Lê Kiên Thành và những câu chuyện cuộc đời

11:26 28/01/2020
Chênh chếch chiều, mội buổi chiều trôi qua trên bàn trà giữa ông Lê Kiên Thành và tôi, hậu sinh hầu chuyện. Lê Kiên Thành là một cá nhân mà tôi rất yêu quý lẫn kính trọng, từ cái cách ông chăm sóc mẹ (phu nhân của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn) cho đến cách ông nhắc về người bố lẫy lừng của mình, hiểu ông là người tận hiếu. Và hơn cả, thật thú vị khi hầu chuyện những bậc mà mình yêu mến lại luôn rút ra được nhiều bài học nhân sinh...


1. Kh. là một người quen của tôi, tôi tức là Lê Kiên Thành. Kh. sinh ra ở miền Trung, thiếu niên đã tìm vào Trường Sơn đánh Mỹ. Kh. lớn số, ngay dưới lưỡi hái tử thần vẫn thoát được đến 3 lần: 2 lần ở Trường Sơn và 1 lần ở chiến trường Campuchia. Không có nhất quá tam hay quá tam ba bận gì cả, mệnh chưa đến thì chưa mất đi được, tôi nghĩ vậy.

Ông Lê Kiên Thành thời còn phục vụ trong quân ngũ.

Rời quân ngũ, Kh. được cho đi học rồi trở thành thủy thủ tàu viễn dương. Những năm 1980 ấy, thủy thủ tàu viễn dương tiền là điều không phải nghĩ. Kh. phóng khoáng, giúp rất nhiều người, không câu nệ. Hanh thông qua nhanh, vận rủi kéo về, thôi đi tàu viễn dương, Kh. bắt tay vào kinh doanh. Đang phơi phới vậy lại đột ngột bế tắc, Kh. làm đâu thua đó, thua đến bạc tóc còng lưng, thua đến độ khấn vái trước bàn thờ tài thần: "Chuyến này con thất bại nữa con sẽ không thờ ông nữa". Vậy mà vẫn cứ thua, thua thì không thờ tài thần nữa.

Kh. chán lắm rồi, Kh. không muốn chơi với cuộc đời nữa, Kh. vứt hết, một mình một ba lô lang thang khắp nơi, đi đâu rồi cũng nhớ đồng đội mà tìm về. Kh. lên nghĩa trang Trường Sơn thắp hương cho đồng đội, đang lầm lũi thì đột ngột thấy một đoàn xe biển xanh phía trước. Một chiếc xe bỗng dưng dừng lại, vị khách xuống xe là một người ngày ấy đã làm to bây giờ còn làm to gấp nhiều lần.

"Kh., anh Kh... Tôi đây, anh làm gì ở nơi này, làm ăn gì trên này", vị khách reo vui. Chuyện trò dăm câu, vị khách rút trong túi ra cái phong bì ấn vào tay Kh.: "Tôi gửi anh ít quà, tôi bận quá phải đi ngay, anh nhớ gọi điện cho tôi. Cần gì, tôi sẽ giúp".

"Đời tôi mất hết rồi ông biết mà, duy chỉ còn lại sự tự trọng thôi. Cầm cái phong bì này của ông, tôi cũng sẽ mất luôn cái còn sót lại ấy",  Kh. từ chối. Và, Kh. cũng chưa bao giờ gọi điện thoại cho vị khách vô tình gặp lại ấy, mặc đó là cơ hội rất lớn của Kh.

Đây chính là người Việt, đây chính là cốt cách của giống nòi mình chứ còn gì nữa. Khi không còn sự tự trọng mới là mất hết. Chứ đâu phải là tước vị, là tiền bạc hay những thứ xa hoa khác.

2. Cách đây vài năm, khi mẹ tôi còn sống, một ngày ông Phạm Tuân gọi bảo: "Thành ơi, anh đang giữ tấm ảnh rất đẹp của bố em. Cái ảnh này khi anh mang lên trạm không gian liên hợp của Liên Xô đã cùng 3 nhà du hành vũ trụ ký tên vào phía sau và có đóng mộc xác nhận của trạm không gian hẳn hoi, anh nghĩ đã đến lúc tặng lại gia đình".

Vài tuần sau, ông Phạm Tuân vào Sài Gòn tìm đến nhà cùng bức ảnh, tôi có đưa ông sang nhà trò chuyện cùng mẹ cho vui. Hôm ấy, vô tình có ông Phan Thanh Dũng, ông Dũng là người giúp việc cho mẹ tôi thời bà còn làm lãnh đạo Báo Sài Gòn giải phóng, ông rất yêu thích chụp hình. Ông Dũng là cán bộ ở R về, đi bộ đội từ bé xíu, nghe tên anh hùng Phạm Tuân thì mê mẩn lắm.

Chuyện nay kéo dài chuyện xưa, ông Phạm Tuân kể lại lần bắn rơi máy bay B-52 của Mỹ, cách thức áp sát phóng tên lửa như thế nào, cách hạ xuống đường băng đêm đen không đèn chỉ dẫn như thế nào... Cần phải nhấn mạnh điều này, khi người Mỹ mang B-52 vào chiến tranh Việt Nam, người Mỹ tự tin không vũ khí nào của chúng ta có thể bắn rơi B-52. Vậy mà, cuối cùng chúng ta vẫn khiến người Mỹ hốt hoảng khi B-52 bốc cháy trước khí tài của chúng ta.

Ông Phạm Tuân kể hay lắm, tôi thì nghe nhiều lần thành quen nhưng ông Dũng thì ngưỡng mộ vô cùng. Ông Tuân kể xong, đến ông Dũng kể thời ông chiến đấu ở Tây Ninh.

"Tây Ninh vào những năm tháng quân đội Việt Nam cộng hòa cùng Mỹ thực hiện chiến dịch Junction City rất khốc liệt nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não của lực lượng giải phóng, tôi được phân công làm nhân viên của đài phát thanh. Có trận đối phương tấn công rát quá, tôi được bố trí ở lại cùng lực lượng bảo vệ đài, ngăn chặn bước tiến của đối phương để thiết bị lẫn nhân sự quan trọng của đài kịp rút sang biên giới.

Tôi được phát một cây súng chống tăng, kèm sát là đội trưởng đội bảo vệ của đài. Khi địch đến, tôi chưa bao giờ thấy lính Mỹ gần như vậy, ngửi được cả mùi thuốc lá đậm đặc, tiếng trò chuyện ồn ào. Nhưng, quan trọng nhất là xe tăng. Xe tăng trong trận chiến khi chỉ cách mình vài mươi mét thật sự là điều gì đó rất ghê gớm.

Bùi Văn Ký, Lê Kiên Thành, Nguyễn Xuân Ân, Trần Văn Deo - những người bạn cùng phòng thời điểm theo học khóa đào tạo phi công tại Liên Xô.

"Bắn thôi", bắn xong tìm cách bảo toàn tính mạng, tôi nghĩ vậy. Vừa dứt ý nghĩ, tôi nhắm chiếc xe tăng địch siết cò. Xe tăng trúng đạn, bùng cháy dữ dội, đạn pháo trút xuống như mưa, vậy mà lại thoát.

Lần đầu tiên được tăng cường bảo vệ đài, cũng trong lần đầu tiên đó bắn cháy xe tăng Mỹ, tôi được khen thưởng Dũng sĩ diệt xe tăng Mỹ", ông Dũng kể.

Ông Dũng vừa dứt chuyện thì cũng là lúc tôi thấy ánh mắt của ông Phạm Tuân nhìn ông Dũng như nhìn một thần tượng, còn ánh mắt của ông Dũng nhìn ông Phạm Tuân cũng vô cùng ngưỡng mộ.

"Anh hùng phải là anh, người dám giáp mặt với quân Mỹ, bắn cháy xe tăng Mỹ ngay lần đầu tiên mới là anh hùng. Còn chúng tôi bay trên trời, có tên lửa, có đồng đội yểm trợ đủ thứ... Tất nhiên, bắn rơi máy bay địch là khó nhưng so với hành động của anh chưa là gì cả, khi anh bắn quả đạn pháo vào xe tăng địch thì cũng là lúc anh đã chấp nhận hi sinh", ông Phạm Tuân nói.

"Anh mới là anh hùng, tôi bắn xong còn bỏ trốn vào rừng. Còn anh, anh bay trên trời, chỗ đâu mà trốn. Anh mới là anh hùng, còn tôi là người bình thường thôi", ông Dũng đáp lời Phạm Tuân.

Tôi hết nhìn ông Phạm Tuân lại nhìn ông Phan Thanh Dũng mà sao xúc động đến vậy, người này tôn trọng người kia, người kia mến mộ người này, yêu thương nhau chân thành, khen ngợi nhau chân thành.

Một ông ở Đồng bằng Nam Bộ, một ông ở Đồng bằng Bắc Bộ, cả hai gặp nhau vô tình tại nhà tôi mà hệt như người thân xa vắng lâu ngày gặp lại. Không khoảng cách vùng miền, không anh hùng thường dân, không chiến công thành tích gì cả... Trong mắt tôi hôm ấy, chỉ có những người anh em sinh sống trong cùng một quốc gia, cùng một sơn hà, ăn cùng hạt lúa, uống cùng dòng nước ngọt lành.

Người Việt mình là đây chứ còn đâu nữa, tinh túy của chiến binh trời Nam là đây chứ còn đâu nữa, chỉ thấy cái hay, cái anh dũng của người khác. Còn những chuyện mình trải qua, toàn những chuyện ngàn cân treo sợi tóc vẫn xem như không.

"Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu", hẳn là đây chứ còn đâu nữa.

3. Tôi học xong lớp 10, trúng tuyển phi công. Trước khi sang Liên Xô để được đào tạo, tôi phải trải qua khóa huấn luyện trong nước. Tôi xuống đơn vị, các thủ trưởng trong đơn vị biết bố tôi là ai, biết tôi là ai. Ra thao trường, thủ trưởng này nhìn thủ trưởng kia mỗi khi giao cho tôi nhiệm vụ, tôi hiểu và biết hết. Tôi tự nhủ rằng, mình phải thực hiện tốt hơn đồng đội, vì sao phải thực hiện nhiệm vụ tốt hơn đồng đội, đơn giản tôi nghĩ rằng nên như vậy.

Được giao đào hầm cá nhân, tôi thay xẻng bằng mai. Ngay từ lần xắn đất đầu tiên, tôi đã thấy gương mặt của các thủ trưởng dãn ra. Hóa ra, thủ trưởng cũng căng thẳng dò xét, lỡ không may mình thư sinh trói gà không chặt, không hoàn thành nhiệm vụ thì kỳ cục lắm. Thực hiện xong phần việc của mình, tôi còn xin phép giúp đồng đội.

Rồi những nhiệm vụ khác, không nhiệm vụ nào tôi để các thủ trưởng thất vọng. Thậm chí, cái bể nước nấu ăn của các chị nuôi được làm bằng 2 vỏ hộp tên lửa, tôi gánh nước một buổi là đầy cả hai, các chị nuôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú, phục lăn. Thiệt ra những ngày bố mẹ tôi công tác hai nơi, anh em tôi sơ tán ở vùng nông thôn, có việc nặng nhọc nào là tôi chưa làm đâu.

Tôi sang Liên Xô cùng đồng đội, những tháng năm Mỹ đánh phá miền Bắc, chúng tôi như ai đó đốt lửa trong lòng. Không đêm nào chúng tôi không ngồi cùng nhau, bàn tính những câu chuyện mai sau.

"Sau này mình gặp máy bay địch, mình bắn hết tên lửa rồi nhưng có thời cơ thì mình có lao thẳng máy bay vào để cả hai cùng chết hay không?".

"Chắc chắn lao vào, mạng mình đổi mạng địch, máy bay mình đổi máy bay địch".

"Không được, Trung ương cho chúng ta đi học, đào tạo mất bao nhiêu công sức và tiền của, máy bay lại đắt đỏ. Mà mình lao vào để cả hai cùng chết thì trận sau đánh làm sao, khí tài đâu mà đánh, con người đâu mà đánh".

Có nhiêu đó thôi mà chúng tôi trăn trở mãi khôn nguôi. Tôi ở trong nước, thương quốc gia bao nhiêu thì ra nước ngoài đọc tin chiến sự quê nhà lại thương quốc gia gấp vạn vạn lần, chỉ mong sớm học xong để về nước phục vụ Tổ quốc.

3 bạn cùng phòng với tôi, ai cũng hi sinh cả. Ai cũng tài hoa, ai cũng điển trai to cao, ai cũng có nhiều tài lẻ. Có cậu bạn hiền đến độ, lần đầu tiên tôi thấm thía câu "hiền như cục đất" là thế nào. Rồi bạn tôi hi sinh, có bạn hi sinh khi chưa có vợ, có bạn hi sinh khi vợ sắp sinh đứa con đầu, lại có bạn hi sinh thời bình khi sắp sửa vài tháng nữa là về hưu.

Tôi nhớ hết, thương hết, không lần nào nhìn lại bức ảnh chụp cùng bạn hữu mà không xúc động.

4. Cuối năm, tôi kể lại những câu chuyện đã trải qua trong đời mình, không cao đàm khoát luận hay không phải để tô vẽ cho cá nhân, chỉ là tận thẳm sâu trong trái tim này, tôi luôn tin dân tộc ta có đủ khí chất, có đủ sự thông minh, có đủ cá tính để đi lên, để phát triển và để chan hòa yêu thương nhau.

Một dân tộc có tự trọng, có bao dung rộng lượng, có chỉ thấy người hay không thấy mình tài, có quên cả tính mạng lẫn thanh xuân để cống hiến cho quốc gia, không mảy may vụ lợi...

Một dân tộc có những người con như vậy, không có lý do gì không phát triển, không đi lên... Vì dân tộc ấy xứng đáng.

Bây giờ, các bạn tôi đã ở nơi xa lắm, xa lắm của bầu trời cùng giấc mơ bay cao thời trai trẻ, chỉ còn tôi giữa cõi nhân gian này.

Tôi nhớ và thương các bạn mình lắm!.

* Bài viết sử dụng văn phòng trần thuật

Ngô Nguyệt Hữu (lược ghi)

Trước thềm trận bán kết Vòng chung kết U23 châu Á, cái tên U23 Trung Quốc mang đến nhiều suy ngẫm lẫn tò mò. Không hào nhoáng, không áp đảo về mặt thế trận, đội bóng trẻ đến từ Đông Á lại lặng lẽ tiến sâu bằng một con đường khác biệt: phòng ngự đến tận cùng và chắt chiu từng khoảnh khắc sinh tồn. Đó không phải là lối chơi hấp dẫn, nhưng lại là một bài toán thực sự hóc búa cho bất kỳ đối thủ nào, trong đó có U23 Việt Nam.

Giữa trùng khơi, trong nhịp sóng vỗ nơi đảo tiền tiêu của Tổ quốc, hơn 1.900 người dân cùng các lực lượng vũ trang trên đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đang hân hoan, tin tưởng hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại của dân tộc mà còn mang theo bao mong muốn, kỳ vọng về một cuộc chuyển mình lịch sử cho Tổ quốc trong kỷ nguyên vươn mình.

Thực hiện cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, Công an tỉnh Điện Biên vừa bắt 1 đối tượng, tang vật thu giữ 10 bánh ma túy.

Trong bối cảnh địa chính trị toàn cầu có những chuyển dịch phức tạp, Greenland giờ không chỉ là một hòn đảo tự trị băng giá xa xôi của Đan Mạch. Tổng thống Donald Trump gần đây thường xuyên khẳng định, Mỹ phải kiểm soát Greenland để chống lại mối đe dọa từ các đối thủ ở khu vực Bắc Cực. Đặc biệt, với sự xuất hiện của hệ thống Vòm Vàng và hệ thống vũ khí hiện đại, nhu cầu kiểm soát Greenland trở nên đặc biệt cấp thiết.

Trong không khí Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Nguyễn Hồng Thái, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh đã trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí trung ương và địa phương về tầm nhìn, mục tiêu và những định hướng lớn nhằm xây dựng Bắc Ninh phát triển nhanh, bền vững, hiện đại, giàu bản sắc; phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030.

Những ngày gần đây, dư luận cả nước đặc biệt quan tâm đến thông tin báo chí phản ánh việc xuất hiện một ngôi nhà rường bằng gỗ dựng ngay trước cổng vào bửu thành của Lăng Hoàng thái hậu Từ Dụ, đồng thời một cổng gỗ dạng tam quan cũng được dựng ở khu vực phía ngoài Lăng vua Thiệu Trị. Cả hai công trình đều do Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế cho xây dựng, với lý do “phục vụ hương khói, nghi lễ” và được thực hiện từ nguồn xã hội hóa.

Với 88 ca ghép gan cho bệnh nhi, Bệnh viện Nhi Trung ương hiện là đơn vị có số ca ghép gan nhi nhiều nhất tại Việt Nam, trong đó có những ca đòi hỏi kỹ thuật khó. Sau mỗi ca ghép thành công là một tương lai được viết lại, một cuộc đời được hồi sinh từ lòng nhân ái của người hiến và gia đình, cùng sự tận tâm, nỗ lực của các y bác sĩ. Ca ghép thứ 88 được thực hiện cuối năm 2025 là dấu mốc quan trọng đánh dấu lần đầu tiên Bệnh viện Nhi Trung ương thực hiện thành công ca ghép gan từ người hiến chết não cho bệnh nhi 3 tuổi bị teo đường mật bẩm sinh.

Ngày 18/1, Ban Quản lý dự án Chương trình phát triển các đô thị loại II (thuộc Sở Tài chính TP Huế) cho biết, đã ban hành quyết định xử phạt Công ty Cổ phần 479 Hòa Bình với tổng số tiền hơn 1,5 tỷ đồng do vi phạm tiến độ hợp đồng tại gói thầu số 28 nâng cấp, mở rộng cầu Vỹ Dạ và xây dựng tuyến đường 100m nối khu đô thị A-B thuộc khu đô thị An Vân Dương.

Với mục tiêu bảo vệ tuyệt đối an ninh, an toàn Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 – 2031 và Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Công an tỉnh Nghệ An đã triển khai đợt cao điểm tấn công, trấn áp các loại tội phạm và bước đầu có nhiều kết quả đáng ghi nhận…

Sau thành công của seri phim Cảnh sát hình sự “Đội điều tra số 7”, Điện ảnh Công an nhân dân (CAND) tiếp tục mang đến cho khán giả những tập phim cuốn hút, thú vị về lực lượng tình báo trong bộ phim truyền hình “Tận hiến”. Đây không chỉ là bước đi mới, táo bạo của Điện ảnh CAND mà còn là dự án phim đặc biệt hướng tới Kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng Tình báo CAND (21/2/1946 – 21/2/2026).

Thời điểm cận Tết Nguyên đán 2026, nhu cầu mua sắm, đầu tư, đi lại tăng mạnh cũng là lúc các loại tội phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản hoạt động rầm rộ, tinh vi và liều lĩnh hơn bao giờ hết. Nếu không nâng cao cảnh giác, mỗi người dân đều có thể trở thành mục tiêu tiếp theo của tội phạm lừa đảo.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文