìm nén được, đã ngỏ lời yêu nồng cháy. Điều tương hợp thú vị, cô Hà lập tức đồng ý. Mỗi ngày họ hẹn hò nhau buổi trưa, hai giờ đồng hồ tích tắc giữa nắng phương Nam chói gắt lại tắm mát tâm hồn cả hai.

Cứ thế, từng tuần trôi qua, từng tháng trôi qua, khi mọi niềm vui và nỗi buồn của họ đều có thể san sẻ, thì… vợ ông Long phát hiện. Ớt nào là ớt chả cay, người đàn bà quê mùa chỉ quẩn quanh góc bếp chợt bừng lên những sự đanh đá tiềm ẩn. Ông Long gồng mình gánh hết mọi sỉ vả và đay nghiến của vợ.

Căn biệt thự có giàn hoa tím lộng lẫy cuối con phố vắng vẻ luôn khiến ông Long tự hào về sự thành đạt, đến lúc này sao giống như nơi đọa đày khủng khiếp. Chưa bao giờ ông Long sợ tan sở như bây giờ. Mỗi lần nhìn đồng nghiệp hớn hở thu xếp công việc cuối ngày để trở về sum họp bữa cơm bên người thân, ông bất giác nghe ớn lạnh.

Không thể nào níu kéo cấp dưới ở lại làm thêm hoặc ở lại trò chuyện với mình cho qua khỏi hoàng hôn ám ảnh, ông Long lái xe lang thang ngoài đường. Ông không muốn vào thăm ai, nhưng ông lái xe dạo qua những nơi quen biết hoặc sơ giao. Ông thèm được nghe một tiếng gọi tên mình, dù chỉ để mời nhau một ly nước nguội, dù chỉ để mời nhau một ly bia rẻ tiền, trước lúc bóng đêm sầm sập đổ xuống bơ vơ và khốn quẫn.

Ông Long nhìn tôi, một cái nhìn khẩn khoản và tự thú: "Cậu biết không, tớ cứ mong kẹt xe liên tục trên đoạn đường từ cơ quan về nhà, để thật khuya mới đặt chân đến ngõ!".

Vợ của ông Long không được học hành nhiều, nên cách đay nghiến cũng thật nặng nề. Đôi khi ông Long chết sững vì những câu phỉ báng thô tục của vợ. Ông không trách, vì ông nhận lỗi ở phía mình. Thế nhưng, ông là một trí thức, ông không thể chịu đựng được kiểu chửi "đồ khốn nạn" hay "đồ rửng mỡ" từ người vợ bao năm đầu ấp tay gối.

Nhất là hai đứa con đang du học bên Tây, trong nhà chỉ có hai vợ chồng và người giúp việc, chẳng có thêm một sự can gián hay sự khuyên nhủ nào có thể giảm bớt không khí ngột ngạt. Nhiều đêm ông Long chui vào phòng riêng, đóng chặt cửa lại và chỉ mong thiếp đi mãi mãi. "Tớ đã từng nghĩ đến cái chết, để kết thúc sự oan nghiệt này. Cậu có tin không?". Tất nhiên, tôi tin ông Long. Và tôi tin cả những đổ vỡ và dằn vặt đang chực đốn quị ông hiện nay.

Để xoa dịu những thổn thức ứa nước mắt của ông Long, tôi kể cho ông nghe câu chuyện dở khóc dở cười của một người quen biết. Đó là ông Xuân. Khác hẳn sự chỉn chu và mực thước của ông Long, ông Xuân nổi danh bay bướm ngay thời thanh niên.

Nhiều người ác miệng đồn thổi, ông Xuân thay tình nhân với tốc độ nhanh hơn người khác thay quần áo. Theo cách đánh giá thấu đáo của bạn bè, thì ông Xuân thuộc trường phái mỏ nhọn. Ông Xuân chủ yếu tán gái bằng võ mồm, cứ gặp phụ nữ nào cũng lao vào khen ngợi líu lo, dụ dỗ ngon ngọt, hứa hẹn đủ điều.

Nay thấy ông Xuân chở cô gái nọ, mai thấy ông Xuân chở đàn bà kia. Nói chung, cứ như tung hỏa mù, chẳng biết sự nghiệp yêu đương của ông Xuân thuộc đẳng cấp nào. Cho đến một ngày, mọi người nhìn thấy ông Xuân đến công ty với một vết bầm thâm tím trên mặt.

Hỏi ra mới biết, ông Xuân bị vợ nện cái cán chổi. Ai cũng cười, nhưng ai cũng ngạc nhiên vì sự thật phía sau gã đàn ông bay bướm ấy. Sở dĩ, ông Xuân suốt ngày vo ve với các người đẹp là để che giấu căn bệnh bất lực đến sớm ở tuổi bốn mươi. Hơn mười năm, ông Xuân khua môi múa mép che giấu sự yếu đuối giới tính.

Bà vợ của ông Xuân chung chăn, biết rất rõ góc khuất tế nhị nơi đấng lang quân nên mặc tình cho ông Xuân tung tăng trêu hoa ghẹo bướm. Sự đời trớ trêu, một lần vào karaoke, ông Xuân bỗng gặp một cô tiếp viên trẻ. Ôm vai bá cổ vài lần, ông Xuân cảm thấy sự chuyển động vô cùng lớn lao trong cơ thể đàn ông. Hình như năng lực đã được tái sinh.

Ông Xuân rủ rê cô tiếp viên trẻ đi tìm chỗ tâm sự, và quả nhiên hưng phấn trở lại mạnh mẽ. Ông Xuân hớn hở ra mặt, gặp kẻ tri âm nào cũng tấm tắc khen bên Tàu đúng là giỏi, thuở nảo thuở nào đã nghĩ ra bài thuốc "nhi nữ phụng lão gia" quả thật độc đáo.

Ông Xuân xem cô tiếp viên trẻ như báu vật được trời ban xuống cứu vớt thân phận lỡ làng của mình. Bao nhiêu ngất ngây sung sướng lập tức chuyển thành hành động cụ thể. Ông Xuân giấu bớt lương bổng và ăn cắp tiền của vợ để chiều chuộng cô tiếp viên trẻ. Và qui luật tất yếu, đi đêm lắm ắt phải gặp ma.

Bà vợ của ông Xuân bằng cái tinh ranh của một người đàn bà từng trải, nhận ra ngay vài khoản tài chính gia đình bị thâm hụt cũng như thái độ ông chồng rón rén liếc dọc liếc ngang. Buổi sáng thứ bảy, ông Xuân thông báo có cuộc họp khẩn cấp, bà vợ giả vờ không nghi ngờ gì.

Ông Xuân tung tăng đến phòng trọ của cô tiếp viên trẻ, nào hay bà vợ kín đáo bám theo sau. Và thế là, khi ông Xuân vừa hoan hỉ rên lên "cưng ơi, cưng ơi" thì bà vợ vác cán chổi quật tới tấp khiến gã đàn ông say men khoái lạc phải rú lên "tha mạng, tha mạng" kinh hoàng và man dại…

Ông Long lắng nghe câu chuyện của ông Xuân một cách chăm chú, và bình luận: "Tớ khác ông Xuân chứ! Tớ đâu có ngang ngửa giường chiếu như ông Xuân!".

Đúng, bi kịch của ông Long có màu sắc khác. Bi kịch của một cuộc tao ngộ muộn màng. Bi kịch của một thứ hạnh phúc bẽ bàng. Ông Long không muốn người đàn bà mình đang yêu là cô Hà bị tổn thương, và ông càng không muốn hai đứa con của mình phải oán hận một người cha thay lòng đổi dạ.

Bà vợ của ông Long đã viết lá đơn li dị để sẵn trên bàn, và gọi ông Long về giải quyết rốt ráo. Sau khi lái xe chạy vòng quanh khắp thành phố mà không biết đi đâu, ông Long đành chọn căn hộ nhỏ bé của tôi để ẩn nấp cho qua một đêm định mệnh của đời mình. Thú thật, tôi không biết phải nói gì với ông Long. Mọi sự đúng sai ở đây đều như một lằn ranh mỏng manh.

Tôi muốn điều tốt đẹp đến với gã bạn tuổi tri thiên mệnh, nhưng không thể giúp ông đưa ra bất kỳ chọn lựa nào cho có vẻ khôn ngoan và đúng đắn. Ông Long phải một mình đối diện hệ lụy đầy thử thách. Ngày mai trời lại sáng. Ngày mai sẽ là một ngày khác.

Còn đêm nay, tôi âm thầm động viên ông Long bằng cách im lặng chìm vào tiếng hát khe khẽ giữa canh khuya: "Anh ước gì, mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai"

Lê Thiếu Nhơn

Ngày 9/5, thông tin từ Phòng Cảnh sát kinh tế cho hay, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Thanh Hóa vừa khởi tố vụ án hình sự “Gây ô nhiễm môi trường” xảy ra tại Công ty TNHH Dịch vụ và Chăn nuôi NewHope Thanh Hóa. Đồng thời, Cơ quan điều tra cũng ra lệnh bắt tạm giam các bị can để điều tra, làm rõ hành vi vi phạm theo quy định của pháp luật.

Bé gái 4 tuổi bị mẹ ruột và nhân tình của mẹ bạo hành dẫn tới tử vong tại Hà Nội ngày 6/5. Ở xã Hiệp Hoà (TP Hồ Chí Minh), bé trai 2 tuổi cũng bị mẹ ruột và người tình đánh đập tàn nhẫn phải nhập viện ngày 2/5 trong tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng. Liên tiếp những vụ trẻ em bị người thân bạo hành dã man những ngày qua khiến dư luận vừa xót xa vừa phẫn nộ.

Những mùa tuyển sinh gần đây, nhiều cơ sở đào tạo khối ngành sức khỏe liên tục mở rộng tổ hợp xét tuyển. Bên cạnh các tổ hợp truyền thống như B00 (Toán, Hóa, Sinh), không ít trường bổ sung các tổ hợp có môn Ngoại ngữ, Tin học, thậm chí là môn Ngữ văn. Xu hướng này đang tạo ra nhiều luồng ý kiến trái chiều trong dư luận, nhất là khi ngành Y, Dược vốn được xem là lĩnh vực đặc thù, liên quan trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.

Trong quá trình triển khai tháo gỡ khó khăn các vướng mắc của dự án, yêu cầu phải đi vào thực chất, xác định rõ nguyên nhân của các tồn tại, vướng mắc; xác định cụ thể vấn đề của từng dự án; xác định rõ thẩm quyền; đồng thời kịp thời đề xuất giải pháp tháo gỡ nhằm khơi thông nguồn lực cho phát triển…

Dự án Bộ luật Hình sự (sửa đổi) do Bộ Công an chủ trì xây dựng đang nhận được sự quan tâm lớn của dư luận với những nhóm chính sách thể hiện tính đột phá trong tư duy xây dựng pháp luật. Các nhóm chính sách này vừa thể hiện tính khoan hồng, nhân đạo của Đảng và Nhà nước đồng thời cũng nâng cao hiệu quả công tác đấu tranh, phòng ngừa tội phạm, đảm bảo tính phòng ngừa, răn đe tội phạm, phù hợp với tình hình phát triển kinh tế, xã hội.

Sáng 9/5, đồng chí Cấn Đình Tài, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chủ tịch nước, Ủy viên Hội đồng tư vấn đặc xá năm 2026, dẫn đầu đoàn công tác của Văn phòng Chủ tịch nước đã đến kiểm tra công tác đặc xá tại Trại giam Tống Lê Chân (Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng (Cục C10) – Bộ Công an, đóng quân tại xã Minh Đức, tỉnh Đồng Nai).

Theo Bộ Nông nghiệp và Môi trường dù các quy định về công chứng và chứng thực giao dịch đất đai ngày càng nghiêm ngặt, nhưng trên thực tế, một lượng khổng lồ các giao dịch vẫn được thực hiện thông qua hình thức "giấy viết tay".

Với tổng chiều dài gần 140 km, tổng mức đầu tư hơn 36.000 tỷ đồng, hai dự án cao tốc Tân Phú - Bảo Lộc và Bảo Lộc - Liên Khương đang được kỳ vọng trở thành trục giao thông chiến lược kết nối Tây Nguyên với vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Không chỉ mở ra không gian phát triển mới cho Lâm Đồng, hai tuyến cao tốc còn được xem là “cú hích” quan trọng thúc đẩy liên kết vùng, phát triển logistics, du lịch và thu hút đầu tư.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文