Mưu sinh bằng nghề… "đổ máu"

11:07 26/07/2013

Một bãi đất loang loáng ánh gương, tiếng búa đập chan chát mảnh gương vỡ nghe rợn rợn và trên những đống đổ nát tua tủa mảnh vỡ ấy là những bàn tay, bàn chân tóe máu. Máu khô máu tươi rỉ ra thấm vào bao tay rách xơ xác để lòi ra năm đầu móng dập nát, chằng chịt vết cắt của mảnh kính.

Từ không gian loảng xoảng khô khốc vang lên, những mảnh kính vỡ bay tung tóe xung quanh, người nhặt, người bới, người xúc ào vào đống kính. Đây chính là hình ảnh mưu sinh bằng việc "đổ máu" ở xóm lao động kính vỡ tại ấp Tân Hiệp (Tân Bình - Thị xã Dĩ An - Bình Dương).

Trần ai nghề "lượm kính"

Buổi chiều dịu nắng, công việc lượm kính vỡ giữa trời vì thế mà nhẹ nhàng hơn, êm ả hơn. Trên con đường đất đỏ dẫn vào xóm lao động, tôi dễ dàng bắt gặp những đống kính vỡ, những bao tải buộc miệng xếp ngay ngắn, gọn gàng.

Hỏi chị bán hàng nước lề đường, chị cho biết, đây chính là sản phẩm kính vỡ hoàn chỉnh đã được tôi lọc qua bàn tay người lao động đang chờ xe chở đi bán. Mảnh vỡ vụn rơi vãi dọc ngang lề đường, tôi phải bậm môi, nhón chân khẽ khàng để khỏi giẫm vào kính vỡ. Nhưng không tránh khỏi, mặc dù đeo giày tôi vẫn cảm giác ở dưới bàn chân nghe rộp, roạp tiếng kính vỡ.

Thế nhưng khi nhìn thấy công việc của những lao động ở đây, tôi hơi ái ngại vì động thái của mình. Giữa một đống đổ nát, mảnh gương đâm tua tủa vút lên trời, góc cạnh sắc lẹm sẵn sàng cứa đứt bất cứ thứ gì chạm vào nó. Tôi giật mình khi thấy trên bãi kính loang loáng ấy, những bàn chân dép lào, quần cộc, đầu trần chỉ duy nhất đôi bàn tay được bảo hộ bằng đôi gang tay vải rách te tua.

Người đàn ông lúi cúi giữa đống thủy tinh vụn ngẩng lên nhìn tôi cười trừ một cái rồi lại cặm cụi nhặt. Hỏi ông làm một mình à, ông gật đầu: "Có ai nữa đâu, hai đứa con đều đi học cả, mình làm được bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Cực lắm cô ơi". Sao không đi làm công ty hay bảo vệ cho nhàn? Tôi hỏi. Ông lắc đầu, mỉm cười bất đắc dĩ: "50 tuổi rồi làm công ty ai nhận nữa, với lại gò bó lắm, chủ nó chửi cho thấy nhục".

Cắt kính chỉ bằng đôi găng tay mỏng.

Ông Dung quê gốc Thanh Hóa rồi gia đình chuyển vào Đắk Lắk làm ăn. Năm 2006, ông lại đưa hết vợ con xuống Bình Dương. Có chút vốn, ông mua được miếng đất cất nhà. Vợ bán tạp hóa, con đi học còn ông đi nhặt kính vỡ như thế này mấy năm rồi. Nghề làm tự do, thoải mái không bó buộc thời gian, làm nhiều hưởng nhiều, ít hưởng ít nhưng theo ông Dung thì ngày nào cực nhọc lắm cũng chỉ tầm 200 ngàn không hơn.

Ông Dung chìa bàn tay đeo găng ra, máu khô dính bết vào vải, những vết sẹo cũ mới chồng lớp lên nhau. Te tua, bầm dập. "Ngày nào không đổ máu là chuyện lạ đấy. Máu chảy là chuyện bình thường, quen rồi". Ông Dung nói tỉnh bơ.

Quay sang đống kính vỡ bên cạnh, chàng trai người Nghệ An, sinh năm 1987 tên Tùng đang hì hục dùng cuốc đập kính. Tiếng đập giáng xuống chát chát, mảnh vỡ bay tung tóe, sáng loáng. Tùng mặc quần lửng, đi dép lào, không bao tay. Tùng đứng trên đống kính, dùng sức bổ về phía trước, mảnh nào văng ra ngoài, anh ta nhanh nhẹn dùng tay lượm quăng vào, nhẹ nhàng như người ta cầm miếng bánh cho vào miệng.

Thấy tôi run rẩy, Tùng cười khanh khách: "Đứng xa thế làm sao kính bay vào được, thế này đã là gì, chúng tôi còn nằm trên kính ngủ nữa thì sao".

Tùng cho biết, làm nghề này một tháng mới bán kính một lần. Kính phân loại theo mẫu tốt xấu. Kính tốt nhất thì công ty mua 700 đồng/kg còn xấu thì 300 -500 đồng/kg. Hôm nay Tùng phải làm hết đống kính này vào khoảng 5 tạ để mang đi bán vì hết tiền ăn và cũng đến ngày đóng tiền nhà.

Tùng người Nghệ An, nộp đơn vào công ty không đâu người ta nhận. Hỏi vì sao, Tùng bảo: "Con trai Nghệ An mang tiếng hay đánh nhau, gây gổ nên họ không nhận chứ sao. Tự nhiên chúng tôi bị vạ lây, không có việc làm thì đi làm cái nghề đổ máu này thôi".

Phía bên cạnh, chàng trai Mai Văn Cường, sinh năm 1988 cùng chung cảnh ngộ. Đang con trai, sức khỏe vạm vỡ thì đột nhiên công ty cho nghỉ việc vì là dân Nghệ An. Cường không về quê vì ở quê cũng chả có gì để làm, Cường xin gia nhập vào xóm lao động kính vỡ. Làm quần quật cả ngày trên đống gương, kính. Cường thấy cuộc sống như thế tạm ổn, không phải chết đói dù rằng công việc có đổ chút máu cũng không thành vấn đề.

Đi dép Lào, đầu trần đập kính.

Đồng tiền "máu"

Những đồng tiền kiếm được của những con người ở xóm kính luôn thấm đầy máu.  Nhìn những vết sẹo bằng ngón tay nổi gân trắng trên bắp tay, bắp chân của Mai Văn Cường, tôi đã lạnh sống lưng.

Gần đây nhất, khi đang đập kính, một mảnh sắc lẹm đã cứa đứt lìa gân ngón tay út của Cường. Ôm ngón tay tới bệnh viện, bác sĩ lắc đầu. Cường phải tháo khớp đốt ngón tay út. Nhưng khi ngón tay vừa tháo chỉ, vết sẹo mới dịu đi, Cường tiếp tục lao vào đập kính, cắt kính. Sự cảnh báo đã được nhắc trước, nhưng đối với Cường, con đường để anh mưu sinh bằng nghề này là duy nhất, anh chấp nhận.

Chỉ về người phụ nữ  đang hối hả xúc kính vào bao, Cường cho biết: "Tôi bị thế này nhằm nhò gì đâu, chị Thương vợ anh Tấn vừa mới đi mổ mắt về đó. Cũng do đập kính mà ra".

Chị Thương hiện đang làm công nhân một công ty may ở Bình Dương, nhìn thật kỹ vào con mắt bên trái của chị, vẫn còn thấy đỏ au. Những hôm không tăng ca, chị Thương lại tranh thủ về phụ chồng làm kính vỡ. Làm mãi chẳng sao, hôm đó, chị đang đập chan chát vào đống kính thì bất ngờ, một miếng thủy tinh bay phập vào mắt. Máu tuôn xối xả, chị Thương nhanh chóng được đưa lên bệnh Viện Mắt TP HCM cấp cứu. Sau khi thăm khám, bác sĩ đã khâu lại vành mắt cho chị và thực hiện hỗ trợ kỹ thuật vào bên trong con ngươi.

Bốc kính từ xe đẩy xuống.

Rất may, do phản xạ, chị Phương đã nhắm mắt lại nên võng mạc không bị ảnh hưởng. Tuy nhiên số tiền chữa của chị Thương lên đến hơn 10 triệu đồng. Vậy là mất đứt bốn tháng trời lương công nhân của chị.

Hôm nay gặp chị khi con mắt vừa bình phục và chị cũng vừa đi làm lại. Tưởng chị bị ám ảnh tai nạn vừa qua, nhưng người phụ nữ một con này vẫn lao vào kính để "sống chết" với nó. Chị nói tỉnh queo: "Nghĩ lại cũng hơi rùng mình nhưng nhìn chồng một mình làm thì không nỡ. Con mắt vẫn còn nhập nhòa lắm, bác sĩ bảo đeo kính vào mà mình đeo có nhìn thấy gì đâu. Không quen, vướng bận không làm được gì".

Nói xong, chị Thương chỉ về phía bãi kính của người đàn ông tên Nam nói như lấy sự đồng cảm: "Cô tới mà xem cái chân ông ấy. Vẫn còn nẹp đấy, đi còn khập khiễng. Vết thương nặng lắm, đâu gãy dập xương ống gì đó".

Tôi thoáng lạnh sống lưng về lời kể của chị Thương. Không chần chừ, tôi lao tới phía người đàn ông mặc quần đùi đang gom kính vỡ. Tôi nhìn xuống đôi chân của ông, vết thương còn rỉ máu, ông bước từng bước như kiểu lết vì chưa thể nhấc chân lên được.

Thế mà, ông vẫn "lì lợm" đứng trên đống kính vỡ, mỗi bước đi, nghe kính kêu rộp roạp tê lạnh. Hỏi ông, ông nói như trấn an: "Tôi bị cả xe kính đổ vào chân, may mà chỉ bị dập xương thôi đấy. Ôi dào, đã chấp nhận làm cái nghề này thì phải thế thôi, còn hơn đi lượm ve chai, mỏi gối chùn chân cả ngày kiếm được vài đồng. Tôi còn may, năm ngoái một bạn làm kính ở dưới Đồng Nai bị mảnh vỡ bay vào cổ chết ngay đấy".

Đánh đu với mạng sống để đắp đổi kế sinh nhai, những con người tôi gặp trong xóm kính vỡ vẫn cứ hiên ngang làm việc. Giẫm đạp, bò trườn, ngồi lê xuống dưới lớp thủy tinh sắc nhọn sẵn sàng cứa đứt mạch máu nhưng họ đâu có sợ. Họ coi việc chảy máu là lẽ thường của nghề.

Ở đâu đó quanh ta, không thiếu những việc làm khiến người khác phải rùng mình khiếp sợ, nhưng ở xóm kính vỡ này, già trẻ, gái trai đều thản nhiên họp lại với nhau, cùng nhau chia xớt từng miểng kính vỡ.

Một ngày ở xóm kính vỡ

Đàn ông con trai phải dậy từ sáng sớm, mỗi người chiếc xe đẩy bươn vào trong nội thành Sài Gòn. Họ tìm đến những bãi rác, những nơi người ta đổ bỏ phế liệu để nhặt nhạnh, thu gom kính vỡ. Tất cả các loại kính lớn bé, to nhỏ đều được nhét vào bao xi măng, buộc túm miệng.

Tầm xế trưa, xe nào đầy thì về nơi tập kết, đổ hết "thành quả" đã gom được thành một đống. Rồi từ đống ấy, các nhân công làm kính bắt đầu lao vào phân loại. Loại lớn để riêng, lành để riêng còn lại thì chất thành đống lượm hết tạp chất bao gồm đá, ván, chai lọ, ni lông… sau đó dùng cuốc đập nát ra, xúc vào bao tải chở tới những công ty xử lý bán lại.

Ngọc Thiện

Sau hàng loạt vụ nổ lớn làm rung chuyển thủ đô Caracas của Venezuela và nhiều khu vực khác trên cả nước vào rạng sáng 3/1 (giờ địa phương), chính phủ nước này tuyên bố bác bỏ và lên án mạnh mẽ cái mà họ gọi là “hành động xâm lược quân sự” của Mỹ, Reuters đưa tin.

Trong bối cảnh TP Hồ Chí Minh vận hành theo mô hình chính quyền hai cấp và mở rộng không gian đô thị sau sáp nhập với Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu, vấn đề gia đình không còn là câu chuyện riêng của từng mái nhà, mà đã trở thành một trụ cột quan trọng trong chiến lược phát triển bền vững. Báo cáo kết quả triển khai Chiến lược phát triển gia đình giai đoạn 2022-2030 do Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh thực hiện cho thấy, xây dựng gia đình đang được đặt vào vị trí trung tâm của các chính sách văn hóa - xã hội, với nhiều chuyển động rõ nét và thực chất.

Bước sang năm 2026 với kỳ nghỉ Tết Dương lịch kéo dài 4 ngày, nhưng tại các cửa khẩu, không khí làm việc vẫn khẩn trương, nhộn nhịp từ sáng 1/1. Hoạt động xuất nhập khẩu (XNK), xuất nhập cảnh diễn ra thông suốt, thủ tục nhanh gọn, tạo khí thế lạc quan cho một năm mới nhiều kỳ vọng.

Ngày 3/1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang cho biết đã ra quyết định khởi tố bị can đối với 11 đối tượng (trong đó, thực hiện bắt tạm giam 8 bị can, áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú đối với 2 bị can; 1 bị can còn lại đang chấp hành án trong một vụ án khác) liên quan đến vụ án “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, xảy ra vào các tháng 12/2023 và 1/2024, trên địa bàn xã Hòn Đất, tỉnh An Giang.

Chiều 3/1, Công an đặc khu Phú Quốc (tỉnh An Giang) cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Trần Hửu Nghĩa (SN 1996, nơi thường trú: ấp Cần Thới, xã Cần Đăng, tỉnh An Giang; chỗ ở hiện nay: khu phố Gành Dầu, đặc khu Phú Quốc, tỉnh An Giang) về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Trong chương trình Diễn đàn quốc gia phát triển doanh nghiệp công nghệ số Việt Nam, nhiều tập đoàn và doanh nghiệp công nghệ lớn đã đưa ra những cam kết cụ thể về việc làm chủ công nghệ lõi và công nghệ chiến lược vào năm 2026. Qua các tham luận có thể thấy, các tập đoàn lớn không còn coi "Make in Vietnam" là một khẩu hiệu truyền thông mà là một tư duy phát triển mới, chuyển từ gia công sang làm chủ thiết kế và công nghệ để đảm bảo an ninh phát triển cho quốc gia.

Công an Cà Mau tập trung quán triệt, triển khai thực hiện hiệu quả các văn bản chỉ đạo của cấp trên về công tác xây dựng Đảng, xây dựng lực lượng CAND, nhất là các nghị quyết, chỉ thị của Đảng, Nhà nước về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch.

Việc cố tình hạ giá hợp đồng mua bán nhà đất để trốn nghĩa vụ tài chính với Nhà nước không phải là thủ đoạn mới. Tuy nhiên, vụ án trốn thuế xảy ra tại phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa, liên quan đến Nguyễn Văn Vi (thường gọi là Vi “ngộ”) và vợ là Phạm Thị Hương Giang cho thấy mức độ tính toán, tổ chức và sự liều lĩnh đáng báo động.

Ít nhất 40 người đã thiệt mạng và 119 người khác bị thương, nhiều trường hợp trong tình trạng nguy kịch, trong vụ hỏa hoạn nghiêm trọng xảy ra đêm Giao thừa tại quán bar Le Constellation, thuộc khu nghỉ dưỡng trượt tuyết Crans-Montana, bang Valais (Thụy Sĩ). Đây được xem là một trong những thảm kịch nghiêm trọng nhất trong lịch sử hiện đại của quốc gia này, Reuters đưa tin. 

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 2/1 (giờ địa phương) đã lên tiếng đe dọa can thiệp để ủng hộ người biểu tình tại Iran nếu lực lượng an ninh nước này nổ súng trấn áp, trong bối cảnh các cuộc biểu tình kéo dài nhiều ngày qua đã khiến một số người thiệt mạng và được xem là thách thức nội bộ nghiêm trọng nhất đối với chính quyền Tehran trong nhiều năm trở lại đây.

Giá vàng đã khép lại một năm "rực rỡ" với mức tăng lên tới 80%, gấp gần 20 lần so với mức 5% nếu gửi tiết kiệm. Đây là động lực thúc đẩy nhà đầu tư tìm kiếm lợi nhuận từ kim loại quý.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文