Gian nan cõng chữ lên non

18:08 02/10/2017
Trồng người là công việc đòi hỏi nhiều hy sinh và nhẫn nại, đặc biệt với những người “cõng chữ” lên những thôn bản vùng cao lại càng đòi hỏi sự hy sinh gấp nhiều lần.


Câu chuyện của thầy Nguyễn Sỹ Hà, người đã có hơn 40 năm gian nan gieo chữ ở vùng cao, có lẽ sẽ giúp chúng ta thấy được một phần nào những sự gian khó, hy sinh của các thầy cô vùng cao.

Đi mòn dép mới đến nơi

Xã Thượng Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình) là vùng đất sâu hút giữa đại ngàn Trường Sơn, là một trong những xã khó khăn bậc nhất của tỉnh Quảng Bình. Địa phương này có rất nhiều bản làng nằm sâu trong rừng, chưa có điện, đường đi lại vô cùng khó khăn. Đặc biệt cách đây 40 năm, khi giáo sinh Nguyễn Sỹ Hà vừa tốt nghiệp, xã vùng cao này còn heo hút hơn.

Năm 1979, Nguyễn Sỹ Hà tốt nghiệp Trường trung cấp Sư phạm 10+2 Quảng Bình (nay là khoa Sư phạm Trường đại học Quảng Bình). Với hoài bão lớn lao của tuổi trẻ, thầy Hà không chọn cho mình những điểm trường ở dưới xuôi, điều kiện thuận tiện hơn, mà quyết tâm “cõng” con chữ lên vùng cao xã Thượng Trạch, Quảng Bình, địa bàn sinh sống của đồng bào người dân tộc Ma-Coong.

Thầy giáo Nguyễn Sỹ Hà đánh kẻng gọi học sinh đầu năm học mới 2017-2018.

"Thời điểm mình chọn lên vùng cao, gia đình phản đối lắm. Thời đó ở đây xa xôi, hẻo lánh, phải đi bộ mấy ngày rừng mới lên đến nơi, đã lội bộ đến mòn dép, lên đến vùng cao lại bất đồng ngôn ngữ. Nói thật, lúc đó bản thân mình cũng ngán ngẩm và nhiều lúc muốn bỏ cuộc”, thầy Hà nhớ lại.

Trường PTCS Tân Thượng Trạch là ngôi trường đầu tiên trong sự nghiệp trồng người của thầy giáo Nguyễn Sỹ Hà. Tại ngôi trường này, thầy được giao nhiệm vụ xây dựng điểm trường và dạy học cho học sinh tại bản Ban, một bản làng hẻo lánh của đồng bào dân tộc Ma-Coong.

Những ngày đầu tới bản, thầy cùng các đồng nghiệp phải xin ở nhờ nhà dân, mượn nhà dân làm lớp học, rồi các thầy phải đến từng nhà, thậm chí vào tận trong rừng để tìm và vận động học sinh đến lớp.

Thầy Hŕ nhớ lại, có những lúc cňn không có cơm để ăn, nhớ nhà mà không thể về. Muốn về xuôi, thầy phải đi bộ ròng rã mấy ngày đêm liền. Hành trình băng rừng, lội suối với biết bao hiểm nguy rình rập nhiều lúc đã khiến đôi chân những người thầy miền xuôi chùn bước.

Thế nhưng, khó khăn không dừng ở đó. Bất đồng ngôn ngữ mới chính là trở ngại rất lớn mà những người thầy cắm bản như thầy Hà gặp phải. Thầy Hà cho biết phải mất gần một năm trời, thầy mới nghe, hiểu được tiếng của đồng bào. Việc khó khăn trong giao tiếp là rào cản trong việc thầy đi vận động con em trong bản đi học, và cũng là rào cản trong việc truyền tải con chữ cho học trò.

Nhưng tất cả những khó khăn gian khổ, những rào cản trở ngại đó đã không làm giảm được nhiệt huyết của người thầy giáo trẻ. Với tình yêu nghề, thầy Hà và các đồng nghiệp tại Trường PTCS Tân Thượng Trạch đã quyết tâm vượt lên. Biết bao gian nan thầy Hà đã trải qua, biết bao thế hệ học trò đã trưởng thành cũng chính nhờ con chữ, bài giảng của thầy. Để giờ đây, học sinh người dân tộc có thêm kiến thức để xây dựng bản làng, xây dựng quê hương, đất nước.

Thầy giáo đi xin áo

Ngoài việc nắn nót dạy cho đám trẻ vùng cao từng con chữ, phép tính, những ngày hè, các thầy giáo cắm bản thâm niên như thầy Hà còn đi xin các nhà hảo tâm ủng hộ quần áo mới cho các em học sinh nghèo nơi đây mỗi mùa tựu trường về.

Điểm trường bản Troi, nơi thầy Hà sẽ công tác trong năm học 2017-2018, là một trong những điểm của xã Thượng Trạch. Điểm trường này hiện có tất cả 17 học sinh và được chia làm 2 lớp ghép. Đối với học sinh nơi đây, cuộc sống các em luôn thiếu thốn, từ ăn mặc cho đến sách vở. Những cuốn sách cũ nhàu được sử dụng qua nhiều thế hệ học trò đã không phải là điều xa lạ.

Hình ảnh các em học sinh co ro trong chiếc áo mỏng khi đông về, những bộ quần áo cũ sờn mặc đi mặc lại và cả những đôi chân nhem nhuốc không giày dép là điều khiến thầy Hà luôn đau đáu trong lòng.

Với tình thương dành cho học trò, muốn các em có được những cuốn sách, tập vở mới, mong các em có được những chiếc áo lành lặn, ấm áp hơn trong mùa đông, thầy Hà cùng các giáo viên cắm bản tại xã Thượng Trạch nhiều năm qua đã không quản ngại khó khăn, vượt hàng trăm cây số để về đồng bằng, đi vận động, xin quần áo, sách vở cho học trò của mình.

Thầy và trò điểm trường bản Troi, Trường tiểu học số 2 Thượng Trạch lao động đầu năm học mới.

Chính vì vậy, thầy Hà còn pha trò rằng mình có hai nghề, một là nghề giáo, còn nghề tay trái của thầy là “ăn xin”. Thật vậy, đối với thầy Hà và các thầy giáo của Trường tiểu học số 2 Thượng Trạch, việc đi “ăn xin" từ lâu đã không còn là điều xa lạ. Để rồi sau những chuyến “ăn xin” đó, thầy lại gồng gánh “tay xách nách mang”, dùng xe máy cõng những bao tải quà, vượt rừng để mang niềm vui về với học sinh bản nghèo.

“Học sinh dân tộc thì mô cũng rứa, các em thiếu thốn nhiều. Nhìn các em không có quần áo mặc, không có dép để mang thương lắm, chưa nói những ngày mưa rét càng tội hơn. Thôi thì “cũ người mới ta”, ai có đồ cũ là mình xin hết, rồi đưa lên cho các em, nhìn các em vui, một người thầy như mình cũng vui theo”, thầy Hà nói.

Cũng chính vì lẽ đó, tình cảm của người thầy vùng cao và các em học sinh cũng như đồng bào dân tộc luôn vô cùng đặc biệt. Với những người thầy vẫn hằng ngày cõng con chữ lên vùng cao này, đi dân bản nhớ, ở dân bản thương, tình thầy trò cũng vì thế mà vô cùng thân thiết.

“Nhờ có thầy, bọn em mới được học cái chữ, được học làm người tốt. Thầy còn cho chúng em nhiều quần áo đẹp, giày dép và cả sách vở nữa. Thầy thương chúng em nhiều lắm, nên mỗi lần thầy về xuôi là bọn em lại nhớ, chỉ mong thầy sớm quay lại với bản để dạy chúng em học”, em Y Dụ, học sinh lớp 4, điểm trường bản Troi chia sẻ.

Bên gian bếp nhỏ tại điểm trường bản Troi, thầy Hà tự hào kể về sự thành công của những học trò: “Đồng bào dân tộc họ không như miền xuôi, mong muốn lớn nhất của người giáo viên cắm bản là các em được học cái chữ. Từ cái gốc đó mới có thể học lên, học nhiều kiến thức xây dựng quê hương thoát nghèo. Chứng kiến con em đồng bào thành công trong cuộc sống là điều vui nhất của những người thầy cắm bản như mình. Nhiều học sinh của mình giờ đang giữ các vị trí quan trọng trong bộ máy chính quyền, tiêu biểu đó là anh Đinh Hợp, học trò của mình ngày xưa, giờ là Chủ tịch UBND xã Thượng Trạch rồi”.

Như Thành

Sau hơn 9 tháng vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, nhiều xã trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa vẫn đang đối mặt với bài toán thiếu cán bộ, công chức chuyên môn, nhất là tại khu vực miền núi. Không chỉ thiếu về số lượng, nhiều địa phương còn thiếu nghiêm trọng những vị trí đòi hỏi chuyên môn sâu như địa chính, xây dựng, tài chính, công nghệ thông tin, nông lâm nghiệp, giáo dục… khiến không ít công việc phục vụ người dân bị chậm trễ.

Việc lần đầu tiên Hà Nội cho phép học sinh đăng ký cả 3 nguyện vọng vào lớp 10 công lập ở bất cứ trường THPT nào mà không theo khu vực tuyển sinh đã tăng cơ hội lựa chọn cho học sinh. Tuy nhiên, điều này cũng đã được cảnh báo trước về một số trường sẽ có số lượng đăng ký tăng mạnh dẫn đến tỷ lệ “chọi” cao hơn, cạnh tranh khốc liệt hơn.

Trong bối cảnh hàng loạt dự án hạ tầng, đặc biệt là giao thông tại Lâm Đồng đang bước vào giai đoạn “nước rút”, tình trạng khan hiếm vật liệu xây dựng, giá cả leo thang cùng những vướng mắc kéo dài trong công tác giải phóng mặt bằng đang trở thành “nút thắt” lớn. Những khó khăn này không chỉ đe dọa tiến độ thi công mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến mục tiêu giải ngân vốn đầu tư công của địa phương.

Trong đợt đôn đốc, giám sát việc thực hiện nguồn cung và dự trữ lưu thông xăng dầu từ ngày 11–31/3/2026, Cục Quản lý và Phát triển thị trường trong nước đã làm việc với 26 thương nhân đầu mối, qua đó phát hiện, tiến hành xác minh và xử phạt 3 đơn vị không duy trì mức dự trữ tối thiểu theo quy định, mỗi doanh nghiệp bị phạt 130 triệu đồng.

Trong quá trình tuần tra, lực lượng Công an TP Huế cũng phát hiện 3 nhóm với 16 đối tượng có biểu hiện livestream cổ vũ đua xe trái phép. Ngoài ra, một nhóm 3 đối tượng có các hành vi vi phạm nghiêm trọng như: chở quá số người, không đội mũ bảo hiểm, đi vào đường một chiều, lạng lách, đánh võng và cố tình tông vào rào chắn của lực lượng chức năng đang làm nhiệm vụ...

Công tác tham mưu trong lực lượng Công an nhân dân là khâu then chốt bảo đảm cho mọi chủ trương, mệnh lệnh của lãnh đạo, chỉ huy được ban hành đúng, trúng và kịp thời. Đại úy Nguyễn Thế Hùng, Đội trưởng Đội Tham mưu tổng hợp, Phòng Tham mưu Công an tỉnh Thanh Hóa đã và đang khẳng định bản lĩnh, trí tuệ của một chỉ huy trẻ.

Chỉ một bài đăng trên fanpage đông người theo dõi có thể khiến một doanh nghiệp lao đao sau vài giờ. “review” không còn đơn thuần là chia sẻ trải nghiệm mà đã trở thành công cụ gây sức ép, thậm chí trục lợi, và rất dễ vi phạm pháp luật khi kẻ review sử dụng chính bài viết của mình để làm phương tiện tống tiền.

Về “phố núi” La Hai – nay là xã Đồng Xuân, tỉnh Đắk Lắk trung tuần tháng Tư, chúng tôi ghi nhận nhiều câu chuyện xúc động, giàu nghĩa cử và đậm chất nhân văn của những cán bộ, chiến sĩ (CBCS) Công an ở vùng quê này.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文