Câu chuyện thứ 44: Chuyện của diễn viên Ngọc Lan

13:30 24/09/2014

Nghề diễn, với tôi vậy là đủ đầy và hạnh phúc rồi. Tôi chẳng dám mong gì hơn. Chỉ tiếc, phải chi má còn sống, trong phiên chợ sớm mai nào đó, thể nào má cũng khoe với mấy chị bạn hàng: “Cô Ngọc Lan diễn viên tròn tròn là con gái tui đó nghen”.

1. Những ngày mưa chập chùng, phố cũng như sông. Mấy cái chợ chồm hổm trên đường về nhà nhấp nha nhấp nhổm người. Nón mê, rổ rá lụp xụp. Ráng níu chân người đi đường mua giùm bó rau, con cá. Chợ, ở quê hay phố muôn đời vẫn vậy. Lam lũ những phận người thức khuya dậy sớm, bán hàng mua hy vọng. Qua bao nhiêu đổi thay, biến động, cái chất chợ vẫn không mấy thay đổi. Dẫu hình thức đã tiến một bước thẳng vô siêu thị trông gọn gàng, đẹp đẽ hơn. Nói gì thì nói, tôi vẫn khoái đi chợ hơn. Rảnh một chút là dậy thiệt sớm xách giỏ ra chợ. Đâu đơn thuần chỉ để mua cái này sắm cái kia. Mà còn vì nhớ cái khoảng không lao xao, nhộn nhịp ăn sâu vào tiềm thức. Thiết thân gắn bó cả tuổi thơ mình. Ký ức trẻ thơ, bao giờ cũng đẫm mùi vị và mãnh liệt đến lạ thường. Như thể người ta đang thèm, đang da diết hoài niệm hương, vị kỷ niệm của một món ăn. Buộc phải đáp ứng cho kỳ được.

Phảng phất trong dáng những bà, những chị bên mẹt rau, thau cá, tôi thấy bóng dáng tảo tần, gánh gồng thương khó của má. Ngày tôi lên hai, ba tôi mất sau cơn đau tim chống chọi suốt sáu, bảy năm. Má mới ngoài ba mươi, da trắng tóc dài, tay xách nách mang, từ chỗ chỉ ở nhà nội trợ, phải lao mình ra làm lụng sớm hôm, đầu tắt mặt tối nuôi ba đứa con dại. Gia tài của má chẳng có gì ngoài vài bộ đồ của mấy má con với ít tiền chắt chiu, gói gọn trong cái mền như cái tay nải. Tâm lý thời chiến mà, hễ có chuyện gì là ôm con xách chạy liền. Nhà nằm trong khu thương phế binh, lợp tôn vách thiếc. Trời nắng thì chao chát như đổ lửa, mưa thì lạnh thấu xương. Tụi tôi con nít hay ngọ nguậy, ngủ xoay bên này, đụng bên kia, vách rung rần rần bị người ta mắng vốn miết. Những đêm mưa rỉ rả, nằm nghe tiếng ễnh ương cào bụng, sờ sợ. Má cố dang tay úm hết đám con vào lòng, chỉ tiếc tay sao không dài, không rộng hơn để che chở cho con. Mấy lúc nước mắt má nóng hổi. Má nói: “Má sẽ ở vậy nuôi tụi con khôn lớn” rồi hôn xoa xít vào tóc, vào gò má tôi.

Thế nhưng, cuộc sống luôn tiềm tàng biến cố đâu thể lường trước được. Hôm má bận bán buôn ngoài chợ, mấy chị em líu ríu ở trường thì trộm vô nhà. Cái tay nải của má không cánh mà bay. Gọn lỏn. Má ngồi thẫn thờ nhìn hết lượt 3 chị em tụi tôi. Nước mắt lặng lẽ chảy thành dòng. 3 chị em thấy má khóc, ôm chầm lấy má khóc theo. Cảnh nhà chẳng có gì ngoài nước mắt và bộ quần áo duy nhất má con đang mặc trên người. Dượng là một trong số những người theo đuổi má, thấy cảnh động lòng trắc ẩn, nên ra tay nghĩa hiệp cưu mang mấy má con. Vậy là má đi thêm bước nữa, rổ rá cạp lại cho qua ngày đoạn tháng. Con chung, con riêng, má thương đồng chia đều và phân xử như nhau. Nên đứa nào cũng thương, cũng nể má một phép.

Một vai má gánh 6 đứa con. Tờ mờ sáng má đã lui cui ở chợ. Bên rau bên cá đâu ra đó đàng hoàng đón lượt khách sớm nhất. Đông con nên má làm quần quật từ sáng tới chạng vạng. Tối về lại nhận lột tôm bỏ mối cho nhà hàng. Khuya lắc khuya lơ má mới chợp mắt chút xíu rồi lại trở dậy lúc trời còn tối chưa tỏ mặt người. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, chưa bao giờ má ngơi nghỉ. Má có cái hay là, những hôm bán ế quá nhưng má nhất quyết không bán rẻ cho người ta. Rau thì để ở nhà ăn còn cá má làm sạch, muối phơi khô để dành mấy lúc hiếm đồ ăn và cuối tuần mang biếu ông bà ngoại ở Củ Chi.

Ngọc Lan hạnh phúc bên gia đình.

2. Tuổi thơ của cả mấy chị em tôi, ngoài giờ học ở trường, cũng lăn tròn ở chợ đỡ đần má. Được cái 3 chị em sáng dạ, học tới đâu hiểu tới đó. Mà chỉ cần rớt xuống hạng tư trong lớp thôi là nước mắt má như mưa. Tụi tôi thương má nên càng gắng học. Má trực tính, ruột để ngoài da, nói đó, la đó rồi quên ngay. Tôi càng lớn, mấy dì càng bảo tôi giống má như đúc. Từ vóc dáng đến tính tình. Má bận bịu sớm hôm nên ít có thời gian quan tâm sâu sát đến từng đứa. Nhưng đứa nào vui, buồn ra sao má biết hết. Nhiều lúc tôi nghĩ má thần thánh như có 3 đầu 6 tay hay sao ấy.

Từ nhỏ, tôi hay bắt chước điệu bộ người này người kia trong xóm. Cũng chẳng phải cố ý, chỉ là tự nhiên khi mình kể chuyện gì đó, diễn tả lại cho má xem thì giống như chính người đó đang kể lại cho má vậy. Mỗi lần thế, má nhìn tôi, mắt long lanh. Má động viên, ráng học hết lớp 12 đi rồi má cho thi vô trường sân khấu. Tôi còn nhỏ, thấy má vui thì vui lây, chớ có biết sân khấu là cái gì đâu. Tôi lên cấp 2, lớn phổng, lâu lâu má lại nhắc câu nói ấy. Cũng chỉ là nghe vậy biết vậy thôi. Tôi là đứa chẳng mơ mộng hay nghĩ suy nhiều. Bình yên của tôi lúc ấy là được ở bên má, phụ má cái này cái kia và làm cho má vui. Đôi khi tôi bị thứ cảm giác mơ hồ xâm chiếm. Má gần đó mà xa đó, không thể chạm vào được. Cảm giác ngày một lớn cũng là lúc má đột ngột ra đi. Không kịp trối trăng, không kịp dặn dò. Hôm đó, nhà đang sửa, má đứng ngoài ban công thì bị cây đà rơi trúng. Má té từ ban công xuống, người mềm oặt, tiếng thều thào đứt quãng. Tôi nước mắt ngắn dài, lao ra đường, khản cổ gọi xích lô máy chở má đi bệnh viện Chợ Rẫy liền mà không kịp. Vừa đến cổng viện thì má tắt thở… Năm ấy, má chỉ mới 51, còn tôi vừa tròn 17.

Tang má, ông ngoại lưng còng tóc bạc đứng bên di quan, nước mắt ngầu đục rỉ ra khóe mắt. Ba chị em tôi líu ríu níu nhau, nước mắt thảng thốt rơi. Má đi bất đắc kỳ tử, nhà lặng như tờ. Đi ra đi vào, đâu đâu cũng nghe tiếng má nói cười. Chiều nào tôi cũng ngồi chóc ngóc ngoài cửa ngóng má như ngày còn nhỏ. Nhớ mùi cá, mùi rau lẫn vào mồ hôi. Thèm một câu quở thương yêu của má vô cùng: “Học bài chưa mà ngồi đây bà nhỏ?”.

Má mất được trăm ngày thì chị em tôi cũng đùm túm nhau rời khỏi nhà dượng. Hai chị vừa đi dạy, vừa nối nghiệp lột đầu tôm bỏ mối của má nuôi tôi ăn học. Tôi theo học khoa Ngoại ngữ Trường Cao đẳng Sư phạm đâu được năm hơn thì một bữa, chị hai đọc báo sân khấu thấy thông báo tuyển sinh. Tự dưng chị Hai kêu: “Hay mày thi thử coi sao?”. Tôi hết hồn: “Trời ơi, người ta mình hạc xương mai, xinh đẹp mới thi vô trường đó chớ em vầy thi sao đậu?”. Chẳng là, ngày má có mang tôi, ba dồn và chích cho má nhiều thuốc bổ lắm. Lúc sinh ra, tôi đã tròn ú rồi. Làm nhiều, tập thể dục cũng dữ nhưng cân nặng và vóc dáng vẫn cứ y nguyên. Chị Ba nghe vậy nói vô: “Biết đâu mày lạ, được chọn thì sao”. Thế là hai chị đăng ký cho tôi học lớp năng khiếu hè của thầy Công Ninh – lúc đó mới học ở Nga về. Tôi bén duyên nghiệp diễn nhẹ tênh vậy đó. Lúc hay tin đậu vô trường, tự nhiên lời má nói năm nào sau nhiều khuất lấp trỗi dậy. Đêm đó, tôi trở mình thao thức. “Má ơi, con thực hiện tâm nguyện của má rồi nè…”.

3. Khoảng thời gian tôi học ở trường đầy nước mắt. Tôi biết mình không xinh đẹp, cũng không khéo ăn khéo nói như bạn bè đồng trang lứa nên lúc nào cũng tự nhủ gắng học. Khổ nỗi hai chị của tôi nghiêm khắc lắm. Cứ 9 giờ tối là tôi phải có mặt ở nhà, sau giờ đó coi như ở ngoài đường luôn. Trầy trật mãi suốt 3 năm, tôi cũng tốt nghiệp ra trường. Cái tính thẳng tưng của tôi không được nhiều người thích lắm nên cơ hội nghề nghiệp cũng phất phơ như bông lau trước gió. Được cái tôi chịu thương chịu khó, ai kêu diễn xa cỡ nào cũng đi nên mấy anh trong nghề rất thương quý. Diễn đâu, mấy anh cũng kêu con Lan tròn vo đi theo. Nhớ nhất là cái đận tôi về diễn ở sân khấu 135. Vai có chút xíu hà, nhưng cần người phải phốp pháp. Tướng tôi coi vậy chớ hổng xi-nhê. Anh Phước Sang phải bỏ cả triệu đồng may cho tôi bộ đồ độn. Thời đó, cả 2 chỉ vàng chứ không ít. Rồi tôi về diễn ở sân khấu nhỏ của rạp Hòa Bình với anh Phùng Nguyên, anh Trung Dân. Anh Mai Khanh tình cờ ghé chơi, coi tôi diễn cũng được, thế là giao cho những vai kịch truyền hình. Nhờ đó mà khán giả biết tới tôi nhiều hơn. Có điều mình là người nổi tiếng rồi thì hổng còn được thoải mái như hồi xưa. Đi ra đường lúc nào cũng cứ phải chỉn chu, trang điểm chút chút.

Cũng cái duyên hài hài, tám tám, thầy Mai Trần – trước phụ giảng ở lớp tôi một thời gian – giới thiệu tôi với đạo diễn Châu Huế. Năm đó tôi mới hai mươi mấy tuổi mà được chú tin tưởng giao vai bà hai Bạch Tuyết – chủ vựa lúa miền Tây. Vai đó tôi đóng ngọt xớt, cứ đem bản năng ra diễn, không phải lao tâm khổ tứ nhiều. Tôi đóng vai nhỏ nhỏ thôi, vậy mà nhẩm tính đã hơn cả năm chục phim. Song khán giả nhớ tôi nhất là vai Tươi trong Tam nông dẫn phú. Giờ gần chục năm rồi mà đi đâu, khán giả vẫn nhận ra và gọi tôi bằng cái tên trìu mến ấy. Dẫu tôi ít xuất hiện trên báo chí và các phương tiện truyền thông.

Nghề diễn, với tôi vậy là đủ đầy và hạnh phúc rồi. Tôi chẳng dám mong gì hơn. Chỉ tiếc, phải chi má còn sống, trong phiên chợ sớm mai nào đó, thể nào má cũng khoe với mấy chị bạn hàng: “Cô Ngọc Lan diễn viên tròn tròn là con gái tui đó nghen”

Hoàng Linh Lan

Trong bối cảnh căng thẳng Trung Đông leo thang, Iran đang triển khai một cơ chế kiểm soát hàng hải mới tại eo biển Hormuz. Theo Al Jazeera, hệ thống này phân loại tàu thuyền theo mức độ quan hệ với Tehran, phản ánh bước chuyển từ phong tỏa cứng sang kiểm soát có chọn lọc.

Sở Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) Hà Nội giao chỉ tiêu tuyển sinh lớp 10 công lập năm học 2026-2027 cho 124 trường THPT công lập và công lập chất lượng cao với tổng số 81.448 học sinh, tỉ lệ trúng tuyển chỉ khoảng 55%. Đây là con số thấp nhất trong nhiều năm qua về tỉ lệ học sinh được tuyển vào lớp 10 THPT công lập.

Tối 4/4 trên sân Hàng Đẫy, CLB Công an Hà Nội (CAHN) đã giành chiến thắng đậm 5-1 trước SHB Đà Nẵng FC trong khuôn khổ vòng 17 V.league mùa 2025/2026, qua đó tiếp tục củng cố vững chắc ngôi đầu bảng xếp hạng. Trận đấu này mang ý nghĩa đặc biệt khi tiền vệ Nguyễn Quang Hải và thủ môn Nguyễn Filip cùng cán mốc 100 lần ra sân trong màu áo đội bóng Thủ đô.

Thất bại đậm 0-4 trước Manchester City tại tứ kết FA Cup tối 4/4 (giờ Việt Nam) không chỉ khiến Liverpool dừng bước mà còn đẩy HLV Arne Slot vào tâm điểm chỉ trích, trong bối cảnh “Lữ đoàn đỏ” đang bộc lộ nhiều dấu hiệu trục trặc ở mùa giải thứ hai dưới thời chiến lược gia người Hà Lan này.

Ngày 4/4, Phòng CSĐT tội phạm về ma tuý, Công an TP Hà Nội cho biết đã hoàn thành bản kết luận điều tra vụ án “Mua bán trái phép chất ma tuý” và “Sử dụng trái phép chất ma tuý” xảy ra tại phường Tây Hồ (Hà Nội). Căn cứ vào các tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã chuyển hồ sơ sang Viện KSND TP Hà Nội đề nghị truy tố 4 đối tượng.

Công ty Deahan đã thực hiện 60 hợp đồng, lắp đặt 69 trạm quan trắc tại 47 đơn vị trên 23 tỉnh, thành; Công ty Seiki thực hiện 21 hợp đồng, lắp đặt 76 trạm quan trắc trên 20 tỉnh, thành. Dư luận đặt câu hỏi, vậy Đậu Tuấn Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty Seiki và Công ty Deahan có vai vế thế nào, có chiêu bài gì đặc biệt mà được ưu ái như vậy?

Vụ việc 300 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả lợn châu Phi được tuồn ra thị trường, thậm chí vào các trường học đã gây bức xúc trong dư luận. Sự việc xảy ra cho thấy, đã có sự buông lỏng quản lý, “đứt gãy” trong cơ chế giám sát theo chuỗi, từ khâu kiểm dịch, kiểm soát giết mổ và giám sát lưu thông.

Hôm 2/4 (giờ địa phương), sứ mệnh Artemis II chính thức rời bệ phóng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy (Mỹ), đánh dấu lần đầu tiên sau hơn 50 năm con người quay trở lại quỹ đạo Mặt trăng. Với sự tham gia của đội ngũ phi hành gia đặc biệt và hệ thống công nghệ trị giá hàng chục tỷ USD, chuyến bay không chỉ kiểm tra giới hạn vận hành của tàu Orion mà còn mang theo những thông điệp ấn tượng, từ hợp tác quốc tế đến câu chuyện truyền cảm hứng của một cậu bé 8 tuổi.

Một trong những nguyên nhân khiến hàng loạt dự án đầu tư công trên địa bàn TP Hồ Chí Minh chậm tiến độ, đội vốn đầu tư thời gian qua đã được chỉ rõ là do chậm trễ trong việc bồi thường, giải tỏa, thu hồi đất. Dù mức bồi thường theo Luật Đất đai năm 2024 đã tăng lên khá cao, đến ngày 30/3 vừa qua các cơ quan, đơn vị có trách nhiệm vẫn chưa thể giải ngân hết số tiền chi bồi thường, thu hồi đất của năm 2025….

Đường sắt tốc độ cao trên trục Bắc - Nam là dự án trọng điểm quốc gia, có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với phát triển kinh tế - xã hội nên trong thời gian vừa qua, tại các địa phương có dự án đi qua, công tác chuẩn bị các điều kiện tốt nhất để khởi công, thi công dự án đang được tập trung cao độ.

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 chứng kiến sự xuất hiện của hàng loạt ngành học mới tại nhiều cơ sở giáo dục đại học, đặc biệt là các nhóm ngành liên quan đến công nghệ, trí tuệ nhân tạo và chuyển đổi số. Thực tế này khiến thí sinh rất băn khoăn khi chọn ngành, chọn trường. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文