Dạy – học văn theo công thức có “giết chết” văn chương ?

10:22 18/05/2025

Những năm gần đây, giáo dục Việt Nam đang chuyển mình mạnh mẽ theo định hướng phát triển năng lực và phẩm chất người học, thay vì đơn thuần truyền thụ kiến thức. Môn Ngữ văn - môn học tưởng chừng chỉ cần "cảm xúc" - nay cũng bước vào guồng quay này. Trong chương trình giáo dục phổ thông mới, năng lực đọc hiểu văn bản theo đặc trưng thể loại trở thành yêu cầu cốt lõi.

Trước yêu cầu thi cử ngày càng rõ ràng về cấu trúc và tiêu chí đánh giá, cả giáo viên lẫn học sinh đều chú tâm đến việc dạy học Văn theo công thức. Điều này giúp việc học có định hướng rõ ràng hơn. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là: Nếu các tiết học Văn chỉ dừng lại ở việc "viết đúng công thức", có đang "giết chết" tư duy sáng tạo, làm nhạt nhòa giá trị đích thực của văn chương?

1. Cần khẳng định rằng dạy Văn theo công thức không phải là tiêu cực nếu được nhìn nhận đúng. Trong dạy học hiện đại, nhất là trong bối cảnh học sinh phải đối mặt với các bài thi có cấu trúc và yêu cầu rõ ràng, việc cung cấp các khuôn mẫu bài viết, hệ thống luận điểm rõ ràng, phương pháp phân tích chi tiết là một công cụ hữu ích. Nó không những giúp các em không bị "bơi" giữa biển kiến thức mênh mông của văn học, mà còn định hình một quy trình tư duy mạch lạc.

Trên thực tế, không phải học sinh nào cũng có sẵn khả năng cảm thụ tinh tế hay diễn đạt linh hoạt. Với nhiều em, đặc biệt là ở bậc THCS và THPT, việc được tiếp cận với các mô hình bài viết mẫu, như cấu trúc đoạn văn nghị luận gồm luận điểm, luận cứ, dẫn chứng, phân tích, liên hệ, cũng giống như việc được trao cho một "bản đồ định hướng" trong hành trình khám phá văn chương. Nhờ có công thức, các em dần biết cách đặt câu hỏi đúng, triển khai ý rõ ràng, và quan trọng nhất: tránh lan man, mơ hồ - một nhược điểm thường thấy khi viết văn thiếu phương pháp.

Ví dụ, khi phân tích nhân vật Tràng trong "Vợ nhặt" của Kim Lân, học sinh có thể bắt đầu từ một công thức: nêu khái quát nhân vật,  phân tích hành động - lời nói - tâm trạng trong các hoàn cảnh cụ thể, đánh giá ý nghĩa nhân văn của nhân vật. Với công thức này, một học sinh trung bình cũng có thể viết được một bài văn tròn trịa, đủ ý, rõ ràng. Đó là một bước tiến đáng kể so với việc các em chỉ "cảm nhận mơ hồ", hoặc sa vào kể lại cốt truyện.

Có thể thấy, công thức không làm nghèo nàn suy nghĩ nếu nó được dùng như bệ đỡ ban đầu, để từ đó học sinh dần tự bước đi bằng tư duy và cảm xúc của chính mình. Công thức là cái "khung" để các em học cách nhìn và thể hiện, trước khi dám và đủ sức phá vỡ cái khung ấy để sáng tạo.

Tuy nhiên, điều đáng lo ngại là khi công thức bị lạm dụng và trở thành chiếc "khuôn" cứng nhắc, triệt tiêu sự sáng tạo và cảm xúc cá nhân vốn những yếu tố vốn là linh hồn của văn chương. Nhiều bài văn hiện nay giống nhau đến kỳ lạ, từ cách vào đề, triển khai luận điểm, đến cách kết bài. Không ít học sinh học thuộc lòng đoạn mẫu, ghép dẫn chứng theo mô-típ, biến bài viết thành "sản phẩm cơ khí" hơn là tác phẩm thể hiện tư duy cá nhân.

Hãy thử nghĩ về một tiết học Văn khi giáo viên hỏi: "Phân tích hình ảnh chiếc lá cuối cùng trong truyện ngắn của O. Henry". Một học sinh theo công thức có thể lập tức trình bày: "Chiếc lá cuối cùng là biểu tượng của nghị lực sống, thể hiện tình yêu thương giữa người với người, mang thông điệp nhân văn sâu sắc". Câu trả lời ấy không sai. Nhưng nếu mười em đều viết như thế, liệu có gì khiến người đọc xúc động? Trong khi đó, một em học sinh khác dám nghĩ khác có thể viết: "Chiếc lá không chỉ là sự sống, mà còn là sự hy sinh âm thầm của người nghệ sĩ già. Nó là tuyên ngôn của nghệ thuật: sống, đẹp và cứu rỗi". Chính suy nghĩ ấy mới là thứ khiến Văn học trở nên sống động và chạm tới trái tim người đọc.

Hãy thử lấy một ví dụ khác: khi phân tích hình ảnh sông Hương trong tùy bút “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Rất nhiều học sinh theo công thức sẽ viết: "Sông Hương là biểu tượng của vẻ đẹp trữ tình và thơ mộng của xứ Huế, mang dáng dấp của một cô gái dịu dàng, đằm thắm, vừa cổ điển vừa hiện đại". Một câu văn gọn gàng, hợp lý, đầy đủ ý. Nhưng mười bài giống nhau y hệt, liệu có ai trong số đó thực sự "cảm" được dòng sông?

Trong khi đó, một học sinh khác, dám cảm nhận theo cách riêng, có thể viết: "Sông Hương không chỉ là một dòng chảy địa lý hay biểu tượng văn hóa, mà là một nhân vật nghệ sĩ, một linh hồn bí ẩn đang kiếm tìm tri kỷ. Nó ẩn nhẫn, lặng thầm, nhưng sâu sắc và kiêu hãnh như chính tâm hồn Huế". Cách nhìn này vừa bám sát văn bản, vừa mở ra chiều sâu tư duy - điều mà công thức khó chạm đến.

Văn chương không chỉ là cái "đúng" theo đáp án, mà còn là cái "đẹp" trong suy nghĩ và cách biểu đạt riêng. Nếu học Văn chỉ để luyện thi, để viết theo mẫu, thì môn học này chẳng khác gì môn Toán với các công thức khô cứng. Nhưng khác với Toán, Văn cần không gian của cảm xúc, của đồng cảm, của tưởng tượng. Văn học không chỉ là cái đẹp mà còn là nơi con người đối thoại với chính mình.  Nếu ta cắt đứt khả năng đối thoại ấy bằng việc "mẫu hóa" toàn bộ quá trình học, liệu học sinh còn cảm được vẻ đẹp của một câu thơ, một chi tiết nhân vật, một bi kịch đời người trong trang văn?

Nếu học sinh bị dẫn dắt theo lối học rập khuôn, chỉ mải mê thuộc lòng dàn ý mẫu, cách phân tích mẫu, thì việc học Văn sẽ dần mất đi chức năng quan trọng nhất: giúp con người lắng nghe chính mình. Văn học sinh ra không phải để trở thành "bộ đề ôn luyện thi" mà là để khơi gợi những xúc cảm tinh tế, để mỗi người khi đọc một trang sách đều có thể nhìn lại chính đời sống của mình, thấy mình ở đâu đó trong một nỗi đau, một khát vọng, hay một ánh nhìn nhân ái của nhân vật.

Một bài văn hay không chỉ đúng về kỹ thuật, mà phải có cái hồn riêng. Cái hồn ấy được tạo nên từ dấu vết của suy tư cá nhân, từ sự đồng cảm hay từ tiếng vọng nội tâm của người viết. Nếu thay vì khơi mở cảm xúc, lớp học Văn chỉ còn là nơi kiểm tra kỹ năng viết đúng cấu trúc, liệu học sinh có còn tìm được chính mình trong những trang văn? Khi đó, văn học, thay vì là nơi giúp con người lắng nghe chính mình, sẽ trở thành một "bức tường" chắn ngang con đường cảm xúc và nhận thức.

Hơn nữa, việc lạm dụng công thức có thể khiến học sinh đánh mất tư duy phản biện, năng lực được coi là cốt lõi trong thời đại hiện đại. Nếu mọi bài văn đều chỉ tìm cách "hợp thức hóa" đáp án của thầy cô, các em sẽ dần mất đi khả năng nêu quan điểm cá nhân, nhìn một vấn đề dưới nhiều góc nhìn, hoặc đơn giản là dám nói "em thấy khác". Trong khi đó, những học sinh thực sự yêu Văn thường là những người dám viết khác, dám phản biện. Một học sinh từng khiến giám khảo ấn tượng khi viết rằng "Chí Phèo không chỉ là nạn nhân của xã hội, mà còn là nạn nhân của chính mình"- một quan điểm có thể gây tranh luận, nhưng đầy bản lĩnh và suy ngẫm.

2. Vậy giải pháp là gì? Giáo viên dạy Văn cần tinh tế trong việc kết hợp giữa rèn luyện kỹ năng và nuôi dưỡng cảm xúc. Hãy giúp học sinh hiểu "viết đúng" là chưa đủ, còn cần phải "viết có hồn". Công thức có thể là điểm tựa, nhưng không phải là sợi dây trói buộc. Hãy đặt cho học sinh những câu hỏi mở, cho phép các em trình bày suy nghĩ cá nhân thay vì ép vào mẫu. Đồng thời, thầy cô cần chấp nhận những bài viết "khác chuẩn", miễn là chúng có lập luận, có dẫn chứng, có cảm xúc thật.

Giải pháp không nằm ở việc phủ định hoàn toàn công thức, mà là sử dụng nó như một điểm tựa ban đầu, từ đó mở ra không gian sáng tạo cho học sinh. Giáo viên dạy Văn cần giữ vai trò là người dẫn dắt, chứ không phải là người áp đặt. Thay vì dạy học sinh viết một dạng bài cố định với dàn ý cứng nhắc, thầy cô nên gợi mở những cách tiếp cận linh hoạt: đặt câu hỏi gợi tư duy, khuyến khích so sánh - liên hệ - phản biện, và nhất là lắng nghe suy nghĩ thật sự của người học.

Chẳng hạn, thay vì yêu cầu học sinh "phân tích nhân vật Mị theo 4 luận điểm có sẵn", giáo viên có thể đặt câu hỏi: "Nếu em là Mị trong đêm tình mùa xuân, em sẽ làm gì?" hoặc "Mị có phải là hình mẫu phụ nữ chịu đựng hay là biểu tượng của sức sống tiềm tàng?". Những câu hỏi ấy không chỉ rèn kỹ năng mà còn khơi gợi sự nhập vai, sự suy tư cá nhân, từ đó giúp học sinh tiếp cận nhân vật bằng lăng kính của chính mình.

Đặc biệt, giáo viên cần có sự bao dung học thuật, sẵn sàng chấp nhận những cách diễn đạt "chưa đúng chuẩn" nhưng giàu cảm xúc; chấp nhận một cách nhìn khác biệt nếu nó được lập luận hợp lý và có dẫn chứng thuyết phục. Việc sửa bài nên đi theo hướng "gợi ý phát triển" thay vì "gạch bỏ sai sót". Bởi nếu học sinh cứ bị phê bình vì "không đúng đáp án", các em sẽ không dám sáng tạo, không dám nghĩ khác. Mà Văn học thì không thể lớn lên trong nỗi sợ.

Hơn thế, giáo viên có thể tạo ra những giờ học để học sinh được cảm, nghĩa là không phải để ghi chép nội dung bài, mà để chia sẻ cảm nhận về một câu thơ, một tình tiết, một biểu tượng. Có khi, chính những phút lặng im sau một đoạn văn xúc động, hay những dòng nhật ký viết dưới vai trò của một nhân vật, lại là lúc học trò chạm được đến "linh hồn" của tác phẩm, đây là điều mà dàn ý mẫu không bao giờ chạm tới được.

Dạy Văn theo công thức là một bước tiến nếu sử dụng đúng cách, nhưng là bước lùi nếu nó biến Văn học thành một trò chơi máy móc. Muốn việc dạy học Văn thực sự có ý nghĩa trong thời đại mới, cần dung hòa hai mục tiêu tưởng chừng trái ngược nhưng thực chất lại song hành: một mặt, học sinh phải được rèn luyện kĩ năng đọc hiểu theo đặc trưng thể loại để đáp ứng yêu cầu đánh giá, thi cử; mặt khác, các em cũng phải được nuôi dưỡng khả năng cảm thụ thẩm mỹ, rung cảm trước cái đẹp, cái nhân văn trong văn chương. Chỉ khi đáp ứng cả hai điều đó, dạy học Văn mới không đánh mất linh hồn mình và người học Văn cũng sẽ không chỉ là người biết viết, mà còn là người biết sống. 

Thái Thị Thanh Huyền

Trong lúc thế giới mải mê với những cuộc khủng hoảng đan xen, một mối đe dọa cũ đang lặng lẽ tái sinh. IS (Nhà nước Hồi giáo tự xưng) và lực lượng khủng bố Al-Qaeda, những “bóng ma” tưởng chừng đã bị đẩy lùi vào quá khứ, đang tận dụng những khoảng trống quyền lực, sự suy yếu của các thể chế, làn sóng bất ổn toàn cầu và cả công nghệ tiên tiến để tái thiết lực lượng.

Trước diễn biến phức tạp của xung đột quân sự tại Trung Đông khiến giá xăng dầu biến động khó lường, gây áp lực lớn lên chi phí vận tải và đời sống nhân dân, ngày 20/3, Bộ Xây dựng đã ban hành văn bản gửi UBND các tỉnh, thành phố và các cục quản lý chuyên ngành về việc tăng cường công tác quản lý giá cước vận tải.

Bộ Chiến tranh (hay Bộ Quốc phòng) Mỹ đang nỗ lực để có được khoản ngân sách bổ sung lên tới 200 tỷ USD từ Quốc hội nhằm tài trợ cho cuộc chiến giữa Mỹ - Israel với Iran, trong bối cảnh xung đột chưa có dấu hiệu kết thúc và vấp phải sự hoài nghi ngày càng gia tăng từ các nhà lập pháp.

Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc yêu cầu các cấp, các ngành siết chặt kỷ luật, kỷ cương và rõ trách nhiệm người đứng đầu trong thực hiện các nhiệm vụ về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số.

Quyết định kỷ luật của AFC đối với Malaysia vì sử dụng cầu thủ nhập tịch sai quy định đã làm thay đổi cục diện bảng F vòng loại Asian Cup 2027, qua đó giúp ĐT Việt Nam giành vé sớm một lượt đấu. Từ bước ngoặt này, không chỉ là câu chuyện điểm số, mà còn đặt ra nhiều vấn đề về quản trị, pháp lý và chiến lược xây dựng lực lượng của bóng đá Việt Nam trong dài hạn.

Trong buổi họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao diễn ra chiều 19/3 tại Hà Nội, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng đã thông tin về nhiều vấn đề được dư luận quan tâm như việc Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Mỹ (USCIRP) đưa Việt Nam vào danh sách quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo hay Mỹ khởi động điều tra thương mại về tình trạng dư thừa năng lực sản xuất công nghiệp trong đó có Việt Nam.

UBND TP Hà Nội vừa công bố 30 bài toán lớn của TP giai đoạn 2026-2030 cần lời giải nhằm giải quyết các “điểm nghẽn”; ưu tiên bố trí nguồn lực để triển khai các nhiệm vụ, dự án nhằm giải quyết bài toán lớn.

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 đang chứng kiến sự gia tăng mạnh của các phương thức xét tuyển kết hợp. Thay vì chỉ dựa vào điểm thi tốt nghiệp THPT hay học bạ, nhiều trường đại học (ĐH) sử dụng đồng thời nhiều tiêu chí như điểm thi đánh giá năng lực, học bạ, chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế hay thành tích học tập nhằm đánh giá toàn diện năng lực người học.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文