Bác sĩ Sinh và những câu chuyện xung quanh quả thận

08:47 03/03/2005

Ông không phải là người đầu tiên mổ ghép thận cho bệnh nhân tại Việt Nam, nhưng lại là vị bác sĩ tham gia nhiều ca ghép thận nhất Việt Nam. Xung quanh việc hiến và nhận thận là những câu chuyện về cái tình, tính nhân đạo và trong đó có cả lương tâm của những lương y như ông!

Trong căn phòng làm việc nhỏ ở lầu năm Bệnh viện Chợ Rẫy, bác sĩ Trần Ngọc Sinh đã nhiều lần tự đặt câu hỏi: làm sao để níu kéo sự sống của những người suy thận? Ngoài hành lang kia vẫn đang có hàng trăm bệnh nhân suy thận mãn giai đoạn cuối, ngày đêm cố chờ một phép mầu của định mệnh, một quả thận của ai đó, của những người thân hoặc của một vị “bồ tát” sống nào đó, nhưng những người có thể mỉm cười với số phận rất ít. Bác sĩ tiến sĩ Trần Ngọc Sinh là Trưởng Khoa Tiết niệu Bệnh viện Chợ Rẫy nhưng ông lại không nằm trong biên chế của bệnh viện mà lại thuộc Trường đại học Y dược Tp.HCM, nơi ông đang giảng dạy.

Tháng 6/1992, ca ghép thận đầu tiên tại Việt Nam được thực hiện thành công tại Viện Quân y 103 (Hà Đông) do nhóm y bác sĩ của giáo sư Lê Thế Trung thực hiện, những tưởng đã mở ra một cánh cửa mới để các bệnh nhân suy thận đi qua và sống sót. Nhưng trên thực tế trong 13 năm vừa qua cũng chỉ có thêm chưa đến 200 bệnh nhân được ghép thận tại Việt Nam, một con số hết sức khiêm tốn nếu không muốn nói là quá ít ỏi.

Ghép thận trong ghép tạng là một trong những hình thức ghép không quá khó so với ghép tim, gan và phổi... và các vị bác sĩ ở ta có đủ chuyên môn cũng như kinh nghiệm về lĩnh vực này. Hiện nay Việt Nam có đến 8 trung tâm ghép thận, 3 ở Hà Nội, 1 ở Huế và 4 ở Tp.HCM, cả 3 miền đều có thể thực hiện được. Nhưng vấn đề quan trọng ở đây lại nằm ở... những quả thận. Không chỉ ở riêng Việt Nam mới khan hiếm thận, tất cả các nước trên thế giới đều chung tình trạng, cũng vì thế mới nảy sinh những băng nhóm mua bán tạng người, trong đó có thận và những cuộc mua bán tạng người xuyên quốc gia.

Năm 2003, bác sĩ Sinh đã tiếp một đoàn gồm các giáo sư và bác sĩ, họ tự giới thiệu mình thuộc một tổ chức phi chính phủ của Mỹ, ngỏ ý muốn giúp đỡ ta từ kinh phí đến chuyên môn trong chương trình y học nhân đạo hồi sinh những người đã chết não để sử dụng nguồn tạng. Nguyện vọng duy nhất của nhóm khoa học này là xin được sử dụng những quả thận của những người chết não ấy. Thận trọng với nhóm khoa học lạ trên, bác sĩ Sinh đã đưa ra một câu hỏi thử lòng “nhân đạo” của họ: “Chúng tôi sẽ đưa “thận” ra nước ngoài cho các ông toàn quyền sử dụng chỉ sau khi chúng tôi đáp ứng được hết nhu cầu trong nước, bởi hiện nay những bệnh nhân đang chờ ghép thận tại Việt Nam chúng tôi cũng lên tới con số hàng ngàn rồi”. Các nhà khoa học ngoại quốc “nhân đạo” sau khi nghe vậy bèn đánh trống lảng rồi chuồn thẳng, lộ rõ mặt một băng nhóm chuyên đi mua bán tạng người quốc tế.

Bác sĩ Sinh (bên phải) trong một ca ghép thận.

Cuối năm 1992, Bệnh viện Chợ Rẫy đã tiến hành ca ghép thận đầu tiên, người hiến thận là ông bố, người nhận là con gái ông, thực hiện ca ghép là nhóm giáo sư bác sĩ đã thực hiện ca ghép đầu tiên tại Viện Quân y 103, ca ghép thành công và cho tới bây giờ người cha già đã hiến thận vẫn sống khỏe, không những thế ông vừa đi thêm... bước nữa ở cái tuổi xưa nay hiếm.

Thành công ban đầu ấy là nguồn động viên tinh thần lớn lao đối với tập thể y bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy. Riêng bác sĩ Sinh đã bỏ hơn một năm trời qua Pháp học về ghép thận, phổi, gan và tim chỉ với ước mong thực hiện được những suy nghĩ đau đáu trong ông khi nghe những chuyện kể về bi kịch của những bệnh nhân suy thận. Cùng với ông, một ê kíp rất trẻ là các y bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy đã đến hầu hết các bệnh viện trên thế giới chuyên khoa về thận học để học hỏi, với quyết tâm thành lập một ê kíp ghép thận cho hàng trăm bệnh nhân suy thận đang nằm chờ “thoi thóp” ở Khoa Tiết niệu.

Năm 1995, ê kíp ghép thận Bệnh viện Chợ Rẫy bắt đầu một ca đầu tiên cho một bệnh nhân ở Thủ Thừa, Long An. Ca ghép thành công, cả hai người cho và nhận thận đều khỏe mạnh, công sức và những cố gắng không mệt mỏi của những người mặc áo blue trắng đã cho kết quả mỹ mãn.--PageBreak--      

Năm 2002, một chàng sinh viên trường sư phạm, quê Bình Thuận bị suy thận, người cho thận là em gái. Các xét nghiệm cho thấy đã có thể tiến hành ca mổ nhưng vấn đề ở đây là gia đình chàng sinh viên này rất nghèo, để có thể đóng tiền nằm viện vài tuần mà gia đình chàng trai đã phải bán cả đồ đạc trong nhà để trang trải, chi phí ca mổ ước tính tối thiểu cũng vài chục triệu.

Không thể nhìn chàng trai phải yểu mệnh vì không có tiền, bác sĩ Sinh đã đề xuất với bác sĩ Giám đốc bệnh viện Trương Văn Việt tìm tài trợ cho chàng sinh viên. Ca phẫu thuật đã được tiến hành thành công, và giờ đây chuyện mà bác sĩ Sinh có thể tự hào là chàng trai ngày ấy giờ đây đã khỏe mạnh, rời giảng đường và tình nguyện về dạy chữ cho bà con ở một trường vùng sâu vùng xa của tỉnh Bình Thuận.

Trên bàn làm việc của ông luôn có xấp đơn xin ghép thận và có cả những lá đơn xin... bán thận. Ông cũng đã không ít lần nhận những lời đề nghị “mai mối” của người bán để bán thận cho những người bệnh. Đành rằng đang có những bệnh nhân đang rất cần thận nhưng ông đã quyết định mà không cần suy tính, thẳng thừng từ chối những người đòi bán thận của mình. Đối với người bác sĩ, không có gì quý giá bằng tính mạng và những phần thân thể của con người, họ, những người bán thận không hề vì những mong muốn tốt đẹp, chỉ mong muốn có được những đồng tiền chua chát từ việc “bán” dần những phần thân thể mà cha mẹ họ đã rứt ruột đẻ ra, và trong nghề y không cho phép tồn tại tính thương mại ấy. Lương tri con người, trong đó có lương tri người bác sĩ không thể nào chấp nhận...

Trong gần 100 ca có sự tham gia của bác sĩ Sinh, ông nhớ gần hết tên những người tình nguyện hiến thận. Ông ví họ như những vị bồ tát sống tồn tại trên cõi đời để cứu vớt người bệnh, và khi mổ cho họ để lấy quả thận ra, ông nâng niu chúng như nâng niu chính một phần thân thể mình. Ông từng nói với những người được nhận thận rằng, không phải ông mà những người hiến thận mới là những người có công tái sinh, còn ông và các đồng nghiệp chỉ cố gắng hết sức để thực hiện phần trách nhiệm “nhỏ nhoi” của mình.

Nhưng cũng không phải tất cả những người cho thận đều là “bồ tát”, cũng đã có người cố công tìm hiểu người nhận thận của mình là ai để... xin ít tiền. Bác sĩ Sinh, trong khả năng có thể, đều từ chối cung cấp tên bệnh nhân được nhận thận để tránh những chuyện phiền phức có thể xảy ra sau ca mổ. Trong suy nghĩ của ông, nếu những người “cho” vô tư thì họ sẽ không cần biết người nhận trái thận của mình là ai.

Hiện nay, đa số những người cho thận đều là thân nhân những người bệnh suy thận, những người ngoài rất ít. Bệnh viện Chợ Rẫy và cả cá nhân ông luôn từ chối những ca mổ có dấu hiệu của sự mua bán. Ông còn nhớ mãi câu chuyện thương tâm sau ca mổ của một bệnh nhân, người cho thận là cha đẻ của bệnh nhân, sau khi ca mổ thành công, người cha thường xuyên đến gặp kể công tái sinh và xin tiền, làm phiền người con, suốt một thời gian dài người con sống trong “áp lực” vô hình, trong sự “kể công” hơi quá của người cha. Một buổi sáng, người con thức dậy, chở vợ con đi ăn, nói những lời trăn trối rồi đêm hôm đó anh ta đã tự kết liễu số phận của mình.

Với chuyện ông đã có lần từ chối người hiến thận, thoạt nghe có vẻ đối nghịch với những gì ông đã làm, nhưng số là một nghệ sĩ khá nổi tiếng được con gái mình tình nguyện hiến thận, người con gái cũng chưa đến tuổi 30, một cuộc sống rất dài phía trước, còn người nghệ sĩ nọ thì cũng tuổi gần đất xa trời, ca ghép có thể thành công nhưng cuộc sống của cô con gái sau ca mổ có thể sẽ chịu rất nhiều khó khăn. Bác sĩ Sinh đã chủ động tâm sự cùng người cha nghệ sĩ nọ, ông bày tỏ quan điểm của mình và cuối cùng người cha nghệ sĩ chấp nhận đi chạy thận nhân tạo, kiên quyết không nhận quả thận từ cô con gái của mình. tuổi ngoài 60, người nghệ sĩ đâu còn mong ước gì hơn khi cảm nhận được sự hy sinh của con mình.

Hàng trăm người phải chạy thận nhân tạo, họ đang sống một đời sống tạm. Hàng trăm bệnh nhân suy thận đang nằm ở Khoa Tiết niệu vẫn mong chờ từng ngày “may mắn” đến với mình, họ đang sống trong khắc khoải bên cạnh lưỡi hái tử thần kề bên cổ. Thận để ghép không phải là không có, nhưng nói như bác sĩ Sinh: “Cần lắm cái tình và lương tri của con người song hành với những người thấy thuốc”!

Thuận Thiên

Thời gian qua, việc vận động nhân dân tự nguyện giao nộp vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ và pháo trên địa bàn Cà Mau được duy trì hiệu quả, lan tỏa sâu rộng. Từ nhận thức pháp luật, người dân tự giác chấp hành, chủ động phối hợp với Công an để giao nộp vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ.

Tối 18/4, Công an TP Hồ Chí Minh tổ chức Lễ hưởng ứng Cuộc thi sáng tạo Video “Tổ quốc bình yên” gắn với Chương trình giao lưu và đào tạo kỹ năng kể chuyện bằng video. Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng ban Chỉ đạo cuộc thi dự, chỉ đạo buổi lễ.

Chiều 18/4, Công an TP Hà Nội long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống các lực lượng: Tham mưu, An ninh nội địa, Cảnh sát hình sự, Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội và Tài chính CAND. Đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội dự và phát biểu chỉ đạo tại lễ kỷ niệm.

Một đoàn tàu gồm 8 tàu chở dầu đã bắt đầu hành trình băng qua eo biển Hormuz. Đây được coi là đợt lưu thông quy mô lớn đầu tiên kể từ khi cuộc chiến giữa Mỹ - Israel và Iran bùng nổ cách đây 7 tuần. Tuy nhiên, hy vọng về việc khai thông huyết mạch dầu khí toàn cầu này vẫn mong manh khi Tehran tuyên bố thắt chặt kiểm soát quân sự tại đây.

Ngày 18/4/2026, tại TP Hồ Chí Minh, Ban liên lạc cựu tù chính trị Côn Đảo (Trại 1 -6B) đã tổ chức buổi họp mặt truyền thống kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và giải phóng Côn Đảo. Tham dự họp mặt có Trung tướng Châu Văn Mẫn, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị CAND (Bộ Công an), cùng gần 100 cựu tù Côn Đảo, cựu tù kháng chiến từ các vùng miền đã về dự.

Theo Cục CSGT, tất cả các học viên trước khi tham dự ký thi sát hạch GPLX đều bắt buộc phải xem video clip cảnh báo về tai nạn giao thông. Đây cũng là một trong những bước nhằm xây dựng đạo đức, trách nhiệm tối thiểu cho người lái xe mà lực lượng CSGT đang hướng tới.

Khảo sát của Sở Xây dựng TP Hồ Chí Minh đưa ra vào ngày 16/4 vừa qua cho thấy, giá các mặt hàng vật liệu xây dựng (VLXD) chính đều tăng do giá xăng, dầu tăng. Đây là cú sốc tăng giá thứ 2 sau chuyện tăng giá do khan hiếm VLXD, cung không đủ cầu xảy ra thời gian qua. Tình trạng này kéo dài đang gây sức ép không nhỏ lên các công trình hạ tầng đô thị, giao thông trọng điểm đã và đang triển khai... 

Cục Cảnh sát hình sự và Công an các đơn vị, địa phương liên quan đã làm tốt công tác phòng ngừa, ngăn chặn tội phạm lừa đảo trực tuyến “di cư” từ Campuchia về Việt Nam, sau khi cơ quan chức năng nước bạn đẩy mạnh truy quét; tiếp tục củng cố niềm tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước và lực lượng CAND.

Tháng 4/2026, giữa Khu công nghiệp (KCN) Quán Ngang – nơi từng được kỳ vọng là điểm sáng thu hút đầu tư phía Nam tỉnh Quảng Trị – một công trình xử lý nước thải có tổng mức đầu tư hơn 100 tỉ đồng vẫn nằm im lìm sau hơn 8 năm kể từ ngày khởi công. Đáng nói, đây không phải lần đầu câu chuyện này được đặt ra. Nhiều năm qua, tình trạng chậm tiến độ, lỡ hẹn của dự án đã liên tục được phản ánh, nhưng đến nay, nhà máy vẫn chưa thể vận hành chính thức.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文