Cậu có ổn không?

08:29 16/04/2020
Bên bàn điểm tâm sáng, bên ly cafe sớm, nơi quán hàng ăn xế buổi chiều hay kể cả là giữa một quán ăn khuya, chúng ta có thể quan sát cuộc sống ở một góc nhìn mới và khác.

Từ góc nhìn của tôi, những câu chuyện quà vặt đã bắt đầu. Và các bạn, chính các bạn cũng có những câu chuyện quà vặt của riêng mình, ở chỗ các bạn đang ngồi.

Buổi trưa, ngày cách ly toàn quốc thứ tư, bên ô cửa sổ nhỏ quen thuộc, trên bàn viết của tôi là ly nước chanh sả mật ong theo công thức của ông anh Hoàng Hải Vân. Vợ nấu nước sả theo công thức ấy, bảo "uống đi cho nó sạch họng, sạch phổi. Đang mùa dịch cứ cẩn thận là hơn hết". Đúng là cẩn thận hơn hết nhưng cẩn thận quá thì lại đâm ra hơi hoảng.

Mấy ngày cách ly theo lệnh "toàn quốc kháng chiến", tự dưng lòng tôi lại thanh thản hơn. Nỗi lo lắng về chuyện bệnh dịch cứ vơi dần. Có lẽ, do mình ở nhà cả ngày, chẳng tiếp xúc với ai khác ngoài vợ con, nên bởi thế chẳng còn thấy nỗi sợ. Hơn nữa, bạn bè trên facebook lại toàn những người tích cực. 

Thay vì chia sẻ kiểu "mọi người ơi, lại thêm xyz ca nữa rồi" thì họ đa phần chia sẻ thông tin mỗi ngày có bao nhiêu bệnh nhân khỏi bệnh. Đúng là con số nó có sức trấn áp người ta kinh khủng.

Nói "Việt Nam đã có 239 ca nhiễm COVID-19" rõ ràng sẽ khủng khiếp hơn nói "Chỉ còn 149 ca nhiễm COVID-19, 90 ca đã được chữa khỏi". Vậy mà chẳng hiểu tại sao người ta cứ ưa cái con số trấn áp kia hơn. Đến lạ.

Nhấm nháp ly nước chanh sả mật ong, tự dưng thấy nó ngon lạ. Không có cái cảm giác đó là một thứ thức uống kiểu "thảo dược" mà nó như nước giải khát uống mỗi ngày vậy. Cái vị chanh chua se se, cái thơm nức nở của sả, quyện vào đó là cái ngọt thanh cao của mật ong. Thứ nước ấy lại được bà xã ướp trong tủ lạnh, bỏ thêm cọng sả đã nấu và lát chanh cắt mỏng nữa, nó làm dịu hẳn đi một buổi trưa mùa khô giữa miệt Nhà Bè này. 

Và tôi sực nhớ, nên ngoái lại hỏi vợ  "Này, mật ong này hơi lạ so với mấy lần trước em nấu. Có phải mật ong chị Hà gửi tặng mình không?". "Dạ đúng đó anh. Ngon hơn hẳn. Mật ong rừng xịn luôn".

Tôi khẽ cười, nhớ tới bà chị đồng nghiệp có cái địa chỉ email "kỳ diệu". Tôi chơi với cả hai vợ chồng chị. Lần đầu tiên cộng tác viết bài cho tạp chí của chị, một tạp chí cho phụ nữ, tôi quên béng lấy địa chỉ email để gửi bài. Gọi điện thoại, máy ngoài vùng phủ sóng. Thế là tôi gọi cho ông xã chị. 

"Cú mèo già a còng gờ mêu chấm com em nhéá", anh trả lời. "Anh trêu em à?". "Không, đúng đấy. Cú mèo già đấy". Và từ ấy, trong tôi, cứ nghĩ đến chị Phạm Hà là lại nghĩ đến "cú mèo già" trước đã. Sau đó mới nhớ tới bài thơ "Gửi Trương Tửu" vì nó có đoạn mang thúng theo đàn bà bán văn. He he he.

Lan man nghĩ đến mật ong rừng chị Hà gửi tặng, tôi sực nhớ tới chị, người phụ nữ không ngừng nghỉ. Về hưu rồi vẫn tiếp tục làm nghề, vẫn đi lên rừng lên núi để làm từ thiện (làm đường cho một xã hẻo lánh tít mù). Và chị cũng chạy một chương trình dài hạn hỗ trợ những người ở "xóm thận" nữa. 

Chương trình ấy cũng nhiều năm rồi. Cứ con cá lá rau mà giúp họ thôi. Nhỏ nhỏ nhưng sẻ chia nhiều, người ủng hộ nhiều, giống y như chuyện chị kể hôm nọ về một nữ bác sỹ là con gái của bạn chị dù đang "trực chiến" dịch COVID-19 vẫn nhắn tin xin ủng hộ 5 triệu đồng cho xóm. 

Những câu chuyện về lòng nhân hậu ấy chỉ những người trong cuộc hoặc có quan tâm mới biết với nhau chứ chưa hề được chia sẻ rộng rãi bên ngoài bao giờ.

Và khi nghĩ về người chị Phạm Hà với câu chuyện xóm thận Ngọc Hồi của chị, tôi nhớ lại rằng đúng là kể từ ngày bắt đầu dịch COVID-19, đã có không biết bao nhiêu tấm lòng chia sẻ đỡ đần nhau ở giai đoạn khốn khó này. Nào là chuyện một đại lý vé số ở miền Tây ủng hộ cho tất cả những người bán vé số dạo đã hợp tác với họ nhiều năm qua mỗi ngày 50 ngàn đồng mỗi người trong suốt 15 ngày phong tỏa chỉ với một yêu cầu cơ bản nhất "các bạn cứ ở nhà theo đúng chủ trương của chính phủ". 

Rồi chuyện một cửa hàng tạp hoá ở Bình Dương để cả chồng những phần nhu yếu phẩm mà mỗi phần có đủ mì gói, bánh trái để phân phát cho người nghèo. Họ chỉ nhắn nhủ rất nhẹ nhàng rằng, "Nếu khó khăn cứ lấy một phần. Nếu bạn ổn xin nhường cho người khác". Tôi thích cái chữ ổn ấy. Bạn có ổn không? Tôi có ổn không? Đó là câu hỏi chúng ta sẽ hỏi và nên hỏi trong kỳ đại dịch này. 

Cái ổn ấy không phải là ta có bị nguy cơ lây nhiễm hay không mà nó là chuyện của đời sống. Sự đình trệ toàn cầu chắc chắn ảnh hưởng không nhỏ lên nền kinh tế và lên mỗi chúng ta. Có ổn không? Câu hỏi đó day dứt vô chừng. Như chính tôi đã hỏi một cô em gái ngày hôm qua khi nghe tin cô ấy thuộc diện bị cắt giảm hợp đồng ở nơi mình đang làm. "Em ổn, em về quê với tía má". Câu trả lời nhẹ nhàng ấy thật ra không nhẹ chút nào. Sau khi về với tía má, sau khi dịch đi qua, cô ấy sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Nhiều trong chúng ta sẽ phải bắt đầu lại từ đầu. Với người trẻ, điều đó không khó khăn quá sức. Nhưng với những người trung niên rồi, ngoài bốn mươi rồi, làm lại từ đầu nhiều khi là bất khả.

Ảnh: LG.

Chính trong cái hoàn cảnh bất khả ấy, con người ta mới cảm thấy cần bạn bè, cần sự hỗ trợ, cần lá lành đùm lá rách như thế nào. Cái đức sẻ chia đã và đang được ươm mầm trong chính mùa dịch này bởi khi ta tự hỏi mình hay hỏi người "có ổn không?" là khi lòng trắc ẩn bắt đầu nảy nở. Cái tình người chia sớt nhau khi đang đủ đầy, như khi tôi nhận được mật ong rừng của chị Phạm Hà hay thi thoảng là những món quà ý nghĩa cho sắp nhỏ của chị Đoàn Ngọc Thu, vốn dĩ nó đã đáng qúy rồi. Cái tình người chia sớt nhau khi khốn khó bủa vây nó càng dễ khiến con người ta xúc động hơn nữa. Đúng là dịch bệnh oái oăm thật nhưng cũng vì sự xuất hiện của nó mà nhân tính được khơi dậy trong những ngày thế giới tĩnh lặng nhất trong suốt mấy chục năm qua.

Tôi cứ miên man nghĩ về cái tình người ấy trong lúc nhấm nháp đến tận cùng vị ngọt của mật ong rừng chỉ đến khi chuông điện thoại réo lên. Đầu dây bên kia, "Phi hí", anh bạn chủ của cái nhà hàng Phi Phố Biển, nơi tôi và mấy anh em cựu cầu thủ bóng đá vẫn hay tụ tập những ngày thường, nói sang sảng: "Có nhà không. Để tui gửi qua ít cá". Tôi trả lời đại ý anh cầu kỳ quá, nhà em đâu có thiếu chi đâu. Nhưng anh gạt đi: "À, tui với mấy anh em đang đi chia quà mùa dịch, có đi ghé ngang chỗ nhà Minh ở nên tính gửi ít cá ngon". Hoá ra anh và bạn bè đang phân phát 300 phần quà, mỗi phần có gạo, mì gói, dầu ăn, trứng và một bao thơ năm chục ngàn để ủng hộ cho các điểm nấu cơm từ thiện giúp người cơ nhỡ, hoàn cảnh, thất nghiệp ở mùa dịch này. Và những người lẳng lặng làm việc thiện như anh bạn tôi đây đang tồn tại rất nhiều đó đây trên cả nước. Họ làm vì lẽ gì đây ngoài cái từ tâm và lương tri được đánh thức?

Tự dưng, tôi nhớ bài hát của ông Trần Tiến tên là "Ngẫu hứng phố". Bài ấy có câu "Hà Nội cái gì cũng rẻ. Chỉ có đắt nhất tình người thôi". Rẻ-đắt là khái niệm để định giá và thường người ta vẫn nói cái gì quý thì nó đắt. Phải chăng, ông Trần Tiến muốn nói rằng "cái gì cũng tầm thường hết so với tình người bởi tình người là thứ quý nhất"? Nhưng tôi cũng băn khoăn là cái gì đắt thì thường khó có thể có được, thường hiếm hoi. Nếu đúng là tình người hiếm hoi quá thì ông Trần Tiến sai rồi. He he, giờ này mà ngồi nhậu với ông Trần Tiến, trêu ông ấy thế, chắc ông ấy lại nheo mắt: "Chú mày gà mờ. Chả hiểu gì cả. Anh có nói thế bao giờ". Đến là đau đầu vì ông Trần Tiến này quá. Nhưng nhớ tới ông, lại nhớ tới một người giàu tình. Và dứt khoát bữa nào phải trêu ông mới được. Tình người ai lại nói chuyện rẻ đắt bao giờ. Tình người chẳng mua được, chẳng đong được bằng tiền. Mang giá trị vật chất ra đo đếm nó thì lại vô tình quá.

Mùa dịch rồi cũng sẽ trôi qua thôi. Đời sống sẽ hồi sinh mạnh mẽ. Nhưng đừng bao giờ quên nhé. Hãy hỏi nhau: "Cậu có ổn không?". 

Hà Quang Minh

Hơn 200 cán bộ, chiến sĩ đầu tiên thực hiện bốc thăm vị trí căn hộ của dự án nhà ở cho lực lượng vũ trang Công an nhân dân (CAND) tại phường Thanh Liệt, TP Hà Nội bằng phương thức bốc thăm ngẫu nhiên, công khai trước sự chứng kiến của các bên liên quan, nhằm đảm bảo minh bạch và tuân thủ đúng quy định pháp luật.

Nga và Ukraine ngày 15/5 đã tiến hành trao đổi tù binh chiến tranh, mỗi bên trao trả 205 người, trong khuôn khổ một thỏa thuận liên quan tới lệnh ngừng bắn kéo dài ba ngày hồi đầu tháng này do Tổng thống Mỹ Donald Trump làm trung gian.

Ngày 15/5, trong khuôn khổ chuyến thăm Triều Tiên thông báo kết quả Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam, Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, đồng chí Lê Hoài Trung, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đã hội kiến đồng chí Jo Yong Won, Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Hội nghị Nhân dân Tối cao kiêm Chủ tịch Hội nghị Nhân dân Tối cao nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Chiều 15/5, sau 3 ngày làm việc phiên tòa sơ thẩm xét xử Bùi Đình Khánh và đồng bọn trong vụ án ma túy đặc biệt nghiêm trọng đã kết thúc. Hội đồng xét xử TAND tỉnh Quảng Ninh đã tuyên án.

Thực hiện Quyết định đặc xá năm 2026 của Chủ tịch nước, thời gian qua, Trại giam Nam Hà (Bộ Công an) đã và đang triển khai đồng bộ nhiều giải pháp nhằm bảo đảm công tác xét đề nghị đặc xá diễn ra chặt chẽ, khách quan, đúng quy định pháp luật, đồng thời thể hiện rõ tính nhân văn trong chính sách khoan hồng của Đảng, Nhà nước.

Nhóm Tuyên điều khiển ô tô ra trước cửa quán cà phê, sau đó kéo tay chị N đẩy lên xe. Khi chị N cố chống cự thì bị Tuyên đấm ba phát vào vùng đầu. Sau khi bị ép lên xe và bị đưa sang Khu đô thị Vinhomes Ocean Park 2, tỉnh Hưng Yên (cũ), chị N buộc phải hứa trả tiền mới được đưa trở về Hà Nội.

Việc xây dựng và ban hành Nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương về xây dựng xã hội trật tự, kỷ cương, an toàn, lành mạnh, văn minh, hài hòa, phát triển là yêu cầu khách quan, cấp thiết, có ý nghĩa chiến lược, gắn trực tiếp với yêu cầu quản lý, phát triển xã hội, bảo đảm an ninh con người, giữ vững ổn định chính trị - xã hội, tăng cường quốc phòng, an ninh và phát triển đất nước nhanh, bền vững trong kỷ nguyên mới.

Giữa nhịp giao thương sôi động tại cửa khẩu Kim Thành – điểm trung trung chuyển lớn về hàng hóa, phương tiện và lao động của tỉnh Lào Cai, những cuộc kiểm tra ma túy đột xuất vẫn âm thầm diễn ra cả ngày lẫn đêm.

Thời gian qua, mặc dù lực lượng CSGT Công an tỉnh Thanh Hóa liên tục ra quân, xử lý quyết liệt đối với các hành vi vi phạm về trật tự ATGT, nhất là tình trạng xe quá tải, quá khổ, cơi nới thành thùng. Tuy nhiên, vì lợi nhuận, một số chủ xe, lái xe vẫn cố tình vi phạm, như lợi dụng đêm tối hoặc những khung giờ vắng lực lượng chức năng làm nhiệm vụ để chở hàng quá tải.

Ngày 15/5, TAND TP Hà Nội mở lại phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Cao Văn Hùng (SN 1973, ở xã Thiên Lộc, Hà Nội) về tội “Giết người” và tội “Hủy hoại tài sản”. Bị cáo Hùng có hành vi mua xăng về đốt quán cà phê số 258 Phạm Văn Đồng (Hà Nội) khiến 11 người chết, 4 người bị thương và thiêu rụi nhiều phương tiện, hàng hóa tương đương 2,6 tỷ đồng. Vụ án đặc biệt nghiêm trọng này xảy ra đêm 18/12/2024.

Chiều 15/5, Tổng thống Mỹ Donald Trump rời Bắc Kinh sau hai ngày hội đàm với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, trong khuôn khổ chuyến thăm được đánh giá là mang đậm tính biểu tượng nhưng chưa tạo ra các đột phá lớn về thương mại hay địa chính trị.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文