Bánh cuốn, sơn nước, và…

14:09 03/05/2016
Hồi còn bé ở làng, vào những dịp nghỉ ngơi công việc đồng áng, mẹ mình với mấy bà hàng xóm lại rủ nhau làm mấy mẻ bánh cuốn ăn chơi. Làm bánh cuốn, với những người không có tay nghề như mẹ mình, mình nhớ là cũng lích kích mất công phải biết. 

Chọn thứ gạo thơm ngon. Bột gạo xay thật nhuyễn. Lượng nước pha bột vừa đủ. Đến cái nồi nước bắc trên bếp để tráng bánh cũng phải điều chỉnh ngọn lửa cho nước sôi vừa cữ, bánh mới không vỡ nát… Rồi xào mộc nhĩ, băm thịt  làm nhân. Rồi pha nước chấm. Nước chấm pha khéo tôn được hết vị thơm ngon của miếng bánh. Sau này ăn bánh cuốn nhiều nơi, mới biết có những hàng đông khách, nổi tiếng là nhờ nước chấm ngon.

Mình không thể quên những lần ăn bánh cuốn ở nhà bác Trâm. H., bạn học rất thân của mình, là con trai bác. Thỉnh thoảng H. mời mình đến chơi nhà, ngủ lại một đêm trên cái gác xép. Mỗi khi trở mình, ván lại kêu cọt kẹt. Sáng hôm sau dậy thể nào cũng được ăn bánh cuốn. Bác Trâm đã mua sẵn một đĩa bánh to cho hai thằng. 

Bánh cuốn Nam Định mỏng mướt. Đĩa chả quế thơm vàng. Bát nước chấm thoảng chút hương tinh dầu cà cuống. Hai thằng con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, miếng bánh chưa kịp cho vào miệng đã trôi xuống cổ. Vừa ăn vừa nghe bác Trâm kể chuyện nhà thơ Nguyễn Bính. Ngày trước bác quen biết Nguyễn Bính như thế nào. Nguyễn Bính "hoa lá cành" như thế nào, nghèo như thế nào.

Thi sĩ lãng tử ấy đã từng đến cô Trâm hàng xén chợ Rồng cầm bộ ấm chén pha trà để vay tạm mấy đồng bạc lẻ như thế nào… Mùa đông mưa phùn, phố Cổng Hậu vắng người qua lại, dài hun hút và mờ hơi mưa. Trong gian nhà nhỏ ấm áp, bác Trâm rỉ rả kể cho hai thằng oe con có tí máu văn chương nghe những giai thoại về người thi sĩ lừng danh đất Nam Định. Nghe mãi không biết chán. Cả hai ngồi đực mặt ra trước đĩa bánh cuốn sạch tinh tươm.

***

Có hai món quà sáng hợp với mình, có thể ăn đi ăn lại hoài, đấy là phở và bánh cuốn. Phải nói thật, hồi đầu chuyển vào định cư ở Vũng Tàu, mình hơi bị thiệt về khoản ăn sáng. Bánh cuốn lúc ấy hầu như chưa có. Hàng phở thì ít, và không ngon. Phải ngót hai chục năm sau, thành phố phát triển, dân tứ xứ đổ về, đồ ăn thức uống phong phú lên theo, mỗi sáng mới có quyền lựa chọn món ăn mà mình ưa thích.       

Một lần đi ăn phở, từ cái bàn mình ngồi kê sát cửa sổ nhìn sang bên kia đường, thấy mặt tiền ngôi nhà bên ấy căng tấm vải đỏ nổi bật hàng chữ vàng: "Bánh cuốn nóng làng Giáng".

Ơ hay! Làng Giáng ở đâu nhỉ? Mình xin lỗi dân làng Giáng và những người đã từng biết làng Giáng. Bánh cuốn làng Kênh, bánh cuốn Thanh Trì, bánh cuốn Hải Dương… nổi tiếng đi một nhẽ. Nhưng "thương hiệu" bánh cuốn làng Giáng thì quả thật lần đầu mình nghe.

Ở Vũng Tàu cũng có một quán bánh cuốn trưng bảng hiệu làng Kênh. Chả biết Kênh vay mượn hay Kênh đích thực, nhưng khách đến ăn mỗi sáng cũng đủ cho nhà hàng luôn chân luôn tay. Lại còn một quán nữa không trưng bảng, nghe nói cô chủ người Hà Nam, trước ngồi vỉa hè, sau thuê hẳn gian nhà rộng mặt tiền. Mình cũng được kể như khách quen của cô. Bánh tráng ở đây hơi dày, lắm khi nát, đĩa bánh kèm đĩa giá trần nước sôi, rắc thêm mấy cọng rau thơm.

So với bánh cuốn Nam Định của bác Trâm đãi mình năm xưa thì bánh này không bén gót. Vậy mà quán vẫn đắt khách. Mỗi sáng xe máy xếp hàng trước cửa. Đông người ăn, chưa hẳn đã vì ngon. 

Thời buổi bây giờ cảnh giác với thực phẩm bẩn, "ngon" không được coi trọng bằng "lành". Bột gạo nguyên chất không pha phách, bánh tráng xong xếp lên đĩa còn nóng hôi hổi, bát đũa sạch, chỗ ngồi sạch. Ít nhất thì khách ăn cũng cảm thấy yên tâm.

Giờ lại nhoi ra thêm bánh cuốn làng Giáng! Lạ lẫm, mới toanh giữa thương trường, kể cũng là một sự thách thức dũng cảm.

Thấy khách ra vào cái quán bánh cuốn vừa khai trương ấy còn quá lèo tèo, sáng hôm sau, mình đến ăn "ủng hộ".

Vợ chồng chủ quán còn khá trẻ, chồng áng chừng tuổi băm, vợ trẻ hơn. Chờ cô vợ tráng bánh, mình ướm hỏi: Người làng Giáng mà cũng xông pha vào tận đây? Anh chồng ngáp dài: Ngoài quê giờ làm ăn khó khăn, bám lấy đồng ruộng không trụ nổi bác ạ! 

Rồi nhìn mình ngờ ngợ: Bác cũng là người Thanh? Không, mình đáp, nhưng trước kia có ở Thạch Thành một thời gian. Anh ta reo lên: Ơ, thế Thạch Thành giáp Vĩnh Lộc nhà em, giáp cả Hà Trung, Cẩm Thủy. Mình cười thầm, thế là biết cái tổ con chuồn chuồn của chú mày rồi. Hóa ra làng Giáng ở huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Rồi nghĩ bụng, tay này chắc mới dạt vào Vũng Tàu, còn đang thèm gặp, thèm nhận đồng hương.

Lại hỏi: Làng chú có nhiều nhà làm bánh cuốn không? Đáp: Người có tay nghề cao không nhiều. Mà nói thật với bác, vợ chồng em ở quê chỉ quen làm ruộng, chân ướt chân ráo vào đây chưa biết làm gì… 

Ừ, vậy là hiểu rồi, hiểu rồi. Hồi mình vào đây cũng trạc tuổi hắn, cũng hai bàn tay trắng, nghề nghiệp chông chênh. Cuộc chiến mưu sinh của chú còn dằng dặc lắm, người anh em ạ.

Bánh cuốn làng Giáng của vợ chồng chủ quán nói trên không có gì đặc biệt. Đến đây có thể tạm gác cái quán này sang bên.

***

Lại nói về quán bánh cuốn của cô chủ người Hà Nam.

Bây giờ không chỉ có mình và bà xã là khách quen của cô. Con trai, con gái, rồi đến cả con dâu, thỉnh thoảng cũng ghé đây ăn sáng. Một hôm đến mua bánh (mình hay mua về nhà, chứ ít khi ngồi ăn ngay tại quán), gặp ông con giai đang ngồi ăn. Ông con cười cười chào bố, đến lúc bố lấy bánh thì nó tranh trả tiền. Cô chủ phát hiện, có vẻ khoái, nịnh: Vía bác may lắm, vía anh con bác cũng may, hôm nào bố con bác mở hàng là em bán vèo vèo!

Mà có vẻ quán cô nàng càng ngày càng đông khách thật.

Chỉ tiếc là quán chưa trưng bảng hiệu. Ai đời quán xá hút khách thế mà ngoài cửa treo độc mảnh bìa các tông với hai chữ nguệch ngoạc: "Bánh cuốn". Một cái bảng hiệu đàng hoàng, tên gọi, địa chỉ cụ thể… sẽ in vào trí nhớ của khách, rồi người nọ truyền tai người kia.

Cái "tiếng" của những thương hiệu ẩm thực nổi tiếng thường lan đi rất xa. Nổi tiếng rồi thì ở xó xỉnh nào người ta cũng tìm đến, xếp hàng mướt mồ hôi để ăn một bát bún mặt vẫn hớn hở như trúng số. Gần nhà mình, trong con hẻm hai người đi xe máy ngược chiều phải tránh nhau, có một tiệm hủ tiếu mì. Hẻm chật, quán cũng chỉ nhỉnh hơn hai cái chiếu đơn trải dọc, mà người ăn chen chúc tràn cả ra đường. 

Lần nào có việc đi qua mình cũng kinh ngạc mà nghĩ rằng, chỉ có dân nghiện - nghiện hủ tiếu mì như nghiện ma túy, mới có thể đến ngồi ăn đứng ăn ở những cái quán như vậy. 

Có những hôm rỗi rãi chạy xe loanh quanh trong thành phố, tò mò xộc cả vào những đường mới phố mới, lắm phen bật ngửa vì những cái biển hiệu. Phở Nam Định, Phở Hà Nội, Giò chả Ước Lễ, Bánh cuốn làng Kênh… còn chung chung. Đến như Phở Thìn, Phở Lý Quốc Sư thì rõ là có ý thách thức dân tương đối sành ăn rồi. 

Một hôm mình ngạc nhiên thấy cả vịt cỏ Vân Đình. Vịt cỏ Vân Đình có hẳn 3 cơ sở ở 3 nơi khác nhau, có thể đặt các món đưa đến tận nhà. Xin đừng vội nghĩ đến chuyện "nhái" thương hiệu, ăn cắp thương hiệu. Mình cảm thông với chủ nhân của những cái quán ấy hơn. Thì cũng như vợ chồng "Bánh cuốn làng Giáng", bỏ quê xiêu dạt xứ người, liều dựa dẫm chút danh thơm của cố hương để mưu sống.

Chưa kịp nói về cái bảng hiệu thì cô bánh cuốn Hà Nam đã dẹp tiệm. Thay vào đó là quán tiết canh cháo lòng.

Bẵng đi cả năm, một hôm vừa cho xe rẽ vào con hẻm nhỏ bỗng có người gọi giật lại. Nhìn vào, thấy cái quán ăn xập xệ, mấy bộ bàn ghế nhựa sơ sài. Bên cạnh, vẫn dáng phụ nữ nhỏ nhắn đang múc bột, tráng bánh nhanh thoăn thoắt.

- Làm ăn thế nào mà phải dạt vào đây thế? - Mình hỏi.

Bánh cuốn Hà Nam cười gượng:

- Chuyện dài nhiều tập bác ạ…

Tưởng chuyện dài nhiều tập phải nhẩn nha kể lể thế nào, hóa ra miệng vẫn tươi giòn:

- Thấy người ta làm đại lý sơn nước, kiếm ăn được, em cũng tưởng bở bỏ bánh cuốn đi làm sơn nước. Ngờ đâu… Buôn bán thứ gì cũng cần có duyên, nào phải muốn mà được, bác nhỉ? Em mất chỗ cũ, phải vào ngồi tạm trong xó này, cứ để ý ngóng bác mãi, nay mới thấy.

- Thế con gái lớn đâu, không ra phụ mẹ?

- Ô, cháu đi đại học. Năm thứ nhất Ngoại thương rồi bác.

Giỏi, mình nghĩ thầm, vợ bánh cuốn, chồng phụ hồ, nuôi hai con một cấp 3, một đại học. Thôi, yên tâm mà tráng bánh. Nghề chọn người, người giữ nghề thì giời thương. Xưa nay vẫn thế. Sơn nước sơn nôi mà làm gì.

Mình hứa hôm sau ra ăn mở hàng lấy may cho cô. Rồi sực nhớ:

- Nhưng phải làm cái bảng hiệu cho hoành tráng, để nay mai ra mặt tiền…

1-4-2016

Trần Đức Tiến

Gửi lời tri ân tới các thầy, cô giáo đang bám bản, cống hiến cho sự nghiệp giáo dục vùng cao, Thứ trưởng Nguyễn Văn Long mong muốn đội ngũ giáo viên tiếp tục đoàn kết, tận tâm với nghề; đồng thời đề nghị bà con nhân dân quan tâm đưa con em đến lớp đầy đủ, cùng gìn giữ môi trường học tập cho thế hệ tương lai nơi biên cương Tổ quốc.

Đó là chỉ đạo của Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, tại Hội nghị Tiếp xúc cử tri sau kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI của Tổ đại biểu Quốc hội số 9 Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hồ Chí Minh, tổ chức chiều nay 8/5 tại trụ sở UBND phường Bình Thạnh, trong khuôn khổ đợt tiếp xúc cử tri tại TP Hồ Chí Minh.

Qua 15 ngày triển khai, Hệ thống cung cấp thông tin trước chuyến đi - Pre-arrival Information (PAI) đối với người nước ngoài tại Cảng hàng không quốc tế (HKQT) Tân Sơn Nhất đã hoàn thành giai đoạn khởi động thí điểm với những chỉ số khả quan: Tổng số lượt hành khách tiến hành khai báo đạt 161.596 khách; tổng số khách khai báo thành công đạt 119.854 khách.

Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam – Ban Vận động cứu trợ Trung ương đã phê duyệt, phân bổ cho TP Huế hơn 67 tỷ đồng với mức hỗ trợ 3 triệu đồng/hộ cho các hộ dân bị ảnh hưởng do đợt mưa lũ lịch sử năm 2025. Số tiền này tương ứng với 22.618 hộ, đạt khoảng 16,7% so với đề xuất của địa phương...

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình (Phòng Cảnh sát Kinh tế) vừa khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Cao Văn Thọ (SN 1989, trú tại số nhà 10, ngõ 207, đường Tây Thành, phố Phúc Tân, Tân Thành, phường Hoa Lư,  tỉnh Ninh Bình) và Lê Diệp Linh (SN 1995, trú tại số nhà 56, ngõ 119 Tây Thành, phố Phúc Thịnh, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình) để điều tra về hành vi “Vi phạm quy định về hoạt động bán đấu giá tài sản” theo quy định tại Khoản 2, Điều 218, Bộ luật Hình sự.

Thời gian qua, Công an các xã, phường tại TP Hồ Chí Minh đồng loạt ra quân lập lại trật tự đô thị, xử lý nghiêm tình trạng lấn chiếm lòng đường, vỉa hè; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp tạo sinh kế bền vững để người dân buôn bán đúng nơi quy định, không phải bám víu vào vỉa hè, góp phần xây dựng thành phố văn minh, hiện đại.

Sáng nay (8/5), Công an phường Giảng Võ, TP Hà Nội đã phối hợp UBND phường cùng các lực lượng chức năng đồng loạt triển khai xử lý tồn tại kéo dài về trật tự đô thị (TTĐT), vệ sinh môi trường (VSMT) quanh khu tập thể và chợ Thành Công.

Sau đợt mưa lũ lịch sử cuối tháng 10, đầu tháng 11/2025, người dân xã Hà Nha (Đà Nẵng) ngậm ngùi nhìn hàng chục hécta đất sản xuất biến thành những bãi cát trắng xóa, có nơi cát bồi lấp hơn 1m. Trước tình hình đó, cụ thể vào trung tuần tháng 12/2025, chính quyền địa phương đã khẩn trương thu gom, san gạt cát bồi lấp để người dân nhanh chóng bắt tay vào sản xuất vụ mùa mới. Tuy nhiên, đến nay đã hơn 4 tháng rôi qua, hàng trăm ngàn mét khối cát được thu gom vẫn nằm bất động, cỏ dại mọc đầy, chưa thể bán đấu giá. Nguyên nhân vì đâu?

Nơi biên cương phía Tây của tỉnh Sơn La, xã Lóng Sập từ lâu được biết đến là địa bàn còn nhiều khó khăn, địa hình chia cắt, đời sống người dân chủ yếu dựa vào trồng trọt. Những năm gần đây, vùng đất biên viễn này đang từng ngày đổi thay, khoác lên mình “tấm áo mới” không chỉ ở diện mạo nông thôn mà còn trong cách phục vụ nhân dân của lực lượng Công an cơ sở.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文