Lục bình trôi

10:09 07/11/2022

Về Cần Thơ vài bữa, dự Liên hoan Truyền hình - Phát thanh Công an Nhân dân, đúng nghĩa là được liên hoan thực sự. Bao nhiêu đồng nghiệp, bao nhiêu bạn bè quen, từ mọi miền đất nước tụ về thủ phủ miền Tây nên sau giờ làm việc là y như rằng hẹn hò nhau "kéo ghế".

Được cái lạ là không trận nào phải say, không cữ nào thấy mệt. Có lẽ nào cũng bởi thay đổi không khí, môi trường chăng? Hay vì vui quá mà quên hết cả cái mệt mỏi của những cuộc nhậu tưng bừng?

Cần Thơ thay đổi nhiều so với lần đầu tiên tôi chạm mặt thành phố 22 năm trước. Hiện đại hơn, khang trang hơn nhiều. Nhưng Cần Thơ cũng vẫn giữ được những nét cũ kỹ đáng yêu của mình. Con người thì khỏi nói, vẫn hào sảng, dễ thương như thế. Con nước thì vẫn vậy, có chăng là mùa nước nổi năm nay "tưng bừng" hơn với đợt triều cường. Công viên Lưu Hữu Phước, công viên có lẽ là duy nhất ở Việt Nam mang tên một nhạc sỹ cũng nên, vẫn như xưa; sân khấu đại học Cần Thơ vẫn còn hồn cũ, với cái hố nhạc khiến dân chơi đàn cứ nhìn vào là lại thấy bâng khuâng.

Trưa của bữa cuối ở Cần Thơ, những đồng đội địa phương mời đi ăn bữa cơm thân mật. Vẫn những món đơn giản, rất miền Tây như cá kho, lẩu cá… bên cạnh thố cơm và dĩa bún. Toàn những thứ tự nhiên và hồn nhiên sẵn có của vùng miền. Và có ăn bữa cơm ở Cần Thơ mới thấy lắm người hiểu lầm ẩm thực miền Tây lắm, nhất là người từ miền Bắc, miền Trung. Họ cứ mặc định cho rằng ẩm thực miền Tây ngọt quá mà thực tế đâu phải thế. Người miền Tây không nấu quá ngọt. Cái ngọt, có chăng, là những món nấu lai theo kiểu Miên mà thôi. Còn nấu theo kiểu Việt, thuần Việt, ừ thì có hơi ngọt chút xíu nhưng vẫn ở cái cữ ngon miệng thực lòng.

Và trên mâm cơm bữa trưa trong cái chòi lộng gió ven sông Hậu ấy, có một dĩa đồ xào khiến tôi ngỡ ngàng. Ấy là đọt lục bình xào tép tươi. Trời ơi, nói đúng theo giọng Nam bộ, nó phải gọi là "ngon nhức nách". Cái đọt lục bình giòn giòn, bùi bùi, ngọt rau (chứ không phải ngọt đường) sao mà bắt với mớ tép đồng tươi rói. Gắp một gắp bỏ miệng, nhấp thêm chung rượu chuối hột, không thể nào "khà" một tiếng cho quá đã được bởi phải với đũa gắp thêm gắp nữa. Và dĩa lục bình xào chẳng mấy chốc mà hết veo. Chủ tiệc cười hồn nhiên, rổn rảng chỉ xuống dòng sông "lục bình dưới đó đó anh. Muốn ăn nữa xuống cắt tiếp, xào ăn tiếp".

Thực sự, sống gần năm mươi năm trên đời, đấy là lần đầu tiên tôi ăn lục bình xào. Nhìn đám lục bình, hay còn gọi là bèo Nhật Bản, tôi chỉ nhớ những ngày hè thơ ấu về Đà Nẵng với ngoại. Tôi và ngoại, hai ông cháu hai cái xe đạp đi vớt bèo Nhật Bản về để băm trộn thức ăn cho gà. Chẳng bao giờ tôi nghĩ cái thứ bèo đó lại tạo ra một món ngon "nhức nách" như vậy.

Đúng là chỉ có người sông nước, người gắn liền với thiên nhiên mới có thể phát kiến ra những món ngon từ những thứ dân dã đến thế. Đó là còn chưa kể đến hoa lục bình có thể nhúng lẩu, nấu canh nữa. Bảo sao người miền Tây phóng khoáng thế. Bởi vì họ kiếm tìm được tất cả những gì ngon nhất, lạ nhất ở những thứ bình dị quanh mình. Hoặc cũng có thể nói ngược lại, bởi vì họ phóng khoáng, nên họ chấp nhận mọi thứ đơn sơ xung quanh và biến hóa chúng thành món ngon mà không phân biệt sang hèn.

Lại nhớ tới con cá mó miền Trung. Ngày xưa có câu "cá mú chú xơi, cá mó chó xơi", vì chẳng ai ăn cá mó cả. Nhưng giờ thì cá mó lại là món ngon, bắt mồi bắt cơm dễ sợ. Nhưng nghe nói, thú ăn cá mó của người Trung bắt đầu từ khi con cá ấy xuất khẩu được. Còn lục bình, người miền Tây ăn nó tự bao giờ, chắc không ai biết. Nhưng cũng như điên điển, hoa súng, rau đắng…, người miền Tây đưa nó vào mâm cơm, mâm cỗ một cách hồn nhiên kể từ khi họ khẩn hoang lập ấp cũng nên.

Nhẩn nha ăn lục bình, nghĩ về sự đơn sơ, chân thành của miền Tây, tôi mới giật mình. Dòng sông chảy ngang Cần Thơ là dòng Hậu Giang, chung tên một tỉnh miền Tây khác. Nó cũng giống như dòng Tiền Giang, chung tên một tỉnh, chảy ngang An Giang, Đồng Tháp, Vĩnh Long chẳng hạn.

Lục tỉnh miền Tây ngày xưa giờ đã là 12 tỉnh và 1 thành phố trực thuộc Trung ương nhưng sự đồng nhất vẫn chưa bao giờ bị phá vỡ. Người ta chỉ nói "tôi ở miền Tây, tôi người miền Tây" là chủ yếu và nếu có nói thêm xuất xứ từ địa phương nào đi nữa, họ vẫn không có ý phân biệt mình với địa phương khác trong vùng. Có lẽ, miền Tây Nam Bộ là nơi duy nhất ở Việt Nam không có sự tự nhìn nhận nhau khác biệt giữa dân các tỉnh như những nơi khác. Miền Bắc, người Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định… vẫn tự phân biệt với nhau; miền Trung, người Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi cũng vẫn có những phân biệt nhất định.

Các phân biệt ấy cũng có cái hay của nó, khi minh định các thuộc tính riêng của tỉnh nhưng nhiều khi, cực đoan quá, nó lại thành cái dở. Còn miền Tây, con người cũng dễ dàng mà sống như lục bình, có thể trôi từ đây qua đó, như cái cách những phận người trên ghe đi xuyên từ đây qua đó trên những con rạch, con kênh, dòng sông… Có vất vả hay không, tùy theo năm, theo mùa, họ vẫn hồ hởi với đời. Đó chính là cái chất miền Tây chung nhất, và duy nhất.

Nhấp thêm chung rượu, ăn thêm miếng lục bình xào nóng hổi vừa được tiếp thêm từ chính mớ lục bình xanh non mới được hái từ dưới sông, tiện tay tôi lại rút điện thoại. Không phải để chụp ảnh, mà để lên google kiếm tìm thông tin về lục bình. Lạ quá, trên wikipedia viết rằng lục bình du nhập vào Việt Nam từ 1905. Không biết thông tin ấy có chính xác hay không nhưng lục bình đã gắn với miền Tây như một phần không thể tách rời. Và nó ở ngay đây, dưới lòng sông, trên mâm cơm, dung dị, gần gũi như cọng rau muống của người miền Bắc, cọng rau má của người Thanh Hóa, xơ mít của người Quảng hay rau lang của người ở bất kỳ miệt nào.

Lục bình trôi, trôi tới nơi nào, nơi đó người ta cũng đều có thể tận dụng được chúng. Người còn ăn được, huống chi là gà qué, heo bò. Và xơ lục bình còn được bện thành thừng, đan thành giỏ, làm đồ thủ công mĩ nghệ. Cái phận bèo ấy mà không bèo chút nào. Lục bình cũng chẳng khác gì người cần lao vậy, đơn sơ, nhưng thực ra, góp phần rất nhiều vào đời sống xã hội hôm nay.

Ai có về miền Tây, nhớ kêu một dĩa lục bình xào tép, mà thực ra là xào tỏi cũng đủ rồi. Và nhấm nháp thêm ly rượu chuối hột như tôi. Nhớ kiếm một chỗ ngồi bên con sông. Vì ở đó, thưởng thức lục bình đúng nghĩa là dân dã nhất mà đủ đầy nhất với cả vị, cả hình ảnh lập lờ trôi và cả mùi con nước mà lẫn trong đó, chắc chắn có những góp phần của những đám lục bình…

Hà Quang Minh

Hơn 200 cán bộ, chiến sĩ đầu tiên thực hiện bốc thăm vị trí căn hộ của dự án nhà ở cho lực lượng vũ trang Công an nhân dân (CAND) tại phường Thanh Liệt, TP Hà Nội bằng phương thức bốc thăm ngẫu nhiên, công khai trước sự chứng kiến của các bên liên quan, nhằm đảm bảo minh bạch và tuân thủ đúng quy định pháp luật.

Nga và Ukraine ngày 15/5 đã tiến hành trao đổi tù binh chiến tranh, mỗi bên trao trả 205 người, trong khuôn khổ một thỏa thuận liên quan tới lệnh ngừng bắn kéo dài ba ngày hồi đầu tháng này do Tổng thống Mỹ Donald Trump làm trung gian.

Ngày 15/5, trong khuôn khổ chuyến thăm Triều Tiên thông báo kết quả Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam, Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, đồng chí Lê Hoài Trung, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đã hội kiến đồng chí Jo Yong Won, Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Hội nghị Nhân dân Tối cao kiêm Chủ tịch Hội nghị Nhân dân Tối cao nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Chiều 15/5, sau 3 ngày làm việc phiên tòa sơ thẩm xét xử Bùi Đình Khánh và đồng bọn trong vụ án ma túy đặc biệt nghiêm trọng đã kết thúc. Hội đồng xét xử TAND tỉnh Quảng Ninh đã tuyên án.

Thực hiện Quyết định đặc xá năm 2026 của Chủ tịch nước, thời gian qua, Trại giam Nam Hà (Bộ Công an) đã và đang triển khai đồng bộ nhiều giải pháp nhằm bảo đảm công tác xét đề nghị đặc xá diễn ra chặt chẽ, khách quan, đúng quy định pháp luật, đồng thời thể hiện rõ tính nhân văn trong chính sách khoan hồng của Đảng, Nhà nước.

Nhóm Tuyên điều khiển ô tô ra trước cửa quán cà phê, sau đó kéo tay chị N đẩy lên xe. Khi chị N cố chống cự thì bị Tuyên đấm ba phát vào vùng đầu. Sau khi bị ép lên xe và bị đưa sang Khu đô thị Vinhomes Ocean Park 2, tỉnh Hưng Yên (cũ), chị N buộc phải hứa trả tiền mới được đưa trở về Hà Nội.

Việc xây dựng và ban hành Nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương về xây dựng xã hội trật tự, kỷ cương, an toàn, lành mạnh, văn minh, hài hòa, phát triển là yêu cầu khách quan, cấp thiết, có ý nghĩa chiến lược, gắn trực tiếp với yêu cầu quản lý, phát triển xã hội, bảo đảm an ninh con người, giữ vững ổn định chính trị - xã hội, tăng cường quốc phòng, an ninh và phát triển đất nước nhanh, bền vững trong kỷ nguyên mới.

Giữa nhịp giao thương sôi động tại cửa khẩu Kim Thành – điểm trung trung chuyển lớn về hàng hóa, phương tiện và lao động của tỉnh Lào Cai, những cuộc kiểm tra ma túy đột xuất vẫn âm thầm diễn ra cả ngày lẫn đêm.

Thời gian qua, mặc dù lực lượng CSGT Công an tỉnh Thanh Hóa liên tục ra quân, xử lý quyết liệt đối với các hành vi vi phạm về trật tự ATGT, nhất là tình trạng xe quá tải, quá khổ, cơi nới thành thùng. Tuy nhiên, vì lợi nhuận, một số chủ xe, lái xe vẫn cố tình vi phạm, như lợi dụng đêm tối hoặc những khung giờ vắng lực lượng chức năng làm nhiệm vụ để chở hàng quá tải.

Ngày 15/5, TAND TP Hà Nội mở lại phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Cao Văn Hùng (SN 1973, ở xã Thiên Lộc, Hà Nội) về tội “Giết người” và tội “Hủy hoại tài sản”. Bị cáo Hùng có hành vi mua xăng về đốt quán cà phê số 258 Phạm Văn Đồng (Hà Nội) khiến 11 người chết, 4 người bị thương và thiêu rụi nhiều phương tiện, hàng hóa tương đương 2,6 tỷ đồng. Vụ án đặc biệt nghiêm trọng này xảy ra đêm 18/12/2024.

Chiều 15/5, Tổng thống Mỹ Donald Trump rời Bắc Kinh sau hai ngày hội đàm với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, trong khuôn khổ chuyến thăm được đánh giá là mang đậm tính biểu tượng nhưng chưa tạo ra các đột phá lớn về thương mại hay địa chính trị.

Hàng năm, cứ vào mùa gặt, một số người dân lại đem thóc ra đường phơi. Và việc phơi thóc trên đường đã khiến không ít vụ tai nạn xảy ra. Việc phơi thóc ra đường là vi phạm pháp luật về giao thông đường bộ (sử dụng kết cấu hạ tầng đường bộ trái quy định), làm hẹp phần đường xe chạy, gây mất an toàn cho phương tiện lưu thông.

Chiến tích giành vé dự FIFA U17 World Cup 2026 mang đến niềm tự hào lớn cho bóng đá Việt Nam, nhưng phía sau cảm xúc ấy còn là một bài toán dài hạn cho tương lai. Từ một thế hệ cầu thủ trẻ giàu tiềm năng đến mục tiêu World Cup 2034 sẽ là hành trình kéo dài gần một thập kỷ, nơi tài năng chỉ mới là điểm khởi đầu. Điều quan trọng hơn cả là tạo ra một môi trường đủ tốt để những “viên ngọc thô” được trưởng thành, được thi đấu và đủ bản lĩnh tồn tại ở đỉnh cao bóng đá chuyên nghiệp.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文