"Ngôi nhà vé số" của một thương binh

10:23 14/03/2019
Với các cụ già bán vé số dạo trên địa bàn TP Quảng Ngãi (tỉnh Quảng Ngãi), ngôi nhà trong con hẻm 286 đường Nguyễn Công Phương của ông Nguyễn Lên - một đại lý xổ số kiến thiết các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên là ngôi nhà thứ hai của họ.


"Đơn giản vì tôi là thương binh 1/4, tôi thiếu đi một chân nên hiểu được sự khó nhọc, vất vả của những người tật nguyền, không còn nhiều sức khỏe. Tôi cũng đã từng trải qua những ngày tháng nghèo khổ, vất vả kiếm sống, phải làm đủ mọi công việc đồng áng, chăn nuôi như những người lành lặn, rồi mới có được ngày hôm nay. Vậy nên khi gặp các cụ, tôi đồng cảm và thấy thương vô cùng. 

Các cụ đều là người nghèo, người khuyết tật... Các cụ đi bán vé số kiếm từng ngàn lẻ để mưu sinh thì tiền đâu mà thuê trọ. Mình giúp các cụ được gì thì giúp vì cuộc đời này ngắn ngủi lắm", ông Lên cho biết.

Với các cụ già bán vé số dạo trên địa bàn TP Quảng Ngãi (tỉnh Quảng Ngãi), ngôi nhà trong con hẻm 286 đường Nguyễn Công Phương của ông Nguyễn Lên - một đại lý xổ số kiến thiết các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên là ngôi nhà thứ hai của họ. 

Ngôi nhà cấp 4 vỏn vẹn 4 phòng, vậy mà ông chủ đại lý vé số tốt bụng đã dành hẳn 2 phòng cho các cụ già bán vé số tá túc, nghỉ ngơi. Không chỉ miễn phí chỗ ở, mà giường chiếu, chăn nệm, điện nước sinh hoạt… tất thảy đều được ông Lên tự bỏ tiền túi mua sắm để nơi ăn chốn ở của những người nghèo khó này được tươm tất.

Những cụ già tá túc nhà ông Lên, người nào cũng ngoài 70 tuổi, trong số đó có nhiều người tật nguyền, nhưng hàng ngày vẫn phải bươn chải mưu sinh kiếm sống trên các nẻo đường của TP Quảng Ngãi. Thế nên cứ trái gió trở trời là ông Lên lại kiêm luôn nhiệm vụ chăm sóc và đưa đón các cụ đến bệnh viện khám bệnh, điều trị. 

Mới đây, cụ Nguyễn Tuấn (quê ở xã Hành Dũng, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi) đang ngủ thì không may trở bệnh. Giữa đêm hôm, ông Lên vội vã đưa cụ Tuấn đến bệnh viện, sau đó mới liên lạc với người nhà cụ.

Ông Lên hỏi thăm cụ Bằng sau một ngày vất vả mưu sinh.

Nhắc đến ông Lên, cụ Tuấn xúc động: "Vừa rồi cụ bị đau bụng lúc nửa đêm, nhưng may mà có cháu Lên tận tình chở đến bệnh viện, rồi chăm nom. Tôi ở đây cũng gần 10 năm rồi, lúc đau bệnh đều được cháu Lên giúp đỡ. Cháu Lên không chỉ trao cho những người già như chúng tôi "cần câu cơm", mà còn giúp đỡ nơi ăn chốn ở đàng hoàng, sạch sẽ nơi đất khách và lại không lấy một đồng nào. Tình người là đây chứ đâu!".

Do cuộc sống ở quê khó khăn nên cụ Võ Văn Bách (quê ở xã Hành Thuận, huyện Nghĩa Hành) đến đây bán vé số mưu sinh. Hàng ngày, cụ vẫn cần mẫn dậy sớm đi đến những khu chợ, quán cà phê để bán vé số. Có những hôm trời mưa to gió lớn, cụ thường xuyên bị té vì chân yếu và không thấy đường về. 

"Có hôm, cụ đang đi trên đường thì sụp hố, bị trầy cả da. Khi về đến nhà, cháu Lên biết chuyện liền lấy thuốc thoa rồi còn xoa bóp nên đỡ đau. Cũng nhờ có cháu Lên mà ngày hôm sau cụ không còn thấy ê ẩm nữa nên dậy sớm để đi bán. Tuy nhiên, vì lo cho sức khỏe của cụ nên cháu không có đi, còn gửi cho cụ mấy chục ngàn, gọi là tiền lời bán vé số ngày hôm đó", cụ Bách cho biết.

Những người bán vé số đều có hoàn cảnh khó khăn. Vì thế, sự sẻ chia của ông Lên như thắp lên niềm hy vọng cho hàng chục mảnh đời khó khăn, kém may mắn. Cụ Bách bảo, nếu không được ông Lên cho ở lại miễn phí, cụ phải đạp xe đi đi về về hơn chục cây số. 

"Cụ già rồi, đi còn té lên té xuống, nên nếu đạp xe hàng ngày để về nhà thì đuối lắm. Khi tới ở nhà cháu Lên, cụ đi bằng chiếc xe đạp cũ kỹ của mình, rồi cứ để ở góc nhà, khi nào về quê thì mới lấy ra đi. Mà có khi cả tháng mới về nhà một lần, chiếc xe ít đi nên đóng đầy bụi", ông Bách cho biết.

Bị cụt mất một chân, đi lại bằng xe lăn để bán vé số, cụ Nguyễn Bằng (quê ở xã Nghĩa Thương, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi) sẽ phải bỏ thêm một khoản tiền không nhỏ cho chi phí thuê phòng trọ nếu ông Lên không cưu mang. Cụ bảo, có khi 2 tháng mới về nhà một lần. Tài sản chỉ có mấy bộ quần áo, cụ cũng mang đến nhà ông Lên để cất. 

"Nói chung, không còn là tá túc nữa, mà là cụ gần như ở hẳn nhà này. Bán mỗi tờ vé số, những người mưu sinh như cụ chỉ kiếm được cho mình 1.000 đồng. Ngày nào bán hết vé, mỗi người cũng kiếm được từ 70.000 đến 100.000 đồng. Vào những ngày mưa, dù có đội mưa đi bán cũng chỉ được 30.000 đến 40.000 đồng. Vậy nên được cháu Lên lo cho chỗ ăn, ở, các cụ đỡ tốn lắm. Mình nghèo nên tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó", cụ Bằng cho biết.

Cụ Bằng sau ngày mưu sinh.

Khi được hỏi lý do nào khiến ông chẳng nề hà khó nhọc, cho các cụ già tá túc, rồi chăm sóc lúc đau bệnh, ông Lên chỉ xuống đôi chân không còn nguyên vẹn của mình, nói giản dị: "Đơn giản vì tôi là thương binh 1/4, tôi cũng thiếu đi một chân nên hiểu được sự khó nhọc, vất vả của những người tật nguyền, không còn nhiều sức khỏe. 

Tôi cũng đã từng trải qua những ngày tháng nghèo khổ, vất vả kiếm sống, phải làm đủ mọi công việc đồng áng, chăn nuôi như những người lành lặn, rồi mới có được ngày hôm nay. Vậy nên khi gặp các cụ, tôi đồng cảm và thấy thương vô cùng. Các cụ đều là người nghèo, người khuyết tật cả. Các cụ đi bán vé số kiếm từng ngàn lẻ để mưu sinh thì tiền đâu mà thuê trọ. Mình giúp các cụ được gì thì giúp vì cuộc đời này ngắn ngủi lắm!".

Nói rồi, ông Lên chỉ cho chúng tôi chiếc xe lăn nằm cạnh cặp nạng của cụ Bằng, chiếc xe lăn của cụ Nguyễn Thị Nở, chiếc xe đạp không xích không líp của cụ Đỗ Trọng cụt hai chân, bảo: "Đa phần các cụ đều không được lành lặn, cũng chẳng ai còn trẻ, vậy mà vẫn phải lặn lội mưu sinh. 

Ngày nắng thì đỡ, còn hôm mưa gió bão bùng, nhìn các cụ, tôi thương vô cùng. Nhưng với sức của tôi thì chỉ giúp được vậy thôi, không thể lo chu tất cho các cụ được. Tôi nghĩ, không chỉ riêng tôi, mà nhiều người nếu gặp các cụ già như thế này, họ cũng giúp đỡ thôi. Bởi, mình không giúp thì sẽ thẹn với lòng lắm".

Dù giúp đỡ nhiều mảnh đời già yếu, nhưng ông Lên khiêm tốn bảo, không phải lúc nào cũng có thời gian chăm sóc cho họ lúc đau bệnh. Nhiều lúc, người này bệnh thì có người kia mua thuốc, động viên chăm sóc, bán giùm vé số. Tình người của họ thật chan chứa, khiến ông rất cảm động và luôn muốn được giúp đỡ họ với khả năng của mình. 

"Tuy cuộc sống cơ cực, mọi sinh hoạt trong 2 căn phòng chật hẹp cũng trở nên khó khăn, nhưng các cụ ở đây vẫn luôn yêu thương nhau. Họ cùng chia sẻ mọi khó khăn, nỗi nhớ nhà để quên đi cuộc mưu sinh vất vả", ông Lên tâm sự.

Thật vậy, ở đây hoàn cảnh người nào cũng khổ nên ai cũng có sự cảm thông cho nhau. Nhiều cụ khuyết tật đi lại khó khăn thì được những người lành lặn đẩy xe lăn để đi bán. Dĩ nhiên số lượng vé số cũng phải tăng lên để rồi chia nhau lợi nhuận. Họ không phân biệt người lành lặn, người khuyết tật, mà bán được bao nhiêu là chia đôi. Bởi ai cũng tâm niệm, không có người kia thì mình không bán được. Họ nhường cơm sẻ áo cho nhau để cùng sống.

Dù mưa gió, những người tàn tật ở nhà ông Lên vẫn đi bán vé số để mưu sinh.

Theo ông Lên, cuộc sống mưu sinh của các cụ nơi đây bắt đầu từ mờ sáng. họ len lỏi trên các tuyến đường của thành phố đến tận khuya mới về. Dù vậy, nhiều cụ sức khỏe yếu nên trưa về tranh thủ nghỉ ngơi. Ngả lưng khoảng một tiếng đồng hồ, các cụ lại đi bán tiếp cho kịp cuối giờ chiều, nếu còn dư thì còn thời gian trả vé số lại cho đại lý của ông. 

"Các cụ ở đây, có cụ đi bán đến tận khuya mới về đến nhà, lại có cụ đi từ rất sớm để bán cho hết vé số mà đêm qua chưa bán hết. Cứ thế, người về, rồi người đi, nên chỉ có lúc nửa đêm trở về sáng căn nhà mới đóng cửa", ông Lên cho biết.

Nghe ông Lên nói vậy, cụ Bằng bảo: "Ở đây, các cụ cứ chọc cháu Lên là người đứng mũi chịu sào. Có chuyện gì, cháu cũng đứng ra giải quyết cho các cụ. Rồi có hôm, nhiều cụ đi bán khuya quá chưa về là cháu lại thấp thỏm. 

Nghĩ đến đó, cụ quý cái tình của cháu lắm. Được cháu giúp đỡ, cộng với sự đồng cảm của mọi người nên bấy lâu nay, trong ngôi nhà này chưa hề có tiếng to tiếng nhỏ gì với nhau. Cuộc sống tuy vất vả, nhưng tình người trong căn nhà cứ luôn đong đầy. Như thế là vui, là quý lắm rồi".

Có lẽ vậy, bởi điều chúng tôi cảm nhận được ở ngôi nhà này là không có sự đố kỵ, ganh ghét. Các cụ nâng đỡ, nương tựa vào nhau mà sống; chăm sóc, an ủi nhau khi có người rơi nước mắt nhớ nhà hoặc ốm đau…

Sau những giờ lao động cực nhọc, họ lại ngồi bên nhau, sẻ chia cho nhau những câu chuyện buồn, vui. Dù nghèo về tiền bạc, nhưng nghĩa tình không nghèo, mà trái lại trong họ đầy ắp tình yêu thương. Mỗi người là điểm tựa vững chãi của nhau trên bước đường mưu sinh.

Phan Nhuận Phin

Đã thành thông lệ, cận kề Tết Nguyên đán, nhu cầu đi lại của người dân tăng cao, đặc biệt tại các bến xe trên địa bàn TP Hà Nội. Để đảm bảo an toàn cho người dân về quê đón Tết, Công an các đơn vị trên địa bàn có các bến xe liên tỉnh đã phối hợp với lực lượng tham gia đảm bảo an ninh trật tự (ANTT) cơ sở và Ban quản lý các bến xe chủ động triển khai đồng bộ các kế hoạch và giải pháp đảm bảo an toàn cho người dân. Ghi nhận của phóng viên Báo CAND tại Bến xe Giáp Bát và Bến xe Nước Ngầm vào ngày 14/2 (tức 27 Tết).

Tối ngày 14/2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hồ Chí Minh cho biết đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt bị can để tạm giam về hành vi “Gây rối trật tự công cộng” đối với Đoàn Quang Lân (SN 1983, ngụ phường Tân Thuận) và Lê Thanh Bân (SN 1978, ngụ phường Tân Hưng).

Khi mọi người, mọi nhà sum họp cùng vui đón Tết cổ truyền bên người thân và gia đình thì cũng chính là thời điểm CBCS Công an tỉnh Lâm Đồng nói chung, CBCS Công an xã Đắk Song nói riêng phải vất vả hơn mọi ngày để giữ gìn ANTT, vì cuộc sống bình yên, hạnh phúc của nhân dân. 

Những ngày giáp Tết, dòng người từ TP Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận tất bật trở về quê sum vầy. Trên hành trình đường dài dưới cái nắng oi bức, những chai nước mát, khăn lạnh, hộp sữa và lời chúc bình an từ lực lượng Công an đã trở thành “điểm tựa” ấm áp để người dân vững tay lái, an toàn về đến mái nhà thân yêu.

Ngày 12/2, Đại tướng Lương Tam Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an đã ký Quyết định về việc truy thăng cấp bậc hàm từ Trung tá lên Thượng tá (trước thời hạn) đối với đồng chí Trung tá Lao Hoàng Hải, cán bộ Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Thái Nguyên đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. 

Tổng thống Mỹ Donald Trump tối 13/2 (giờ địa phương) cho biết, ông có kế hoạch tới thăm Venezuela trong thời gian tới, nhấn mạnh quan hệ hiện nay giữa Washington và chính quyền lâm thời tại Caracas do bà Delcy Rodríguez lãnh đạo, là rất tốt.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文