Tự sự của người say

13:04 09/11/2020
Tôi là người uống bia rượu, liên miên và thường xuyên. Thi thoảng ban sáng lơ mơ quờ quạng chai nước quẳng đầu giường đổ dốc vào cái họng khô khốc bởi chất cồn và thuốc lá, tôi ân hận lần thứ N rằng ngày hôm qua có vẻ hơi quá đà.


Căn phòng ban sớm lặng như thời chưa vợ, đồ chơi ngổn ngang dưới đất gợi nhớ tôi đã có 2 con và chúng đã đi học từ khi nào. Có lẽ vợ tôi và con ra khỏi nhà lúc tôi đang dang dở cơn mơ hăng hái tranh luận gì đó bên bàn nhậu. Chai nước trắng không đủ năng lượng để nâng dậy một cơ thể đặc sệt cồn trong máu, lại nằm vật ra, vớ tạm gói bánh ăn dở của con. Nhệu nhạo nhai và theo kinh nghiệm thì thường sau quãng 15 phút lượng đường trong bánh sẽ “đủ xăng” dựng cổ tôi dậy.

Trong vô số lần còn tỉnh táo trước khi ngồi xuống bàn nhậu, tôi thường đảo mắt xung quanh, một là điểm danh các tay bợm xung quanh xét nét tình hình. Nếu lỡ có gần một bàn nào nhiều gã đã say nhòe thì tôi sẽ gọi phục vụ xin đổi bàn khác. An toàn là bạn, tránh voi chẳng xấu mặt nào mặc dù về cơ bản tôi rất hiền lành. Tôi lo xa nếu lỡ có một cái cốc bay nhầm địa chỉ vào đầu thì ngày mai tôi sẽ không còn cái chữ nào trong đó để viết lách, rồi có thể con trai sẽ chậm tiền học mất. Thật ấy. Thứ nhì, tôi thấy tò mò những gương mặt đàn ông thích uống, họ là ai, họ có gì giống tôi không, họ có gia đình chưa...Tôi hiếm khi tìm được câu trả lời và đại khái chúng tôi chỉ có một điểm chung duy nhất là Uống.

Dường như đàn ông đều hiểu bi kịch của mỗi gia đình đều có thể bắt đầu từ quán nhậu. Không khí ồn ã chan chứa tình “huynh đệ”, cái mùi chua hoi của bia rượu đổ vãi, mùi oi nồng khen khét của dầu xào nấu bay ra từ bếp là một thứ mê hoặc khó tả…

Tất nhiên trước khi đổ vào miệng những tinh chất từ gạo thì đa số đàn ông đều tin tuyệt đối vào tửu lượng bản thân. Tàn cuộc vui, những số phận đã hữu ý được định đoạt bởi cồn và may rủi. Nếu có thức giấc ban mai trong căn phòng như tôi và bần thần nhớ lại thì bỗng tặc lưỡi cảm ơn số phận. Tôi lại hoang mang sợ hãi có bao nhiêu gã giống tôi ở cái “trại uống” về đến nhà an lành.

Cách đây dăm năm khi con còn nhỏ, có đận tôi uống 3 tăng, từ trưa đến đêm. Tất nhiên vẫn về được đến nhà và trước khi dắt được chiếc xe mua sau ngày cưới vào nhà thì nó đổ kềnh 4-5 lần gì đó. Mẹ tôi nghe tiếng động giữa đêm thì ra mở cổng, lẳng lặng đưa tôi vào phòng khách ngủ. Trưa hôm sau tôi vẫn chưa bò dậy được, mẹ tôi nghỉ hưu được gần chục năm vẫn nấu cho tôi bát cháo bê tận giường. Mẹ nhìn thằng con trai gần 40 tuổi với ánh mắt như có lần đăm chiêu bên tôi khi ốm ngày học lớp 1.

“Con ạ, mẹ sinh con lành lặn, đừng vì cốc rượu để rồi mẹ thấy con tàn tật. Đừng để Phúc Khang (tên con trai tôi) thành đứa trẻ mồ côi”.

Ôi chao, tôi đắng ngắt và tột cùng của sám hối.

Bẵng đi mấy tháng, cuộc vui cả nể dồn dập bởi những chồng chéo quan hệ cùng với những cú điện thoại mời chào đầy cám dỗ thật khó cưỡng. Tôi lại uống, thật khiên cưỡng và xấu hổ để nói rằng uống một cách có ý thức.

Có đận tàn cuộc nhậu một quán bình dân xô bồ, tôi thấy một bé gái thui thủi góc cửa quán, mắt như đang chực khóc. Cháu đi cùng bố và ông ấy quên cháu khi rời khỏi đây. Tôi bắt chuyện an ủi, hỏi địa chỉ và đưa cháu về bằng taxi. Trên đường bé gái chạc tuổi con tôi bi bô trò chuyện.

- Con rất yêu bố con, bố con chắc bận việc nên quên con thôi...

- Thế điều gì con thấy không vui với bố nhất, có phải vì ông hay đi nhậu không?

- Dạ không... Con không vui vì bố ít khi ở nhà với con thôi.

Tôi bỗng ước rằng có người cha nào đó nghe được một tình yêu gia đình trong sáng đến vậy. Tôi dự định sẽ nhờ người hỏi con trai mình một câu hỏi tương tự.

Tôi nhớ mang máng một câu nói rằng: “Đôi khi những gã đàn ông thông tuệ cưỡng ép mình say xỉn để nhận ra rằng mình có thể ngu xuẩn như thế nào”. Mỗi năm đất nước này tiêu thụ hàng tỷ lít bia rượu và song hành với nó là hàng vạn bi kịch dưới mỗi mái nhà. Và đám đông vẫn uống uống uống và uống.

Có những bài học nằm dưới đáy cốc vô cùng đắt giá. Tan cơn mơ hoa là lời chua xót.

Cu Trí

Khi bình yên được nhóm lên từ bếp lửa ngày Tết và những bước chân không mỏi, đó không còn là một lời chúc đầu năm, mà là hơi ấm lặng thầm lan tỏa từ những con người vẫn đang âm thầm giữ gìn từng góc phố, từng bản làng để mùa Xuân trong mỗi mái nhà được tròn đầy, ấm áp.

Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, nhiều chợ hoa Tết ở TP Huế tấp nập, nhộn nhịp khi có đông người đến mua hoa. Chợ hoa Tết không chỉ đơn thuần là nơi mua bán các loại hoa rực rỡ sắc màu mà còn là điểm đến của nhiều người dân, du khách để tham quan, chụp ảnh lưu niệm.

Từ khi hệ thống camera giao thông ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) được triển khai, diện mạo giao thông Thủ đô đang dần thay đổi. Ít chen lấn, ít vượt đèn đỏ, trật tự hơn ở những nút giao vốn căng thẳng... Những chuyển biến tích cực cho thấy công nghệ không chỉ ghi nhận vi phạm, mà đang tác động trực tiếp đến ý thức người tham gia giao thông.

Tết Nguyên đán luôn là thời khắc thiêng liêng của sum vầy, của những cuộc trở về sau một năm mưu sinh vất vả. Nhưng phía sau những cánh cổng sắt khép kín của Trại tạm giam Công an tỉnh Thanh Hóa, vẫn có một mùa xuân đang lặng lẽ hiện hữu. Ở đó, Tết không chỉ là đào mai, bánh chưng, mâm ngũ quả, mà còn là sự thấu cảm, sẻ chia và niềm tin vào con đường phục thiện của những người từng lầm lỡ.

Hơn 1.200 bệnh nhân ung thư quây quần bên bữa cơm tất niên ấm áp, sau đó trở về quê trên chuyến xe "0 đồng". Đây là năm thứ 10 chương trình "Cơm tất niên" và "Chuyến xe yêu thương" được tổ chức, thể hiện tinh thần sẻ chia và trách nhiệm xã hội đối với người bệnh ung thư trong những ngày Xuân mới.

Theo tài liệu điều tra, sản phẩm bổ sung dinh dưỡng Fucoidan của các đối tượng lừa đảo đưa ra thị trường được quảng cáo với công dụng hỗ trợ ngăn ngừa sự phát triển của tế bào ung thư, hướng tới người mắc các bệnh như mỡ máu, tiểu đường, ung thư... nhưng thực tế không phải như vậy…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文