Nghệ sĩ xiếc Ngô Tuyết Hoàn: Chỉ còn lại nỗi đau

08:00 13/08/2014
Căn nhà của nghệ sĩ Ngô Tuyết Hoàn nằm sâu trong Khu tập thể xiếc phía sau Rạp xiếc Trung ương. Đi qua những vũng nước lầy lội sau cơn mưa mùa hạ trong khu tập thể là căn nhà nhỏ đóng cửa yên ắng. Một người phụ nữ xinh đẹp bảo với tôi: “Em phải gọi Tài ấy, còn Hoàn thì không xuống mở cửa được đâu”. Tài là tên chồng. Nhưng chẳng hiểu sao đứng trước căn nhà nhỏ đấy tôi lại cất tiếng gọi Hoàn.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, cuộc đời của ta là do ta định đoạt, ngoại cảnh chỉ tác động một phần nhỏ thôi. Nhưng, sự thực lại không đơn giản thế. Hình như cuộc sống này quá dữ dội, nó như những trận cuồng phong liên hồi đổ ập xuống số phận của con người bé nhỏ. Từ lâu, tôi vẫn thường nghe thấy câu: “Cuộc sống thật đơn giản, chỉ có con người là làm phức tạp nó lên”. Tôi vẫn lấy đó làm kim chỉ nam nhưng đến một hôm tôi đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ bấy lâu. Đó là một buổi chiều hè nắng gắt cuối tháng 6, tôi nhận được cuộc điện thoại của Nghệ sĩ ưu tú - danh hài Minh Vượng. Chị nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Em ơi, thương lắm, sao mà lại khổ đến thế chứ! Người có tài, có tâm sao lại khổ thế...”. Lúc đó chị đang ở trong nhà của một nghệ sĩ xiếc. Nghệ sĩ Ngô Tuyết Hoàn.

Căn nhà của nghệ sĩ Ngô Tuyết Hoàn nằm sâu trong Khu tập thể xiếc phía sau Rạp xiếc Trung ương. Đi qua những vũng nước lầy lội sau cơn mưa mùa hạ trong khu tập thể là căn nhà nhỏ đóng cửa yên ắng. Một người phụ nữ xinh đẹp bảo với tôi: “Em phải gọi Tài ấy, còn Hoàn thì không xuống mở cửa được đâu”. Tài là tên chồng. Nhưng chẳng hiểu sao đứng trước căn nhà nhỏ đấy tôi lại cất tiếng gọi Hoàn. Một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên: “Ai đấy?”. “Chị đây. Chị là bạn chị Minh Vượng”. Vẫn giọng nữ ấy: “Vâng, chị lên trên này”. Tôi nhìn lên, căn gác trên tầng 2 nhỏ như một cái chuồng chim bồ câu. Nếu như bạn còn trẻ và khoẻ mạnh, tôi cam đoan,  hẳn bạn sẽ cảm thấy ấm áp và lãng mạn nếu như ở trên một căn gác treo lơ lửng thế này.

Tôi mở cửa  bước vào căn phòng. Trong khoảng không gian chật chội, Hoàn nằm bất động trên giường, nước da trắng xanh, mặc dù có tấm vải mỏng vắt qua người nhưng vẫn lộ ra đôi chân bị teo đi nhỏ xíu. Dù bất động, nhưng không thể phủ nhận người nằm đấy là một phụ nữ có nhan sắc. Đường nét khuôn mặt  mong manh, thanh tú vẻ đẹp mà ta thường bắt gặp trong những câu chuyện liêu trai. Nhưng, ai sở hữu vẻ đẹp này thì cuộc sống dường như có những góc khuất bí ẩn và bi ai.

Nghệ sĩ Ngô Tuyết Hoàn trình diễn một tiết mục xiếc.

Quê Hoàn thuộc vùng núi phía bắc, tỉnh Hòa Bình. Gia đình có hai anh em. Năm Hoàn 11 tuổi, chả hiểu duyên cớ làm sao lại vào học tại Trường Nghệ thuật Xiếc Việt Nam. Khi Hoàn tròn 16 tuổi cũng là lúc tốt nghiệp ra trường, Hoàn về làm diễn viên xiếc tại Liên đoàn Xiếc Việt Nam. Từ đó đến nay, thấm thoắt đã 20 năm. Quãng thời gian khá dài với một đời người. Trên tường, những bức ảnh Hoàn biểu diễn đu người trên dây, trên những quả cầu lửa, khuôn mặt cô rạng rỡ đầy thăng hoa. Chỉ có tình yêu mới có thể làm cho con người ta gắn bó bền lâu và thăng hoa đến vậy. Tình yêu như một phương thuốc thần kì và hiệu nghiệm khiến cho người ta càng gắn bó thì càng khó bỏ. Cũng không thể giải thích tại sao tình yêu này trong cuộc đời đã không ít lần khiến cô đổ máu và rơi nước mắt. Nhưng rồi số phận vẫn neo vào cô để cô không thể từ bỏ nó.

Hoàn nằm thiêm thiếp trên giường, hoàn toàn không thể cử động, như một con chim non gãy cánh và giờ thì chỉ ở trong tổ của nó mà thôi. Cuộc sống ngoài kia cô sẽ không bao giờ được bay nhảy, sẽ không bao giờ chạm vào và hít hà nó nữa. Quãng đời đẹp đẽ trước kia giờ đã xa thật xa. Ôi! Những tấm huy chương vàng, bạc, đồng của các kì hội diễn. Những bằng khen khi xưa nay đã là dĩ vãng. Tháng 4/2013, Hoàn nhận Huy chương Vì sự nghiệp văn hoá của Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch thì đến tháng 8 trong một buổi luyện tập dây trên không, Hoàn bị tai nạn, bác sĩ kết luận thân thể của người nghệ sĩ vĩnh viễn thương tật 85%. Hoàn sẽ không bao giờ còn có thể tự ngồi dậy được, không thể đi được, càng không thể tự làm được gì cho mình. Khi ấy, Hoàn mới xây dựng hạnh phúc gia đình được ba tháng.

Hoàn tuổi Mậu Ngọ sinh năm 1978, chồng Hoàn sinh năm 1982,  kém Hoàn 4 tuổi. Hai người cùng là nghệ sĩ trong đoàn xiếc, họ yêu nhau rồi cưới nhau. Tưởng tình yêu lứa đôi rồi sẽ hòa chung đồng cảm với tình yêu nghề, họ sẽ đi như trong mơ, êm đềm và hạnh phúc. Ôi! số phận thật nghiệt ngã khi tai ương giáng xuống cuộc sống của phận người bé nhỏ. Phải chăng khi xưa cụ Nguyễn Du đã viết trong Truyện Kiều: “Chữ tài liền với chữ tai một vần”. Phải chi khi xưa Hoàn không có năng khiếu nhào lộn, không theo nghề xiếc thì có lẽ giờ đây Hoàn sẽ không gặp phải tai nạn khủng khiếp như thế này. Cuộc đời Hoàn sẽ đi theo một hướng khác. Định mệnh chăng? Nó tàn độc và dữ dội quá. Cuộc sống phải chăng là vô định và khó lường. Là luôn thay đổi. Mới bằng giờ này năm trước Hoàn vẫn bay trên không với những phần biểu diễn vô cùng tinh tế điêu luyện, chỉ sáng đầu mùa thu năm ngoái, tai nạn nghề nghiệp khiến cho Hoàn vĩnh viễn mất đi tất cả. Hoàn sẽ không thể tự ngồi dậy được nữa. Không thể tự làm gì cho chính mình. Một ước mơ giản dị nhất mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mong mỏi là sau khi lấy chồng sẽ sinh con giờ đây thật xa vời. Vậy là hết. Tiếng trẻ thơ bi bô cất tiếng gọi mẹ, gọi cha. Hạnh phúc run rẩy khi những tháng ngày hai vợ chồng rong ruổi trên khắp các nẻo đường để biểu diễn nghệ thuật xiếc. Mà ai cũng biết rằng thu nhập của nghệ sĩ xiếc là bần hàn...

Mới chỉ cảm nhận được hạnh phúc gia đình 3 tháng, vợ chồng nghệ sĩ xiếc Tuyết Hoàn đã phải chịu nhiều bất hạnh.

Nhưng, ơn trời, vì tình yêu đôi lứa, tình yêu nghệ thuật họ đã không bỏ nghề. Giờ đây, cái ánh nắng yêu thương và ấm áp đã lụi tàn và tắt ngấm. Nghĩ đến đây, tôi thấy căm ghét và giận ông trời. Chẳng phải là người tốt kết thúc sẽ có hậu ư? Chẳng phải là “yêu nghề nghề chẳng phụ ư?”. Vậy thì nó đâu? Cái kết thúc có hậu ấy đâu?! Hay đó chỉ là câu đãi bôi để người ta sống bám vào đấy để phỉnh phờ,  tìm một điều gì đó thiêng liêng, và  không có thật. Tôi đã chính mắt nhìn thấy một nhạc sĩ tài năng đến cuối đời vẫn khao khát có một cây đàn piano mới, một đêm nhạc riêng mà vẫn không có nổi. Một diễn viên khi xưa từng được cho là tài năng sống vật vã khổ sở ở một khu nhà ổ chuột. Còn đây, trước mắt tôi là một nữ nghệ sĩ đã cống hiến cho nghệ thuật truyền thống, bộ môn xiếc tròn 20 năm. Cô ấy đã vượt qua đồng lương eo hẹp, vượt qua cả những lần đổ máu gãy tay trên sàn tập và những lần tai nạn nghề nghiệp khác nữa, mà lần nào sự cố cũng quá mạnh. Cách đây 10 năm, trong một buổi biểu diễn tuần văn hoá, Hoàn bị gãy tay phải mổ.  Sau đấy hai năm, trong một buổi biểu diễn ở Đài Loan, do lỗi thiết bị Hoàn lại bị nứt xương quai hàm, sự việc đó khiến cô phải điều trị tại bệnh viện suốt một thời gian dài. Sự bản lĩnh, mạnh mẽ, đam mê, quyết đoán đã chiến thắng tất cả những xung đột đổ máu, kể cả sự đói khổ của một nghệ sĩ, những tai nạn nghề nghiệp để cô có quá nhiều giấy khen, bằng khen, và cả những tấm huy chương. Giờ, cô nằm đó bất động, như một con chim non bị thương nặng, chỉ có cất tiếng nói yếu ớt. Tất cả những điều đó, lí tưởng, tình yêu, sự hi sinh cao cả có vô nghĩa hay không?!

Tôi xin mọi người hãy nhìn thẳng và gọi tên sự thật. Chỉ có sự thật mới khiến cho người ta lớn lên. Tuy rằng, sự thật thì bao giờ cũng chua chát và đắng lòng. Một người đàn ông bước vào phòng, đó là chồng Hoàn, một diễn viên xiếc với thể lực tốt, sức vóc trẻ trung. Từ ngày Hoàn bị tai nạn nghề, Tài đã cõng Hoàn trên lưng để gần nửa năm trời lang thang đến năm bệnh viện để may ra có một tia hi vọng mong manh. Càng hi vọng lại càng thất vọng. Sau hơn năm tháng đi chữa trị tại các bệnh viện, chỉ còn có mấy ngày nữa là bước sang cái Tết của năm 2014. Cái Tết đầu tiên của hạnh phúc ngọt ngào, lẽ ra vợ chồng anh phải được đón giao thừa và sang thăm họ hàng nội ngoại. Giờ là dấu chấm hết. Hằng ngày, anh cõng vợ trên tay để di chuyển và làm vệ sinh cho vợ. Anh tự chế một cái cầu thang máy bé xíu đủ để vừa một cái xe lăn để vợ có thể tự bấm nút và xuống tầng 1. Anh cũng tự chế cho vợ một sợi dây mà trong mỗi khi anh đi lưu diễn thì ai đó có thể buộc dây vào người vợ anh và hệ thống dây tự động sẽ nhấc bổng cô lên và đưa lên xe lăn.

Tôi nhìn cặp vợ chồng, liệu hạnh phúc có quá mong manh hay không?! Mọi chuyện đều có thể thay đổi. Cuộc sống luôn biến động, chẳng có gì là mãi mãi. Tôi không thể đưa tay lên để chụp ảnh gia đình này. Nó quá đau. Sự an ủi hay nói gì cũng là vô nghĩa. Tất cả những mớ triết lý hay ho, những câu châm ngôn, cũng là vô nghĩa. Chỉ còn lại nỗi đau và một biển mênh mông buồn day dứt

Mỹ Trân

Trong 2 ngày 15 và 16/4, tại Sơn La, đoàn công tác của Cục Truyền thông CAND đã có buổi làm việc với Công an tỉnh Sơn La và các đơn vị chức năng để chuẩn bị các điều kiện tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND năm 2026 và sự kiện truyền thông hướng về cơ sở “Vì bình yên bản làng”.

Chặt phá hàng nghìn m2 rừng phòng hộ để trồng cây kinh tế đã khiến hai anh em ruột tại xã Thành Vinh, tỉnh Thanh Hóa phải trả giá đắt. Không chỉ bị xử phạt hành chính với số tiền lớn, các đối tượng còn bị buộc khôi phục lại diện tích rừng đã bị tàn phá, qua đó tiếp tục gióng lên hồi chuông cảnh báo về ý thức chấp hành pháp luật trong công tác bảo vệ rừng.

Giữa dòng xe cộ đông đúc của Hà Nội, những “mắt thần” AI vẫn lặng lẽ hoạt động, quan sát và phân tích từng chuyển động. Camera AI không chỉ giúp phát hiện vi phạm giao thông mà còn đang góp phần thay đổi thói quen, hành vi của không ít người dân từ sự tùy tiện, vô tư vi phạm luật sang ý thức tự giác. Một cuộc chuyển đổi âm thầm nhưng sâu sắc đang diễn ra.

Sáng 16/4, Cơ quan CSĐT Công an TP Hồ Chí Minh đã thi hành quyết định khởi tố, bắt tạm giam đối với bị can Lê Văn Hoàng (SN 1969, ngụ TP Hồ Chí Minh) để điều tra về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, liên quan đến hành vi xây dựng gần 50 căn nhà trên đất người khác, xảy ra tại phường Tân Khánh, TP Hồ Chí Minh.

Ký hợp đồng đặt mua, hay đặt cọc giữ chỗ tại các dự án vốn không xa lại trên thị trường bất động sản. Tuy nhiên khi các dự án chưa đủ điều kiện để mở bán thì những hợp đồng này lại đặt khách hàng vào những rủi ro pháp lý, thậm chí là tâm điểm của những vụ tranh chấp.

Theo quy chế tuyển sinh năm 2026, thí sinh phải đạt tối thiểu 15 điểm 3 môn thi tốt nghiệp THPT tương ứng với tổ hợp xét tuyển mới đủ điều kiện tham gia xét tuyển đại học. Quy định này đang đặt ra yêu cầu cao hơn về sự nghiêm túc, chủ động của thí sinh trong quá trình ôn tập, đồng thời cảnh báo thí sinh không thể lơ là, chủ quan với kỳ thi tốt nghiệp THPT.

Sản phẩm các đối tượng tập trung gồm các loại sữa dành cho những người bị tiểu đường, suy thận, trẻ sinh non, thiếu tháng và phụ nữ có thai. Các thành phần công bố sản phẩm như chiết xuất tổ yến, đông trùng hạ thảo, bột macca, bột óc chó... nhưng thực tế hoàn toàn không có những chất này. Các đối tượng đã bỏ một số nguyên liệu đầu vào và thay thế, bổ sung thêm một số chất phụ gia.

Là xã miền núi còn nhiều gian khó của tỉnh Thanh Hóa, hành trình chuyển đổi số ở Yên Thắng khởi nguồn từ những điều rất đỗi giản dị, một tấm Căn cước được cấp đúng hạn, một thủ tục hành chính được giải quyết nhanh gọn, hay một người dân lần đầu tiên biết sử dụng dịch vụ công trực tuyến... Ẩn sau những chuyển động tưởng chừng nhỏ bé ấy là quá trình bền bỉ, tận tụy và sáng tạo của Công an xã Yên Thắng, với tinh thần xuyên suốt “Vì nhân dân phục vụ”.

Rạng sáng 16/4 (giờ Việt Nam), Bayern Munich đã tạo nên một trong những trận cầu đáng nhớ nhất mùa giải khi đánh bại Real Madrid với tỷ số 4-3 ở lượt về tứ kết UEFA Champions League 2025/2026. Kết quả này giúp đại diện Bundesliga giành vé vào bán kết với tổng tỷ số 6-4 sau hai lượt trận.

Với những người chiến sĩ CAND khoác lên mình sắc xanh lá mạ, vinh dự, tự hào nhưng trách nhiệm cũng rất nặng nề, Công an xã Cẩm Hưng đã và đang ngày đêm giữ cho thế trận an ninh nhân dân vững chắc, đảm bảo an ninh, trật tự để mang lại bình yên trên quê hương cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập.

Ngày 15/4, Đoàn công tác Bộ Công an Việt Nam do Thượng tướng Phạm Thế Tùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng Ban Chỉ đạo Đề án 05 CAND Việt Nam tham gia hoạt động gìn giữ hoà bình Liên hợp quốc (GGHB LHQ) đã đến Thủ đô Bangui, Cộng hòa Trung Phi, bắt đầu chuyến thăm và làm việc tại Phái bộ GGHB LHQ tại Cộng hoà Trung Phi (MINUSCA). Đoàn công tác đã đến chào xã giao ngài Amadou Fofana, Quyền Tư lệnh Cảnh sát Phái bộ MINUSCA; Thiếu tướng Maychel Asmi, Phó Tư lệnh Quân đội Phái bộ MINUSCA.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文