Chuyện ghi ở "xóm Thủ Thiêm"

10:41 17/03/2019
Chiều chạng vạng, ánh điện bắt đầu sáng rực trên những tòa nhà cao tầng lộng lẫy và hào nhoáng ở bán đảo Thủ Thiêm (quận 2, TP HCM). Lẫn trong khối cao ốc hiện đại và những con đường thênh thang ấy là những cuộc đời "Thủ Thiêm" sống giữa đám lau sậy và dòng kênh đen đặc rác. Họ vẫn đang từng ngày lặng lẽ, bền bỉ, kiên cường trên chính mảnh đất và ngôi nhà của mình...


1.Chúng tôi tới thăm những cư dân cuối cùng còn "sót lại" ở Thủ Thiêm trong một buổi chiều mà cái nắng như đốt cháy da thịt. Từ con đường nhựa "ngàn tỷ" nối giữa quận 1 và quận 2, chúng tôi rẽ vào đoạn cuối của đường Lương Định Của, thuộc khu phố 1 (phường An Bình, quận 2).

Nơi đây còn độ hơn chục mái nhà nằm lấp ló sau đám cỏ lau và cây dại cao tới quá đầu người. Trời nóng, nhà ẩm thấp nên vợ chồng anh Nguyễn Huy Hoàng bế con ra ngoài hóng mát. Trước cửa nhà anh Hoàng là một khu rừng non với đủ loại cây cỏ và rác sinh hoạt.

Bà Sáu chuẩn bị bữa tối trong gian bếp hoen ố.

Chỉ khi nào có người lớn đi kèm, anh mới cho hai đứa con ra sân chơi bởi sểnh một tý là rắn, rết kéo tới, không nhanh tay nhanh chân là chúng luồn vào nhà ẩn nấp chờ cơ hội "hành động".

Chỉ ra "khu rừng" trước mặt, anh Hoàng cho biết: "Thỉnh thoảng lại xảy ra một vụ cháy, chẳng biết do tự nhiên hay có bàn tay con người nhúng vào. Lau sậy mùa khô cháy lan rất nhanh, nếu không phát hiện kịp thì sẽ mất nhà trong tích tắc. Mới có hơn một tháng mà cháy mấy lần, tôi phải bỏ hết việc ở nhà canh chừng".

Anh Hoàng từng tốt nghiệp đại học ngành quản trị kinh doanh. Ra trường, anh đầu quân cho một công ty lớn, mức lương khá. Vợ anh tốt nghiệp ngành y, làm dược sĩ. Cuộc sống êm đềm với công việc ổn định được vài năm thì câu chuyện Thủ Thiêm bắt đầu. Anh Hoàng nghỉ việc tập trung thời gian cùng bà con đi đòi công lý.

Họ đi mỏi gối chùn chân, hết tiền bạc, kiệt quệ sức lực bao nhiêu năm ròng rã như thế. Trở về, nhìn vào căn nhà mục nát, phên dậu, cửa nẻo rách tả tơi, anh Hoàng nuốt nước mắt vào trong.

Ở đây, quê chẳng ra quê, thành phố chẳng ra thành phố, phải gọi là gì thì chưa ai nghĩ được tên. Anh Hoàng bần thần: "Nói chính xác thì đây là lãnh địa của bọn trộm cắp, xì ke ma túy và các loại tệ nạn khác.

Nhà tôi khóa cửa ra ngoài một lúc mà trộm cầm cưa vào ngang nhiên phá cửa, đến khi mọi người nhìn thấy hô hoán thì chúng cười rồi thong dong bỏ đi. Ban đêm cũng như ban ngày, trong các lùm cây, đám xì ke ngọ nguậy chích choác rồi phê luôn tại đó". 

Ấy vậy mà cuộc sống ở Thủ Thiêm vẫn lặng lẽ diễn ra, ngày này qua tháng nọ. Vất vả cực khổ mấy họ vẫn chịu đựng được, bởi dù sao thì vẫn được sống trong ngôi nhà của mình. Mùa nắng khói bụi, nóng chảy mỡ nhưng còn hạnh phúc gấp trăm lần mùa mưa.

Con đường chính của "xóm Thủ Thiêm" vắng lặng vào buổi tối.

Mưa về khiến nhà dột, tường thấm, mọi thứ ẩm ướt, hôi mốc. Muỗi mòng, rắn rếp nhung nhúc làm ổ. Khổ nhất là tắc cống, nước thối tràn vào nhà kéo theo trăm thứ rác bẩn. Anh Hoàng dẫn chúng tôi ra con mương có một cống thoát nước duy nhất.

Chỉ vào đó, anh nói: "Không hiểu sao cứ mưa to là cống bị tắc, mà cái tắc này do con người làm. Nước ngập tới đầu gối, có khi lên tận giường. Hai thằng con của tôi bị nước ăn chân, bị muỗi cắn, ho, viêm phổi phải đi bệnh viện. Rồi có đêm đang ngủ thấy cái gì ngọ nguậy dưới chân, dậy soi đèn pin hóa ra là cặp rắn lục. May là mắc màn cẩn thận nên chưa bị cắn".

Ở đây không Intener, không cáp quang, điện thường xuyên cúp vào giữa trưa ngày nóng nhưng tất cả những điều trái ngoe ấy, "xóm Thủ Thiêm" đều vui vẻ chấp nhận. Mọi người thường động viên nhau cùng cố gắng, lấy niềm tin công lý để tồn tại.

Nước mưa tràn vào nhà, anh Hoàng phải kê ghế để đi.

Trên những nhánh đường nhỏ, gồ ghề, gập ghềnh dẫn vào "xóm Thủ Thiêm", cứ chiều về, những người già lại vác bao đi lượm ve chai. Rác ở đây không có xe thu gom nên ai có rác sẽ tự xử. Khi nào nhiều lên thì chất đống đốt. Nhiều người kiếm ăn trên những đống rác dân sinh và rác công trường, còn những người trẻ thì ra ngoài làm đủ thứ nghề tự do.    

2. Cách nhà anh Hoàng một khoảnh đất hoang là nhà vợ chồng bà Lê Thị Sáu (53 tuổi). Căn nhà bà Sáu nằm lẻ loi, chơi vơi một mình và lúc nào cũng cửa đóng then cài. Phải gọi mấy lần, bà Sáu mới ngập ngừng ra mở cửa.

Bà bảo, do sợ trộm cắp nên phải đóng cửa suốt, với lại ở đây hàng xóm ít, đường xá tối tăm nên chẳng ai muốn ra ngoài khi trời tối. Bà Sáu là một trong những người "kiên cường và dũng cảm" nhất ở Thủ Thiêm.

Bà nói chắc nịch: "Hai vợ chồng tôi đồng lòng ở đây, chấp nhận tất cả khó khăn, tủi nhục thậm chí sẵn sàng sống chết trên chính ngôi nhà của mình". Là một nhà giáo say nghề, yêu trẻ, năm 2010, bà thành lập cơ sở mầm non nuôi dạy trẻ. Lớp mầm non duy trì ổn định gần 200 bé. Cuộc sống ngỡ như viên mãn khi bà Sáu thực hiện được ước mơ của một người thầy.

Bà không ngờ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy đã bị tắt lịm chỉ sau hơn một năm "nở hoa". Thủ Thiêm "dậy sóng", khu phố của bà dần dần thưa vắng, những đứa trẻ theo cha mẹ đi nơi khác, lớp học vắng hoe, phải đóng cửa. Bà Sáu tiếp tục qua phường Thạch Mỹ Lợi (quận 2) mở lớp.

Lúc này, tâm trạng bà ngổn ngang trăm mối, không còn tâm trí dạy học. Cơ sở tại nơi mới cũng thưa dân, chỉ có vài bé học nên bà phải bỏ dở giữa chừng. Sau này nhớ nghề và cũng muốn có việc làm kiếm tiền, bà Sáu xin đi dạy lại.

Từ một nhà giáo tràn đầy năng lực và khát khao, bà Sáu trở thành người đàn bà "thép" về vấn đề Thủ Thiêm. Gần 10 năm như thế, giờ đây cô giáo Sáu thông thạo pháp luật chẳng khác nào luật sư. Không cần nhìn giấy tờ, bà có thể đọc cho chúng tôi nghe hàng chục số hiệu văn bản cũng như các thông tư, nghị định của nhà nước liên quan đến Thủ Thiêm.

Đanh thép là vậy, nhưng hễ nhắc đến bà con đang sống trong "khu rừng cỏ lau" thì nước mắt bà Sáu lại ứa ra, xót đau đến quặn lòng. Bà chỉ sang căn nhà gạch vữa nham nhở phía đầu đường, nói rằng đấy là nơi nương náu của vợ chồng cụ Nguyễn Thị Giáp (80 tuổi) và Huỳnh Văn Lực (91 tuổi). Hai thân già này không con cái, không có bất cứ tài sản gì ngoài miếng đất cắm dùi ở Thủ Thiêm. Họ sống bằng tiền lương hưu vài triệu đồng mỗi tháng.

Từ năm ngoái, cụ Lực bị tai biến nằm liệt. Cụ Giáp còm cõi, lụ khụ chăm chồng, khi nào rảnh vẫn sang hàng xóm dò hỏi về chuyện Thủ Thiêm rồi những lúc khỏe cũng vác đơn đi cùng bà con trong xóm.

Mỗi ngày, cụ Giáp tranh thủ đi hái rau muống mọc dại ở bãi đất hoang gần cống thoát nước. Mùa mưa, rau mọc xanh tốt, ngọn to bằng đầu ngón tay ăn rất giòn ngọt. Ông bà hài lòng với bữa cơm rau sạch như vậy.

Mong mưa xuống để có rau ăn nhưng cũng sợ trời mưa bởi nước ngập vào nhà. Hai ông bà đã không còn đủ sức lực để chạy đua với nước. Mỗi lần ngập, bà lại chạy đi gọi hàng xóm sang tát giùm.

Cha con anh Hoàng thường ra ngoài cửa nhìn lên tòa nhà cao nhất Việt Nam.

Người hàng xóm tốt bụng và đáng thương của cụ Giáp là bà Lê Thị The (70 tuổi). Số phận bà The có lẽ bi đát nhất ở Thủ Thiêm này. Bà sinh được 4 người con thì hai người chết vì bệnh tật, một người treo cổ tự tử vì uất ức. Trong căn nhà loang lổ ấy, bà The cùng mấy cô con dâu, cháu nội ngày ngày gặm nhấm nỗi đau để sống.

Con dâu bà dựng túp lều ở đường Lương Định Của bán đồ ăn sáng. Có ai nhắc đến Thủ Thiêm, bà The lại bần thần. Bao nhiêu năm qua, bà vẫn cặm cụi cùng dân làng Thủ Thiêm đi tìm công lý. Bà cho biết, sẽ làm đến khi nào không thở được nữa mới thôi.

Có tới đây mới cảm nhận hết tình làng nghĩa xóm của bà con Thủ Thiêm. Họ nương vào nhau để sống, tìm niềm vui trong những bài báo viết về họ. Cả xóm ăn chung một rổ rau muống, xẻ chung trái mít và cùng nhau canh trộm, bắt cướp.

Những ngày lễ, Tết, cả xóm lại vác ghế ra ngoài ngồi quây quần nói chuyện, ngắm nhìn lên tòa tháp cao lung lính đẹp nhất thành phố.

Ở đây, bà con rất ngại đón khách và tiếp khách, bởi không muốn họ thấy cảnh thê lương, tối tăm ở nơi được mệnh danh là "Khu đô thị hiện đại bậc nhất Đông Nam Á". Không biết từ bao giờ, cụm từ "bà con Thủ Thiêm" đã trở nên thân thương đến nhói lòng.

Ngọc Hoa

Chiều 20/2 (tức mùng 4 Tết), người dân từ các tỉnh thành đã dần quay trở lại Thủ đô dù chưa kết thúc kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Tuy nhiên, ghi nhận của PV Báo CAND tại khu vực cửa ngõ phía Nam Thủ đô, tình hình giao thông diễn ra thuận lợi, người dân đi lại thông suốt. Lực lượng CSGT cùng với Công an cơ sở ứng trực tại tất cả các điểm nút ra vào thành phố để đảm bảo TTATGT cũng như triển khai thêm thiết bị công nghệ cho hoạt động giám sát, xử lý vi phạm giao thông trên tuyến.

Trong ngày 20/2 (mùng 4 Tết Bính Ngọ), người dân từ các tỉnh đã dần quay trở lại Thủ đô sớm song tình hình giao thông tại Hà Nội và các cửa ngõ được ghi nhận là khá thuận lợi và thông suốt, không xảy ra ùn tắc nghiêm trọng kéo dài như những năm trước.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau khi ăn trứng cá rồng - một loại cá cảnh, 13 người ở Thanh Hóa nhập viện với triệu chứng đau bụng, nôn, tiêu chảy nghi ngộ độc. Bộ Y tế yêu cầu khẩn trương điều tra làm rõ.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文